Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 28: Hệ thống tặng quà: Cần câu**

Cập nhật lúc: 2026-05-20 17:50:12 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 28: HỆ THỐNG TẶNG QUÀ: CẦN CÂU**

Sáng sớm, sương mù trên đỉnh núi vẫn chưa tan hẳn, bao phủ lấy sơn cốc một lớp lụa mỏng trắng mờ mịt. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng nước chảy róc rách từ khe suối tạo nên một bản nhạc thanh bình đến lạ thường.

Lâm Thần vươn vai một cái thật dài, bước ra khỏi gian nhà tranh. Hắn hít một hơi thật sâu cái không khí mát lạnh này, cảm thấy tinh thần sảng khoái hẳn lên. Tuy nhiên, trong lòng hắn vẫn có chút lẩm bẩm. Hôm qua, cái lão già tên Vân Thiên Tử gì đó trông cũng tiên phong đạo cốt, ai ngờ đi đứng kiểu gì lại đâm sầm vào hàng rào nhà hắn, rồi lại còn tặng hắn một miếng sắt vàng khè bảo là “lệnh bài”.

Lâm Thần tự giễu: *“Chắc là lừa đảo. Nhưng thôi, để Tiểu Bảo mang đi đổi thịt cũng được.”*

Vừa dứt dòng suy nghĩ, trong đầu hắn bỗng vang lên âm thanh lạnh lùng nhưng cũng đầy thân thuộc của Hệ thống:

【 Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn: “Dùng trà cảm hóa cường giả”. 】
【 Phần thưởng nhiệm vụ: Một cây “Cần câu trúc phàm nhân”. 】
【 Đánh giá: Cá lớn hay cá nhỏ không quan trọng, quan trọng là người buông cần có đủ nhẫn nại hay không. 】

Dứt lời, trước mặt Lâm Thần bỗng hiện ra một đạo hào quang nhạt. Một cây cần câu bằng trúc màu xanh lục bích từ hư không rơi xuống, nhẹ nhàng nằm gọn trong tay hắn.

Lâm Thần cầm lấy cây cần câu, ngắm nghía một hồi rồi chép miệng:
— “Hệ thống, ngươi càng ngày càng keo kiệt. Lần trước tặng cái bình tưới nước, lần này lại tặng cây gậy trúc. Tuy rằng nhìn lớp vỏ trúc này rất trơn tru, cầm khá chắc tay, nhưng sợi dây cước này có phải quá mỏng không? Còn cái lưỡi câu này nữa…”

Lâm Thần sờ vào lưỡi câu, vẻ mặt đầy hắc tuyến. Cái lưỡi câu này hoàn toàn thẳng băng, không hề có ngạnh, cũng chẳng có độ cong nào cả.

— “Khương Tử Nha câu cá là vì đợi người có duyên, còn ta là muốn ăn canh cá nha! Hệ thống, ngươi đưa ta cái lưỡi câu thẳng thế này thì đến bao giờ mới có cá cắn câu? Ngươi định để ta câu vận mệnh hay câu không khí hả?”

Lâm Thần thở dài. Thôi thì có còn hơn không. Dạo này rau xanh ăn mãi cũng chán, hắn thực sự thèm một bát canh cá trắng thơm phức. Nghĩ là làm, hắn cầm cây gậy trúc, xách theo một cái giỏ mây, lững thững đi về phía sau núi.

Phía sau sơn cốc có một đầm nước rộng lớn. Lâm Thần gọi nó là “Ao nuôi cá”, nhưng nếu có một tu sĩ nào của Thương Mang Cổ Giới đứng đây, nhất định sẽ sợ đến mức nhũn chân mà quỳ sụp xuống.

Làn nước xanh thẳm kia không phải là nước bình thường, mà là Linh Dịch hóa lỏng đặc quánh, chứa đựng một lượng đạo vận khổng lồ. Mặt hồ tĩnh lặng không một gợn sóng, nhưng ẩn sâu dưới đó là những hơi thở cực kỳ khủng bố, giống như có ngàn vạn con rồng đang ẩn mình. Vì vậy, người bên ngoài vẫn gọi đây là “Vạn Long Đầm”.

Lão Hắc – con chó đen gầy gò đang nằm ngủ dưới gốc liễu – thấy Lâm Thần đi ra hồ cá thì lập tức bật dậy, cái đuôi vẫy rối rít. Đôi mắt đen láy của nó liếc nhìn cây gậy trúc trong tay Lâm Thần, đồng tử co rụt lại.

Trong mắt Lão Hắc, cây gậy trúc đó đâu phải phàm vật? Trên thân trúc ẩn hiện những vân rồng cổ xưa, sợi dây cước kia lấp lánh như được bện từ những sợi tơ của Thiên Đạo, còn cái lưỡi câu thẳng kia… trời ạ, đó chính là “Cầu Nhân Quả”, một khi đã buông xuống, cho dù là Thần hay Phật cũng không thể chạy thoát!

*“Chủ nhân… lại muốn thanh lý môn hộ dưới hồ sao?”* Lão Hắc rùng mình, lủi thủi chạy theo sau.

Thẩm Nhược Băng lúc này đang quét lá rụng bên hồ. Thấy Lâm Thần tới, nàng vội vàng buông chổi, cung kính cúi chào:
— “Sư phụ, người muốn đi câu cá ạ?”

Lâm Thần gật đầu, vẻ mặt hơi buồn rầu:
— “Ừ, đổi vị một chút. Suốt ngày ăn cải thảo, ta thấy người mình sắp xanh lè như lá rau rồi. Tiếc là Hệ thống… à, ta nói là cây cần này hơi cũ kỹ, không biết có câu được con nào không.”

Thẩm Nhược Băng nhìn cây cần câu thẳng tắp kia, trong lòng dậy sóng: *“Lưỡi câu thẳng? Sư phụ nói muốn đổi vị, nhưng thực chất là đang ẩn dụ về đại sự gì sao? Người câu không phải cá, mà là ‘người có duyên’ hoặc ‘kẻ không biết điều’ chăng?”*

Nàng không dám hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ đứng một bên quan sát. Mỗi động tác của Lâm Thần khi móc một ít mồi (thực chất là một miếng vụn bánh bao mà hắn vừa ăn dở) lên cái lưỡi câu thẳng tắp kia đều toát ra một vẻ “Phản phác quy chân” đến cực điểm.

Lâm Thần tìm một phiến đá nhẵn nhụi, ngồi xuống, vung cần một cái.

“Vút!”

Sợi dây cước xé toạc màn sương, rơi nhẹ xuống tâm đầm.

Trong giây phút sợi dây chạm nước, toàn bộ Vạn Long Đầm vốn đang yên tĩnh bỗng nhiên rung chuyển nhẹ một cái. Đạo uẩn vô hình từ trung tâm mặt hồ lan tỏa ra bốn phương tám hướng. Những sinh vật đáng sợ dưới đáy hồ – vốn là những con cá mà Lâm Thần vô tình ném xuống qua năm tháng, nay đã tiến hóa thành Thủy quái hay Long tộc – tất cả đều sợ hãi trốn sâu vào kẽ đá, không một con nào dám bén mảng lại gần lưỡi câu.

Chúng biết, cái lưỡi câu đó đại diện cho ý chí của vị tồn tại tối cao trong sơn cốc kia. Kẻ nào chạm vào, kẻ đó chính là “vật tế”.

Sâu dưới đáy Vạn Long Đầm, cách mặt nước hàng nghìn trượng, có một cung điện cổ kính được bao phủ bởi những lớp trận pháp thượng cổ.

Tại đây, một vị lão giả tóc trắng dài tới chân, toàn thân bị xích bởi mười hai sợi dây chuyền vàng óng đang nhắm mắt trầm tư. Lão chính là Bắc Hải Thủy Tổ – một vị Chí Tôn lừng lẫy từ mười vạn năm trước. Vì trốn tránh Thiên Nhân Ngũ Suy và sự truy sát của những kẻ thù truyền kiếp, lão đã tự phong ấn mình dưới đáy đầm sâu này, mượn linh khí và sự che chở của nơi này để kéo dài hơi tàn.

— “Cái này là cái gì?!”

Bắc Hải Thủy Tổ đột ngột mở mắt, đồng tử co lại đầy kinh hoàng.

Lão cảm nhận được một luồng sức mạnh tối thượng, xuyên qua lớp lớp trận pháp, xuyên qua mười hai sợi xích vạn năm, khóa chặt lấy linh hồn lão.

Trong hư vô, một cái lưỡi câu thẳng tắp lấp lánh ánh vàng nhạt hiện ra ngay trước mặt lão. Nó không hề có lực sát thương, nhưng lại khiến lão có cảm giác: cho dù lão có trốn đến tận cùng trời cuối đất, cho dù lão có chuyển thế luân hồi, cũng không bao giờ thoát khỏi sự ràng buộc của nó.

— “Cái này là… Thiên Đạo Chi Câu? Không, vượt xa Thiên Đạo! Ai? Kẻ nào đang câu ta?!”

Bắc Hải Thủy Tổ điên cuồng vận chuyển công pháp, tu vi Chí Tôn bộc phát, muốn phá vỡ sự khóa chặt này. Tuy nhiên, lão càng vùng vẫy, cái lưỡi câu kia càng áp sát. Một giọng nói vang lên trong linh hồn lão, nhẹ nhàng nhưng không thể kháng cự:

*“Lại là người à? Sao ao nhà mình lắm kẻ nhảy hồ thế…”*

Lão giả không hề biết đó là lời lẩm bẩm của Lâm Thần phía trên mặt nước, lão chỉ thấy đầu óc choáng váng, thần hồn như bị rút ra khỏi thể xác.

Phía trên mặt hồ, Lâm Thần cảm thấy cần câu hơi trĩu xuống. Hắn nheo mắt, có chút phấn khởi:
— “Ơ, cắn câu rồi sao? Cảm giác này… có vẻ là một con cá rất to! Nhược Băng, xem ra hôm nay chúng ta có lộc ăn rồi!”

Lâm Thần bắt đầu dùng lực kéo. Trong mắt hắn, đây là một cuộc đấu sức với một con cá bướng bỉnh. Nhưng trong mắt Thẩm Nhược Băng và Lão Hắc, khung cảnh lại hoàn toàn khác.

Cả Vạn Long Đầm như bị lật ngược lại! Một luồng ánh sáng vàng khổng lồ nối liền từ cây gậy trúc đến tận đáy sâu. Bầu trời vốn đang nắng ráo bỗng nhiên mây đen kéo đến, lôi đình nổ vang như muốn ngăn cản vị đại năng dưới nước xuất thế. Thế nhưng, Lâm Thần chỉ cần hơi nhíu mày:
— “Trời sắp mưa à? Phải kéo nhanh lên kẻo ướt áo!”

Hắn dùng sức mạnh từ cánh tay – thứ sức mạnh mà hắn nghĩ là của một nông dân khỏe mạnh, nhưng thực chất là sức mạnh lay động cả vạn giới – giật mạnh cần câu một cái.

“Ầm!!!”

Một cột nước cao hàng trăm trượng dựng đứng lên. Một thân ảnh màu trắng từ trong cột nước bay ra, rầm một tiếng, rơi xuống thảm cỏ ngay cạnh chân Lâm Thần.

Lâm Thần hớn hở bỏ cần câu xuống, chạy lại xem:
— “Ha ha, để xem con cá này to thế nào… Hả?!”

Nụ cười trên mặt Lâm Thần tắt ngóm. Hắn đờ người nhìn “con cá” vừa câu được.

Đó không phải là cá chép, cũng chẳng phải cá trắm. Đó là một ông lão già khú đế, râu tóc bạc phơ, quần áo rách rưới, toàn thân ướt sũng đang nằm thở hổn hển. Trên tay lão vẫn còn quấn mấy sợi xích vàng trông rất có giá trị, nhưng khuôn mặt thì xanh mét, đôi mắt trợn ngược như vừa nhìn thấy quỷ.

Lâm Thần vứt cái giỏ mây sang một bên, tức giận lẩm bẩm:
— “Hệ thống, ngươi trêu ta sao? Ta đi câu cá cơ mà! Sao lại câu lên một lão già?”

Lâm Thần thở dài, nhìn ông lão đầy thương hại. Hắn nghĩ thầm: *“Lão già này chắc lại là một kẻ tu hành thất bại, chán đời nên nhảy xuống hồ tự tử đây mà. Cái hồ này linh khí nhiều, người ta hay tìm đến đây để ‘về với thiên nhiên’ chăng?”*

Hắn bước tới, đưa tay định đỡ ông lão dậy:
— “Lão già này, mạng sống quý giá, sao lại nghĩ quẩn thế? Nếu có khó khăn gì, cứ nói với ta một tiếng. Nhảy hồ làm gì cho ướt hết cả người ra thế này?”

Bắc Hải Thủy Tổ lúc này đang nằm trên cỏ, trí não hoàn toàn trống rỗng.

Lão nhìn thấy cái gì?

Một chàng thanh niên trông có vẻ bình thường, nhưng mỗi bước đi đều khiến thiên địa quy tắc xung quanh phải né tránh. Đằng sau chàng thanh niên kia, một con chó đen đang nhìn lão với ánh mắt như nhìn một miếng mồi (Thôn Phệ Thần Thú?!). Xa hơn một chút là một thiếu nữ mang kiếm ý có thể chẻ đôi vạn vật.

Và quan trọng nhất, cây cần câu trúc kia đang dựa vào tảng đá, nó vẫn đang tỏa ra đạo uẩn làm lão không cách nào ngóc đầu dậy nổi.

Khi bàn tay của Lâm Thần chạm vào vai lão, Bắc Hải Thủy Tổ cảm thấy một luồng hơi ấm cực kỳ tinh khiết tràn vào cơ thể. Mười hai sợi xích “Cửu Thiên Thần Kim” vốn khóa chặt tu vi của lão suốt vạn năm, bỗng nhiên “rắc” một tiếng, vỡ tan tành như đồ chơi trẻ con trước sự tiếp xúc của chàng thanh niên.

Tu vi Chí Tôn bị kẹt từ lâu, lúc này giống như lũ vỡ đê, tuôn trào cuồn cuộn!

Lão run rẩy nhìn Lâm Thần. Kẻ có thể dễ dàng hóa giải xiềng xích của thượng cổ bằng một cái chạm tay, kẻ câu lão lên từ đáy đầm vạn trượng bằng một sợi dây cước mỏng… Đây chắc chắn không phải là người, đây là một vị Chân Tiên hạ phàm!

— “Tiền… tiền bối…” – Bắc Hải Thủy Tổ run giọng, không dám đứng dậy mà lập tức quỳ mọp xuống, đầu chạm đất – “Vãn bối Bắc Minh, tham kiến Lão Tổ! Vãn bối vô năng, quấy rầy sự thanh tịnh của ngài, tội đáng muôn chết!”

Lâm Thần đứng hình. Lại nữa rồi.

Hắn gãi đầu, nhìn Thẩm Nhược Băng đang đứng bên cạnh cũng với vẻ mặt sùng bái không kém:
— “Nhược Băng, ta có trông giống người thích giết người không?”

Thẩm Nhược Băng cúi đầu: “Sư phụ nhân từ, lấy đức thu phục lòng người.”

Lâm Thần quay lại nhìn lão già:
— “Này lão già, đứng lên đi. Ta chẳng là Lão Tổ gì cả, ta chỉ là một người dân thường ở đây trồng rau câu cá thôi. Ta thấy lão già rồi, nhảy hồ là không tốt đâu. Nhà ta còn ít trà nóng, lão vào làm bát trà cho ấm người đi.”

Bắc Hải Thủy Tổ nghe thấy hai chữ “mời trà”, nhớ lại truyền thuyết về Vân Thiên Tử hôm qua vừa lan truyền, suýt chút nữa ngất xỉu vì hạnh phúc. Được Lão Tổ ban trà, đó là cơ duyên bực nào?

— “Tạ ơn Lão Tổ thành toàn! Vãn bối nguyện ở lại đây làm trâu làm ngựa, canh giữ hồ cá cho ngài, tuyệt không dám rời nửa bước!”

Lâm Thần nhún vai:
— “Cũng được. Dạo này cá trong hồ có vẻ hơi lười cắn câu, có người trông nom cũng tốt. Mà lão tên là Bắc Minh à? Nghe tên có vẻ sang trọng đấy, thôi cứ gọi là Lão Bắc đi.”

Bắc Hải Thủy Tổ – vị cường giả từng thống trị Bắc Hải, khiến hàng vạn tông môn run rẩy – lúc này lại rơi nước mắt cảm động:
— “Lão Bắc… tạ Lão Tổ ban danh!”

Lâm Thần xách cái cần câu không có cá đi về phía nhà tranh, trong lòng thầm thở dài:
*“Cá thì chẳng câu được con nào, lại câu thêm được một ông già ăn bám. Hệ thống ơi là hệ thống, ngươi muốn ta nuôi cả cái thiên hạ này bằng mấy luống rau cải sao?”*

Gió chiều thổi qua sơn cốc, lay động tán liễu thần. Dưới gốc cây, một vị Chí Tôn đang chăm chú cầm cái chổi, quét đi từng chiếc lá rụng trên mặt hồ Vạn Long với vẻ mặt nghiêm túc như đang thực hiện một nghi lễ thần thánh nhất cuộc đời mình.

Và từ ngày hôm đó, thiên hạ lại có thêm một truyền thuyết mới về “Ông già đánh cá” bên dưới trướng Trường Sinh Lão Tổ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8