Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 26: Rìu bổ củi của sư phụ**

Cập nhật lúc: 2026-05-20 17:45:07 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 26: RÌU BỔ CỦI CỦA SƯ PHỤ**

Sáng sớm, sương mù dày đặc bao phủ lấy sơn cốc, mang theo hơi thở thanh khiết của cỏ cây và một chút lành lạnh của sương mai. Lâm Thần vươn vai một cái thật dài, bước ra khỏi gian nhà tranh, nhìn đống gỗ xù xì đang nằm ngổn ngang ở góc sân mà không khỏi thở dài.

Đó là những khúc gỗ mà lão Hắc – con chó đen gầy gò của hắn – vừa tha từ đâu đó về tối qua. Nhìn lớp vỏ ngoài xám xịt, cứng như đá, Lâm Thần thầm mắng thầm trong lòng: *“Lão Hắc đúng là càng già càng lẩm cẩm, kiếm đâu ra mấy loại gỗ mục mà cứng như sắt thế này? Nấu cơm bằng cái này chắc đến mùa quýt sang năm cũng không cháy hết được.”*

Nhưng đã là việc của hệ thống giao phó – “Sống một cuộc đời thanh tịnh, tự lực cánh sinh” – nên Lâm Thần không thể không làm. Hắn nhìn quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở cái rìu cũ nát đang dựng bên vách đất.

Cái rìu này đã theo hắn từ những ngày đầu xuyên không đến đây. Cán gỗ đã lên nước bóng loáng vì mồ hôi, lưỡi rìu thì gỉ sét loang lổ, thậm chí còn có mấy vết mẻ lổm chổm như răng cưa. Trong mắt Lâm Thần, đây là món đồ đồng nát đúng nghĩa, chỉ đợi có dịp là sẽ đem vứt đi mua cái mới.

“Tiểu Bảo, lại đây cho ta!” Lâm Thần cất tiếng gọi.

Từ trong gian bếp, một thân hình béo tròn như quả bóng lập cập chạy ra. Lục Tiểu Bảo, nhị đệ tử vừa được Lâm Thần “thu nhận” mấy ngày trước, khuôn mặt hớn hở, mồ hôi nhễ nhại vì đang nhóm bếp.

“Sư phụ! Người gọi đệ tử có việc gì sai bảo?” Lục Tiểu Bảo khúm núm hỏi, trong ánh mắt nhìn Lâm Thần luôn tràn đầy sự sùng bái đến cực điểm. Đối với hắn, mỗi một cử động nhỏ của Lâm Thần đều mang theo đạo vận chí cao vô thượng.

Lâm Thần chỉ vào đống gỗ cứng dưới đất, đưa cái rìu nát cho Tiểu Bảo, giọng đầy ái ngại:

“Mấy khúc gỗ này cứng quá, ta dạo này đau lưng, ngươi giúp ta bổ chúng ra làm củi. Lưu ý một chút, cái rìu này cũ lắm rồi, lưỡi thì mẻ, cán thì mục. Ngươi dùng lực vừa phải thôi, kẻo gãy rìu thì chúng ta hết cái dùng, ta cũng chẳng có tiền mua cái mới đâu.”

Lục Tiểu Bảo run rẩy đón lấy cái rìu. Ngay khi bàn tay hắn chạm vào cán gỗ, một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề như cả vạn ngọn đại sơn đè xuống khiến xương cốt hắn kêu lên “răng rắc”.

Trong mắt Lâm Thần, đây chỉ là cái rìu mẻ gỉ sét. Nhưng trong nhãn thần của một người tu luyện trận pháp như Lục Tiểu Bảo, cái rìu này… cái rìu này đâu phải là đồ phàm?

Khí tức bao quanh lưỡi rìu là những đạo hoa văn đứt gãy nhưng ẩn chứa quy luật khai thiên lập địa! Mỗi một vết mẻ trên lưỡi rìu đều tỏa ra một loại sắc bén có thể cắt đứt cả thời gian và không gian.

*“Sư… Sư phụ đang thử thách tâm tính của mình!”* – Lục Tiểu Bảo nuốt nước bọt ực một cái, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng – *“Ngài bảo mình dùng lực vừa phải, ý nói là muốn mình phải kiểm soát được lực lượng tuyệt đối, không được để đạo vận trong này tiết ra quá nhiều gây chấn động nhân gian!”*

“Đệ… Đệ tử hiểu rồi. Sư phụ cứ yên tâm, đệ tử nhất định sẽ ‘nhẹ tay’!” Lục Tiểu Bảo lẩm bẩm, thanh âm run rẩy.

Lâm Thần gật đầu hài lòng, vỗ vai đệ tử: “Được rồi, làm cho xong rồi vào ăn cháo. Đừng có cố quá, hỏng rìu là ta mắng đấy.”

Nói đoạn, Lâm Thần thong thả đi về phía ao cá, để lại Lục Tiểu Bảo đứng ngây người giữa sân với bảo vật có thể hủy diệt cả giới diện.

Lục Tiểu Bảo nhìn đống gỗ dưới đất. Hắn nhận ra, đây chẳng phải gỗ mục, mà là “U Minh Thần Mộc” – loại mộc linh vạn năm chỉ mọc ở âm ty, cứng hơn cả cực phẩm linh thạch. Vậy mà sư phụ lại bảo mang đi nhóm bếp?

“Hô…”

Tiểu Bảo hít một hơi sâu, vận dụng toàn bộ tu vi vốn dĩ đã bị sư phụ “vô tình” nâng cấp sau ván cờ hôm qua, hắn đưa rìu lên cao. Chỉ là một động tác đưa lên đơn giản, nhưng hư không quanh hắn bỗng chốc vặn vẹo, gió mây trên bầu trời đột nhiên tụ lại tạo thành một cái vòng xoáy khổng lồ.

“Cạch!”

Tiểu Bảo khẽ bổ xuống. Hắn đã cố hết sức để kìm nén sức mạnh, chỉ dám dùng một phần vạn ý chí của cái rìu. Lưỡi rìu vừa chạm vào khúc gỗ, không có tiếng nổ nào vang lên, nhưng khúc gỗ thần mộc kia mềm như đậu hũ, tách làm đôi một cách ngọt lịm.

Nhưng điều Lục Tiểu Bảo không ngờ là, một tia dư chấn nhỏ như sợi tóc thoát ra khỏi lưỡi rìu, lao thẳng ra khỏi sơn cốc, bay về phía đường chân trời.

***

Cách sơn cốc vạn dặm về phía Bắc, có một ngọn núi đen kịt quanh năm sương mù quỷ mị bao phủ, đó chính là “Thiên Đao Cấm Địa”. Tương truyền nơi đây có một vị đại năng thời Thái Cổ tọa hóa, để lại một trận pháp giết người không gớm tay, ngay cả Thánh nhân bước vào cũng chỉ có con đường chết.

Lúc này, ở trước lối vào cấm địa, một đám cường giả của “Hỗn Nguyên Tông” đang vây quanh. Đứng đầu là một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ, tu vi đã đạt tới Linh Đài Cảnh đỉnh phong, tay cầm một tấm trận đồ cổ, mặt đầy vẻ nghiêm trọng.

“Trưởng lão, chúng ta đã vây ở đây ba tháng rồi. Trận pháp này quá kiên cố, nếu không phá được thì làm sao lấy được món chí bảo bên trong?” Một tên đệ tử nôn nóng hỏi.

Vị trưởng lão thở dài: “Cấm địa này được phong ấn bởi Thiên Đạo Quy Tắc. Trừ khi có người dùng sức mạnh tuyệt đối chẻ đôi ngọn núi, nếu không… không ai có thể bước vào.”

Đúng lúc đó, một âm thanh xé gió cực nhỏ vang lên từ phía chân trời xa xôi.

Tất cả cường giả đồng loạt ngước nhìn. Họ chỉ thấy một vệt sáng mờ nhạt, trông chẳng khác gì một cái bóng hư ảo đang lướt tới.

“Đó là cái gì?”

Vệt sáng đó đi qua chỗ đám người, không mang theo một chút sát khí nào, nhưng lại khiến tất cả bọn họ đồng loạt quỳ xuống vì áp lực vô hình từ linh hồn. Vệt sáng đâm sầm vào Thiên Đao Cấm Địa – ngọn núi được coi là không thể phá hủy.

*“Xoẹt!”*

Một tiếng động thanh thúy vang lên như tiếng cắt một tấm lụa mỏng.

Trước con mắt kinh hoàng của hàng ngàn tu sĩ, ngọn núi cao vạn trượng của cấm địa bỗng nhiên hiện ra một đường chỉ bạc từ đỉnh núi kéo dài xuống tận chân núi. Ngay sau đó, toàn bộ ngọn núi bị tách đôi một cách bằng phẳng tuyệt đối, để lộ ra bí mật bên trong. Trận pháp vạn năm bị xé toạc như tờ giấy vụn trước một cơn gió mạnh.

Cả một vùng trời đất rung chuyển, nhưng rung chuyển không phải vì nổ tung, mà vì “sợ hãi”.

“Cái… Cái gì vừa xảy ra vậy?” Vị trưởng lão của Hỗn Nguyên Tông lắp bắp, chén trà trên tay rơi xuống đất vỡ tan tành. “Chỉ là một tia khí tức dư thừa… mà chẻ đôi được cả cấm địa?”

Mọi người nhìn về hướng vệt sáng bay tới. Đó là hướng của một sơn cốc vô danh nằm ở Đông Hoang xa xôi.

***

Trong sơn cốc, Lục Tiểu Bảo đang thở hổn hển, tay run cầm cập đưa rìu lên lau chùi.

“Xong rồi… mình đã bổ xong mười khúc củi.”

Hắn lau mồ hôi, nhìn cái rìu mẻ trong tay với ánh mắt kinh hoàng. Vừa rồi, hắn cảm thấy như mình không phải đang bổ củi, mà là đang cầm một thanh thần binh có thể khai thiên tích địa. May mà hắn “nhẹ tay”, nếu không có lẽ cả Đông Hoang này đã bị cái rìu này san bằng mất rồi.

Lúc này, Lâm Thần thong thả đi từ phía ao cá về. Nhìn thấy đống gỗ đã được chẻ ngay ngắn thành những thanh củi nhỏ, hắn bước tới cầm lấy một thanh lên xem, rồi khẽ nhíu mày.

“Tiểu Bảo này.”

“Dạ… dạ sư phụ!” Tiểu Bảo giật thót mình, vội vàng chắp tay.

Lâm Thần thở dài, cầm thanh củi đưa lên trước mặt Tiểu Bảo: “Ta đã dặn ngươi là phải nhẹ tay cơ mà? Ngươi nhìn xem, lưỡi rìu mẻ này nó chẻ ra những đường không được đều, có chỗ còn hơi lệch. Ngươi chắc là lại dùng quá sức, làm cái rìu mẻ thêm một miếng rồi đúng không?”

Lâm Thần nhìn vào lưỡi rìu, thấy một vết mẻ mới (thực chất là do rìu vừa chém vỡ quy tắc thiên đạo của cấm địa nên bị chấn động nhẹ), lòng đau như cắt. *“Rìu này mua cũng mất mấy văn tiền đấy chứ, thằng béo này làm việc tay chân đúng là vụng về quá.”*

Lục Tiểu Bảo nhìn thấy “vết mẻ mới” trên rìu, linh hồn như muốn bay ra ngoài. Hắn cảm nhận được trên vết mẻ đó vẫn còn vương lại chút khí tức của Thiên Đạo bị nghiền nát.

*“Sư phụ đang trách mình không đủ tinh tế! Ngài muốn mình bổ củi mà không được làm hỏng ‘đồ phàm’ của ngài! Đạo hạnh của sư phụ đã đạt tới mức ‘Vạn vật là không’, vậy mà mình lại để lộ ra một chút lực lượng làm mẻ đi lớp ngụy trang của bảo vật… Mình thật là ngu ngốc!”*

“Đệ tử có tội! Đệ tử nhất định sẽ hối lỗi, sau này sẽ tu luyện khả năng kiểm soát lực lượng tốt hơn!” Lục Tiểu Bảo quỳ sụp xuống, dập đầu liên tục.

Lâm Thần ngơ ngác: “… Hả? Chỉ là mẻ cái rìu thôi mà, ngươi làm gì mà như phạm đại tội thế? Thôi thôi, dậy đi, dù sao củi cũng bổ xong rồi. Mau đem vào nhóm bếp đi, Thẩm Nhược Băng sắp nấu cơm xong rồi đấy.”

“Vâng! Đệ tử xin tuân mệnh!”

Tiểu Bảo run rẩy ôm đống “U Minh Thần Mộc” vào bếp. Những thanh gỗ đó nếu rơi vào tay bất kỳ một vị tông chủ nào bên ngoài, chắc chắn sẽ gây ra một cuộc huyết chiến kéo dài trăm năm. Nhưng ở đây, chúng chỉ là những thanh củi chuẩn bị bị tống vào bếp lửa để nấu một nồi cháo hành phàm trần.

Lâm Thần nhìn bóng lưng Tiểu Bảo, khẽ lắc đầu, lẩm bẩm một mình:

“Bọn trẻ thời này thật lạ, bảo nó bổ củi mà nó cứ làm như mình bảo nó đi đánh trận không bằng. Cái rìu nát thế này mà cũng coi như bảo bối… Thật là, đúng là phàm nhân thì khổ, chút đồ đạc cũ cũng không nỡ bỏ.”

Bên cạnh chân hắn, con chó đen lão Hắc lười biếng mở một con mắt ra, nhìn cái rìu rồi lại nhìn phía phương Bắc nơi ngọn núi vừa bị chẻ đôi, khẽ ngáp một cái đầy vẻ khinh thường:

*“Chủ nhân đúng là biết diễn trò. Một cái rìu rách mà cũng làm giới diện này rung chuyển… Nếu ngài mà mang cái cày của ngài ra dùng, chắc Thiên Đạo sẽ sợ tới mức tự sát mất thôi.”*

Trong không gian thanh bình của sơn cốc, làn khói bếp bắt đầu bay lên, mang theo mùi thơm của gạo mới. Ở bên ngoài, cả giới tu hành đang điên cuồng vì sự xuất hiện của một vị đại năng “chém núi trong nháy mắt”, còn tại đây, Trường Sinh Lão Tổ vẫn đang đau đáu nỗi lo: *“Ngày mai chắc phải tìm cách mài lại cái rìu, mẻ thế này bổ củi đau tay quá…”*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8