Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 142: Tiên Vương kinh hãi**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 13:25:59 | Lượt xem: 13

**CHƯƠNG 142: TIÊN VƯƠNG KINH HÃI**

Tiên giới, vốn dĩ là nơi linh khí nồng đậm đến hóa lỏng, mây tía lượn lờ quanh các cung điện treo lơ lửng giữa hư không. Thế nhưng, vào khoảnh khắc hạt giống cải thảo của Lâm Thần rơi xuống tâm mạch của Tiên giới, toàn bộ cảnh tượng nghìn năm không đổi ấy đã bị đảo lộn hoàn toàn.

Thay vì những tòa lầu các nguy nga, một màu xanh biếc rợn ngợp bắt đầu lan tỏa với tốc độ không thể tưởng tượng. Mỗi chiếc lá cải khổng lồ mọc ra từ hư không lại mang theo một loại pháp tắc hoàn thiện đến mức cực đoan, che lấp cả mặt trời của Tiên giới, khiến không gian vốn mang đầy mùi vị tang thương của tuế nguyệt giờ đây lại nồng nặc… mùi rau xanh tươi mát.

Giữa sự biến đổi kinh thiên động địa ấy, Thanh Viễn Tiên Vương – một trong những cự đầu đang trấn thủ tại Tiên Đình – run rẩy đứng trên đỉnh Cửu Tiêu Điện. Lão là một vị cường giả đã sống qua ba kỷ nguyên, chứng kiến không biết bao nhiêu thăng trầm, nhưng cảnh tượng trước mắt thực sự đã phá nát hoàn toàn nhận thức của lão.

"Không… không thể nào…" Thanh Viễn Tiên Vương lẩm bẩm, đôi mắt đục ngầu giãn ra vì kinh hãi. "Thiên Đạo cũ đã bị nuốt chửng hoàn toàn. Chỉ bằng một hạt giống? Kẻ nào? Kẻ nào có thể coi Tiên giới như mảnh đất ruộng mà tùy ý gieo trồng?"

Đúng lúc này, phía xa xa, trên một phiến lá cải xanh ngắt đang lơ lửng, một bóng người chậm rãi bước tới.

Đó là một nữ tử khoác trường bào màu tuyết trắng, sắc mặt lạnh lùng như sương giá, tay cầm một cây chổi bằng tre cũ kỹ. Mỗi bước nàng đi, không gian xung quanh lại run rẩy, những sợi tơ pháp tắc quấn quýt lấy chân nàng như những con dân trung thành nhất đang bái kiến vị vua của mình.

Thanh Viễn Tiên Vương nín thở. Lão nhận ra nữ tử này. Cách đây không lâu, nàng chỉ là một tu sĩ cấp thấp dưới hạ giới, thân mang huyết hải thâm thù. Nhưng giờ đây…

"Đứng lại!" Thanh Viễn Tiên Vương lấy hết can đảm, quát lên, luồng khí tức Tiên Vương cuồn cuộn đổ ra, làm rung chuyển cả mây tầng. "Tiên giới trọng địa, hạt giống tà dị này là do kẻ nào gieo xuống? Ngươi có quan hệ gì với vị 'Trường Sinh Lão Tổ' kia?"

Thẩm Nhược Băng dừng bước, đôi mắt lạnh lùng khẽ liếc nhìn lão già trước mặt. Trong đầu nàng lúc này vang lên lời dặn dò của Lâm Thần trước khi nàng rời khỏi sơn cốc: *"Nhược Băng à, rác rưởi sau vườn nhiều quá, con mang cái chổi này ra ngoài dọn dẹp bớt đi. Nhớ quét sạch một chút, đừng để vướng mắt sư phụ."*

Nàng nhìn vị Tiên Vương oai phong lẫm liệt, rồi lại nhìn đống phế tích vỡ vụn của Tiên Đình xung quanh, trong lòng thầm nhủ: *Quả nhiên, sư phụ thấy nơi này quá lộn xộn, muốn mình đến dọn rác.*

"Ta đến dọn rác." Thẩm Nhược Băng nhàn nhạt đáp.

"Cái gì? Dọn rác?" Thanh Viễn Tiên Vương sững sờ, sau đó là một cơn thịnh nộ bùng phát. "To gan! Ngươi dám coi Tiên Đình của chúng ta là rác rưởi?"

Thanh Viễn Tiên Vương vung tay, một chuôi Tiên kiếm mang theo uy lực trảm đoạn giang hà chém xuống. Thế nhưng, Thẩm Nhược Băng không hề rút kiếm, nàng chỉ bình thản nâng cây chổi tre lên, tùy ý quét một cái.

*Xoẹt!*

Không có kiếm quang vạn trượng, không có tiếng nổ đinh tai nhức óc. Chỉ là một động tác quét dọn giản đơn nhất, nhưng trong mắt Thanh Viễn Tiên Vương, thế giới dường như vừa bị lật ngược. Một luồng kiếm ý mênh mông, thuần khiết đến mức tuyệt đối trào dâng, biến vạn vật xung quanh thành những sợi tơ mong manh.

Tiên kiếm của lão vừa chạm vào luồng khí tức kia liền tan biến thành bột mịn. Luồng kiếm ý ấy đi qua người lão, nhẹ nhàng đến mức lão không cảm thấy đau đớn, nhưng trong lòng lão hiểu rõ, thọ nguyên và tu vi Tiên Vương của lão đã bị "quét" sạch hoàn toàn.

"Vạn… Vạn Vật Vi Kiếm…" Thanh Viễn Tiên Vương quỳ sụp xuống, sắc mặt xám xịt như tro tàn. "Sư phụ của ngươi… rốt cuộc là thần thánh phương nào?"

Thẩm Nhược Băng không trả lời, nàng cúi xuống nhìn cây chổi, lòng thầm kính phục: *"Sư phụ quả là người đại trí. Cây chổi tre này nhìn thì bình thường, nhưng thực chất chứa đựng toàn bộ bí ẩn của luân hồi. Quét rác… thực ra là quét đi những vướng bận của thế gian sao?"*

Đang khi Thanh Viễn Tiên Vương chưa kịp thoát khỏi nỗi bàng hoàng thì một tràng cười oang oang lại vang lên từ phía sau cung điện.

"Haha! Đại sư tỷ, tỷ nhanh tay quá. Đệ còn chưa kịp đặt bàn cờ xuống để bói xem hôm nay nên 'quét' hướng nào cho tốt mà!"

Lục Tiểu Bảo, gã béo mang theo khuôn mặt gian xảo đặc trưng, cưỡi trên lưng một con heo rừng đen nhẻm bước ra. Nếu người khác nhìn vào, chỉ thấy một gã béo cưỡi heo tầm thường. Nhưng trong mắt Thanh Viễn Tiên Vương – kẻ đang sở hữu "Thần nhãn" vừa bị kiếm ý làm cho tàn tạ – lão lại nhìn thấy một bức tranh khác.

Dưới mông gã béo kia không phải là con heo rừng, mà là một thực thể bóng tối có thể nuốt chửng cả ngân hà! Và cái bàn cờ hắn đang ôm trong tay… mỗi quân cờ đen trắng đều là một vị sao tinh tú thu nhỏ, ẩn chứa đạo vận mịt mờ của vận mệnh.

"Đám người này… các ngươi đều là đệ tử của người đó?" Thanh Viễn Tiên Vương run giọng hỏi. Lão không thể tin nổi, một sơn cốc nhỏ bé dưới hạ giới lấy đâu ra nhiều "quái vật" như vậy? Người nào người nấy bước ra đều mang theo Đạo vận có thể đè bẹp cả Tiên giới!

Lục Tiểu Bảo nhìn lão già đang quỳ trên mặt đất, tặc lưỡi: "Này lão già, sư phụ ta chỉ là một phàm nhân thích sống yên ổn thôi. Ngươi hỏi nhiều làm gì cho mệt? Mau tránh ra một bên, để đệ tử chúng ta hoàn thành nhiệm vụ dọn vườn cho sư phụ."

Hắn quay sang Thẩm Nhược Băng, hạ thấp giọng: "Sư tỷ, lúc nãy đệ thấy sư phụ có vẻ hơi cáu vì bếp bị khói quá. Tỷ nghĩ xem có phải Ngài đang gợi ý chúng ta 'thổi' bay mấy cái tầng mây xám xịt này của Tiên giới đi không?"

Thẩm Nhược Băng gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn lên bầu trời: "Có khả năng. Sư phụ ghét nhất là sự ô uế."

Trong khi đó, tại dưới hạ giới, trong căn bếp nhỏ khói bay nghi ngút của sơn cốc, Lâm Thần đang vất vả nhóm lửa.

"Khụ khụ… cái củi này sao hôm nay khó cháy thế nhỉ?" Lâm Thần vừa lấy quạt mo quạt lấy quạt để, vừa lẩm bẩm chửi thầm hệ thống: "Cái gì mà 'Sống đời đỉnh phong', nấu có bữa cơm mà nước mắt giàn dụa vì khói. Chắc chắn là đám gỗ này còn tươi quá."

Lâm Thần đưa tay quạt mạnh một cái về phía cửa sổ để xua bớt khói ra ngoài.

Hắn không biết rằng, cái quạt mo rách nát kia trong tay hắn, sau khi tích lũy mười vạn năm "Tuế Nguyệt Đạo Uẩn", mỗi cái phẩy tay của hắn đều tạo ra một cơn cuồng phong pháp tắc đi xuyên không gian.

Tại Tiên giới.

Thanh Viễn Tiên Vương và hàng vạn tu sĩ Tiên giới đang kinh hãi nhìn lên. Một luồng mây xám từ khe nứt không gian chợt tràn ra. Đám mây này nhìn qua thì giống khói bếp, nhưng khi nó tràn tới đâu, linh khí cạn kiệt của Tiên giới cũ lập tức được bù đắp, những tu sĩ đang thọ tận liền thấy cơ thể tràn đầy sức sống, thương thế lâu năm biến mất không còn dấu vết.

"Đây là… Tiên khí tinh thuần nhất? Không, vượt xa cả Tiên khí!"

"Hóa ra… vị đại năng kia không chỉ dọn dẹp nơi này, mà còn ban phát tạo hóa cho chúng ta?"

Cả Tiên giới bỗng chốc lặng thinh. Họ nhìn thấy làn "khói bếp" ấy hóa thành những dải ruy băng ngũ sắc cực kỳ tráng lệ, quấn quanh cây cải thảo khổng lồ kia, tạo nên một cảnh tượng thái bình chưa từng có.

Thanh Viễn Tiên Vương hoàn toàn gục ngã. Lão nhận ra, từ đầu đến cuối, vị "Lão Tổ" kia thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn Tiên giới một cái. Ngài ấy chỉ đang nấu cơm, chỉ đang làm những việc vặt hằng ngày, nhưng những "phế phẩm" thừa thãi từ sinh hoạt của Ngài lại chính là thứ cải tạo cả thế giới của họ.

Lục Tiểu Bảo thấy làn khói bay ra, mừng rỡ vỗ đùi: "Nhìn kìa sư tỷ! Sư phụ ra tay rồi! Ngài đang thanh lọc không khí cho toàn giới diện này đấy! Chúng ta cũng phải nhanh tay lên thôi!"

Ở phía sau hắn, con chó đen Lão Hắc lười biếng ngáp một cái, đôi mắt nhìn về phía những cung điện lộng lẫy xa xa của các Tiên Đế khác với vẻ thèm thuồng, nhưng nhớ tới lời cảnh báo "cấm ăn vụng" của Lâm Thần, nó lại cúi đầu liếm lông chân, ra vẻ một con chó nhà ngoan ngoãn.

Tại sơn cốc, Lâm Thần rốt cuộc cũng nhóm được lửa cháy đều. Hắn lau mồ hôi trên trán, nhìn bát canh cải xanh mướt vừa nấu xong, hài lòng tự nhủ:

"Thôi, cực một chút nhưng rau tự trồng vẫn là ngon nhất. Mấy đứa đệ tử này đi đâu mà chưa về nhỉ? Chắc lại ham chơi ở mấy cái thành phố lân cận rồi. Để bát cơm nguội là mất ngon."

Hắn hoàn toàn không biết rằng, vào khoảnh khắc hắn cầm bát canh cải thơm lừng lên, hàng vạn Tiên nhân trên cao kia đang đồng loạt quỳ xuống hướng về phía sơn cốc của hắn, cung kính hô vang một cái tên mà họ vừa tự đặt ra trong sự sùng bái tột cùng:

"Cung nghênh Thái Sơ Trường Sinh Đại Đế khai mở kỷ nguyên mới!"

Lâm Thần bỗng hắt hơi một cái: "Quái, ai đang nhắc mình thế nhỉ? Hay là lại bị cảm rồi? Tuổi già sức yếu thật là khổ mà…"

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8