Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 49: Thiên kiếp kéo đến**

Cập nhật lúc: 2026-05-20 18:34:43 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 49: THIÊN KIẾP KÉO ĐẾN**

Sau buổi học “vỡ lòng” đầy bão táp về mặt tinh thần, Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo bước ra khỏi gian nhà tranh với tâm thế của những kẻ vừa đi xuyên qua cánh cửa của khởi nguyên.

Bầu trời phía trên sơn cốc vốn dĩ luôn xanh ngắt như ngọc bích, nhưng lúc này, không gian bắt đầu có những gợn sóng vặn vẹo. Đó là dấu hiệu của việc thiên địa quy luật bị chèn ép đến mức cực hạn.

Lâm Thần đứng ở hiên nhà, vươn vai một cái, xương cốt kêu lên răng rắc. Hắn liếc nhìn ra mảnh vườn sau nhà, nơi những luống cải thảo đang xanh mướt, rồi nhìn về phía hai vị đệ tử đang đứng ngẩn ngơ như phỗng đá.

“Nhớ đấy, nhổ cỏ cho kỹ vào. Đừng có để mấy cái rễ tạp nham làm hỏng đất. Đất không sạch thì trồng cây gì cũng không lớn nổi đâu.”

Lâm Thần nói bằng giọng điệu thản nhiên, nhưng vào tai Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo, đó chẳng khác nào một lời sấm truyền.

“Đất không sạch… cây không lớn…” Thẩm Nhược Băng lẩm bẩm, ánh mắt nàng vốn lạnh lùng nay chợt bừng lên một tia sáng thấu triệt. “Sư phụ đang ám chỉ tâm cảnh của chúng ta! Nếu tâm không sạch, nếu những ‘tạp niệm’ và ‘chấp niệm’ cũ không bị nhổ tận gốc, thì đóa hoa Đạo quả mà Người vừa gieo xuống thông qua hai chữ ‘Thiên Địa’ kia sẽ không bao giờ nở rộ được!”

Lục Tiểu Bảo ở bên cạnh thì đổ mồ hôi hột, gật đầu lia lịa: “Đúng, đúng! Nhất định là thế. Đại sư tỷ, chúng ta mau đi nhổ ‘cỏ’.”

Hai người tiến về phía vườn rau. Nhưng ngay khi chân họ vừa chạm vào lớp đất đen bóng sau nhà, một tiếng nổ trầm đục từ chín tầng mây xanh chợt vang lên, khiến mặt đất rung chuyển dữ dội.

*Đùng đoàng!*

Lâm Thần giật mình, ngẩng đầu nhìn lên. Vừa rồi trời vẫn còn nắng ráo, vậy mà chỉ trong chớp mắt, mây đen từ đâu kéo đến nghịt trời, cuồn cuộn như hắc long chuyển mình. Những đám mây này không mang màu xám thông thường, mà đen đặc như mực tàu, bên trong ẩn hiện những tia lôi điện màu tím thẫm rạch ngang bầu trời.

“Quái lạ, dự báo thời tiết… à không, cái tiết trời ở đây sao thay đổi nhanh thế nhỉ?” Lâm Thần lầm bầm, lòng dâng lên một nỗi bất an của phàm nhân. “Nhìn đám mây này, chắc chắn là bão lớn rồi. Đám cải thảo mình vừa mới bón phân xong, bị mưa dập thì xót chết mất.”

Trong mắt Lâm Thần, đó là mây mưa. Nhưng trong mắt vạn vật sinh linh trong vòng bán kính ngàn dặm quanh sơn cốc, đó là một thảm họa diệt vong.

Hủy Diệt Lôi Kiếp!

Tầng mây thứ nhất áp xuống, mang theo uy áp khiến tất cả yêu thú trong rừng sâu phải phủ phục xuống đất, run rẩy không dám thở mạnh. Những cao thủ ở các tông môn xa xôi cũng đều cảm nhận được khí tức hủy diệt này.

“Ai? Kẻ nào đang đột phá?”
“Uy áp này… không lẽ là có người muốn chứng đạo thành Thánh?”
“Không đúng, đây là Thiên Phạt! Thiên địa không dung thứ cho thứ sức mạnh vừa xuất hiện, nên muốn hạ sát!”

Tại sơn cốc, Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo sắc mặt tái mét. Họ cảm nhận được rõ ràng nhất, những luồng lôi điện kia đang nhắm thẳng vào đỉnh đầu mình. Tại sao? Vì trong cơ thể họ lúc này, Đạo vận của hai chữ “Thiên”, “Địa” mà sư phụ vừa dạy đang bắt đầu dung hợp. Đó là sức mạnh vượt qua sự kiểm soát của Thiên Đạo hiện tại.

“Sư phụ… Người đang thử thách chúng ta sao?” Thẩm Nhược Băng nắm chặt chuôi của cây chổi tre cũ kỹ. Áp lực nặng nề khiến đầu gối nàng run rẩy, nhưng khi nhìn về phía bóng lưng gầy yếu của Lâm Thần đang đứng ở hiên nhà, nàng lại thấy một sự bình thản đến lạ lùng.

Lâm Thần lúc này đang cực kỳ cáu kỉnh. Hắn ghét nhất là mưa bão khi hắn vừa mới dọn dẹp xong nhà cửa.

Hắn nhìn lên trời, chép miệng: “Ông trời này, thật là chẳng biết nể mặt ai cả. Muốn mưa thì cũng phải báo trước một tiếng chứ? Vừa mới dạy học xong, muốn nghỉ ngơi một lát cũng không yên.”

Lâm Thần đi vào góc tường, nhặt lấy một cái cán cuốc bị gãy, đầu nhọn hoắt, rồi lững thững đi ra giữa sân. Hắn nghĩ bụng: *“Nghe bảo mấy cái vật nhọn bằng sắt dẫn điện tốt lắm, phải cắm cái này xuống cạnh hàng rào, nhỡ sét đánh thì nó đánh vào đây chứ đừng đánh vào mấy cây rau của mình.”*

Ở góc sân, Lão Hắc – con chó đen gầy gò – đang nằm rạp dưới đất, đôi mắt sắc lẹm nhìn lên bầu trời. Nó nhe răng ra, một luồng hung khí thượng cổ thoáng qua rồi vụt tắt. Nó định ra tay nuốt chửng đám mây kiếp kia, nhưng thấy chủ nhân cầm cái cán cuốc đi ra, nó lập tức cụp tai lại, rúc đầu vào giữa hai chân, vẻ mặt đầy sự thương hại dành cho Thiên Đạo.

*“Xong rồi. Thiên Đạo già lú lẫn rồi, dám chọc giận ông chủ lúc ông ấy đang đói bụng muốn nghỉ ngơi.”*

Lâm Thần tiến đến gần hàng rào, đúng lúc một tia lôi điện màu tím to bằng bắp đùi người trưởng thành từ trên trời bổ xuống với tốc độ ánh sáng. Mục tiêu chính là Thẩm Nhược Băng đang đứng ở vườn rau.

“Sư tỷ cẩn thận!” Lục Tiểu Bảo thét lên, nhưng áp lực khiến hắn không thể di chuyển nổi một ngón tay.

Thẩm Nhược Băng nhắm mắt lại. Nàng cảm nhận được cái chết đang cận kề. Uy lực của tia sét này đủ để đánh tan một tòa thành trì trong nháy mắt.

Nhưng đúng lúc đó, một giọng nói trầm thấp, mang theo chút bực dọc vang lên:

“Cái đồ trời đánh này, ồn ào quá đấy!”

Lâm Thần vừa mắng, vừa tiện tay quăng cái cán cuốc gãy xuống đất. Hắn không hề biết rằng, chính cái khoảnh khắc hắn cất tiếng mắng, một luồng quy luật vô hình mang theo khí tức “Trường Sinh” cổ xưa đã bao trùm lấy toàn bộ sơn cốc.

Chữ “Thiên” mà hắn vừa viết lúc sáng chợt lóe lên trong hư không một cách vô hình.

Tia lôi điện hung tàn kia, khi vừa chạm vào phạm vi bảo hộ của sơn cốc, bỗng nhiên như gặp phải khắc tinh. Nó không hề nổ tung, mà ngược lại, nó trở nên ngoan ngoãn như một sợi chỉ nhỏ, bị cái cán cuốc gãy của Lâm Thần “hút” sạch vào lòng đất.

Mặt đất khẽ rúng động, nhưng không hề có sự tàn phá nào xảy ra.

Bầu trời dường như cũng bị một cái tát trời giáng. Đám mây kiếp cuồn cuộn chợt khựng lại, dường như Thiên Đạo Ý Chí cũng đang bàng hoàng: *“Hắn là ai? Tại sao lời nói của hắn lại mang theo sức mạnh tước đoạt quyền năng của ta?”*

Lâm Thần đứng đó, tay chống hông, nhìn lên trời mắng tiếp: “Mưa thì mưa nhanh lên, không mưa thì biến cho khuất mắt! Đừng có đứng đó mà dọa người, mấy cái trò sấm sét lòe loẹt này tôi thấy nhiều rồi!”

Hắn thật sự thấy nhiều rồi. 100.000 năm bế quan, sét đánh ngang tai hắn không biết bao nhiêu lần, hắn sớm đã chai lì cảm giác sợ hãi với sấm sét từ lâu.

Trong mắt Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo, cảnh tượng này thật sự kinh tâm động phách.

Sư phụ đang mắng Thiên Đạo!

Và điều đáng sợ hơn là, Thiên Đạo thật sự đang run sợ!

Sau lời mắng của Lâm Thần, những đám hắc vân vốn đang hung hãn chợt bắt đầu tan rã. Lôi điện màu tím nhanh chóng chuyển thành màu trắng bình thường, rồi mờ dần, mờ dần. Chỉ trong vài nhịp thở, bầu trời đang đen kịt bỗng chốc rách ra một kẽ hở, ánh nắng vàng rực rỡ lại xuyên qua, chiếu rọi xuống sơn cốc.

Những tia sét dư thừa lúc nãy không biến mất hoàn toàn, mà chúng hóa thành những giọt linh dịch tinh khiết, rơi lác đác xuống vườn rau.

“Ơ, tạnh rồi à?” Lâm Thần ngơ ngác. Hắn mới mắng có vài câu mà mây tan thật? “Hôm nay thời tiết dị thật đấy, chắc là áp thấp nhiệt đới qua nhanh.”

Hắn cúi xuống, nhặt cái cán cuốc lên, thấy nó vẫn bình thường thì hài lòng phủi bụi: “May mà không bị sét đánh hỏng, cái này vẫn còn dùng để cắm cọc được.”

Hắn quay sang nhìn hai đứa đệ tử, thấy mặt tụi nó trắng bệch, mồ hôi đầm đìa như vừa từ dưới nước vớt lên, bèn cau mày:

“Sao thế? Có mỗi trận mưa rào mà sợ đến mức này à? Thể chất của hai đứa kém quá đấy, rèn luyện thêm đi.”

Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo đồng loạt quỳ sụp xuống.

Lúc này, trong khí hải của Thẩm Nhược Băng, đóa hoa Kiếm Ý đã hoàn toàn nở rộ, mang theo một màu sắc hoàng kim lộng lẫy chưa từng có trong lịch sử. Nàng đã đột phá! Không phải đột phá một tiểu cảnh giới, mà là vượt qua xiềng xích của phàm trần, chạm đến ngưỡng cửa của Trường Sinh Bí Cảnh.

Lục Tiểu Bảo cũng không kém, trong đầu hắn, trận pháp vạn dặm đã hình thành, đôi mắt hắn lúc ẩn lúc hiện những đồ văn huyền ảo.

“Tạ sư phụ chỉ điểm! Tạ sư phụ cứu mạng!” Cả hai đồng thanh, giọng run rẩy vì sùng bái.

Bọn họ biết, nếu không có cái “mắng” kia của sư phụ, nếu không có cái cán cuốc gỗ “nghịch thiên” kia dẫn dắt lôi kiếp, bọn họ đã sớm tan thành mây khói dưới sự giận dữ của Thiên Đạo. Sư phụ không chỉ cứu mạng bọn họ, mà còn dùng Thiên Kiếp để tẩy lễ, giúp bọn họ hoàn tất quá trình lột xác hoàn mỹ nhất.

Lâm Thần xua xua tay, tỏ vẻ không hài lòng: “Thôi thôi, đừng có quỳ mãi thế. Có làm thì mới có ăn, nhổ cỏ xong chưa mà ngồi đó tán phét?”

“Dạ, đệ tử nhổ ngay!” Lục Tiểu Bảo bật dậy, sung sức như vừa được ăn nhân sâm vạn năm.

Thẩm Nhược Băng cũng đứng dậy, đôi mắt nàng bây giờ nhìn những cây cỏ dại trong vườn không còn là cỏ nữa. Nàng thấy mỗi ngọn cỏ đều chứa đựng một hơi thở của Đạo. Sư phụ bảo nhổ cỏ, chính là bảo nàng nhổ đi những khiếm khuyết trong đường kiếm của mình.

Lâm Thần đi vào bếp, miệng lẩm bẩm: “Đám trẻ bây giờ kỳ lạ thật, mưa một tí là lạy lục như đúng rồi. Chắc tại sống ở ngoài khổ cực quá, vào đây thấy mình hiền lành nên đâm ra tôn sùng thái quá.”

Hắn múc một gáo nước, rửa mặt cho tỉnh táo, rồi nhìn vào chiếc lu nước bằng sành cũ kỹ.

Hắn đâu có hay biết rằng, lúc này ở bên ngoài sơn cốc, hàng chục vị cường giả ẩn thế của Đông Hoang đang đứng trên không trung, nhìn về phía đám mây kiếp vừa tan biến với vẻ mặt kinh hoàng tột độ.

“Biến mất rồi? Thiên Phạt mạnh nhất trong vòng vạn năm qua… chỉ trong một hơi thở đã tan biến?”
“Ánh nắng đó… khí tức đó… Có một vị Lão Tổ đang ẩn cư trong cốc đó sao?”
“Thái Dương Thánh Địa chúng ta… lần này thật sự đã đụng phải thiết bản (miếng sắt) rồi!”

Bầu không khí bên ngoài sục sôi bao nhiêu, thì bên trong sơn cốc lại yên tĩnh bấy nhiêu. Chỉ có tiếng “soạt soạt” của hai vị thiên tài đang chăm chỉ nhổ cỏ, và tiếng hát nghêu ngao của một “vị tiền bối” đang nhóm lửa nấu cơm, phàn nàn về việc củi hôm nay hơi ẩm.

Lão Hắc nằm cuộn tròn dưới chân cầu thang, lim dim mắt, thầm nghĩ:

*“Hệ thống nói không sai, chủ nhân là Trường Sinh Lão Tổ thực thụ. Người không cần tu luyện, vì Người chính là nguồn cội của Đạo. Chỉ tiếc là… Người vẫn cứ nghĩ mình là một phàm nhân sợ chết.”*

Con chó đen lười biếng vẫy đuôi, hít hà mùi thơm của gạo trắng bốc lên từ gian bếp. Với nó, việc chứng kiến chủ nhân mắng Thiên Đạo cũng không quan trọng bằng việc tối nay được trộn thêm một miếng mỡ lợn vào bát cơm của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8