Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 50: Một cái phẩy tay**

Cập nhật lúc: 2026-05-20 18:41:48 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 50: MỘT CÁI PHẨY TAY

Bên trong sơn cốc vô danh, gió bắt đầu nổi lên.

Lâm Thần đang cầm một chiếc kéo rỉ sét, cẩn thận tỉa tót lại mấy gốc cải thảo trồng ở góc sân. Đây là loại giống mà hệ thống vừa ban thưởng cho anh sau khi hoàn thành nhiệm vụ "kiên trì đi bộ 10.000 bước mỗi ngày" liên tục trong một năm. Theo lời hệ thống, đây là "Cải Thảo Trường Thọ", nhưng trong mắt Lâm Thần, nó cũng chỉ là mấy cây rau xanh mướt, lá cuộn tròn nhìn rất ngon mắt, nấu canh với vài lát gừng chắc chắn là tuyệt phẩm.

“Đệ tử nhị nhân, mỗi đứa một nết.” Lâm Thần thở dài, nhìn về phía góc sân bên kia.

Thẩm Nhược Băng đang cầm cây chổi tre cũ kỹ, đứng bất động như một pho tượng giữa đống lá đa. Đôi mắt nàng nhắm nghiền, hơi thở mảnh như tơ, nhưng nếu quan sát kỹ, sẽ thấy không gian xung quanh nàng đang có những gợn sóng lăn tăn, như thể không khí đang bị cắt xẻ bởi hàng vạn thanh kiếm vô hình.

Cách đó không xa, dưới gốc cây đại thụ, Lục Tiểu Bảo – tên đệ tử mập mạp mới thu nhận – đang ngồi vò đầu bứt tai trước một bàn cờ đá vôi mòn vẹt. Hắn nhìn chằm chằm vào một nước cờ vây mà Lâm Thần tiện tay đặt xuống vào sáng sớm hôm qua. Mồ hôi trên trán hắn chảy ròng ròng, béo ngậy, đôi mắt vằn vện tia máu, miệng lẩm bẩm: "Trận trung hữu trận, vạn tinh làm quân… Trời ơi, đây là muốn đem cả vương triều Thái Dương luyện hóa sao?"

Lâm Thần lắc đầu: "Tuổi trẻ bây giờ thật là, làm việc gì cũng thích suy nghĩ xa xôi. Một đứa thì quét sân nửa ngày không xong một cái góc, một đứa thì nhìn bàn cờ như nhìn kẻ thù truyền kiếp. Đúng là phàm nhân thì khổ, không có căn cốt tu luyện, tâm tính cũng không được vững vàng."

Đang lúc Lâm Thần định nhắc nhở hai đứa tập trung hơn một chút, thì đột nhiên, bầu trời trên cao bỗng dưng tối sầm lại.

Chỉ trong một cái chớp mắt, không gian vốn đang nắng đẹp bỗng bị một mảng màu xám chì dày đặc che khuất. Những đám mây đen kịt từ đâu kéo đến, cuồn cuộn như sóng đại dương bị lật nhào, che khuất hoàn toàn ánh mặt trời. Một áp lực kinh khủng, nặng nề như muốn nghiền nát linh hồn, bắt đầu đổ ập xuống từ chín tầng mây.

Lâm Thần nhíu mày, ngẩng đầu nhìn lên trời, lầm bầm: "Quái lạ, lúc nãy dự báo… à không, xem thiên tượng rõ ràng là trời nắng cơ mà? Sao mới đó đã âm u thế này rồi. Sắp bão chăng?"

Ở góc nhìn của Lâm Thần, đây là một cơn bão lớn. Nhưng ở góc nhìn của toàn bộ sinh linh trong phạm vi vạn dặm quanh sơn cốc, đây chính là tận thế.

Bên ngoài sơn cốc, trên những đỉnh núi cao vút của dãy Trường Minh, hàng chục bóng người đang lơ lửng giữa không trung. Những vị này, ai nấy đều mang hơi thở cực kỳ cường đại, đạo bào thêu dệt tinh xảo, khí thế nhiếp người. Họ chính là các vị trưởng lão của Thái Dương Thánh Địa cùng các vị lão quái vật của các đại thế lực đang âm thầm quan sát sơn cốc.

Triệu Vô Cực đứng ở phía trước, sắc mặt tái nhợt như giấy, hai chân run rẩy không ngừng.

"Thiên… Thiên Phạt Kiếp? Không đúng, đây là Cửu Thiên Tịch Diệt Thần Lôi kiếp!" Một vị lão giả tóc trắng xóa, được mệnh danh là Thần Toán Tử của Đông Hoang, hét lên thất thanh, chiếc la bàn bằng vàng ròng trong tay ông ta nổ tung thành mảnh vụn.

"Tại sao lại có thần kiếp xuất hiện ở đây? Lẽ nào vị Lão Tổ trong sơn cốc kia đang luyện chế đế đan, hay là có đại hung vật gì sắp ra đời?"

"Nhìn kìa! Đó không phải là mây đen bình thường, đó là 'Thiên đạo nộ hỏa'! Quy luật bị vỡ vụn rồi!"

Trên cao không, những tia sét màu tím sẫm, pha lẫn những sợi tơ đen kịt bắt đầu nhảy múa giữa tầng mây. Mỗi tiếng sấm vang lên không chỉ làm rung động màng nhĩ, mà còn chấn nát ý chí của những tu sĩ phía dưới. Những cường giả vốn cao ngạo bình thường, lúc này chẳng khác nào lũ kiến hôi đứng trước cơn sóng thần.

Họ thấy rõ ràng, trung tâm của cơn cuồng nộ kia chính là cái tiểu viện giản dị bên trong sơn cốc.

Bên trong viện, Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo đã hoàn toàn đổ gục.

Dưới áp lực của thiên đạo kiếp vân, tu vi của họ chẳng khác nào một chiếc lá mỏng manh trong cuồng phong. Thẩm Nhược Băng cắn chặt môi đến bật máu, dùng cây chổi chống xuống đất để không bị quỳ lạy. Nàng nhận ra, thiên kiếp này dường như cảm ứng được Kiếm ý đang dần hình thành trong người nàng và trận pháp đại kế của Lục Tiểu Bảo, nên muốn tới để trừng phạt những kẻ dám chạm vào cấm kỵ của quy luật.

"Sư phụ…" Thẩm Nhược Băng run rẩy gọi, khó khăn lắm mới ngẩng đầu lên được một chút.

Lục Tiểu Bảo thì nằm bẹp xuống đất, mỡ bụng rung bần bật: "Mẹ nó, sư phụ ơi cứu mạng! Con chỉ nhìn bàn cờ thôi mà, có cần dùng lôi đập chết con thế này không?"

Lâm Thần lúc này đang rất bực bội.

Gió mỗi lúc một to, thổi bay mấy mảnh lá cải khô vào mặt anh. Những tiếng sấm "ầm ầm" khiến anh nhức đầu, mà quan trọng nhất là ánh chớp liên tục lóe lên từ những đám mây đen đặc kia cực kỳ chói mắt. Nó làm Lâm Thần cảm thấy như có ai đó đang cầm đèn pin cực mạnh rọi thẳng vào đồng tử mình.

"Đã dự định hôm nay phơi đống thuốc cho khô, vậy mà ông trời lại dở chứng." Lâm Thần chống tay vào hông, thở hắt ra một hơi.

Anh lo lắng nhất là đống rau cải thảo vừa tỉa xong. Nếu mưa đá hay sấm sét đánh trúng, nỗ lực cả năm trời của anh sẽ đổ sông đổ biển. Trong mắt một phàm nhân sợ chết như anh, thức ăn chính là sinh mệnh.

"Này, làm gì thì làm, đừng có phá hoại vườn rau của tôi chứ?" Lâm Thần nhìn lên bầu trời tối đen như mực, hét lớn một câu.

Tất nhiên, thiên đạo không trả lời anh. Đáp lại là một tiếng nổ long trời lở đất, một cột lôi điện màu tím đen to bằng một tòa lầu các, mang theo uy năng hủy diệt tất cả, từ giữa tầng mây trực tiếp bổ xuống, mục tiêu chính là ngay đỉnh đầu của Lâm Thần.

"Ầm!"

Tiếng nổ này làm chấn động cả vạn dặm Đông Hoang.

"Xong rồi! Vị Lão Tổ đó chắc chắn không chịu nổi một chiêu này!" Triệu Vô Cực rít lên, trong lòng không biết là vui hay buồn.

Nhưng cảnh tượng tiếp theo, lại khiến toàn bộ tu sĩ có mặt ngày hôm đó phải mất ngủ suốt quãng đời còn lại.

Giữa luồng lôi điện kinh hoàng đó, Lâm Thần cảm thấy ánh sáng tím bùng lên quá mạnh, mắt anh bị kích thích đến mức chảy cả nước mắt.

"Chói quá! Đã bảo là dừng lại mà!"

Trong cơn khó chịu vô thức, Lâm Thần chẳng kịp suy nghĩ nhiều, anh đưa bàn tay phải lên, nhăn mặt, giống như người ta xua đi một đám ruồi bọ đang vo ve quanh mặt, hoặc giống như đang vén một tấm rèm che mắt mình lại.

Anh chỉ nhẹ nhàng phẩy tay một cái.

"Xoẹt!"

Một hành động cực kỳ bình thường, thậm chí có phần lười biếng. Nhưng ngay khi lòng bàn tay Lâm Thần chuyển động, một đạo uẩn vô hình từ những đầu ngón tay anh lan tỏa ra.

Đó là Tuế Nguyệt Đạo Uẩn của một người đã sống một trăm ngàn năm.

Đó là sự tĩnh lặng tuyệt đối vượt qua mọi quy luật.

Dưới cái phẩy tay này, cột lôi điện màu tím đen khổng lồ kia bỗng nhiên khựng lại giữa không trung, sau đó giống như bị một cục tẩy khổng lồ xóa sạch, trực tiếp tan biến thành những điểm sáng li ti, ngay cả một tia nhiệt độ cũng không kịp tỏa ra.

Nhưng chưa dừng lại ở đó. Cái phẩy tay của Lâm Thần mang theo một luồng gió nhẹ, trực tiếp quét thẳng lên chín tầng mây đen.

Kỳ tích xuất hiện.

Tầng mây kiếp vốn dày đặc hàng vạn trượng, được cho là có thể tiêu diệt một vị Chí Tôn, dưới cái phẩy tay của Lâm Thần lại mỏng manh như một lớp bụi trên bàn. Gió lướt qua, mây tan biến sạch sành sanh. Ánh mặt trời chói chang một lần nữa xuyên qua hư không, chiếu xuống sơn cốc, hắt lên bóng dáng gầy gò của Lâm Thần một lớp hào quang vàng óng.

Chưa đầy ba nhịp thở, trời quang mây tạnh. Tiếng sấm tắt ngóm, gió lốc ngừng hẳn, áp lực diệt thế hoàn toàn biến mất như thể chưa từng tồn tại.

Yên lặng. Một sự yên lặng chết chóc bao trùm lên vạn dặm.

Lâm Thần chớp chớp mắt, đưa tay dụi dụi rồi nhìn lên trời: "Ơ? Tan rồi à? Nhanh thế? Đúng là bão nhiệt đới, đến nhanh đi cũng nhanh."

Anh quay sang nhìn hai đứa đệ tử vẫn còn đang đờ người ra: "Này, hai đứa làm gì mà mặt mũi trắng bệch thế kia? Mưa có rơi trúng đâu mà run như cầy sấy thế? Băng Nhi, quét tiếp đi. Tiểu Bảo, dậy dọn dẹp bàn cờ, đừng có ngồi đó giả chết."

Nói đoạn, Lâm Thần lại cầm kéo cúi xuống tiếp tục tỉa lá sâu cho cây cải, miệng còn lẩm bẩm: "Trời hôm nay nắng gắt thật, lát nữa phải tưới thêm nước cho vườn rau mới được."

Lúc này, Thẩm Nhược Băng mới run rẩy đứng dậy. Nàng nhìn tấm lưng của sư phụ, trái tim nàng đập loạn nhịp như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Nàng thấy gì?

Nàng thấy sư phụ chỉ cần một cái phẩy tay, không dùng linh lực, không dùng thần thông, chỉ đơn thuần là dùng ý chí của mình để định đoạt quy luật của thế gian. Thiên đạo muốn giáng lôi, sư phụ không cho, thế là thiên đạo phải biến mất. Đây không còn là cảnh giới Chân Tiên hay Đế Cảnh nữa rồi.

"Sư phụ… Người rốt cuộc là ai? Thiên đạo đối với người, chẳng lẽ chỉ là một đám ruồi muỗi sao?" Thẩm Nhược Băng nuốt nước miếng, đôi mắt lạnh lùng thường ngày giờ đây ngập tràn sự sùng bái điên cuồng.

Còn Lục Tiểu Bảo thì đang nằm dưới đất lẩm bẩm một mình: "Lấy tay xóa lôi… lấy ý diệt kiếp… Sư phụ, người còn nói người là phàm nhân? Người mà là phàm nhân thì cả cái giới diện này chắc đều là bụi bẩn hết rồi. Phen này mình ôm đúng đùi lớn rồi, là cái đùi to như cột đình!"

Bên ngoài sơn cốc, các vị lão quái vật nãy giờ chứng kiến cảnh đó đều hóa đá tại chỗ.

Thần Toán Tử run rẩy nhìn cái la bàn đã nát vụn, miệng méo xệch: "Mất… mất rồi. Kiếp vân mất sạch rồi. Vị kia… chỉ phẩy tay một cái? Ông trời ơi, một cái phẩy tay xua tan thiên kiếp, ngay cả cổ thư thời Thái Cổ cũng chưa từng ghi lại có vị Thần linh nào làm được điều này!"

Một vị trưởng lão Thái Dương Thánh Địa run giọng hỏi: "Triệu Vô Cực, ngươi… ngươi nói vị tiền bối đó chỉ thích trồng rau và nuôi cá?"

Triệu Vô Cực lúc này đã hoàn toàn suy sụp, hắn quỳ sụp xuống không trung, nhìn về phía sơn cốc với ánh mắt đầy hối lỗi và kinh hãi: "Đúng… Đúng vậy. Tiền bối từng mời ta uống trà, lúc đó ta còn nghĩ trà của người khó uống. Bây giờ mới biết, đó là ta không đủ tư cách để thưởng thức 'Trường Sinh Trà' của người!"

Mọi người nhìn nhau, trong đầu họ chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất: Trường Sinh Lão Tổ, người đã thật sự trở lại thế gian. Và mỗi một hành động nhỏ nhất của người đều đang định đoạt vận mệnh của cả Thương Mang Cổ Giới.

Họ không dám tiến vào sơn cốc, vì họ sợ cái "phẩy tay" tiếp theo của Lâm Thần sẽ không phải là hướng về bầu trời, mà là hướng về phía họ. Nếu thiên đạo còn bị xua đuổi như ruồi muỗi, thì hạng tu sĩ như họ có khác gì cát bụi đâu?

Bên trong viện, Lâm Thần vừa làm xong việc, đứng dậy vươn vai một cái thật dài, cảm thấy sảng khoái lạ thường.

Hắn đâu có hay biết, chính cái vươn vai lười biếng này của mình lại làm cho linh khí vạn dặm xung quanh sơn cốc bỗng nhiên sôi trào, cuồn cuộn đổ về, biến nơi này thành thánh địa tu luyện bậc nhất thế gian chỉ trong chớp mắt.

"Được rồi, đi nấu cơm thôi. Nay ăn cải thảo luộc chấm nước tương nhé!" Lâm Thần hồ hởi nói.

"Dạ! Đệ tử tuân mệnh!"

Hai vị thiên tài kiệt xuất, một người là tương lai của Kiếm đạo, một người là quỷ tài Trận pháp, lúc này lại tranh nhau chạy vào bếp để giúp sư phụ… nhóm lửa. Bởi vì họ biết, mỗi hơi khói tỏa ra từ căn bếp kia, có lẽ chính là một sợi Đạo Uẩn mà người khác tu luyện vạn năm cũng không cầu được.

Trong góc tối, con chó đen Lão Hắc lười biếng ngáp một cái, ánh mắt lộ vẻ khinh bỉ nhìn về phía những bóng người bên ngoài sơn cốc: "Một lũ dế mèn, chủ nhân nhà ta chỉ thấy chói mắt thôi mà các ngươi cũng có thể nghĩ ra đủ thứ được. Cơ mà… cái phẩy tay lúc nãy, có vẻ chủ nhân lại mạnh thêm một chút rồi?"

Lão Hắc lại nằm xuống, híp mắt chờ đợi bữa cơm. Với nó, việc chủ nhân trở thành Trường Sinh Lão Tổ từ lúc nào không quan trọng, quan trọng là bát cơm mỡ lợn của tối nay chắc chắn sẽ rất ngon.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8