Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 56: Yêu tộc chặn đường**
Chương 56: Một bữa tiệc ngoài ý muốn
Gió núi rít qua khe cửa sổ xe ngựa, mang theo mùi ẩm ướt của đất mùn và hương vị nồng hắc của thảo mộc lâu năm. Sau khi rời khỏi những ngôi chùa vàng rực của Tây Mạc, con đường trở nên gập ghềnh và hoang vu hơn hẳn.
Lâm Thần ngồi trong xe, hai tay ôm chặt lấy cái tay nải đựng mấy bộ quần áo cũ, chân run lẩy bẩy không ngừng.
"Hệ thống ơi là hệ thống, mi bắt ta đi du lịch kiểu gì mà càng đi càng thấy toàn hang hùm miệng rắn thế này?" Lâm Thần thầm than vãn trong lòng.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, dãy núi xanh đen sừng sững như những con quái vật cổ đại đang ngủ say. Hắn chỉ là một "phàm nhân" may mắn sống thọ một chút, tại sao số phận cứ đẩy hắn vào những nơi tử địa như thế này? Hết các cao tăng đắc đạo lại đến rừng rậm hoang vu. Hắn chỉ muốn về lại sơn cốc trồng rau, nuôi cá, tối đến nằm võng nghe tiếng dế mèn thôi mà!
"Sư phụ, phía trước có sương mù dày đặc, dường như có điểm không bình thường." Lục Tiểu Bảo bên ngoài khẽ khàn giọng nói, tay nắm chặt dây cương, đôi mắt ranh mãnh của gã lúc này tràn đầy vẻ cảnh giác.
Dưới góc nhìn của Lục Tiểu Bảo, đám sương mù màu đen ngòm đang bao phủ lấy con đường phía trước không phải là hơi nước thông thường. Đó là "Yêu Khí" đặc quánh, mạnh mẽ đến mức làm không gian xung quanh có chút vặn vẹo. Chỉ có những vị Đại Yêu cấp bậc Yêu Vương mới có thể tỏa ra luồng khí tức ngạt thở như vậy.
"Cái gì không bình thường? Có phải sắp mưa không?" Lâm Thần ló đầu ra, mặt trắng bệch: "Tiểu Bảo, hay là mình quay lại? Ta thấy thời tiết này không hợp để đi tiếp đâu."
Lục Tiểu Bảo thầm nghĩ: *Sư phụ lại đang thử thách mình rồi. Ngài rõ ràng là muốn nhìn xem ta đối mặt với hiểm nguy có giữ được đạo tâm hay không. Một đám sương mù hôi hám này làm sao cản được bước chân của Lão Tổ?*
"Sư phụ yên tâm, có đệ tử ở đây, con sâu cái kiến không làm gì được đâu ạ." Lục Tiểu Bảo vỗ ngực, thực chất trong lòng cũng đang đánh lô tô.
Đúng lúc đó, một tiếng gầm vang dội thiên địa nổ ra từ sâu trong khu rừng. Tiếng gầm mang theo uy áp khủng khiếp khiến những cây đại thụ ngàn năm rung bần bật, lá khô rụng xuống như mưa.
Từ trong làn sương đen, một bóng hình khổng lồ chậm rãi bước ra. Đó là một con hổ đen cao tới ba trượng, đôi mắt như hai vầng trăng máu rực sáng trong bóng đêm, hàm răng nanh dài lởm chởm như những lưỡi kiếm đâm ngược lên. Trên trán nó, chữ "Vương" tỏa ra hào quang màu tím sậm điên cuồng.
Đây chính là Hắc Thiết Yêu Vương – kẻ thống trị vùng biên viễn này suốt ba ngàn năm qua.
"Hành khách từ phương xa… mùi vị thật là thơm…" Hắc Thiết Yêu Vương mở miệng, giọng nói trầm đục như sấm rền: "Ta ngửi thấy khí tức của trường sinh… ngửi thấy tinh hoa của tuế nguyệt. Nếu ăn thịt các ngươi, lão hổ ta chắc chắn có thể phá vỡ gông xiềng, phi thăng thượng giới!"
Lâm Thần nhìn con hổ khổng lồ trước mặt, đầu óc quay cuồng. Hắn chỉ thấy một con hổ to quá mức quy định, to đến mức làm hắn liên tưởng đến một chiếc xe tải bọc thép đang nhe răng với mình.
"Đại… Đại vương… Ta chỉ là người qua đường." Lâm Thần run cầm cập, lấy trong người ra một nải chuối chín vàng mà hắn vừa mua ở chợ Tây Mạc, run rẩy đưa về phía trước: "Ta không có thịt, thịt ta già lắm, dai như đỉa ấy. Ngài… ngài ăn chuối nhé? Chuối ngọt lắm, tốt cho tiêu hóa…"
Lục Tiểu Bảo đứng bên cạnh trợn tròn mắt.
*Sư phụ! Ngài dùng Chuối để chiêu đãi Yêu Vương sao? À, ta hiểu rồi! Đó không phải chuối thường! Nhìn kìa, lớp vỏ vàng óng kia chẳng lẽ là Thái Dương Kim Tinh trong truyền thuyết? Mỗi nải chuối đều chứa đựng quy luật của Mộc hệ và Hỏa hệ phối hợp! Sư phụ đang dùng 'Duyên' để cảm hóa Yêu Vương, nếu nó không nhận, nghĩa là nó tự tìm đường chết!*
Hắc Thiết Yêu Vương sững sờ trong giây lát. Nó nhìn nải chuối trong tay kẻ phàm nhân kia, cảm nhận được một sự nhục nhã vô bờ bến. Nó là Yêu Vương! Là kẻ ăn thịt uống huyết, vậy mà tên phàm nhân kia dám sỉ nhục nó bằng hoa quả?
Nhưng khi ánh mắt nó tập trung vào Lâm Thần, tim nó bỗng nảy lên một nhịp. Kẻ này nhìn thì như không có chút tu vi nào, nhưng mỗi hơi thở của hắn đều khiến thiên địa xung quanh cộng hưởng. Phía sau hắn, một con chó đen gầy gò đang ngồi xổm, mắt lim dim ngủ gật, nhưng mỗi lần con chó ấy khẽ ngáp, không gian xung quanh nó lại rạn nứt như mảnh gương vỡ.
"Giả thần giả quỷ!" Yêu Vương gầm lên một tiếng để lấy lại khí thế: "Dám lấy trái cây thối trêu đùa ta? Chết đi!"
Nó chồm tới, một cái tát của hổ vương đủ sức đập nát một ngọn núi nhỏ. Móng vuốt sắc lẹm xé toạc hư không, tạo thành năm tia khí kình màu đen lao thẳng về phía chiếc xe ngựa.
"Aaaaa! Cứu mạng!" Lâm Thần sợ quá hóa dại, theo bản năng vung cái tay đang cầm nải chuối lên che mặt.
Trong mắt Lâm Thần, hắn đang quáng quàng khua khoắng tay chân trong vô vọng.
Nhưng trong mắt Lục Tiểu Bảo và Hắc Thiết Yêu Vương, thế giới dường như dừng lại.
Khi Lâm Thần vung tay, nải chuối chín vàng ấy đột nhiên phát ra một đạo kim quang chói lòa, rực rỡ hơn cả mặt trời ban trưa. Đạo quang mang ấy không phải là ánh sáng thông thường, mà là hàng vạn sợi xích đạo luật của trời đất quấn quýt lấy nhau.
"Oanh!"
Năm tia khí kình của Yêu Vương vừa chạm vào đạo kim quang đã lập tức tan rã như tuyết rơi vào lò lửa. Chưa dừng lại ở đó, luồng sức mạnh phản phệ khiến Hắc Thiết Yêu Vương bị đánh bay ngược ra sau cả trăm trượng, đâm sầm qua mười mấy cái cây đại thụ rồi mới dừng lại.
Lâm Thần mở mắt ra, thấy mình vẫn còn sống, nải chuối trong tay thì bị nát bấy vì hắn bóp quá chặt.
"Hả? Bay rồi? Gió thổi bay hả?" Lâm Thần ngơ ngác nhìn quanh. Hắn nghĩ rằng chắc do lúc nãy sương mù quá dày, con hổ kia bước hụt chân ngã xuống hố rồi.
Lục Tiểu Bảo nuốt nước miếng một cái thật mạnh, toàn thân run rẩy vì phấn khích: "Sư phụ… tuyệt kỹ 'Chuối Giáng Yêu' của người thật sự là thần sầu quỷ khốc! Một nải chuối phế một vị Yêu Vương, vạn cổ hiếm thấy!"
Cách đó không xa, Hắc Thiết Yêu Vương lồm cồm bò dậy, khóe miệng rỉ máu tím. Ánh mắt nó nhìn Lâm Thần lúc này không còn là sự tham lam, mà là nỗi sợ hãi đến tột cùng của linh hồn.
"Quy luật… Đó là sức mạnh của Quy Luật!" Nó rên rỉ. Vừa rồi khi nải chuối kia vung lên, nó nhìn thấy không phải là trái cây, mà là một vị Thần Linh viễn cổ đang cầm một thanh kiếm khổng lồ bằng vàng, chặt đứt toàn bộ tu vi ba ngàn năm của nó.
Đúng lúc này, con chó đen (Lão Hắc) đang nằm bên bánh xe khẽ mở mắt ra. Nó liếc nhìn Yêu Vương một cái đầy khinh bỉ, rồi lười biếng kêu lên một tiếng:
"Gâu!"
Một tiếng sủa bình thường của loài chó. Nhưng vào tai Hắc Thiết Yêu Vương, đó là tiếng gầm của Thái Cổ Thần Thú đang đòi ăn thịt nó. Linh hồn nó rung lên dữ dội, lục phủ ngũ tạng như muốn nổ tung.
"Lão Tổ tha mạng! Đại Thánh tha mạng!"
Hắc Thiết Yêu Vương không chút do dự, thu nhỏ kích thước lại bằng một con mèo con, chạy lại quỳ rạp dưới chân Lâm Thần, cái đuôi vẫy rối rít, đầu dập xuống đất liên hồi: "Tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn! Xin ngài hãy coi tiểu nhân như một con thú nhỏ mà tha cho một con đường sống!"
Lâm Thần đứng hình.
Hắn nhìn "con hổ" bây giờ trông chẳng khác gì con mèo mướp nhà mình hồi xưa, lại còn đang cọ cọ cái đầu vào đôi giày vải sờn cũ của hắn.
"Ô… Tiểu Bảo, nó… nó đổi tính à?" Lâm Thần run run hạ tay xuống: "Ta đã bảo rồi mà, ăn chuối rất tốt cho tâm trạng. Chắc nó nhận ra ta không có ý xấu."
Hắc Thiết Yêu Vương thầm khóc không ra nước mắt: *Ý xấu? Ngài cầm cả một bó Quy Luật Đạo Uẩn đập vào mặt ta, suýt nữa ném ta vào luân hồi, vậy mà còn nói không có ý xấu sao?*
Lâm Thần thấy con thú nhỏ tội nghiệp (theo ý hắn), lại nhớ đến cảnh mình đơn độc nơi đất khách quê người, trong lòng bỗng dấy lên sự thương cảm. Hắn đưa bàn tay vẫn còn dính chút nhựa chuối, xoa xoa đầu Yêu Vương:
"Thôi được rồi, nếu ngươi đã biết lỗi thì đi đi. Đừng đi dọa người khác nữa nhé, rừng này không an toàn đâu."
Vừa chạm vào đầu Yêu Vương, một tia Đạo Uẩn từ cơ thể Lâm Thần – thứ mà hắn tích lũy qua mười vạn năm sống thọ – vô tình truyền sang.
Chỉ trong một cái chớp mắt, vết thương trên người Hắc Thiết Yêu Vương lành lại hoàn toàn. Thậm chí, lớp lông đen của nó bắt đầu chuyển sang màu vàng kim quý phái, trên lưng mọc ra hai cái gờ nổi nhỏ, dường như có đôi cánh sắp vươn ra. Nó không những phục hồi, mà còn đột phá cảnh giới, từ Yêu Vương bình thường bước vào ngưỡng cửa của Yêu Thánh!
Yêu Vương ngây người. Một cái xoa đầu… khiến nó cải mệnh hoàn toàn?
Nó rạp mình xuống, cung kính đến mức cực điểm: "Ơn tái sinh của Lão Tổ, tiểu nhân nguyện đời đời kiếp kiếp làm vật cưỡi cho ngài, trấn giữ con đường này để không ai dám làm phiền ngài nữa!"
Lâm Thần gãi đầu, cười hì hì với Lục Tiểu Bảo: "Con thấy chưa, lấy đức phục hổ. Chỉ cần ta tử tế, ngay cả ác thú cũng hóa hiền lành."
Lục Tiểu Bảo nhìn sư phụ, rồi nhìn con hổ vàng đang run rẩy phục tùng, trong lòng chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
*Lão Tổ… người đúng là kẻ lừa đảo vĩ đại nhất thiên hạ! Rõ ràng là dùng một tay bóp chết hy vọng của người ta, rồi dùng một tay ban phát sự sống để bắt người ta trung thành. Nghệ thuật điều khiển nhân tâm này, ta còn phải học cả vạn năm nữa mới kịp một phần mười!*
"Đi thôi Tiểu Bảo, trời sắp tối rồi, ta đói bụng quá." Lâm Thần trèo lại vào xe, trong lòng thầm mừng vì vừa thoát khỏi một con "hổ vằn".
Chiếc xe ngựa lại tiếp tục hành trình trên con đường mòn. Phía sau, vị Yêu Thánh mới thăng cấp đứng nhìn theo như nhìn về phía đức tin cao cả nhất của mình.
Cơn sương đen lúc đầu đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn dịu nhẹ. Khắp khu rừng biên viễn, tất cả lũ yêu quái nhỏ khác đều nín thở, từ nay về sau, nơi này đã trở thành thánh địa, bởi vì dấu chân của Trường Sinh Lão Tổ vừa mới đi ngang qua đây.
Trong xe, Lâm Thần vẫn đang lẩm bẩm: "Lần sau phải mua thêm nhiều chuối, món này hóa ra còn lợi hại hơn cả dao thái thịt."
Hắn đâu có biết, ở thế giới bên ngoài, cái tên "Chuối Giáng Yêu Vương" đã bắt đầu được các đệ tử ẩn danh ghi vào sử sách như một môn thần thông chí cao vô thượng.