Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 22: Thọ đan? Ta có cả rổ**

Cập nhật lúc: 2026-05-20 17:40:21 | Lượt xem: 1

Ánh nắng ban mai len lỏi qua những kẽ lá liễu, rắc những vụn vàng xuống khoảng sân nhỏ trước túp lều tranh. Lâm Thần vươn vai một cái thật dài, nghe tiếng xương cốt kêu "răng rắc" mà trong lòng thầm than thở.

"Ôi, cái thân già này, mới bẻ củi có một lúc mà đã mỏi nhừ. Hệ thống này cũng thật là, bắt mình sống thọ mà chẳng cho bộ xương cốt nào cứng cáp một chút."

Hắn vừa lẩm bẩm vừa nhìn về phía góc sân. Ở đó, Thẩm Nhược Băng đang chăm chỉ quét lá. Nàng cầm cây chổi tre, động tác uyển chuyển như đang múa kiếm, mỗi nhát chổi đưa đi đều kéo theo một luồng kình phong vô hình, khiến đám lá rụng tắp lự bay vào đống, không sót lấy một mẩu vụn.

Lâm Thần lắc đầu, thầm nghĩ: *Con bé này chắc chắn là bị ám ảnh cưỡng chế. Quét rác thôi mà, có cần phải gồng mình lên như đi đánh giặc thế không? Đúng là tuổi trẻ, thừa năng lượng quá mức.*

Hắn bước đến bên cạnh cái giếng cổ, định múc nước rửa mặt thì chợt nghe thấy tiếng chuông gió ngoài cổng cốc khẽ vang lên "keng… keng…".

Lâm Thần giật mình, tim đập thình thịch. Từ lúc hắn xuyên không đến cái thế giới tu tiên đầy rẫy hiểm nguy này, tôn chỉ duy nhất của hắn là "tàng hình". Sống 10 vạn năm trong cái xó xỉnh này, số lần hắn gặp người lạ chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mỗi lần có ai tìm đến, hắn đều sợ đó là bọn thổ phỉ đến cướp rau cải, hoặc tệ hơn là những tu sĩ cao nhân gì đó đang truy sát lẫn nhau rồi vô tình lạc bước vào đây.

"Nhược Băng, ra xem là ai. Nếu là xin ăn thì cho mấy củ khoai rồi bảo họ đi ngay đi. Nếu là xin thu phí bảo kê thì… thì bảo ta không có tiền, chỉ có mấy cây cải bắp héo thôi!" Lâm Thần hạ thấp giọng, dặn dò đầy cẩn trọng.

Thẩm Nhược Băng dừng tay chổi, đôi mắt phượng vốn lạnh lùng bỗng hiện lên một tia cung kính: "Sư phụ yên tâm, đệ tử sẽ 'tiếp đón' họ chu đáo."

Nói xong, nàng xoay người đi về phía cổng cốc. Trong lòng Thẩm Nhược Băng thầm nghĩ: *Sư phụ thật là khiêm tốn. Người vốn dĩ là chí tôn trấn áp vạn giới, thế mà lúc nào cũng đóng vai phàm nhân nghèo khó. "Phí bảo kê"? Cả cái Thương Mang Cổ Giới này, ai gan to đến mức dám thu phí bảo kê của Trường Sinh Lão Tổ?*

Ngoài cổng sơn cốc, lúc này có hai người đang đứng run rẩy.

Một già một trẻ. Lão già mặc trường bào màu xanh nhạt, râu tóc bạc phơ, khí độ vốn dĩ phải là tiên phong đạo cốt, nhưng lúc này da mặt lão xám xịt, hơi thở dồn dập, trên trán lấm tấm mồ hôi hột. Bên cạnh lão là một thiếu nữ khoảng mười tám, mười chín tuổi, diện mạo thanh tú, nhưng đôi mắt lúc này tràn ngập sự kinh hoàng.

"Sư tôn, người cố chịu một chút! Chúng ta đã đến chân núi của vị đại năng kia rồi." Thiếu nữ tên Linh Nhi nấc nghẹn nói.

Lão già – chính là Thanh Vân Tử, một trong những Trưởng lão thọ nguyên sắp cạn của Thanh Vân Tông, thều thào đáp: "Linh Nhi… đừng làm loạn. Ở nơi này… không được dùng thần thức, không được bay lượn. Chúng ta là đến cầu duyên, không phải đến tìm cái chết. Con nhìn xem…"

Lão chỉ tay vào cái cổng rào tre đơn sơ. Trong mắt phàm nhân như Lâm Thần, đó chỉ là mấy cọc tre già buộc dây thừng. Nhưng trong mắt Thanh Vân Tử, mỗi một cọc tre ấy đều tản ra kiếm ý ngút trời, như thể chỉ cần lão có một ý niệm bất kính, vạn kiếm sẽ ngay lập tức xuyên tâm, khiến lão hồn phi phách tán.

Đúng lúc đó, Thẩm Nhược Băng bước ra.

"Hai vị có chuyện gì?"

Thanh Vân Tử nhìn thấy Thẩm Nhược Băng, đồng tử co rụt lại. *Cảnh giới này… khí tức này… chỉ là một thị nữ quét sân mà đã là Thần Thông Cảnh đỉnh phong sao? Thậm chí trên người nàng ta còn mang theo một loại quy tắc kiếm đạo tinh thuần mà lão chưa từng thấy ở bất kỳ kiếm tu nào.*

Lão vội vàng chắp tay, cúi đầu thật thấp: "Tại hạ Thanh Vân Tử, đời thứ mười tám của Thanh Vân Tông, vì thọ nguyên sắp tận, mong được diện kiến vị tiền bối trong cốc để cầu một con đường sống. Xin tiên tử thông báo một tiếng."

Thẩm Nhược Băng nhíu mày. Sư phụ ghét nhất là bị làm phiền, nhưng hôm nay sư phụ lại bảo nếu là người nghèo thì cho khoai. Lão già này trông cũng thảm hại, sắc mặt sắp chết đến nơi, chắc cũng là kẻ cùng đường.

"Theo ta vào đi. Nhưng nhớ lấy, sư phụ ta thích sống như phàm nhân. Nếu các ngươi nói nửa câu về tu vi hay làm gì kinh động đến sự yên tĩnh của người, ta sẽ chặt đầu các ngươi treo trước cổng cốc!"

Thanh Vân Tử rùng mình, vội vàng vâng dạ, đi theo sau như một đứa trẻ phạm lỗi.

Khi bước vào trong sân, cảnh tượng đập vào mắt khiến Thanh Vân Tử suýt nữa quỳ sụp xuống.

Con chó đen gầy gò nằm dưới gốc liễu kia… tại sao khí tức lại giống hệt Thôn Phệ Thần Thú thời Thái Cổ? Nó chỉ hếch mắt nhìn lão một cái mà linh hồn lão như muốn bị nuốt chửng.

Và kia… vị thanh niên đang loay hoay với cái gáo nước bên giếng chính là vị "Lão Tổ" sao? Trông hắn không có một chút linh lực nào, đúng là phàm nhân đến không thể phàm nhân hơn. Nhưng chính sự "phàm nhân" cực hạn đó mới là thứ đáng sợ nhất.

"À, Nhược Băng mang khách vào rồi sao?" Lâm Thần thấy có người vào, vội vàng lau tay vào vạt áo, cố gắng nặn ra một nụ cười hiền hậu để đối phương thấy mình không có tính sát thương.

Hắn nhìn Thanh Vân Tử, thấy lão già này run rẩy, da mặt tái nhợt như xác chết, trong lòng không khỏi thương hại: *Tội nghiệp, chắc là dân tị nạn, lại còn mang theo cháu gái đi cầu thực. Thời buổi này sống thật chẳng dễ dàng gì.*

"Lão già, trông lão không được khỏe lắm. Chắc là đi đường xa vất vả, đói bụng rồi phải không?" Lâm Thần thân thiện hỏi.

Thanh Vân Tử run giọng: "Vãn… vãn bối… quả thực là có chút đuối sức."

"Ngồi đi, ngồi đi. Nhà nghèo chẳng có gì quý giá, chỉ có chút trà nước và trái cây tự trồng." Lâm Thần chỉ vào bộ bàn ghế đá, sau đó quay sang bảo Nhược Băng: "Vào trong bếp lấy mấy quả táo mà hôm qua ta mới hái ngoài vườn ra đây mời khách. Chọn quả nào xấu một chút, mấy quả đẹp để dành ta cúng tổ tiên."

Thẩm Nhược Băng vâng lời đi vào. Thanh Vân Tử và Linh Nhi ngồi xuống ghế đá, mông chỉ dám chạm một nửa vào mặt ghế, lưng thẳng tắp, tim đập như đánh trống.

Một lát sau, Thẩm Nhược Băng bưng ra một cái rổ mây nhỏ. Trong rổ là bốn, năm quả táo màu đỏ sậm, có quả còn hơi bị sâu đục một lỗ nhỏ, nhìn chẳng có gì đặc biệt.

Lâm Thần cầm lấy một quả, cười xòa: "Táo nhà ta tự trồng, không dùng phân hóa học, hơi xấu mã nhưng ăn cũng tạm. Lão ăn đi cho đỡ mệt."

Thanh Vân Tử đón lấy quả táo bằng cả hai tay, lòng bàn tay lão run bần bật. Khi quả táo vừa chạm vào da thịt, một luồng sinh khí mãnh liệt như sóng triều vỗ mạnh vào cơ thể héo úa của lão.

Lão trố mắt nhìn quả táo, rồi lại nhìn cái rổ mây. *Trời đất ơi! Đây… đây không phải là táo! Đây chính là "Thọ Nguyên Trái" trong truyền thuyết!*

Tương truyền, một quả Thọ Nguyên Trái vạn năm mới kết trái, mỗi quả có thể tăng thêm 500 năm thọ nguyên, thậm chí có thể tẩy tủy phạt cốt, giúp người ta cải tử hoàn sinh. Ở giới bên ngoài, một mẩu vỏ của loại trái này cũng đủ khiến các đại tông môn chém giết lẫn nhau đến máu chảy thành sông.

Thế mà ở đây… vị tiền bối này nói là "táo nhà trồng"? Lại còn "chọn quả xấu"?

Lão nhìn sang cái rổ mây. *Đợi đã, cái rổ mây này… những sợi dây đan lại kia chẳng lẽ là Kim Ti Chân Ngôn Mây – thứ chỉ mọc ở rìa của Hỗn Độn? Người ta dùng nó để chế tác Đế Binh, thế mà lão nhân gia này dùng nó để đựng… táo?*

"Sao thế? Lão chê táo nhà ta xấu à?" Lâm Thần thấy lão cứ nhìn trân trân quả táo mà không ăn, lòng bỗng lo lắng: *Chết thật, hay là mình lấy táo xấu quá nên lão giận? Nhỡ lão là cao nhân ẩn dật đang đi vi hành thì sao?*

"Không… không dám! Vãn bối cảm tạ đại ân của tiền bối!" Thanh Vân Tử nghẹn ngào, lão không nhịn được nữa, đưa quả táo lên miệng cắn một miếng.

*Rắc!*

Một dòng nước mát lạnh, ngọt thanh từ miếng táo tràn vào khoang miệng, sau đó hóa thành những tia sáng xanh biếc len lỏi vào từng kinh mạch, từng lỗ chân lông. Thọ nguyên vốn dĩ chỉ còn vài ngày của Thanh Vân Tử bỗng dưng bùng nổ.

Lớp da nhăn nheo của lão bắt đầu căng mọng lại, mái tóc bạc trắng trong nháy mắt chuyển sang màu đen bóng. Những vết thương cũ từ hàng trăm năm trước cũng biến mất không dấu vết.

Lâm Thần đứng bên cạnh, trợn tròn mắt.

*Cái gì thế này? Chỉ ăn một miếng táo mà biến hóa như ảo thuật vậy?*

Hắn nhìn lão già từ một người sắp chết bỗng chốc trở thành một trung niên cường tráng, da dẻ hồng hào, mắt sáng như sao. Trong lòng Lâm Thần gào thét: *Hệ thống! Ông ra đây mà xem! Thuốc trừ sâu của ông mạnh đến mức nào vậy? Lão này ăn xong là biến hình luôn kìa! Hay là mình phun nhầm thuốc tăng trưởng đại trị của Tiên giới vào vườn táo rồi?*

Thanh Vân Tử lúc này cảm thấy cơ thể mình tràn trề sức sống, một luồng kình lực mạnh mẽ phá tan rào cản cảnh giới bấy lâu nay. Lão "ầm" một tiếng đột phá, khí tức chấn động cả sơn cốc.

Lâm Thần giật mình lùi lại một bước, mặt tái mét: *Thôi xong rồi, táo có độc! Lão này bị trúng độc phát tác, co giật rồi! Nhìn kìa, xung quanh lão ấy bắt đầu có hào quang… chắc là sắp nổ tung như trong phim rồi!*

"Nhược Băng! Mau… mau lấy xô nước lại đây! Lão này sắp bốc cháy rồi!" Lâm Thần hốt hoảng hét lên.

Thẩm Nhược Băng đứng cạnh, khóe môi khẽ giật giật. Nàng nhìn Thanh Vân Tử đang đột phá, rồi lại nhìn vẻ mặt sợ hãi thực sự của sư phụ, thầm cảm thán: *Sư phụ diễn đạt đến mức thượng thừa. Thấy người ta đột phá vì một quả táo mà lại giả bộ như thấy hỏa hoạn. Chắc người đang thử thách tâm tính của mình chăng?*

Thanh Vân Tử sau khi thu hồi khí tức, lập tức quỳ sụp xuống đất, đầu đập xuống nền đá kêu "cộp" một tiếng rõ to:

"Đa tạ tiền bối đã ban cho vãn bối một đời thứ hai! Ân tình này, Thanh Vân Tử dù thịt nát xương tan cũng không báo đáp hết!"

Lâm Thần đứng ngẩn ngơ, cái gáo nước trên tay suýt rơi xuống đất.

*Hả? Không chết sao? Lại còn trẻ ra?*

Hắn nhìn quả táo vẫn còn nằm trên tay lão già. Hóa ra không phải táo độc, mà là táo thần?

"À… thì ra lão cảm thấy khỏe hơn là tốt rồi." Lâm Thần gượng cười, lau mồ hôi trên trán. "Lão cứ làm ta sợ. Tưởng lão không hợp khẩu vị rồi lên cơn đau tim chứ."

Linh Nhi ngồi bên cạnh cũng đã được Thẩm Nhược Băng đưa cho một quả táo. Nàng không dám ăn hết, chỉ dám cắn một miếng nhỏ. Ngay lập tức, khí chất của nàng thay đổi, đôi mắt trở nên trong vắt, tu vi từ Trúc Cơ vọt thẳng lên Kim Đan mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.

Nàng run rẩy nhìn Lâm Thần, vị "phàm nhân" này trong mắt nàng lúc này không khác gì thiên thần cứu thế.

"Tiền bối… những quả trái cây quý giá này… chúng vãn bối thật sự không dám nhận thêm." Thanh Vân Tử nhìn rổ táo, giọng run run.

Lâm Thần nghe vậy, bỗng cảm thấy nhẹ nhõm. *À, chắc họ thấy ngại vì mình nghèo mà lại tiếp đãi hậu hĩnh quá. Được rồi, để mình hào phóng một chút cho họ nể, biết đâu sau này có hoạn nạn gì họ còn giúp lại mình.*

"Quý giá gì chứ?" Lâm Thần phẩy tay, làm ra vẻ đại gia. "Mấy thứ này trong vườn nhà ta đầy ra đó. Ăn không hết để nó cũng rụng xuống làm phân bón cho cải thảo thôi. Các ngươi nếu thích thì cứ cầm lấy. Ta còn cả rổ, à không, nói đúng hơn là sau vườn còn cả mấy cây, rụng đầy gốc ấy mà."

Thanh Vân Tử nghe đến đó, suýt chút nữa là tắc thở.

*Thọ Nguyên Trái… rụng đầy gốc? Ăn không hết thì để làm phân bón?*

Lão cảm thấy thế giới quan của mình hoàn toàn sụp đổ. Những thứ mà các vị Thánh Chủ, Đế Tôn mòn mỏi tìm kiếm cả đời không thấy, ở nơi này lại chỉ ngang hàng với phân bón cây cải?

Lâm Thần thấy khách vẫn còn đờ người ra, liền ra hiệu cho Nhược Băng: "Nhược Băng, vào lấy cái bao tải rách ở sau hè, hái thêm một ít táo với mấy củ khoai mang ra đây. Tiện thể bẻ thêm mấy cành liễu ngoài cổng cho khách mang về… nghe nói cái liễu đó trừ tà tốt lắm, cho họ về làm gậy chống đường."

Thẩm Nhược Băng khẽ rùng mình. *Cành liễu ngoài cổng? Đó chính là "Hỗn Độn Thần Liễu" đã sống hàng triệu năm, mỗi một cành lá đều có thể hóa thành thần kiếm trảm yêu trừ ma. Sư phụ định mang đi biếu như rác rưởi sao?*

"Vâng, sư phụ." Nàng lẳng lặng đi làm.

Một lúc sau, trước mặt Thanh Vân Tử là một bao tải lặc lè những quả "táo" đỏ rực và củ khoai to tướng, bên cạnh là mấy cành liễu còn xanh mướt.

"Đây, cầm lấy đi." Lâm Thần nhiệt tình dúi cái bao tải vào tay Thanh Vân Tử. "Coi như quà gặp mặt. Sau này nếu có đi ngang qua đây, đừng ngại vào chơi. Nhà ta tuy nghèo nhưng thực phẩm sạch thì không thiếu."

Thanh Vân Tử cầm lấy bao tải, cảm giác như mình đang ôm cả một nửa vận mệnh của giới diện này trong tay. Trọng lượng của cái bao tải này… nặng hơn cả tính mạng của lão vạn lần.

"Tiền… tiền bối… vãn bối… vãn bối xin bái tạ!"

Thanh Vân Tử lắp bắp không thành lời, lão cùng Linh Nhi lạy thêm ba lạy nữa rồi mới run rẩy rút lui. Lão sợ nếu còn ở lại đây lâu hơn, trái tim già nua của lão sẽ vỡ tung vì quá kích động.

Nhìn bóng dáng hai người họ khuất sau màn sương mù ngoài cửa cốc, Lâm Thần chống hông thở phào nhẹ nhõm.

"Hô… cuối cùng cũng đi rồi. Coi bộ mình cũng khéo léo phết, mang đống táo sâu đi biếu mà họ cảm động đến phát khóc. Đúng là người nghèo họ quý trọng tấm lòng thật."

Lão Hắc từ dưới gốc liễu lững thững bước ra, nhìn vào cái rổ trống không trên bàn, rồi lại nhìn bóng lưng Lâm Thần, phát ra một tiếng kêu "Gâu" đầy châm chọc.

"Ngươi thì biết cái gì?" Lâm Thần liếc con chó đen một cái. "Tống tiễn được họ đi là may rồi. Ta chỉ sợ họ là những tên lừa đảo chuyên nghiệp, thấy mình hiền lành lại kéo cả họ hàng đến đây xin ăn thì khổ. Một rổ táo héo đổi lấy sự bình yên, quá rẻ!"

Trong khi đó, bên ngoài sơn cốc.

Thanh Vân Tử ôm chặt bao tải vào lòng, chân bước như bay, nhưng miệng thì cứ lẩm bẩm như kẻ tâm thần:

"Thọ đan? Thọ đan cái gì chứ… Toàn giới đang phát điên vì mấy viên thọ đan cấp thấp, còn ta… ta có cả rổ Thọ Nguyên Trái đây này! Trường Sinh Lão Tổ… ngài chính là thần linh hạ giới!"

Lão quay đầu nhìn về phía sơn cốc ẩn hiện trong mây mù, trong lòng hạ quyết tâm: *Kể từ hôm nay, Thanh Vân Tông chính là con chó trung thành nhất của sơn cốc này. Ai dám đụng đến một ngọn cỏ của Lão Tổ, Thanh Vân Tử ta dù phải tự bạo cũng sẽ kéo hắn xuống địa ngục!*

Còn trong sân nhỏ, Lâm Thần đang bắt đầu lôi cái cuốc rỉ sét của mình ra để xới đất trồng thêm mấy cây táo mới.

"Dạo này khách khứa có vẻ nhiều, phải trồng thêm vài cây táo nữa thôi. Loại này nhanh lớn, lại được lòng mấy người nghèo. Phải công nhận, cái hệ thống 'Làm nông trường thọ' này cũng không đến nỗi tệ, ít ra cũng giúp mình có cái mà đem đi quan hệ xã hội."

Dưới ánh nắng vàng rực rỡ, vị "Lão Tổ" của vạn giới lại bắt đầu một ngày lao động bình dị, mà không hề hay biết rằng, bao tải táo héo mà mình vừa đem biếu sẽ sớm làm khuấy động cả Thương Mang Cổ Giới, khiến cho những vị chân tiên ẩn dật cũng phải đỏ mắt vì ghen tị.

Thế gian thái bình hay loạn lạc, đôi khi chỉ bắt đầu từ một cái rổ táo của một phàm nhân… thích sống lâu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8