Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 155: Hệ thống cảnh báo**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 13:36:44 | Lượt xem: 13

Trong gian bếp nhỏ của căn nhà tranh, khói sương từ nồi canh cá vẫn còn vảng vất, mang theo một mùi hương thanh tao thoát tục mà chỉ những vị tu sĩ đạt đến trình độ siêu phàm thoát tục mới cảm nhận được. Lâm Thần chậm rãi đặt chiếc bát không xuống, dùng một chiếc khăn vải thô đã sờn rách lau khóe miệng.

Bên ngoài, màn đêm sau khi được anh "triệu hồi" bằng một cái phẩy tay đã hoàn toàn bao trùm lấy sơn cốc. Trăng sáng như gương, sương mù vây quanh những khóm trúc tím, tạo nên một cảnh tượng thái bình đến mức kỳ ảo.

Nhưng ngay khi Lâm Thần vừa đứng dậy định đi rửa bát, một thanh âm "tinh" khô khốc bỗng nhiên vang lên ngay sát bên tai, khiến anh giật nẩy mình, chiếc bát trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất.

[Tinh! Hệ thống cảnh báo khẩn cấp!]

[Phát hiện: Thương Mang Cổ Giới quy luật đã đạt đến giới hạn sụp đổ. Tiên lộ hư mục, thọ nguyên thiên địa cạn kiệt, hệ thống cũ của Thiên Đạo đã thối rữa đến tận cùng.]

Lâm Thần đứng sững lại, đồng tử co rút, mồ hôi hột bắt đầu lấm tấm trên trán. Anh nuốt nước bọt cái ực, trong lòng run lên bần bật: "Cảnh báo? Lại là cảnh báo? Hơn một trăm ngàn năm rồi, hệ thống này chưa bao giờ dùng màu đỏ rực để thông báo như vậy. Có phải… có phải thọ nguyên của mình sắp hết rồi không? Hay là có quái vật vạn năm sắp mò vào đây ăn thịt mình?"

Anh liếc nhìn ra ngoài cửa. Màn đêm tĩnh lặng như tờ, nhưng trong mắt một kẻ nhát gan như Lâm Thần, bụi cỏ nào cũng như đang giấu một con Ma thú, cái bóng cây liễu nào cũng như một tên quỷ quyệt đang chờ trực.

[Nội dung nhiệm vụ cuối cùng: Chỉnh đốn gia phong, thống nhất trật tự trần gian, xây dựng quy tắc vĩnh cửu.]

Lâm Thần ngơ ngác nhìn dòng chữ ảo đang nhảy múa trước mắt. Anh gãi gãi đầu, thầm nghĩ: "Chỉnh đốn gia phong? Thống nhất trật tự trần gian? Hệ thống này dạo này càng lúc càng nói chuyện khó hiểu. Chẳng lẽ nó đang nhắc mình là nhà cửa lâu ngày không dọn dẹp, bát đũa thì chất đống, mà đám đệ tử bên ngoài lại bắt đầu gây gổ, kéo danh tiếng của cái sơn cốc này đi xuống?"

Nghĩ đến đây, Lâm Thần thở phào một cái, nhưng ngay lập tức lại trở nên nghiêm túc.

"Cũng phải. Nhược Băng dạo này cứ hay vác cái chổi đi ra ngoài đánh nhau với người ta, chắc là muốn khoe tài quét lá đa. Tiểu Bảo thì càng tệ, mới hôm trước còn lén mang bàn cờ vây ra ngoài khè thiên hạ. Còn con chó Lão Hắc này nữa…"

Lâm Thần liếc nhìn Lão Hắc đang nằm phủ phục ở góc sân, nó đang lim dim mắt nhưng tai thì dựng đứng lên. Với Lâm Thần, đây là một con chó đen lười biếng, nhưng với thế giới, mỗi nhịp thở của nó chính là sự hít hà của một đầu Thôn Phệ Thần Thú thời Thái Cổ.

"Được rồi, nếu hệ thống đã yêu cầu nhiệm vụ cuối cùng, có lẽ sau khi làm xong, mình sẽ chính thức được cấp 'thọ bảo' để sống vĩnh viễn, không cần phải lo ngay ngáy chuyện ngày mai trời sập nữa."

Lâm Thần quả quyết đứng dậy, anh vơ lấy chiếc chổi tre dựa ở góc tường. Chiếc chổi này được làm từ cành của Vạn Tuế Trúc, mỗi một sợi tre đều ẩn chứa quy luật của thời gian, nhưng trong mắt Lâm Thần, nó chỉ là một món đồ thủ công dùng để dọn dẹp bụi bặm.

"Hệ thống bảo là 'thay thế trật tự thối rữa'. Chắc ý là mấy cái mạng nhện ở góc trần nhà này đây."

Lâm Thần vừa nói, vừa vung chiếc chổi tre lên quét một cái về phía góc mái tranh.

***

Trong lúc đó, tại biên giới giữa Đông Hoang và Trung Châu.

Thiên Đạo Ý Chí — một thực thể vốn không hình không dáng, chỉ tồn tại trong quy luật của vũ trụ — đang gào thét trong đau đớn. Những tu sĩ ở cấp độ Đại Thánh trở lên bỗng cảm nhận được một cơn rung chuyển dữ dội phát ra từ tận sâu trong linh hồn.

Trời đất quay cuồng. Những ngôi sao vốn đang lấp lánh bỗng chốc sắp xếp lại theo một trật tự hoàn toàn mới.

"Chuyện gì đang xảy ra?" Một vị Lão Tổ của Thái Dương Thánh Địa đang bế quan trong linh mạch bỗng mở bừng mắt, sắc mặt tái nhợt: "Thiên Đạo cũ đang bị tước quyền? Quy luật vạn vật đang bị xóa sổ để thay bằng một thứ gì đó khủng khiếp hơn!"

Hắn bay ra khỏi hang động, ngước nhìn lên bầu trời. Hắn thấy một viễn cảnh khiến mình suýt chút nữa vỡ nát tâm ma.

Giữa tầng không gian sâu thẳm, một bóng hình khổng lồ, cao vạn trượng, đang cầm một thứ trông giống như một thanh thần binh dài bất tận nhưng hình dáng lại giống… một cây chổi. Mỗi khi cái bóng đó quét qua, những sợi xích nhân quả màu đen kịt (vốn là những quy luật tàn khốc, áp đặt tuổi thọ của chúng sinh) đều bị đánh tan nát như bụi bặm vướng trên lối đi.

"Đó là… Trường Sinh Lão Tổ!" Vị Lão Tổ của Thánh địa quỳ sụp xuống, toàn thân run rẩy: "Ngài ấy… Ngài ấy đang thanh trừng Thiên Đạo! Ngài ấy cho rằng quy tắc của thế giới này quá bẩn thỉu, nên muốn đích thân 'quét dọn' lại toàn bộ Thái cổ nhân quả!"

***

Lâm Thần hoàn toàn không biết cái "quét mạng nhện" của mình lại gây ra hậu quả kinh thiên động địa như thế. Anh chỉ thấy mỗi lần mình vung chổi, hệ thống lại vang lên những tiếng báo hiệu kỳ lạ.

[Tiến độ: 5%… Phá hủy quy luật sinh tử cũ.]
[Tiến độ: 15%… Giải trừ phong ấn Tiên lộ.]

"Sao bụi dạo này khó quét thế nhỉ?" Lâm Thần cau mày. Anh cầm cái khăn lau bát, túng thế lau lên chiếc bàn gỗ đặt ở giữa sân. Chiếc bàn này, kỳ thực là một phiến Đá Chân Long từ thời khai thiên lập địa.

"Bàn cũng bẩn quá, lau kỹ một chút mới được."

Anh ra sức chà xát. Trong tâm trí anh, đây là dọn nhà. Nhưng trong hiện thực của Thương Mang Cổ Giới, mỗi một cú lau của anh là một lần tước bỏ những vết nứt của thời không, hàn gắn lại những mảnh vỡ của đại lục đã bị tàn phá suốt triệu năm qua.

Tại Đông Hoang, mặt đất rung chuyển, những ngọn núi cụt đầu bỗng dưng mọc lại, những linh mạch đã khô kiệt từ lâu đột ngột tuôn trào linh khí nồng đậm như nước vỡ bờ. Những tu sĩ vốn đã hết thọ nguyên, đang nằm trong quan tài chờ chết, bỗng thấy cơ thể mình tràn đầy sinh cơ, tóc trắng chuyển xanh, nếp nhăn biến mất.

"Tiền bối đang vá lại thế gian!" Thẩm Nhược Băng đứng ở trước cửa phòng, nước mắt giàn giụa. Cô nhìn thấy sư phụ của mình đang lúi húi lau chiếc bàn gỗ với một vẻ mặt vô cùng thành khẩn và nghiêm túc.

Trong mắt cô, hành động đó mang một tầng ý nghĩa vô cùng vĩ đại: Lão Tổ đang dùng đại thần thông để gột rửa những dơ bẩn của lịch sử, muốn ban cho chúng sinh một thời đại thái bình thực sự.

"Sư phụ, ngài vất vả rồi." Cô khẽ thầm thì, rồi lập tức ngồi xuống, nhắm mắt lại. Cô cảm nhận được mỗi một đường lau của Lâm Thần đều là một đường "Đạo" hoàn mỹ. Kiếm ý trong người cô bắt đầu biến đổi, không còn là sát chiêu giết chóc, mà trở thành sức mạnh kiến tạo vạn vật.

***

Trong sơn cốc, Lâm Thần bắt đầu cảm thấy mệt. Anh thở hổn hển, chống chiếc chổi tre xuống đất.

"Mệt quá, nhà nhỏ mà dọn cũng mệt thật. Đúng là không thể lười được mà."

Anh liếc nhìn nồi canh cá đã nguội trên bếp.

"Hệ thống, xong chưa? Tôi quét xong nhà, lau xong bàn rồi, còn cái gì nữa không?"

[Tiến độ: 99%… Bước cuối cùng: Xác lập Tân Ý Chí.]

Lâm Thần gãi đầu: "Xác lập cái gì? Ý chí? À, chắc là ý bảo mình phải đặt ra một cái lệ gì đó trong nhà để sau này bọn trẻ không bôi bẩn nữa chứ gì?"

Anh suy nghĩ một lúc. Nhớ lại kiếp trước ở Trái Đất, trên mấy cái biển quảng cáo hay có câu "Sống vui, sống khỏe". Thế là anh tiện tay cầm lấy chiếc bút lông thường dùng để vẽ tranh, nhúng chút mực đỏ (kỳ thực là máu của Thái Cổ Yêu Thần anh nhặt được ở sau vườn vì tưởng là mực tàu đỏ), viết mạnh lên một tấm gỗ mộc:

**"TRƯỜNG SINH"**

Anh định viết thêm chữ "Bất Tử" hoặc "Sống Vui", nhưng chợt thấy mệt nên thôi, chỉ viết đúng hai chữ "Trường Sinh" rồi treo ngay ngắn lên cửa chính căn nhà tranh.

[Tinh! Chúc mừng túc chủ hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng: Thay thế Thiên Đạo.]

[Thương Mang Cổ Giới đã được cải tạo thành Trường Sinh Giới.]

[Tân Ý Chí đã được xác lập: Tất cả sinh linh sống dưới quy tắc của túc chủ sẽ không còn bị giới hạn bởi tuổi thọ, linh khí không bao giờ cạn kiệt.]

[Hệ thống Sinh hoạt Đỉnh phong chính thức giải trừ. Chúc túc chủ hưởng thụ cuộc sống của một Lão Tổ vĩnh hằng.]

Lâm Thần đứng ngẩn người trước tấm biển gỗ. Tai anh nghe tiếng hệ thống vang lên dồn dập, nhưng trong đầu anh chỉ đọng lại mấy chữ cuối cùng: "Giải trừ hệ thống", "Lão Tổ vĩnh hằng".

"Giải trừ? Tức là… mình tự do rồi?" Lâm Thần reo lên trong lòng. Anh chưa bao giờ cảm thấy nhẹ nhõm như lúc này. Theo hiểu biết của anh, hệ thống biến mất có nghĩa là nhiệm vụ gian khổ đã xong, từ nay anh có thể thoải mái trồng rau nuôi cá mà không sợ bị ép đi làm mấy cái việc quái quỷ nữa.

"Ha ha! Tuyệt quá! Mình rốt cuộc cũng có thể sống an nhàn rồi!"

Lâm Thần vui sướng chạy vào bếp múc thêm một bát canh cá, mặc kệ việc hệ thống cũ vừa mới bị anh đánh tan tành.

Nhưng ngay khi anh vừa nâng bát lên định húp, từ ngoài cổng sơn cốc, hàng vạn luồng ánh sáng đủ màu sắc từ trên trời rơi xuống.

Vạn tông vạn phái, hàng triệu tu sĩ từ mọi ngõ ngách của giới diện đều tập trung về đây. Họ cảm nhận được Tiên lộ đã thông, cảm nhận được mình đã đạt được sự trường sinh mà họ khao khát suốt hàng triệu năm qua. Và tất cả đều biết, ai là người đã ban cho họ ân huệ này.

"Đệ tử Thái Dương Thánh Địa, bái kiến Trường Sinh Lão Tổ! Tạ Lão Tổ tái tạo thiên địa!"
"Đệ tử Vạn Kiếm Tông, bái kiến Trường Sinh Lão Tổ! Ngài là vị thần duy nhất của giới này!"

Tiếng hô vang rung trời lở đất truyền vào trong sơn cốc, làm rung chuyển cả nồi canh cá trên tay Lâm Thần.

"Xoảng!"

Chiếc bát lại rơi xuống, lần này thì vỡ thật.

Lâm Thần tái mét mặt mày, chân tay run lẩy bẩy: "Cái gì… Cái gì thế này? Lão Hắc, mau! Mau ra đóng cửa lại! Kẻ thù đến đòi nợ à? Sao chúng nó biết mình ở đây? Có phải cái vụ mình thay đổi ngày đêm vừa nãy làm chúng nó mất ngủ nên kéo đến bắt đền không?"

Lão Hắc liếc nhìn vị "Lão Tổ" đang hoảng loạn, rồi lại nhìn ra vạn người đang quỳ rạp bên ngoài. Nó khẽ ngáp một cái, trong bụng thầm nghĩ: *Lão Tổ à, ngài vừa mới đuổi việc ông Trời, tự mình lên thay ngôi báu, bây giờ chúng nó không đến lạy ngài thì lạy ai?*

Lâm Thần đứng sau cánh cửa tre, tim đập thình thịch. Anh nhìn thấy Thẩm Nhược Băng cũng đang quỳ ngay đầu hàng, ánh mắt nhìn anh đầy sự sùng kính vô biên.

"Nhược Băng… Cô cũng… phản bội sư phụ rồi à?" Lâm Thần thút thít, mặt mũi méo xệch: "Sao mọi người lại đối xử với tôi như vậy? Tôi chỉ là một người phàm muốn sống thọ thôi mà!"

Nhưng trong mắt của triệu triệu chúng sinh đang quỳ ngoài kia, hình bóng của người thanh niên đứng trong nhà tranh không hề giống một kẻ nhát gan. Dưới ánh trăng rực rỡ, mỗi hơi thở của anh dường như đang điều khiển cả vận mệnh của toàn thế giới.

Kỷ nguyên cũ đã kết thúc. Một kỷ nguyên của "Trường Sinh" chính thức bắt đầu.

Còn Lâm Thần? Anh chỉ đang nghĩ xem làm thế nào để lẻn ra cửa sau bỏ trốn, bởi vì theo anh, đám người bên ngoài đông thế kia… chắc chắn là đến để chia nhau nồi canh cá của anh rồi!

"Không được, canh cá này là của mình! Ai cũng đừng hòng cướp!" Lâm Thần ôm chặt lấy cái nồi, vẻ mặt vô cùng cương quyết, bộ dạng ấy trong mắt mọi người lại trở thành: "Lão Tổ đang trấn giữ vận mạch thiên hạ với uy phong lẫm liệt không ai bì kịp."

Hiểu lầm này, e rằng vĩnh viễn không bao giờ có thể giải thích được nữa rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8