Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 46: Thú cưng đi lạc**

Cập nhật lúc: 2026-05-20 18:30:50 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 46: THÚ CƯNG ĐI LẠC

Sáng sớm, sương mù trên đỉnh Thanh Vân còn chưa tan hết, Lâm Thần đã lẹt xẹt mang đôi dép lê bằng rơm, tay cầm một chiếc thau gỗ nhỏ đựng vài hạt ngô vụn và mẩu bánh bao thừa đi ra phía sau sân.

Theo thói quen suốt mấy chục năm qua, việc đầu tiên hắn làm sau khi ngủ dậy là cho "đám nhóc" trong sân ăn. Những con gà lông vàng óng ả đang lục đục nhảy xuống từ cành liễu, con cá chép dưới ao khẽ quẫy đuôi tạo nên những gợn sóng mang theo nhịp điệu của đại đạo. Thế nhưng, hôm nay có cái gì đó không đúng.

Sự tĩnh lặng thường ngày bị phá vỡ bởi một sự thiếu vắng lạ lùng.

"Lão Hắc? Lão Hắc đâu rồi?"

Lâm Thần cất tiếng gọi, thanh âm trầm thấp lan tỏa trong sơn cốc. Thông thường, chỉ cần nghe thấy tiếng thau gỗ va chạm, con chó đen gầy gò, trông có vẻ ốm đói kia sẽ từ xó xỉnh nào đó chui ra, vẫy cái đuôi trụi lông một cách nịnh nọt. Nhưng hôm nay, đáp lại hắn chỉ có tiếng gió lùa qua khe đá và tiếng lá xào xạc.

Hắn đi quanh một vòng căn nhà tranh, sắc mặt bắt đầu lộ vẻ lo lắng.

"Con chó này, bình thường lười như hủi, bảo nó đi canh cổng nó toàn ngủ nướng, hôm nay lại đi đâu mất biệt thế này?"

Đúng lúc đó, Thẩm Nhược Băng với một bộ váy trắng thanh khiết như tiên tử giáng trần, trên tay ôm một xấp y phục vừa giặt xong từ bờ suối đi tới. Thấy sư phụ đứng ngẩn ngơ giữa sân với cái thau không, cô nhẹ nhàng hạ thấp người, giọng nói thanh thót như chim sơn ca:

"Sư phụ, ngài đang tìm Lão Hắc sao?"

Lâm Thần gật đầu, thở dài một tiếng: "Phải, con chó đen này từ sáng tới giờ không thấy tăm hơi. Ta sợ nó đi lạc ra ngoài sơn cốc. Con cũng biết đấy, vùng này rừng sâu núi thẳm, thú dữ thì nhiều mà bọn thợ săn thì lại càng đáng sợ hơn. Lão Hắc nhà chúng ta thì… nói thật lòng, ngoài cái việc biết ăn với ngủ ra thì chẳng được tích sự gì, lại còn gầy nhom đen nhẻm. Ta chỉ sợ người ta thấy nó lang thang rồi bắt về nấu lộc thịt thì khổ."

Khóe miệng Thẩm Nhược Băng khẽ giật giật.

Người ngoài bắt Lão Hắc về nấu thịt? Sư phụ, người có phải là có hiểu lầm gì với chữ "yếu đuối" không?

Cách đây ba ngày, nàng tận mắt thấy một con Kim Sí Đại Bằng ở cấp độ Yêu Vương vô tình bay ngang qua sơn cốc, chỉ vì lỡ tiếng kêu làm phiền giấc ngủ trưa của Lão Hắc, mà con chó kia chỉ cần lười biếng ngáp một cái, hư không liền sụp đổ, khiến vị Yêu Vương kia sợ đến mức rụng hết lông vũ, cắm đầu xuống đất lạy lục ba ngày ba đêm mới dám bay đi.

Vậy mà sư phụ lại sợ người ta bắt nó đi nấu thịt?

Tuy nhiên, nhìn vẻ mặt lo lắng chân thành của Lâm Thần, Thẩm Nhược Băng không dám nói thẳng. Cô chỉ khẽ cúi đầu, cung kính nói: "Sư phụ đừng lo lắng quá, Lão Hắc thông minh lắm, chắc là nó chỉ ra sau núi tìm mấy gốc dược liệu… ý con là tìm khúc xương nào đó thôi. Để đệ tử ra ngoài tìm nó về."

Lâm Thần gật đầu, vẻ mặt vẫn đầy lo âu: "Phải đấy, con đi tìm nó nhanh chút. Ta chỉ sợ nó đói quá rồi đi bậy bạ vào mấy cái nhà dân ven núi, rồi người ta đánh nó què chân. Haiz, cái tính của nó ta còn lạ gì, vừa ham ăn lại vừa nhát chết."

Thẩm Nhược Băng vâng mệnh, xoay người bước ra khỏi sơn cốc. Vừa rời khỏi tầm mắt của Lâm Thần, đôi mắt phượng của nàng lập tức trở nên lạnh lùng, khí thế Kiếm Tuyết Tiên Tử bùng phát mạnh mẽ. Nàng đạp lên hư không, hóa thành một đạo kiếm quang xé rách mây trời.

Trong lòng nàng thầm nghĩ: "Lão Hắc, rốt cuộc ngươi định làm cái gì? Sư phụ đang lo lắng, nếu ngươi dám gây chuyện thị phi khiến Ngài không vui, dù ngươi có là Thôn Phệ Thần Thú thời Thái Cổ, ta cũng phải rút kiếm chém một nhát!"

Cùng lúc đó, cách Thanh Vân Sơn ba vạn dặm về phía Bắc.

Nơi này được gọi là "Hắc Sát Cương", một vùng đất quanh năm bị bao phủ bởi chướng khí đen kịt, cây cối héo úa, đất đai thối rữa. Đây là địa bàn của Vạn Ma Quật, một nhánh ma đạo hung ác nổi danh với những thủ đoạn huyết tế tàn nhẫn.

Giữa những đỉnh núi nhọn hoắt như răng nanh ác quỷ, ngọn núi chính mang tên Ma Huyết Phong là nơi đặt đại điện của Ma môn. Lúc này, bên trong đại điện, Vạn Ma Lão Tổ – một lão già gầy gò với đôi mắt đỏ quạch, đang cùng đám thuộc hạ bàn bạc về việc bành trướng thế lực.

"Lần này Thiên Hạ hội sư, Trường Sinh Lão Tổ của Đông Hoang danh tiếng lẫy lừng, nhưng theo bản tọa thấy, kẻ đó chẳng qua chỉ là hư trương thanh thế." Vạn Ma Lão Tổ hừ lạnh, hắc khí quanh thân dao động mạnh mẽ. "Đợi ta luyện thành Vạn Ma Phệ Hồn Trận, cả cái Đông Hoang này…"

Hắn chưa kịp nói hết câu, bỗng nhiên, một chấn động kinh hoàng truyền đến.

Cả ngọn Ma Huyết Phong rung chuyển dữ dội, như thể có một vị thần linh khổng lồ nào đó vừa giáng một đòn sấm sét xuống núi.

"Chuyện gì xảy ra?" Vạn Ma Lão Tổ gầm lên.

Một tên đệ tử ma đạo hớt hải chạy vào, mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp báo cáo: "Lão… Lão Tổ! Không xong rồi! Ngoài cổng núi… có một con… một con…"

"Một con gì? Nói mau!"

"Có một con chó đen!"

Vạn Ma Lão Tổ sững sờ. Một con chó đen? Hắn điên cuồng vỗ mạnh vào ngai vàng, chưởng lực đánh nát mặt sàn đá: "Ngươi giỡn mặt với bản tọa sao? Chỉ là một con chó đen mà làm các ngươi hoảng loạn thế này? Đám canh cổng chết hết rồi hay sao mà không giết được nó?"

"Không… không giết được!" Tên đệ tử khóc không ra nước mắt. "Nó… nó đang ăn!"

Vạn Ma Lão Tổ nhíu mày: "Nó ăn cái gì?"

"Nó ăn… cổng núi của chúng ta!"

Chưa đợi Vạn Ma Lão Tổ phản ứng, một tiếng "Rắc" kinh thiên động địa vang lên. Cả tòa đại điện bỗng nhiên nghiêng hẳn sang một bên.

Vạn Ma Lão Tổ lập tức phóng mình ra ngoài không trung. Khi hắn nhìn xuống phía dưới, cảnh tượng hiện ra khiến trái tim của một đại ma đầu sống hàng nghìn năm như hắn cũng phải suýt chút nữa ngừng đập.

Phía dưới chân núi, một con chó đen nhỏ thó, gầy đến mức thấy rõ cả xương sườn, đang há to cái miệng của nó. Một cái miệng nhìn thì bình thường, nhưng lúc này lại hóa thành một vòng xoáy đen kịt, vô biên vô tận, tỏa ra một sức hút có thể nuốt chửng cả tinh cầu.

Mười tám cột trụ ma đá được yểm bùa chú nghìn năm, những dãy nhà hành lang cổ kính, và ngay cả trận pháp bảo vệ tông môn mà Vạn Ma Lão Tổ dày công xây dựng… tất cả đều giống như những mẩu bánh vụn, bị hút tọt vào cái miệng nhỏ xíu kia.

"Grừ… Ựp!"

Con chó đen còn thản nhiên ợ một cái, mùi ma khí kinh tởm tỏa ra từ mồm nó hóa thành những luồng khói xám xịt. Ánh mắt nó lim dim, vẻ mặt đầy sự khinh bỉ, như muốn nói: "Cái chỗ này mùi vị chẳng ra sao, thua xa bát cơm thừa của chủ nhân."

Thật ra, Lão Hắc hôm nay thực sự là "đi lạc".

Vốn dĩ nó chỉ định ra ngoài đổi gió, kiếm chút yêu đan của mấy con yêu thú cấp thấp để ăn vặt. Ai dè vì ngủ quên trên một đám mây bay theo chiều gió, lúc tỉnh dậy đã thấy mình ở vùng đất ma khí nồng nặc này. Cảm thấy hơi đói bụng, mà chung quanh lại toàn là những thứ bẩn thỉu không ăn được, nó nhìn tới nhìn lui, thấy cái Ma Huyết Phong này có chút linh lực tích tụ (dù là ma đạo linh lực), thôi thì… ăn tạm cho đỡ thèm.

"孽 súc! Dám phá hủy căn cơ của Vạn Ma Quật ta!"

Vạn Ma Lão Tổ phát điên. Đây là tài sản tích cóp vạn năm của hắn! Hắn vung tay, một thanh Ma Long Phệ Hồn Đao mang theo huyết quang vạn trượng chém xuống đầu Lão Hắc. Một đao này chứa đựng tu vi đỉnh phong của Linh Đài Cảnh, không gian chung quanh bị xé rách ra từng mảng.

Lão Hắc liếc mắt nhìn thanh đao đang bay tới.

Nó chẳng thèm né tránh, cũng chẳng thèm sủa lấy một tiếng. Nó chỉ đưa một cái chân trước lên, vỗ nhẹ một cái như người ta phủi bụi trên áo.

"Bốp!"

Thanh đao cấp Thiên phẩm bị vỗ trúng, lập tức vỡ vụn thành trăm mảnh như gốm sứ rẻ tiền. Áp lực kinh khủng từ cái vỗ chân kia không dừng lại, nó hóa thành một luồng gợn sóng vô hình, quét ngang qua vạn dặm Hắc Sát Cương.

Những ngọn núi xung quanh trong nháy mắt hóa thành bình địa. Đám tu sĩ ma đạo chưa kịp kêu cứu đã bị chấn cho tan thành mây khói.

Vạn Ma Lão Tổ bị hất văng ra xa mấy nghìn trượng, máu mồm máu mũi phun ra xối xả. Hắn run rẩy nhìn con chó đen đang ung dung tiến lại gần mình. Trong đôi mắt con chó đó, hắn không thấy sự tức giận, cũng chẳng thấy sự sát khí.

Hắn chỉ thấy một sự chán ghét sâu sắc.

Đó là sự chán ghét của một đấng tối cao khi lỡ chân dẫm phải một đống rác.

Lão Hắc lại há miệng. Lần này, nó nhắm vào chính ngọn núi Ma Huyết Phong – ngọn núi cao nhất vùng này.

Sức mạnh "Thôn Thiên Phệ Địa" thực sự bùng phát. Không còn là hút từng mảnh nữa, mà là cả không gian xung quanh bắt đầu co rút lại. Ngọn núi khổng lồ cao hàng vạn trượng bắt đầu biến dạng, bị nén nhỏ lại như một quả cầu sỏi rồi bay thẳng vào họng con chó đen.

"Ựp!"

Trong chớp mắt, ngọn núi biến mất. Thay vào đó là một cái hố sâu hoắm, đen ngòm như địa ngục vừa hiện ra trên mặt đất.

Vạn Ma Lão Tổ nằm bệt dưới đất, tinh thần hoàn toàn sụp đổ. Hắn cứ lẩm bẩm trong cơn mê sảng: "Lừa người… tất cả đều là lừa người… Đây đâu phải là chó? Đây là Thiên Đạo hóa thân! Là ai… là vị đại năng nào nuôi loại quái vật này…"

Lúc này, Lão Hắc liếm mép một cái, có vẻ vẫn chưa no lắm. Nó hướng ánh mắt nhìn sang những ngọn núi xa hơn, nơi có những tông môn ma đạo khác đang run rẩy quan sát.

Chợt, một luồng kiếm khí lạnh lẽo thấu xương từ trên cao giáng xuống, ngăn cản ý định "ăn thêm" của Lão Hắc.

Thẩm Nhược Băng từ trên không hạ xuống, đứng giữa đống đổ nát, nhìn con chó đen với ánh mắt bốc lửa:

"Lão Hắc! Ngươi có biết sư phụ lo lắng thế nào không?"

Lão Hắc vừa nghe thấy hai chữ "sư phụ", cái đuôi đang dựng đứng lập tức cụp xuống giữa hai chân. Nó vội vàng biến lại thành bộ dạng con chó nhỏ tội nghiệp, rên rỉ "ăng ẳng" vài tiếng, vẻ mặt vô tội như thể chưa từng làm gì sai.

Thẩm Nhược Băng nhìn qua bãi chiến trường hoang tàn, nhìn cái hố nơi từng là ngọn núi lớn nhất Bắc giới, khóe mắt không kìm được mà co giật.

"Ngươi… ngươi ăn cả ngọn núi của người ta?"

Lão Hắc cúi đầu, dùng chân trước gãi gãi lỗ tai, bộ dạng cực kỳ tủi thân.

Thẩm Nhược Băng thở dài, cất kiếm vào vỏ: "Nhanh về đi. Sư phụ nói nếu không thấy ngươi về, tối nay Ngài sẽ không nấu cơm, và Ngài đang rất lo ngươi bị người ta bắt nấu lộc thịt đấy."

Lão Hắc nghe thấy "không nấu cơm", cả thân hình run lên cầm cập. Nó vội vàng lao tới chân Thẩm Nhược Băng, cọ cọ cái đầu vào ủng của nàng, ra vẻ nịnh hót hết mức, thúc giục nàng nhanh chóng đưa nó về.

Thẩm Nhược Băng xách cổ con chó đen lên, không thèm nhìn đám tàn binh ma đạo dưới đất thêm một lần nào nữa, vút một cái biến mất vào hư không.

Khi mặt trời lặn sau những rặng núi, Thẩm Nhược Băng dắt Lão Hắc về đến cửa sơn cốc.

Lâm Thần đang ngồi trên bậc cửa gỗ, tay cầm một chiếc quạt nan che nắng, vẻ mặt buồn rầu. Vừa thấy bóng dáng con chó đen xuất hiện ở lối vào, hắn lập tức bật dậy như lò xo.

"A! Lão Hắc! Ngươi còn biết đường mò về đấy à?"

Lâm Thần chạy tới, xách tai con chó lên mà mắng. Lão Hắc không hề phản kháng, cứ đứng im rên hừ hừ.

Lâm Thần nhìn con chó từ đầu tới chân, thấy lông tóc nó vẫn còn nguyên (dù vẫn xơ xác như cũ), bụng hơi phình ra một chút. Hắn liền mắng tiếp: "Cái con chó này, ta đã dặn bao nhiêu lần là không được chạy ra ngoài ăn bậy ăn bạ. Nhìn xem, chắc lại lục thùng rác ở thôn nào rồi chứ gì? Bụng to thế kia, tối nay đau bụng cho biết mặt!"

Thẩm Nhược Băng đứng bên cạnh, thầm nghĩ: Sư phụ à, nó không lục thùng rác, nó lục cả tông môn người ta đấy…

Lâm Thần quay sang nhìn Thẩm Nhược Băng, thở phào nhẹ nhõm: "Nhược Băng, làm khổ con rồi. Lần sau cứ mặc kệ nó, để cho nó đi lạc luôn đi, cái thứ chó hư này."

Mắng thì mắng thế, nhưng Lâm Thần lại nhanh chóng bưng ra một bát nước ấm có pha chút mật ong, đặt trước mặt Lão Hắc. "Uống đi, uống cho trôi cái đống rác trong bụng ngươi ra."

Lão Hắc sung sướng thè lưỡi liếm sạch bát nước mật ong. Trong bát nước đó, kỳ thực ẩn chứa vô vàn đạo uẩn thanh khiết mà Lâm Thần vô tình đưa vào. Vừa uống xong, tất cả những tạp chất ma khí còn sót lại trong cơ thể Lão Hắc ngay lập tức bị thanh lọc sạch sẽ, tu vi của nó lại tăng thêm một bậc.

Đêm đó, cả sơn cốc lại trở về vẻ thanh bình vốn có.

Thế nhưng, thế giới bên ngoài thì không.

Tin tức về việc "Con chó của Trường Sinh Lão Tổ dạo chơi Bắc giới, chỉ trong một cái ợ đã nuốt chửng Vạn Ma Quật" giống như một cơn bão cấp mười hai, quét sạch cả Thương Mang Cổ Giới.

"Nghe nói không? Vị Lão Tổ kia chỉ phái con chó nuôi đi tuần thôi, mà đã tiêu diệt cả một chi nhánh ma đạo sừng sỏ nhất Bắc Minh!"
"Cái gì mà chó? Đó là Thần thú thủ hộ, một hơi thở làm tiêu tan một quốc gia đấy!"
"Người ta còn nói, Lão Tổ cố ý cho chó đi 'ăn' để răn đe lũ ma giáo, nhắc nhở chúng rằng cả thế giới này đối với Ngài chỉ là một bữa ăn vặt!"

Thậm chí, có kẻ còn suy diễn xa hơn: "Lão Tổ chắc chắn đang chuẩn bị thanh trừng thế gian. Ngọn núi bị mất là điềm báo, những kẻ nào không thuận theo thiên ý (tức là không cung phụng Ngài), sớm muộn gì cũng chui vào bụng chó thôi!"

Vài ngày sau, các tông môn khắp Ngũ Vực bắt đầu rộ lên một trào lưu mới:
Tuyệt đối không được đụng vào bất cứ con chó đen nào đi lạc!
Hơn nữa, nếu thấy chó đen, phải lập tức dâng lên những loại thịt ngon nhất, xương tốt nhất, lạy ba lạy rồi mới được mời đi.

Lâm Thần nằm trong lán, lướt qua cái hệ thống sinh hoạt, thấy dòng chữ: [Nhiệm vụ ẩn: Giải quyết tai họa tiềm ẩn phương Bắc – Hoàn thành. Phần thưởng: 50 năm thọ nguyên].

Hắn ngơ ngác gãi đầu: "Tai họa phương Bắc? Chẳng lẽ cơn bão mà mình đoán từ sáng nó chuyển hướng đi chỗ khác rồi à? Hệ thống này cũng có lúc tốt bụng gớm, mình chỉ ngồi nhà lo chó thôi mà cũng có thưởng."

Hắn nhấp một ngụm trà, nhìn ra sân thấy Lão Hắc đang đuổi theo con gà vàng bị vấp té, cười khanh khách:
"Cuộc sống phàm nhân thế này thật là trường thọ mà."

Chương 46 kết thúc trong sự hài lòng của một vị "Lão Tổ" chẳng biết mình mạnh thế nào, và sự run rẩy của hàng triệu cường giả đang canh cánh nỗi lo về "cái miệng con chó".

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8