Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 29: Tiền bối tha mạng!**

Cập nhật lúc: 2026-05-20 17:50:56 | Lượt xem: 1

Bầu trời Đông Hoang buổi xế chiều đỏ quạch như máu, từng rặng mây bị xé rách bởi dư chấn từ những trận chiến của các cường giả phương xa. Thế nhưng, bên trong sơn cốc này, thời gian dường như đã ngừng trôi, chỉ còn tiếng gió lướt qua mặt hồ phẳng lặng như gương.

Bắc Hải Thủy Tổ – kẻ vốn dĩ hô phong hoán vũ, một tay che trời tại vùng biển phía Bắc – lúc này đang lóng ngóng bước đi theo sau Lâm Thần. Mỗi bước chân của lão đều run rẩy, tâm thần đại chấn khi nhìn vào những thứ tưởng chừng như bình thường xung quanh.

“Lão Hắc, đừng có dọa khách.” Lâm Thần liếc mắt nhìn con chó đen đang nằm sưởi nắng cạnh lối đi.

Lão Hắc lười biếng hé mắt, một luồng uy áp từ thời Thái Cổ thoáng hiện rồi biến mất. Bắc Hải Thủy Tổ cảm thấy linh hồn mình như bị một đầu hung thú từ vực thẳm liếc qua, xương sống lạnh toát, mồ hôi ướt đẫm tấm lưng già nua. Lão nhận ra, ngay cả con chó canh cổng này cũng có thể dễ dàng nghiền nát mình thành tro bụi chỉ bằng một hơi thở.

Lâm Thần đi tới bên cạnh một gốc liễu rũ, xách lên cái cần câu trúc cũ kỹ mà hắn vừa mới để xuống khi nãy. Hắn nhìn mặt hồ không một gợn sóng, thở dài một tiếng:

— “Cả ngày chẳng được con cá nào. Có lẽ ta không có duyên với việc săn bắt.”

Hắn tùy tay vung một cái, lưỡi câu vạch một đường vòng cung trên không trung rồi chìm vào làn nước xanh biếc.

Bắc Hải Thủy Tổ đứng bên cạnh, nín thở quan sát. Lão là vị Đại Thánh sống gần vạn năm, đôi mắt đã nhìn thấu vô số ảo mộng, nhưng khi nhìn vào lưỡi câu kia, lão suýt chút nữa đã hộc máu vì kinh hãi.

Lưỡi câu của Lâm Thần… không có ngạnh, thậm chí không có mồi.

Trong mắt Lâm Thần, đó chỉ là một chiếc móc sắt tầm thường bị hắn mài nhẵn cho đỡ sắc để không làm đau mấy con cá cá bống nhỏ. Nhưng trong nhãn thần của Bắc Hải Thủy Tổ, chiếc lưỡi câu kia lấp lánh thứ ánh sáng màu tím sậm của “Thụy khí”. Từng tia, từng sợi quy luật thời gian quấn quýt lấy dây câu mảnh như tơ nhện.

*“Đó không phải là lưỡi câu!”* – Tim lão đập liên hồi như trống trận – *“Đó là Nhân Quả Chi Tuyến! Tiền bối không phải đang câu cá, ngài ấy đang câu… vận mệnh của thiên hạ! Sợi dây đó đang xuyên qua hư không, kết nối thẳng vào Thiên Đạo!”*

Bắc Hải Thủy Tổ nhìn chằm chằm vào nơi dây câu chạm xuống nước. Mặt hồ tưởng chừng yên ả, nhưng bên dưới là từng luồng linh khí hóa rồng, vạn long chầu phục. Lão thấy rõ một con Chân Long khổng lồ (thực ra là một con cá chép đỏ Lâm Thần nuôi) đang sợ hãi lảng vảng quanh lưỡi câu, muốn cắn nhưng lại không dám cắn, vì dường như nó chưa đủ tư cách để làm vật tế cho lưỡi câu thần thánh ấy.

— “Lão Bắc, đứng đực ra đó làm gì? Vào trong uống miếng trà đã.”

Lâm Thần thấy lão già này cứ đứng ngây người nhìn hồ nước, tưởng lão lại đang nảy sinh ý định nhảy xuống hồ tự tử, liền nhanh chóng thu cần, lên tiếng phá tan bầu không khí.

Lâm Thần dẫn lão vào căn nhà tranh giản dị. Một chiếc bàn gỗ cũ, mấy cái ghế dựa bằng trúc, tất cả đều nhuốm màu thời gian. Hắn cầm lên một ấm trà bằng gốm, từ trong chiếc chum nhỏ lấy ra vài lá trà khô héo, ném vào ấm rồi rót nước sôi.

Một mùi hương nhàn nhạt, thanh khiết tỏa ra.

Lâm Thần tự nhiên nói:
— “Đây là trà ta tự trồng trên sườn núi phía sau. Vị hơi đắng, nhưng được cái dễ ngủ. Ta thấy lão tinh thần hoảng loạn, mắt thâm quầng, chắc là nhiều năm không được ngủ ngon. Uống chén này vào, mọi phiền não đều hóa thành mây khói.”

Bắc Hải Thủy Tổ nhận lấy chén trà từ tay Lâm Thần, đôi tay già nua run bần bật.

*Hóa thành mây khói?*

Lão vừa nhấp một ngụm, oanh một tiếng!

Một luồng linh khí tinh thuần chưa từng thấy nổ tung trong cơ thể lão. Vết thương cũ do thiên kiếp vạn năm trước để lại, vốn đã mục nát đến mức không thể chữa trị, lúc này lại như được mùa xuân ghé thăm, bắt đầu sinh sôi, lành lặn với tốc độ kinh người. Thậm chí, thọ nguyên vốn dĩ đã cạn kiệt, đang đếm ngược từng ngày, lúc này lại dạt dào tăng thêm, trăm năm, năm trăm năm, một ngàn năm!

Lá trà khô héo kia… đâu phải là trà? Đó chính là Tiên Diệp từ vạn năm về trước, mỗi một gân lá đều chứa đựng đạo lý trường sinh mà tu sĩ cả đời hằng khao khát!

— “Tiền bối… Trà này…” — Bắc Hải Thủy Tổ nghẹn lời, lệ nóng lưng tròng.

— “Sao? Đắng lắm à?” — Lâm Thần nhíu mày, tự trách mình chưa cho đủ đường — “Thôi, cứ cố uống đi. Sống ở đời, khổ trước sướng sau. Chẳng lẽ chút đắng cay này lão cũng không chịu nổi sao? Nếu vậy thì thọ nguyên có dài thêm cũng chẳng để làm gì.”

Câu nói tình cờ của Lâm Thần rơi vào tai lão, chẳng khác nào một hồi chuông cảnh tỉnh vĩ đại.

*“Khổ trước sướng sau… Thọ nguyên có dài cũng chẳng để làm gì nếu tâm không vững.”*

Bắc Hải Thủy Tổ bừng tỉnh đại ngộ. Lão vội vàng buông chén trà, quỳ rạp xuống đất, đầu đập mạnh lên mặt đất gỗ, thanh âm tràn đầy sự sùng kính và sợ hãi:

— “Vãn bối u mê! Đa tạ Lão Tổ điểm hóa! Vãn bối vì sợ cái chết mà tìm đủ mọi cách nghịch thiên, không ngờ đạo tâm đã sớm thối rữa. Lời của ngài hôm nay, giá trị hơn cả vạn năm tu hành của vãn bối!”

Lâm Thần đứng hình. Hắn nhìn ông lão đang dập đầu bùm bụp trước mặt, trong lòng khóc không ra nước mắt.

*“Lại nữa rồi. Ta chỉ bảo là trà đắng thôi mà? Sao ông lại liên hệ đến tâm đạo với tu hành? Người ở giới này đều mắc bệnh tâm thần phân liệt hết rồi sao?”*

Hắn cố trấn tĩnh, xua tay:
— “Được rồi, đứng lên đi. Đừng hở chút là quỳ. Ta chỉ thích sự giản đơn. Lão cứ coi mình là một người làm thuê trong vườn là được.”

Bắc Hải Thủy Tổ đứng dậy, vẻ mặt rạng rỡ hẳn lên. Lão vừa định mở miệng thưa gởi thì bỗng nhiên, một luồng hắc khí cuồn cuộn từ xa bay đến, che lấp cả ánh hoàng hôn.

— “Trường Sinh Lão Tổ! Giao Bắc Hải Thủy Tổ ra đây! Thái Dương Thánh Địa muốn lấy mạng kẻ nào, thiên hạ này chưa ai dám ngăn cản!”

Tiếng quát như sấm sét nổ vang trên bầu trời sơn cốc, làm rung chuyển cả không gian. Mấy chục vị tu sĩ cưỡi thần cầm đang đứng lơ lửng trên không trung, cầm đầu là một gã trung niên mặc chiến giáp hoàng kim, sát khí đằng đằng.

Lâm Thần run bắn cả người, chén trà trên tay suýt rơi xuống. Hắn thầm rủa: *“Cái lão già này đúng là đồ đen đủi, kéo theo cả một đám sát tinh đến cửa nhà ta!”*

Nhưng khi hắn nhìn thấy Thẩm Nhược Băng và Bắc Hải Thủy Tổ đều đang nhìn mình với ánh mắt mong đợi, Lâm Thần đành phải gồng mình, cố tỏ ra bình thản. Hắn hớp một ngụm trà để giấu đi đôi môi đang run rẩy, rồi nói bằng giọng trầm trầm:

— “Phiền quá. Lão Bắc, ra ngoài xem thử đi. Bảo bọn họ nhỏ tiếng một chút, ta không thích ồn ào.”

Trong lòng Lâm Thần thầm cầu nguyện: *“Lão Bắc ơi là lão Bắc, lão vừa uống chén trà đắt tiền của ta, hy vọng lão có thể dọa được bọn họ đi, đừng để bọn họ xông vào đây chém ta thành muôn mảnh!”*

Nhưng trong tai Bắc Hải Thủy Tổ, mệnh lệnh này lại biến thành: *“Đám rác rưởi này không đáng để ta ra tay. Ngươi đi quét dọn cho sạch sẽ đi.”*

Bắc Hải Thủy Tổ cung kính cúi đầu, đôi mắt già nua vốn đang đục ngầu chợt bùng lên một ngọn lửa kinh thiên động địa. Lão nhìn ra phía cổng cốc, nở một nụ cười lạnh lẽo:

— “Đám tiểu tử Thái Dương Thánh Địa… dám quấy rầy sự thanh tịnh của Lão Tổ? Để lão phu xem, gan của các ngươi lớn đến nhường nào!”

Lão quay bước đi ra phía cổng, mỗi bước đi, khí thế Đại Thánh từng bị mai một giờ đây nhờ chén trà của Lâm Thần mà khôi phục đến đỉnh phong, thậm chí còn mơ hồ chạm đến rào cản của Đế Cảnh.

Ở bên trong, Lâm Thần lén nhìn qua khe cửa, tim đập thình thịch, miệng lẩm bẩm:
— “Lão già kia, nhớ đừng có đánh nhau thật đấy, dọa cho chúng chạy là được rồi… Tiền bối tha mạng, đây cũng là lời ta muốn nói với bọn chúng đấy!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8