Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 154: Sự mất cân bằng vũ trụ**
**CHƯƠNG 154: SỰ MẤT CÂN BẰNG VŨ TRỤ**
Ánh hoàng hôn tại Đông Hoang vốn dĩ phải là một màu đỏ tía diễm lệ, lặng lẽ chìm khuất sau những rặng núi nhấp nhô. Thế nhưng, vào buổi chiều hôm nay, mặt trời dường như đã quên mất nhiệm vụ của mình. Nó dừng lại ở vị trí cách đỉnh núi ba trượng, lơ lửng một cách cứng nhắc, tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, nóng bỏng như muốn thiêu trụi vạn vật.
Ở một góc nhỏ trong sơn cốc ẩn dật, Lâm Thần đang vất vả nhóm lửa bên chiếc bếp lò gạch đơn sơ. Anh cầm chiếc quạt nan rách, quạt lấy quạt để vào đám củi khô, mồ hôi nhễ nhại lăn dài trên trán.
— Lạ thật đấy, thời tiết dạo này sao lại hanh khô thế này? — Lâm Thần lẩm bẩm, quệt mồ hôi trên má — Rõ ràng đã đến giờ cơm chiều mà mặt trời vẫn đứng im đó. Chẳng lẽ hôm nay là ngày hạ chí? Mà hạ chí gì mà nóng đến mức con chó Lão Hắc cũng lười không buồn thè lưỡi thế kia?
Ở góc sân, Lão Hắc — con chó đen gầy gò vốn là Thôn Phệ Thần Thú — đang nằm dài trên phiến đá mát lạnh. Đôi mắt nó nhìn chằm chằm vào mặt trời đang "đứng im" trên bầu trời với một sự khinh bỉ sâu sắc. Trong tâm thức của Lão Hắc, lý do mặt trời không dám lặn rất đơn giản: Bởi vì chủ nhân chưa lên tiếng cho phép bóng tối bao trùm. Cái thứ "Thiên Đạo Ý Chí" vốn cai quản sự vận hành của vũ trụ kia, giờ đây có lẽ đang run rẩy nép mình đâu đó, không dám đưa màn đêm xuống khi Lâm Thần chưa nấu xong nồi canh cá.
— Gia gia, lửa mạnh quá, nước sẽ cạn mất. — Tiểu Hoàng ngồi bên cạnh, nghiêng đầu nhắc nhở.
Trên tay đứa trẻ là chiếc chong chóng tre cũ kỹ mà Lâm Thần vừa làm cho. Mỗi khi chiếc chong chóng khẽ quay, một luồng gió mát rượi bao phủ lấy toàn bộ gian bếp nhỏ, xua đi cái nóng gay gắt của đại dương lửa từ bên ngoài tràn vào. Lâm Thần nhìn đứa cháu nhỏ, cười hiền hậu:
— Cháu yên tâm, canh cá chép phải đun lửa to một chút mới ra được chất ngọt. Đợi một lát nữa, gia gia cho thêm mấy lát gừng già vào, khử mùi tanh, thơm nức mũi cho mà xem!
Nói rồi, anh quay sang phía xô nước, nơi hai con "cá chép đỏ" đang quẫy đạp điên cuồng. Trong mắt Lâm Thần, đây chỉ là hai con cá béo tốt vừa câu được từ ao sau nhà. Nhưng thực tế, đó là hai vị Long Vương của Bắc Hải và Tây Hải. Vài canh giờ trước, họ còn đang ngự trị trên cung điện vàng ngọc, bỗng dưng cảm thấy một luồng câu liêm vô hình xuyên thủng tầng tầng lớp lớp đại trận, trực tiếp móc vào mang, lôi tuột lên bờ.
Lúc này, nhìn Lâm Thần đang cầm con dao bửa củi đi tới, hai vị Long Vương tuyệt vọng truyền âm cho nhau:
— Tây Hải huynh, xem ra kiếp này chúng ta kết thúc rồi. Người này rốt cuộc là tồn tại thế nào? Hơi thở của hắn còn cổ xưa hơn cả Hồng Mông…
— Bắc Hải đệ, đừng nói nữa. Ngay cả Thiên Đạo Ý Chí còn đang phải giả chết thành một đứa trẻ ngồi chơi chong chóng kia kìa, chúng ta làm cá chép trong nồi của hắn, có lẽ cũng là một loại vinh hạnh…
Lâm Thần đưa tay bắt lấy một con cá, chậc lưỡi:
— Cá này khỏe thật, đúng là hàng tự nhiên có khác. Nào, ngoan, gia gia cho cháu đi chu du trong nồi nước dùng nhé!
Trong khi Lâm Thần bận rộn với bữa tối bình dị, thì ở bên ngoài sơn cốc, toàn bộ Thương Mang Cổ Giới đang lâm vào tình trạng hỗn loạn chưa từng có.
…
Tại Trung Châu, Thiên Cơ Các — nơi được coi là nhãn mục của toàn thế giới, có thể tiên tri mọi biến động của vận mệnh.
Lúc này, bảy vị Trưởng lão của Thiên Cơ Các, tất cả đều là cường giả cấp độ Linh Đài trở lên, đang đồng loạt phun ra những ngụm máu tươi. Chiếc la bàn thiên mệnh treo giữa điện chính bỗng dưng quay cuồng điên loạn, những kim chỉ kim liên tục nứt vỡ, phát ra những tiếng "răng rắc" ghê người.
— Loạn rồi! Toàn bộ loạn hết rồi! — Thiên Cơ Lão Nhân, các chủ đời thứ 99, run rẩy bò dậy, gương mặt già nua tràn đầy kinh hoàng — Quy luật ngũ hành nghịch chuyển, mặt trời đứng yên trên đỉnh Đông Hoang đã ba canh giờ không xê dịch một ly. Ở Tây Mạc, mưa bỗng dưng rơi ngược từ đất lên trời. Nam Cương vạn vật khô héo, còn Bắc Minh băng giá bỗng bốc hỏa vĩnh cửu!
Một vị trưởng lão vừa lau máu trên khóe miệng, vừa hỏi giọng khàn đặc:
— Các chủ, chẳng lẽ là do Thái Dương Thánh Địa gây hấn với Trường Sinh Lão Tổ? Hay là do Thiên Nhân Ngũ Suy đã đến sớm hơn vạn năm?
Thiên Cơ Lão Nhân lắc đầu, đôi mắt vẩn đục nhìn vào một hư không vô định:
— Không phải Thiên Nhân Ngũ Suy. Đây là sự… "đình công" của Thiên Đạo. Dường như Ý chí của Thế giới này đã bị một thứ gì đó làm cho khiếp sợ đến mức từ bỏ quyền quản lý vũ trụ. Các quy luật nhân quả, sinh lão bệnh tử, ngày và đêm… giờ đây giống như một con thuyền mất lái, chỉ có thể nương theo ý muốn của một cá nhân duy nhất.
Cả sảnh điện rơi vào im lặng đến chết chóc. Ý của Thiên Cơ Lão Nhân ai cũng hiểu: Một ai đó đang làm chủ vận mệnh thế giới này, nhưng không phải bằng pháp lực cuồng bạo, mà bằng sự tồn tại của chính họ. Thế giới đang phải thay đổi hình dạng để thích nghi với hơi thở của người đó.
…
Quay trở lại căn bếp của Lâm Thần.
Nồi canh cá bắt đầu bốc hơi nghi ngút. Một mùi hương thanh khiết, lạ lùng lan tỏa ra ngoài. Nó không giống bất kỳ món ăn nào nơi phàm trần, mỗi sợi khói bay ra đều chứa đựng nồng đậm tiên khí, nếu để một người phàm hít phải, có lẽ thọ nguyên sẽ tăng thêm nghìn năm ngay lập tức.
Lâm Thần nếm một thìa nước dùng, khẽ cau mày:
— Vẫn hơi nhạt. Có lẽ phải thêm chút muối.
Anh đưa tay lấy hũ sứ màu trắng bên cạnh, rắc một nhúm hạt trắng mịn vào nồi.
Chỉ là một hành động vô tình, nhưng ngay khi nhúm "muối" ấy chạm vào nước sôi, ở một chiều không gian khác — tại vùng cực địa của Thương Mang Cổ Giới, những dải núi tuyết vạn năm bỗng dưng sụp đổ, hóa thành vô số những tinh thạch năng lượng thuần khiết nhất chảy về phía trung tâm thế giới, gia cố lại toàn bộ mạch đạo của đại địa.
Thực chất, hũ "muối" của Lâm Thần chính là tinh hoa nén lại của Thái Cổ Thần Thạch, một hạt cũng đủ san bằng một vương triều. Nhưng ở đây, nó chỉ là gia vị cho bữa tối.
Tiểu Hoàng đứng dậy, đi tới bên cạnh Lâm Thần, nhìn nồi canh rồi ngước mắt nhìn về phía chân trời vẫn đang sáng rực:
— Gia gia, bên ngoài nắng quá, cây liễu đầu cổng héo rồi. Cháu không thích trời sáng mãi như vậy, ngủ không được.
Lâm Thần nghe vậy, bỗng cảm thấy hối hận vì mải mê nấu nướng mà không chú ý đến cảm giác của đứa trẻ. Anh nhìn ra ngoài sân, quả thật, ánh nắng có phần chói mắt một cách vô lý.
— Ồ, Tiểu Hoàng nói đúng. Mặt trời này cũng thật là, chắc hôm nay thiên văn có vấn đề rồi. Thôi được, để gia gia đóng cửa sổ lại, rồi gọi "bà trăng" lên cho cháu ngủ nhé?
Lâm Thần cười ha ha, chỉ coi đó là lời dỗ dành trẻ con. Anh giơ tay trái lên, làm một động tác vẫy vẫy hư không về phía tây như muốn xua đuổi ánh nắng đi:
— Đi thôi, đi thôi, để cho bóng tối vào cho mát mẻ nào.
"Oanh!"
Trong mắt Lâm Thần, đó chỉ là một cái xua tay nhẹ nhàng. Nhưng trong mắt những cường giả đứng ở đỉnh cao của Thương Mang Cổ Giới, đó là một bàn tay khổng lồ bằng ánh sáng bao phủ toàn bộ bầu trời, trực tiếp nắm lấy thái dương tinh, đẩy mạnh nó về phía dưới đường chân trời.
Mặt trời vốn đang "cứng đầu" đứng im, ngay lập tức bị một lực lượng không thể kháng cự kéo sụp xuống. Chỉ trong một nhịp thở, ánh sáng rực rỡ biến mất, thay vào đó là màn đêm thăm thẳm bao phủ toàn giới diện. Nhưng màn đêm này không mang theo sự u ám, mà tràn ngập hơi thở của sự sống.
Những ngôi sao vốn đã biến mất từ thời Thái Cổ, bỗng dưng xuất hiện dày đặc, tỏa sáng lấp lánh như những viên ngọc quý được ai đó đánh rơi trên nền nhung đen.
Trăng tròn hiện ra, dịu dàng và tĩnh lặng.
Sự "mất cân bằng vũ trụ" mà Thiên Cơ Các vừa cảnh báo, bỗng dưng biến mất như chưa từng tồn tại. Chỉ vì một câu nói "cháu không thích trời sáng" của một đứa trẻ và một cái xua tay của vị Lão Tổ đang nấu bếp.
— Đấy, cháu thấy không? Trời tối rồi. — Lâm Thần mỉm cười xoa đầu Tiểu Hoàng — Đi thôi, canh cá chín rồi, gọi Lão Hắc vào ăn cơm.
Lão Hắc từ phiến đá ngoài sân lững thững bước vào. Nó khẽ liếc nhìn lên bầu trời đêm đầy sao lạ, rồi lại nhìn vào nồi canh cá bốc khói. Nó biết, kể từ tối nay, quy luật của Thương Mang Cổ Giới đã được viết lại. Tiên lộ đứt gãy? Thọ nguyên cạn kiệt? Đối với những người trong căn bếp nhỏ này, đó chẳng qua là những khái niệm xa xôi như mây khói.
Trong bóng tối, xa xa ngoài sơn cốc, vô số các vị Thánh Chủ, Giáo Chủ của các đại giáo đang quỳ sụp xuống đất, hướng về phía sơn cốc mà dập đầu. Họ không biết chuyện gì đã xảy ra, họ chỉ biết rằng, vị thần minh cai quản thế giới này, vừa mới quyết định cho mặt trời lặn sau một ngày dài làm việc mệt mỏi.
Và trong căn nhà tranh giản dị, tiếng bát đũa khua lách cách vang lên, ấm áp và bình dị.
— Cá này ngọt thật, lần sau chúng ta lại bắt thêm hai con nữa nhé? — Giọng Lâm Thần vui vẻ vang vọng trong màn đêm thanh tịnh.
Hai vị Long Vương trong nồi (giờ đã hóa thành thịt cá trắng ngần) nếu còn có thể suy nghĩ, chắc chắn sẽ cùng khóc ròng: "Lão Tổ à, Long tộc chúng ta không còn nhiều vị đủ béo để vào nồi của ngài đâu!"
Màn đêm trôi qua, thanh bình đến kỳ lạ. Vũ trụ vẫn đang vận hành, nhưng giờ đây, nó không xoay quanh Thiên Đạo, mà xoay quanh hương vị của một nồi canh cá chép trong tay một người "phàm nhân" luôn tự cho mình là kẻ nhát gan.