Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 55: Tiếng chuông chùa cổ**

Cập nhật lúc: 2026-05-20 18:47:44 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 55: TIẾNG CHUÔNG CHÙA CỔ**

Gió cát Tây Mạc tựa như những lưỡi dao nhỏ li ti, không ngừng bào mòn lớp màn che của chiếc xe ngựa cũ kỹ. Nhưng kỳ lạ thay, mỗi khi những cơn lốc mang theo oán niệm nghìn năm của chiến trường cổ thổi đến gần xe, chúng lại đột ngột dịu đi, hóa thành làn gió nhẹ lướt qua như thể đang sợ hãi điều gì đó vô hình.

Lâm Thần ngồi trong xe, gương mặt buồn rười rượi, tay cầm chiếc quạt nan rách – thực chất là "Vạn Lý Thanh Phong Phiến" vốn có thể thổi bay một vương triều – nhẹ nhàng phẩy phẩy.

"Tiểu Bảo này, con có thấy nắng ở đây hình như hơi độc không? Ta cảm thấy cổ họng khô rát, đi mãi mà chẳng thấy một bóng người để xin chén nước."

Lục Tiểu Bảo ngồi ở phía trước đánh xe, nghe sư phụ than thở thì khóe mắt co giật nhẹ. Hắn nhìn ra xa, nơi đó mây đen kịt, sấm chớp nổ đoàng đoàng, ma khí cuồn cuộn đang che khuất cả bầu trời phía trước. Đó chính là "Huyết Ma Chướng" nổi tiếng của Tây Mạc, nơi ngay cả cấp bậc Thánh Nhân cũng không dám tùy tiện xông vào.

Ấy vậy mà sư phụ hắn lại bảo là "nắng hơi độc"?

"Khụ… Sư phụ, người cố chịu một chút. Con thấy phía trước có một ngôi chùa cổ nằm trên đỉnh núi đá. Trông có vẻ hơi xơ xác, nhưng chắc chắn là có chỗ để nghỉ chân."

Lục Tiểu Bảo cung kính trả lời, trong lòng thầm nghĩ: *Sư phụ hẳn là lại đang diễn trò "phàm nhân trải đời" rồi. Đống mây đen đó rõ ràng là do lũ ma đầu tụ tập định phục kích chúng ta, nhưng sư phụ vừa liếc một cái, bọn chúng đã run bắn đến mức không dám hành động. Người thật là thâm sâu khó lường!*

Nằm phủ phục dưới chân Lâm Thần, con chó đen Lão Hắc lười biếng ngáp một cái. Đôi mắt nó nhìn về hướng ngôi chùa cổ, sâu trong đồng tử hiện lên một tia khinh thường. Chút "ma chướng" râu ria đó, nếu không phải vì chủ nhân đang muốn chơi trò du ngoạn, nó chỉ cần hắt hơi một cái là có thể nuốt chửng cả ngọn núi.

Chiếc xe ngựa lộc cộc leo lên dốc đá.

Ngôi chùa hiện ra trước mắt họ mang tên "Cổ Phạn Tự". Tường vách đã bong tróc, những pho tượng La Hán ở cổng chính bị phong hóa đến mức mất đi hình dạng ban đầu. Tuy nhiên, điều kỳ quái là xung quanh ngôi chùa này có hàng ngàn tu sĩ đang quỳ rạp. Họ là những cường giả đến từ khắp nơi trong Tây Mạc, người nào người nấy hơi thở thâm trầm, sắc mặt nghiêm trọng.

Ở trung tâm sân chùa, một vị lão tăng già nua, da dẻ như vỏ cây khô, đang đứng trước một gác chuông khổng lồ. Chiếc chuông đồng cao đến hai trượng, toàn thân đen kịt, khắc đầy những ký tự cổ xưa quái dị.

"Hơn ba ngàn năm rồi… Không một ai có thể đánh vang tiếng chuông Cổ Phạn." Vị lão tăng thều thào, giọng đầy vẻ tuyệt vọng. "Ma chướng đang lan rộng, nếu hôm nay tiếng chuông không vang lên để thanh tẩy tà khí, Tây Mạc sẽ chìm trong máu lửa."

Các vị cao tăng khác cũng lắc đầu thở dài. Họ đã dùng đủ mọi cách, từ Phật lực thâm hậu đến việc huy động linh khí cả vùng, nhưng cái vồ đánh chuông bằng gỗ linh ngàn năm kia vẫn trơ ra như đá, không mảy may dịch chuyển.

Đúng lúc này, tiếng lộc cộc của xe ngựa vang lên phá vỡ bầu không khí trang nghiêm.

Lâm Thần bước xuống xe, chân đi đôi giày vải cũ, áo lanh đơn sơ. Hắn nhìn thấy một đám người đang tụ tập trước chiếc chuông lớn, lại nhìn thấy lão tăng trông có vẻ sắp đất xa trời, lòng trắc ẩn nổi lên.

"Ồ, đông người thế này sao? Vị lão gia này, ngài đang làm gì mà đứng thẫn thờ ở đây vậy? Cho tôi hỏi chút, chùa mình có nước uống không?"

Câu hỏi của Lâm Thần vang lên, cả sân chùa im bặt. Hàng ngàn con mắt kinh ngạc quay lại nhìn hắn.

*Một phàm nhân? Một phàm nhân lại dám lái xe ngựa đi xuyên qua Huyết Ma Chướng để đến đây xin nước?*

Vị lão tăng già, Pháp hiệu Không Ngôn, khẽ ngước mắt nhìn Lâm Thần. Lúc đầu lão định nhắc nhở nơi này nguy hiểm, nhưng khi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không của Lâm Thần, tim lão chợt nảy lên một cái.

Lão không cảm nhận được một chút tu vi nào từ Lâm Thần, nhưng chính cái sự "trắng tinh" đó lại làm lão kinh sợ. Giống như lão đang nhìn vào một vực thẳm không đáy, càng nhìn càng thấy mình nhỏ bé.

"Thiện tai, vị thí chủ này… Lão nạp đang cố gắng đánh vang tiếng chuông tổ sư để cứu chúng sinh, nhưng sức hèn tài mọn, không cách nào xoay chuyển được thiên cơ." Không Ngôn đáp, giọng đầy bi ai.

Lâm Thần nhìn cái chuông, lại nhìn cái vồ gỗ to đùng đang bị kẹt giữa đống xích sắt rỉ sét. Hắn thầm nghĩ: *Mấy ông già này cũng thật là, chiếc chuông bị rỉ nặng thế kia, cái vồ thì bị kẹt vào xích, cứ đứng đó niệm chú thì làm sao mà nó kêu cho được?*

Vì muốn xin bát nước mà không muốn nợ ân tình, Lâm Thần xắn tay áo lên, cười bảo:

"Để tôi giúp ngài một tay. Cái này chẳng qua là bị rỉ sét với kẹt chút thôi, dùng sức mạnh tay một chút là được ấy mà."

"Thí chủ, không được! Chiếc chuông này nặng vạn quân, ẩn chứa cấm chế của cổ nhân…" Một vị đại năng đứng gần đó hét lên ngăn cản.

Nhưng đã muộn. Lâm Thần đã bước tới, bàn tay "phàm nhân" của hắn nắm lấy cán của cái vồ gỗ khổng lồ.

Trong mắt Lâm Thần, hắn chỉ đang cầm một thanh gỗ to. Nhưng trong mắt những người hiện diện, khi tay Lâm Thần vừa chạm vào, cả không gian quanh gác chuông chợt vặn vẹo. Những sợi xích sắt rỉ sét – vốn là những phong ấn Tiên cấp – lập tức tan biến như bọt biển khi chạm vào hơi thở của hắn.

Lâm Thần hít một hơi sâu, dùng hết sức bình sinh đẩy cái vồ về phía chuông đồng.

"Hây! Kêu to lên nhé!"

Hắn nghĩ thầm, hy vọng là nếu mình giúp xong, họ sẽ cho mình một bữa cơm chay thật thịnh soạn.

*Boong…*

Một tiếng âm vang vang lên. Ban đầu, nó rất nhỏ, nhẹ nhàng như tiếng mưa rơi xuống mặt hồ yên ả.

Nhưng ngay sau đó, một vòng sóng âm màu vàng ròng từ bề mặt chiếc chuông bắn ra.

"Oanh!"

Cả ngọn núi đá dưới chân mọi người rung chuyển dữ dội. Một luồng hào quang vạn trượng xuyên thủng mây đen, chiếu thẳng lên chín tầng trời. Tiếng chuông không chỉ vang trong tai, mà nó vang vọng trực tiếp trong tâm hồn của mỗi sinh linh tại Tây Mạc.

Vị lão tăng Không Ngôn trố mắt nhìn, cả người run rẩy: "Đạo… Đạo âm? Đây là Thiên Địa Chính Thanh trong truyền thuyết!"

Tiếng chuông truyền đi đến đâu, Huyết Ma Chướng – thứ vốn là ác mộng của hàng triệu tu sĩ – lập tức tiêu tan như tuyết gặp ánh mặt trời. Những tiếng gào thét của quỷ lệ trong mây đen vụt tắt, thay vào đó là những bông sen vàng nở rộ ngay trên hư không.

Hàng vạn dặm quanh Cổ Phạn Tự, những tu sĩ đang lâm vào cảnh tẩu hỏa nhập ma đột ngột bình tâm lại, hơi thở trở nên thông suốt. Những lão quái vật sắp hết thọ nguyên đang bế quan trong hang sâu chợt cảm thấy sinh cơ dạt dào, lớp xiềng xích của cảnh giới lung lay sắp gãy.

Lâm Thần lại thấy… hình như lực tay mình hơi mạnh. Hắn sợ mình làm hỏng tài sản của nhà chùa, vội vàng buông tay ra, nhìn chiếc chuông vẫn còn đang ngân rung.

"Ơ… Tôi không làm vỡ nó chứ? Nó kêu hơi to một chút, chắc là ổn nhỉ?" Hắn gãi đầu, vẻ mặt đầy hối lỗi nhìn vị lão tăng.

Lúc này, Không Ngôn đã hoàn toàn đờ đẫn. Lão nhìn thấy trên bề mặt chiếc chuông đen kịt, lớp rỉ sét bong ra, lộ ra lớp vàng ròng rực rỡ và những dòng chữ mới xuất hiện. Đó không phải là chữ của người thường, mà là Đạo văn – mỗi một chữ đều chứa đựng quy luật vận hành của vũ trụ.

Lão tổ sư của họ từng để lại lời thề: "Kẻ nào đánh vang chuông, kẻ đó là Phật, là Chúa, là Thiên Đạo nhân gian."

"Bộp!"

Không Ngôn quỳ rạp xuống đất, trán chạm sàn đá. Theo sau lão, hàng ngàn vị cao tăng và tu sĩ cường hãn cũng đồng loạt quỳ xuống như lúa gặp bão.

"Bái kiến Trường Sinh Lão Tổ! Cảm tạ Lão Tổ ban đạo, cứu vớt Tây Mạc!"

Âm thanh hô vang rung trời chuyển đất.

Lâm Thần giật nảy mình, nhảy dựng về phía sau, né khỏi cái quỳ của vị lão tăng: "Ấy ấy! Các ngài làm gì thế? Tôi chỉ là đánh chuông giúp thôi mà! Các ngài không cho nước thì thôi, sao lại bày trò đại lễ thế này, tôi chịu không nổi đâu!"

Lục Tiểu Bảo đứng bên cạnh, mặt đỏ gay vì phấn khích. Hắn thì thầm với con chó đen: "Lão Hắc, thấy chưa? Sư phụ lại dùng \'phàm lực\' để dạy đời rồi. Chỉ một tiếng chuông, không chỉ dọn sạch ma chướng mà còn tiện tay độ hóa luôn cả vạn người. Đẳng cấp này, thiên hạ ai làm nổi?"

Lão Hắc lười biếng liếc nhìn, đuôi ngoáy ngoáy: *Mày mới biết à? Ông già đó mà hắt hơi mạnh một cái thì cả cái thế giới này chắc bay màu lâu rồi.*

Lâm Thần lúc này hoang mang tột độ. Hắn nhìn đám người đang thành tâm bái lạy mình, lại nhìn về phía chiếc xe ngựa.

"Tiểu Bảo! Mau, mau lấy ít nước lọc trên xe cho lão gia này uống đi, hình như ngài ấy bị say nắng đến lú lẫn rồi!"

Hắn quay sang nói với Không Ngôn bằng giọng chân thành nhất có thể: "Lão đại gia, ngài dậy đi. Tôi chỉ là người đi ngang qua, thấy cái chuông bẩn quá nên lau giúp thôi. Ngài quỳ thế này làm tôi tổn thọ mất!"

Không Ngôn nghe vậy, nước mắt già nua chảy dài. Lão nghẹn ngào: "Tiền bối thật là đại đức, đại trí! Ngài vì giữ gìn sự yên bình cho phàm thế mà cam tâm đóng vai một kẻ vô danh, đến một lời cảm tạ cũng không muốn nhận. Sự khiêm nhường này, lão nạp cả đời không xứng xách dép cho ngài!"

Lâm Thần: "…"

*Mình đang nói tiếng người mà, sao ông ta cứ hiểu thành tiếng tiên tiếng thánh gì thế nhỉ?*

Đúng lúc này, từ sâu trong gác chuông, một luồng khí tức linh thiêng bỗng nhiên hóa thành một đạo quang mang, bay vào lòng bàn tay của Lâm Thần. Đó là một viên ngọc màu xanh biếc, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ.

"Nhiệm vụ ẩn hoàn thành: Thanh tẩy tà niệm vùng đất cổ. Phần thưởng: Một túi hạt giống cải mầm." Giọng nói của hệ thống vang lên trong đầu hắn.

Lâm Thần nhìn túi "hạt giống" trong tay, mừng rỡ quá đỗi: "A! Cuối cùng cũng có chút thu hoạch. Cải mầm này chắc chắn nấu canh sẽ ngon lắm đây."

Trong mắt những vị cao tăng quỳ dưới đất, thứ Lâm Thần đang cầm chính là "Bồ Đề Tâm Nguyện" – báu vật trấn giới của Tây Mạc đã thất lạc hàng vạn năm. Thế mà Lão Tổ chỉ nhìn qua rồi thản nhiên cho vào túi áo, cứ như đó là một nắm hạt giống rau rẻ tiền ven đường.

"Thần thông nội liễm… Hóa báu vật thành phàm vật… Cảnh giới này, chúng ta nhìn không thấu, thật sự nhìn không thấu!" Vị đại năng lúc nãy định ngăn cản Lâm Thần giờ đây chỉ biết ôm mặt khóc vì hối hận và sùng bái.

Lâm Thần vội vã kéo Lục Tiểu Bảo lên xe: "Nhanh! Đi nhanh! Chỗ này người ta hình như bị chứng sùng bái người lạ rồi, đáng sợ quá!"

Chiếc xe ngựa bắt đầu chuyển bánh, chạy trối chết ra khỏi cổng chùa.

Hàng ngàn người vẫn quỳ đó, nhìn theo hướng chiếc xe ngựa dần mất hút trong làn khói trầm hương. Tiếng chuông vẫn còn âm vang trên bầu trời Tây Mạc, đẩy lùi mọi tà ác, mang lại sự bình yên mà vùng đất này đã đánh mất hàng nghìn năm.

Trong xe, Lâm Thần lấy bát nước lọc của Tiểu Bảo vừa rót, tu một hơi dài rồi thở phào:

"May quá, thoát rồi. Tiểu Bảo, sau này gặp mấy ông cụ ở chùa, con nhớ phải tránh xa ra. Họ cứ nói chuyện như trên mây ấy, sư phụ nghe chẳng hiểu cái mô tê gì cả."

Lục Tiểu Bảo cung kính gật đầu: "Vâng, sư phụ nói rất chí lý. Đạo không cần nói ra, chỉ cần hành động. Sư phụ vừa thể hiện sự uy nghiêm, vừa dạy họ bài học về sự im lặng. Đệ tử sẽ khắc cốt ghi tâm!"

Lâm Thần thở dài một hơi, nằm vật ra thành xe, nhắm mắt định thần. Hắn chỉ mong rằng hành trình tiếp theo sẽ gặp những người "bình thường" một chút.

Thế nhưng, hắn không biết rằng, sau tiếng chuông này, danh hiệu "Trường Sinh Lão Tổ" đã không còn là một lời đồn đại xa vời nữa, mà đã trở thành một vị thần sống chân chính, khiến ngay cả những lão quái vật ở Trung Châu cũng phải rục rịch xuất thế để chiêm bái.

Bầu trời Tây Mạc rực rỡ ánh vàng, còn Lâm Thần thì bắt đầu mơ về một bát canh cải mầm nấu với cá lóc.

Một kẻ trường sinh chân chính, hóa ra lại có những khát vọng… phàm trần đến thế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8