Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 23: Vạn Long Đầm sau nhà**
Chương 23: Vạn Long Đầm sau nhà
Nắng chiều ở Đông Hoang luôn mang một vẻ vàng vọt và tiêu điều, nhất là khi nó rủ xuống cái sơn cốc hẻo lánh mà Lâm Thần đã cắm dùi suốt mười vạn năm nay.
Lâm Thần buông cuốc, đưa tay quẹt ngang mồ hôi trên trán, hơi thở có chút dồn dập. Hắn nhìn vạt đất vừa mới xới xong, trong lòng thầm than vãn: “Thân thể phàm nhân này đúng là càng ngày càng xuống dốc. Mới bừa có vài khoảnh đất mà lưng đau gối mỏi. Cái gọi là ‘Trường Sinh Pháp’ của hệ thống, rốt cuộc là giúp ta sống thọ, hay là muốn vắt kiệt sức lao động của ta đây?”
Hắn nhìn xuống bàn tay mình, những vết chai mỏng do cầm cuốc cầm rìu hiện rõ. Suốt bấy nhiêu năm, hệ thống ngoài việc bắt hắn trồng rau, nuôi cá, gánh nước, viết chữ thì chẳng dạy lấy một chiêu thức thăng thiên độn thổ nào. Mỗi lần nghe thấy tiếng sấm rền từ những ngọn núi xa xôi, hay nhìn thấy những vệt sáng lướt qua bầu trời của các vị “tiên nhân”, Lâm Thần lại không khỏi rụt cổ, chốt cửa thật chặt.
Hắn sợ chết. Rất sợ.
Bởi vậy, dù mệt đến mấy, hắn vẫn duy trì thói quen “dưỡng sinh” một cách cực đoan.
“Mệt thì mệt, nhưng không thể để phong hàn xâm nhập.” Lâm Thần lầm bầm, quay sang gọi: “Lão Hắc! Mang cho ta cái chậu gỗ ra đây.”
Lão Hắc đang nằm dưới gốc cây liễu, nghe gọi thì lười biếng hé mắt. Con chó đen này vốn là Thôn Phệ Thần Thú thời Thái Cổ, một hơi thở có thể nuốt chửng linh mạch một châu, nhưng lúc này nó chỉ khẽ hừ mũi, hàm răng quắp lấy cái chậu gỗ cũ kỹ, bước chân khập khiễng mang tới cho chủ nhân. Trong lòng Lão Hắc cũng đang thầm khinh bỉ: *Chủ nhân ơi là chủ nhân, ngài tu vi đã vượt qua quy luật của chư thiên, hơi thở cũng đủ làm sụp đổ luân hồi, vậy mà còn sợ cái gọi là ‘phong hàn’?*
Lâm Thần không hề hay biết nội tâm diễn biến phức tạp của con chó, hắn xách chậu gỗ hướng về phía sau nhà.
Sau gian nhà tranh của hắn là một cái vũng nước nhỏ. Lâm Thần gọi nó là “ao cá”, nhưng thực chất trông nó giống một cái hố bùn tù đọng thì đúng hơn. Nước ở đây quanh năm đen kịt, mặt nước chẳng bao giờ gợn sóng, thi thoảng có mấy cụm rong rêu nổi dềnh dàng.
Hắn ngồi xuống một tảng đá xám, thoát bỏ đôi giày vải rách rưới, lộ ra đôi chân có phần trắng trẻo nhưng đầy bụi đất.
“Chậc, nước sau nhà hôm nay lạnh hơn bình thường.”
Lâm Thần nhúng chân xuống nước. Hắn không hề nhận ra, ngay khoảnh khắc bàn chân hắn chạm vào mặt nước, cả vũng nước vốn tĩnh lặng đột nhiên run rẩy một cách vô thức. Sự rung động ấy không lan tỏa ra mặt nước, mà nó đánh thẳng vào không gian, khiến các tầng mây phía trên sơn cốc bắt đầu xoay chuyển thành một luồng xoáy khổng lồ.
Lúc này, ở một không gian cách sơn cốc không xa.
Một ông lão mặc long bào, trên đầu ẩn hiện hai cái sừng vàng đang run rẩy quỳ rạp trên chín tầng mây. Lão là Ngao Quảng – đương nhiệm tộc trưởng Long tộc, một tồn tại được xưng tụng là Chuẩn Đế, nửa chân đã bước vào cảnh giới chí cao.
Ngao Quảng hôm nay xuất hành là vì cảm nhận được khí tức của một vị tiền bối Long tộc vừa mới tọa hóa ở gần đây. Nhưng khi vừa tiến vào phạm vi mười vạn dặm quanh sơn cốc này, lão đột nhiên cảm thấy máu trong người mình như bị đông cứng lại.
“Thần… Thần linh phương nào cư ngụ nơi đây?” Ngao Quảng nhìn xuống dưới.
Trong mắt lão, cái sơn cốc kia không phải là nơi ở của phàm nhân, mà là một vùng cấm địa kinh hoàng nhất lịch sử. Vạn đạo quy tắc như những sợi xích vàng khổng lồ đan xen, vây quanh cái nhà tranh nhỏ bé kia. Mà ngay lúc này, khi vị tồn tại bên trong bắt đầu “tẩy trần”, Ngao Quảng suýt chút nữa thì ngất xỉu vì sợ hãi.
“Trời ạ! Kia… kia không phải là nước bình thường! Đó là hỗn độn nguyên thủy thái tính!” Ngao Quảng kinh hãi nhìn xuống cái ao mà Lâm Thần đang rửa chân. “Lão tổ tông ơi, ngài nhìn xem, vị đại năng kia đang dùng ‘Vạn Vật Bản Nguyên Dịch’ để… để rửa chân?”
Trong mắt Ngao Quảng, mỗi giọt nước văng ra từ chậu gỗ của Lâm Thần đều mang sức mạnh của một ngôi sao sụp đổ. Đạo vận nồng nặc đến mức biến không gian xung quanh thành một vùng tịnh thổ mà ngay cả thần linh cũng không dám nhìn thẳng.
Quay lại bên bờ ao.
Lâm Thần đang dùng tay kỳ cọ mắt cá chân, hắn chợt thấy có cái gì đó hơi cộm dưới lòng bàn chân.
“Gì đây? Một con giun đất?”
Lâm Thần cúi xuống, nhấc lên một sinh vật nhỏ bé, gầy gò, xám xịt và trông vô cùng đáng thương. Con giun đất này vốn chỉ là một con sinh vật tầm thường sống dưới bùn ao, có lẽ do nước động nên bị trôi vào giữa các ngón chân của hắn.
“Thứ nhỏ bé này, sống ở nơi nước tù đọng thế này chắc cũng chẳng dễ dàng gì.” Lâm Thần chép miệng, cảm thấy thương cảm cho một kiếp phàm trần giống mình. “Thôi thì, hôm nay ta có chút hứng thú, cho ngươi chút nhân duyên vậy.”
Hắn lấy nước trong chậu gỗ – thứ nước mà Ngao Quảng gọi là Hỗn Độn Nguyên Thủy, nhẹ nhàng dội lên người con giun đất. Đồng thời, Lâm Thần thuận miệng lẩm bẩm mấy câu mà hắn học được từ tập sách “Dưỡng sinh cơ bản” của hệ thống:
“Sống dài sống lâu, không bằng sống khỏe. Thân như thanh tùng, tâm như thái hải…”
*Ầm!!!*
Vạn giới dường như nổ tung tại khoảnh khắc đó.
Ngao Quảng trên cao kinh hãi thấy một cảnh tượng sẽ ám ảnh lão suốt đời. Theo mỗi lời Lâm Thần thốt ra, các quy tắc của Thiên đạo vốn đang vận hành trơn tru đột nhiên bị bẻ gãy, sau đó điên cuồng tái tổ chức lại xung quanh con giun đất nhỏ bé kia.
Con giun đất kia, vốn là một sinh vật hạ đẳng nhất, đột nhiên thân thể phát ra kim quang vạn trượng. Lớp da xám xịt nứt toác, lộ ra những phiến vảy vàng ròng sắc lạnh như tiên kim. Trên đầu nó, hai cái sừng rồng vươn dài ra, mang theo uy nghiêm thống trị muôn loài.
Con giun ấy… đang hóa rồng!
Và không phải là loài rồng thông thường, mà là Tổ Long trong truyền thuyết – thứ sinh vật đứng đầu vạn yêu, vốn đã tuyệt diệt từ kỷ nguyên khai thiên lập địa!
Trong góc nhìn của Lâm Thần: “Ồ, con giun này bị xước da à? Sao trông nó hồng hào lên thế này? Chắc tại nước mát quá đây mà.”
Lâm Thần xoa nhẹ lên cái “sừng” vừa mọc của nó (hắn nghĩ đó là một cục mụn trên đầu con giun), cười bảo: “Đi đi, về dưới bùn mà trốn cho kỹ, đừng để mấy con gà của ta nhìn thấy, chúng nó không tha cho ngươi đâu.”
Hắn thả tay.
*Tõm.*
“Con giun” sau khi được điểm hóa, khẽ gầm nhẹ một tiếng – tiếng gầm ấy vang vọng tận sâu trong tâm hồn của mỗi sinh linh ở Đông Hoang, nhưng lọt vào tai Lâm Thần chỉ là một tiếng nước nhỏ bé. Con rồng vàng bé xíu, dài chừng nửa gang tay, quẫy đuôi một cái rồi lặn sâu xuống đáy ao bùn.
Dưới đáy ao đó, vốn là một cái vũng nước đen xì trong mắt Lâm Thần, nhưng thực chất lại là một mảnh thiên hà bị nén lại. Con rồng vừa đáp xuống, mười vạn bộ xương rồng khổng lồ đang nằm dưới đáy ao đồng loạt phát ra tiếng rên rỉ trung thành, chào đón tân vương của chúng.
“Vạn Long Đầm… thì ra đây mới là chân tướng của Vạn Long Đầm.” Ngao Quảng ở trên cao đã hoàn toàn quỵ xuống. “Sơn cốc này… rốt cuộc ẩn chứa bao nhiêu bí mật? Vị đại năng kia chỉ tùy tiện rửa chân, tiện tay điểm hóa, liền tạo ra một vị Thái Cổ Tổ Long?”
Lúc này, Lâm Thần đứng dậy, vác chậu gỗ đổ nước xuống gốc một bụi hoa dại ven ao. Bụi hoa kia ngay lập tức nở rộ rực rỡ, mỗi cánh hoa tỏa ra linh khí khiến không gian xung quanh nứt vỡ thành những khe hở đen ngòm.
Lâm Thần nhìn trời, tặc lưỡi: “Mây đen kéo đến nhanh thế này, chắc chắn sắp mưa to rồi. Lão Hắc! Vào nhà thôi, ở ngoài này ốm ra thì không ai chữa cho đâu.”
Lão Hắc liếc nhìn đám “mây đen” trên trời – thực chất là lôi kiếp khủng khiếp nhất thiên địa đang tích tụ vì có sinh vật nghịch thiên cải mệnh xuất thế. Thế nhưng, khi Lâm Thần vừa dứt lời, Lão Hắc thấy chủ nhân tiện tay vẫy một cái như xua ruồi, luồng lôi kiếp nghìn dặm kia lập tức bị một lực lượng vô hình bóp nát, tan thành mây khói trong nháy mắt.
Trời quang mây tạnh. Nắng chiều lại vàng vọt như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Ngao Quảng đứng hình giữa không trung. Lôi kiếp hủy diệt cấp độ Đại Đế… bị một cái xua tay hóa giải?
Lão nuốt nước miếng cái ực, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Lão chợt nhớ tới lời đồn đại gần đây về một vị “Trường Sinh Lão Tổ” ẩn cư ở Đông Hoang. Lúc trước lão còn cho rằng đó là lời đồn nhảm, nhưng giờ đây, nếu ai nói người ngồi kia không phải là Sáng Thế Thần, Ngao Quảng nguyện ý tự vặn đầu mình xuống làm ghế ngồi.
Lâm Thần đi vào nhà tranh, khép cửa lại, cẩn thận cài then.
“Phù, về được đến nhà là an toàn rồi. Cái thế giới này nguy hiểm thật, mây gió thất thường quá.”
Hắn đi đến bên bàn, rót một chén nước chè xanh tự trồng, nhấp một ngụm rồi hài lòng nằm xuống ghế tựa. Hắn đâu biết rằng, ngay dưới gầm giường của hắn, cái hầm chứa thức ăn mà hắn vẫn hay bỏ khoai lang vào, thực chất đang chứa đầy những thanh Tiên kiếm và bảo vật của các thời đại đã mất.
Còn dưới đáy ao sau nhà, con rồng nhỏ vàng óng vừa được điểm hóa đang cuộn mình lại, đôi mắt rồng uy nghiêm canh giữ từng tấc đất quanh sơn cốc. Bất cứ kẻ nào mang theo sát khí dám bước chân vào bán kính trăm dặm, sẽ lập tức bị hơi thở của nó nghiền nát thành bụi trần.
Đêm hôm đó, một thông tin chấn động truyền khắp các Thánh địa và Đế tộc ở Thương Mang Cổ Giới: Long tộc Tộc trưởng Ngao Quảng vừa trở về đã tuyên bố đóng cửa tổ địa mười vạn năm, đồng thời cảnh cáo toàn bộ hậu duệ: “Tuyệt đối không được bay qua vùng trời Đông Hoang, nếu không sẽ bị gạch tên khỏi tộc phổ, vĩnh viễn không được luân hồi.”
Cả thế giới xôn xao, các thế lực lớn bắt đầu phái mật thám đi điều tra. Mà tại nơi khởi nguồn của mọi sóng gió, Lâm Thần đang cuộn mình trong chăn, lẩm bẩm trong giấc ngủ:
“Ngày mai… phải đi bắt sâu cho vườn táo. Đám sâu đấy to như ngón tay, nhìn sợ chết đi được…”
Lão Hắc nằm bên cạnh, tai khẽ giật giật, thầm nghĩ: *Sâu? Chủ nhân, đám sâu mà ngài nói chính là Thượng Cổ Cổ Độc có thể hạ sát một vị Thánh nhân trong nháy mắt đấy… thôi, ngài nói là sâu thì chúng chính là sâu.*
Trong bóng tối của gian nhà tranh, một luồng Đạo vận vô hình tỏa ra, bao trùm lấy mọi thứ, giữ cho vạn vật nơi đây một vẻ tĩnh mịch, bình thường đến mức đáng sợ. Trường Sinh Lão Tổ, vẫn như cũ, không hề biết mình là vô địch.