Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 47: Hệ thống nhiệm vụ mới**

Cập nhật lúc: 2026-05-20 18:32:17 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 47: GIẢNG ĐẠO? KHÔNG, TA CHỈ DẠY CHỮ THÔI!**

Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp sương mù dày đặc của Trường Sinh Sơn Cốc, kết thành những sợi tơ vàng óng ánh rủ xuống sân nhà. Lâm Thần vươn vai một cái, xương cốt kêu "rắc rắc" đầy sảng khoái. Hắn liếc nhìn cây đại thụ trước cửa, lòng thầm nhủ: *“Lại sống thêm được một ngày, thật tốt.”*

Kể từ khi xuyên không đến cái thế giới huyền huyễn đầy rẫy nguy hiểm này, mục tiêu lớn nhất và duy nhất của Lâm Thần chính là: Sống sót.

Hắn sợ chết đến mức chỉ cần một con kiến bò qua cũng khiến hắn suy nghĩ xem liệu đó có phải là yêu quái biến hình hay không. Cho nên, suốt mười vạn năm qua, hắn không dám bước chân ra khỏi sơn cốc nửa bước, hằng ngày chỉ quanh quẩn trồng rau, nuôi cá, bửa củi và làm bạn với con chó đen gầy gò Lão Hắc.

*“Đinh! Nhiệm vụ hệ thống mới được kích hoạt!”*

Tiếng chuông cơ khí khô khốc vang lên trong đầu khiến Lâm Thần giật thót mình, suýt chút nữa thì làm đổ gáo nước đang cầm trên tay.

*“Nhiệm vụ: Truyền Đạo Thụ Nghiệp.*
*Nội dung: Hãy mở một lớp học nhỏ để khai sáng trí tuệ cho các sinh linh. Yêu cầu có ít nhất ba học trò.*
*Phần thưởng: 200 năm thọ nguyên.*
*Thất bại: Khấu trừ 500 năm thọ nguyên.”*

Lâm Thần xanh mặt, lẩm bẩm chửi thề: "Hệ thống, ngươi muốn mạng ta sao? Ta chỉ là một phàm nhân không có nửa điểm tu vi, ngay cả cái gọi là 'linh căn' tròn méo thế nào ta còn chưa thấy qua, ngươi bảo ta đi giảng đạo? Giảng cái gì? Giảng cách làm sao để trồng rau cải bẹ cho to à?"

Nhưng khi nhìn thấy cái án phạt "khấu trừ 500 năm thọ nguyên", Lâm Thần lập tức run rẩy. Đối với một kẻ coi mạng sống hơn tất thảy như hắn, mất đi thọ nguyên còn đau đớn hơn bị xẻ thịt.

"Thôi được rồi, không dạy được cao thâm thì ta dạy chữ. Dạy đạo lý làm người chắc cũng được tính là 'khai sáng' nhỉ?"

Hắn hít sâu một hơi, quay đầu gọi lớn:
– Nhược Băng! Tiểu Bảo! Hai đứa đâu rồi? Lại đây sư phụ bảo.

Chỉ trong chớp mắt, một luồng kiếm khí lãnh liệt và một đạo độn quang vàng choé cùng lúc lao đến. Thẩm Nhược Băng khoác trên mình bộ y phục trắng như tuyết, thanh lãnh thoát tục như tiên nữ hạ phàm, trên tay vẫn cầm cây chổi quét lá đa mà nàng coi như thần binh. Còn Lục Tiểu Bảo thì bụng phệ rung rinh, mặt mày hớn hở, tay vẫn còn cầm một quân cờ vây đang tỏa ra hào quang kỳ bí.

Cả hai cung kính quỳ sụp xuống:
– Đệ tử bái kiến Sư phụ! Sư phụ có điều gì sai bảo?

Lâm Thần hắng giọng, cố tỏ ra nghiêm túc:
– Sư phụ thấy các con theo ta đã lâu, tuy hằng ngày chăm chỉ làm việc, nhưng nền tảng tri thức và tâm tính vẫn còn thiếu sót. Từ hôm nay, sư phụ quyết định mở một lớp học nhỏ. Mỗi ngày các con phải dành ra một canh giờ để nghe ta giảng giải.

Nghe thấy chữ "giảng giải", đồng tử của Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo đồng loạt co rụt lại, trong lòng dậy sóng dữ dội.

*“Giảng giải? Sư phụ rốt cuộc cũng muốn truyền thụ chân kinh rồi sao?”* – Thẩm Nhược Băng run lên vì xúc động. Nàng vốn là một phế công chúa, nhờ sự chỉ điểm của Lâm Thần bằng một cây chổi mà ngộ ra Kiếm ý thượng cổ, một bước lên trời. Bây giờ Ngài muốn chính thức giảng bài, đó chẳng phải là muốn truyền lại Thiên Đạo sao?

Còn Lục Tiểu Bảo thì nghĩ khác: *“Lão Tổ muốn mở lớp? Trời ơi, đây chính là 'Thánh nhân diễn đạo' trong truyền thuyết! Mỗi một câu nói của Ngài chắc chắn chứa đựng quy luật vận hành của vũ trụ, nghe được một lời, hơn hẳn tu luyện vạn năm!”*

Lục Tiểu Bảo lập tức dập đầu:
– Sư phụ từ bi! Chúng con nhất định sẽ dốc lòng lắng nghe, không dám lơ là nửa giây!

Lâm Thần nhìn biểu cảm kinh hãi và sùng bái thái quá của hai đệ tử, lòng thầm nghĩ: *“Chậc, đúng là những đứa trẻ thiếu học. Chỉ là học chữ thôi mà như kiểu được ban ơn cứu mạng vậy.”*

– Được rồi, nhưng hệ thống… à không, quy tắc là phải có ít nhất ba người. Hai đứa con vẫn thiếu một.

Hắn liếc nhìn quanh, đúng lúc thấy Lão Hắc đang nằm phơi bụng dưới nắng, đuôi thỉnh thoảng vẫy vẫy.

– Lão Hắc! Lại đây ngồi dự thính luôn. Ngươi theo ta bao nhiêu năm, cũng nên học chút chữ nghĩa cho nó bớt cái thói lười đi.

Lão Hắc nghe gọi, lười biếng mở một con mắt ra. Nếu có người ngoài ở đây, họ sẽ thấy trong đôi mắt của con chó gầy này dường như chứa đựng cả một hố đen có thể nuốt chửng cả một dải ngân hà. Lão Hắc khẽ thở hắt ra một hơi, bụng thầm nghĩ: *“Chủ nhân lại muốn chơi trò phàm nhân rồi. Thôi thì mình cũng phải phối hợp một chút, kẻo Ngài ấy lại hờn dỗi cắt cơm thì khổ.”*

Thế là, bên cạnh cái bàn gỗ đơn sơ của Lâm Thần, một "Lớp học vĩ đại nhất lịch sử" chính thức được hình thành với đội ngũ học viên kỳ quặc nhất: Một đại đệ tử sở hữu kiếm ý trảm đoạn hư không, một nhị đệ tử có thể dùng tinh tú làm bàn cờ, và một con chó đen có thể nuốt chửng cả vị thần.

Lâm Thần lật lật mấy tờ giấy nháp cũ, hắng giọng rồi cầm một mẩu than củi lên. Hắn không có phấn, cũng chẳng có linh bút quý giá gì.

– Bài học đầu tiên, sư phụ sẽ dạy các con một chữ đơn giản nhất, nhưng cũng là gốc rễ của mọi sự sống. Đó là chữ "NHÂN" (Người).

Hắn cầm than, run run viết lên tấm gỗ một chữ "Nhân" (人) to đùng. Vì viết bằng than trên mặt gỗ thô ráp, nét bút có chút nguệch ngoạc, xiêu vẹo.

Trong mắt Lâm Thần, đó là một chữ viết xấu xí của một kẻ mới tập viết.

Nhưng…

Trong mắt Thẩm Nhược Băng, khoảnh khắc đầu mẩu than chạm vào mặt gỗ, nàng dường như nghe thấy tiếng nổ của một vụ nổ lớn khai thiên lập địa. Nét bút đầu tiên kéo xuống (phẩy), nàng thấy cả một dải ngân hà sụp đổ, vạn vật bắt đầu hình thành. Nét bút thứ hai kéo sang (mác), nàng thấy chúng sinh vạn vật từ trong cát bụi đứng dậy, hiên ngang chống đỡ bầu trời.

"Ầm!"

Trong đầu Thẩm Nhược Băng vang lên một tiếng sấm rền. Kiếm tâm của nàng vốn đã là cực hạn của giới này, lúc này lại điên cuồng nứt vỡ rồi tái tạo lại. Nàng thấy chữ "Nhân" kia không phải là chữ, mà là một vị Chí Tôn vĩ đại đang đứng giữa trời đất, lấy sống lưng làm cột trụ cho vũ trụ.

*“Trời đất… Đây chính là bản chất của nhân loại sao? Kiếm của ta, trước giờ chỉ là giết người, hóa ra 'Nhân' mới là cái gốc của Kiếm!”* – Toàn thân Thẩm Nhược Băng phát ra ánh sáng bạc lóa mắt, quanh người nàng, hư không bắt đầu xuất hiện những vết rạn nhỏ.

Bên cạnh nàng, Lục Tiểu Bảo thậm chí còn thê thảm hơn. Hắn nhìn chằm chằm vào hai nét vẽ đơn giản kia, mồ hôi hột chảy ra như tắm. Trong mắt hắn, hai nét bút đó chính là hai cực của âm dương, là điểm khởi đầu và kết thúc của mọi trận pháp trên đời. Hắn thấy hàng vạn vạn tinh cầu đang xoay quanh hai nét bút ấy.

– Đạo… Đây là Đạo thật sự! – Lục Tiểu Bảo lẩm bẩm, miệng há hốc, một ngụm tinh khí thuần khiết bất ngờ từ đỉnh đầu hắn phun ra, tu vi bấy lâu nay kẹt tại bình cảnh bỗng dưng vỡ nát, tăng tiến một cách không thể kiểm soát.

Lão Hắc là kẻ bình thản nhất, nhưng cái đuôi của nó cũng đã ngừng vẫy. Nó nhìn chằm chằm vào chữ "Nhân", trong lòng dấy lên một nỗi kinh hoàng không tên. Nó từng thấy qua các vị thần của thời kỳ thái cổ, nhưng chưa một vị thần nào có thể đem toàn bộ quy luật của luân hồi cô đọng vào hai nét than nguệch ngoạc thế kia.

Lâm Thần hoàn toàn không biết gì về những biến hóa "kinh thiên động địa" của các học trò. Hắn nhìn chữ mình viết, cảm thấy hơi xấu hổ nên vội vàng giải thích:
– Các con nhìn xem, chữ Nhân chỉ gồm hai nét đơn giản. Một nét tựa vào nét kia mà đứng vững. Ý của sư phụ là, con người muốn tồn tại thì phải biết nương tựa vào nhau, đoàn kết là sức mạnh. Đừng có ỷ mạnh hiếp yếu, cũng đừng có tham lam vô độ. Sống bình dị, thật thà mới là thọ lâu nhất, rõ chưa?

Hắn nghĩ thầm: *“Dạy thế này là an toàn nhất, vừa dạy chữ vừa dạy đạo đức, hệ thống chắc chắn sẽ tính là hoàn thành nhiệm vụ.”*

Tuy nhiên, lời nói này vào tai hai đệ tử lại trở thành:
"Một nét dựa vào một nét, đó chính là sự cân bằng tuyệt đối của Thiên địa. Sư phụ đang cảnh báo chúng ta, muốn đạt đến đỉnh cao tu hành, không được phép cực đoan, phải thấu hiểu sự tương sinh tương khắc giữa vạn vật. 'Sống bình dị' thực chất chính là cảnh giới Phản Phác Quy Chân, là bí quyết để đạt được Trường Sinh bất tử!"

Thẩm Nhược Băng run rẩy đứng dậy, cung kính cúi đầu thật sâu:
– Sư phụ… lời giảng của Người như sấm đánh ngang tai, làm đệ tử bừng tỉnh đại ngộ. Đệ tử trước đây chỉ biết tu kiếm để giết chóc, hóa ra đã đi vào con đường hầm. Từ nay về sau, đệ tử sẽ học cách nương tựa vào đại đạo, lấy lòng trắc ẩn làm kiếm tâm!

Lục Tiểu Bảo cũng khóc ròng ròng:
– Sư phụ, con hiểu rồi! Trận pháp thực chất cũng là con người. Trận pháp mạnh nhất không phải là cấm thuật hủy diệt, mà là trận pháp có thể dung hợp với thiên nhiên, bảo vệ sự sống. Sư phụ thật vĩ đại, tấm lòng bao dung chúng sinh của Người làm Tiểu Bảo thấy xấu hổ quá!

Lâm Thần ngớ người.
*“Gì cơ? Ta chỉ bảo hai đứa bay bớt đánh nhau rồi về nhà trồng rau thôi mà? Sao tự nhiên lại khóc lóc thảm thiết thế?”*

Hắn quay sang nhìn Lão Hắc, thấy con chó đang nhìn mình bằng ánh mắt vô cùng kỳ quặc, dường như muốn nói: "Chủ nhân, Ngài lại bắt đầu chém gió nữa rồi."

– À… ừm… các con hiểu được như vậy là tốt. – Lâm Thần gãi mũi, cố giữ vẻ cao nhân. – Tiếp theo, chúng ta học chữ "THIÊN" (Trời). Các con thấy đấy, trên đầu chữ Nhân thêm một nét ngang, đó là chữ Thiên…

Đúng lúc này, bầu trời phía trên sơn cốc vốn đang xanh trong, bỗng nhiên có sấm chớp nổ vang. Mây đen từ đâu kéo đến, hóa thành những hình thù vạn quái long phượng tranh đấu. Đó chính là dị tượng "Thiên Địa Cộng Minh" chỉ xuất hiện khi có một chân lý tối thượng được thốt ra.

Lâm Thần nhìn lên trời, mặt biến sắc, chân tay run rẩy:
– Chết tiệt! Chẳng lẽ lại sắp có bão lớn? Nhược Băng, Tiểu Bảo, hôm nay học đến đây thôi! Trời sắp đổ mưa to rồi, mau đi thu dọn quần áo, che chắn vườn rau đi! Mau lên, không là hỏng hết đấy!

Lâm Thần cuống cuồng chạy vào lán lấy cái bạt nhựa cũ. Hắn vừa chạy vừa lẩm bẩm: "Mẹ kiếp, thế giới này thời tiết thất thường quá, giảng đạo có chút xíu cũng gặp thiên tai, sống thọ đúng là khó thật mà!"

Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo nhìn bóng lưng cuống quýt của sư phụ, lại nhìn lên bầu trời đang đầy rẫy dị tượng tiên gia, trong lòng càng thêm kính sợ.

– Ngươi thấy không Nhược Băng tỷ? – Lục Tiểu Bảo thầm thì – Sư phụ viết một chữ, thiên địa cũng phải chấn động. Ngài ấy bảo "trời mưa", thực chất là đang cảnh báo Thiên Đạo rằng Ngài ấy đang dạy học, cấm không được quấy rầy.

Thẩm Nhược Băng gật đầu, mắt long lanh:
– Đúng vậy. Sư phụ bảo chúng ta đi "thu dọn quần áo", ý Ngài là bảo chúng ta phải nhanh chóng thu nạp những mảnh đạo vận còn sót lại này để rèn luyện tâm tính. Đi thôi, đừng làm Sư phụ thất vọng!

Thế là, trong khi Lâm Thần đang hùng hục leo lên mái nhà để lấp cái lỗ hổng vừa bị gió thổi bay mất một miếng rơm, thì hai đại cường giả phía dưới đang ngồi xếp bằng, tiến vào trạng thái thiên nhân hợp nhất, tu vi cuồn cuộn thăng tiến.

Con chó đen Lão Hắc lẳng lặng bước đến góc sân, ngẩng đầu nhìn lên đám mây đen đang hăm dọa kia. Nó khẽ gừ nhẹ một tiếng trong cổ họng. Một luồng sóng âm vô hình lao thẳng lên chín tầng trời, lập tức đánh tan toàn bộ mây đen và lôi kiếp đang định hình.

Bầu trời trong nháy mắt trở lại xanh ngắt.

Lâm Thần đứng trên mái nhà, tay cầm miếng rơm, ngơ ngác nhìn trời:
– Ơ? Vừa mới đen kịt mà đã tạnh rồi? Cái thời tiết quỷ quái gì thế này?

Hắn nhảy xuống đất, phủi tay áo. Ngay lúc đó, tiếng thông báo của hệ thống lại vang lên:

*“Đinh! Hoàn thành nhiệm vụ: Truyền Đạo Thụ Nghiệp (Vượt mức kỳ vọng).*
*Đánh giá: Chữ 'Nhân' của ký chủ đã chạm đến khởi nguồn của Đạo, trực tiếp khai sáng tâm trí cho hai Chí Tôn và một Thần thú. Thế giới vì Ngài mà biến đổi.*
*Phần thưởng đặc biệt: 1000 năm thọ nguyên. Nhận được đạo cụ: Phấn Phẩm Chất Thần (Viết đâu hỏng đó… à nhầm, viết đâu thiên địa thay đổi đó).”*

Lâm Thần suýt nữa thì quỵ gối.
*“Một ngàn năm? Hệ thống, ngươi hào phóng quá mức rồi đấy! Chỉ dạy chữ cái thôi mà cũng được 1000 năm? Hay là mình có thiên khiếu làm thầy giáo nhỉ?”*

Hắn nhìn hai đệ tử vẫn đang nhắm mắt tĩnh tọa, khí thế trên người bọn họ rõ ràng đã khác hẳn lúc trước, lạnh lùng hơn nhưng cũng bình hòa hơn.

– Chậc, có lẽ do mình giảng hay quá. – Lâm Thần tự luyến xoa cằm. – Thôi được rồi, dù sao cũng là học trò của mình, bọn họ giỏi lên thì mình cũng an toàn hơn. Lỡ sau này có yêu quái đến quấy phá, mình cứ bảo hai đứa này ra mặt là xong.

Lâm Thần đi vào bếp, bắt đầu thổi lửa nấu cơm. Hắn đâu biết rằng, những người đứng bên ngoài sơn cốc, đặc biệt là các vị Lão Tổ của các Thánh địa đang đứng quan sát từ xa, đã sớm sợ đến nhũn cả chân.

Vừa rồi, dị tượng "Thiên Địa Cộng Minh" mạnh đến mức lan ra toàn bộ Đông Hoang. Bọn họ thấy một bóng hình vĩ đại mờ ảo vừa đứng dậy giữa hư không, tay cầm bút vẽ một nét ngang che phủ vạn vật.

"Trường Sinh Sơn Cốc… Lão Tổ rốt cuộc đã ra tay truyền đạo!"
"Chữ 'Nhân' đó… ta chỉ mới nhìn xa xa mà đã thấy linh khí trong người sôi trào, nếu được vào nghe trực tiếp, chẳng lẽ sẽ lập tức thăng tiên?"
"Lập tức chuẩn bị lễ vật! Ngàn vạn lần không được đắc tội với vị tiền bối kia. Ngài ấy chỉ cần dạy một chữ cũng có thể thay đổi vận mệnh của một đại giới!"

Tin tức về "Lớp học của Trường Sinh Lão Tổ" một lần nữa khiến toàn bộ giới tu hành nổ tung. Ai nấy đều phát điên, tìm mọi cách để được làm "học trò dự thính". Thậm chí có những lão quái vật sống vài ngàn năm cũng vứt bỏ liêm sỉ, hóa trang thành những đứa trẻ mồ côi hoặc nông phu, hòng mong được Lão Tổ liếc mắt nhìn một cái.

Và trong gian bếp nhỏ khói bay nghi ngút, Lâm Thần vẫn đang trăn trở một việc:
"Ngày mai dạy chữ 'Địa' hay chữ 'Vương' nhỉ? Hay là dạy chúng nó cách làm món trứng chiên hành? Ừ, dạy nấu ăn chắc cũng tính là kỹ năng sống, hệ thống chắc sẽ cho thêm thọ nguyên thôi!"

Lâm Thần không hề hay biết, một danh sách "Học viên bí mật" đang chuẩn bị đổ bộ vào sơn cốc của hắn, mang theo những hiểu lầm càng ngày càng lớn đến mức không thể cứu vãn…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8