Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 122: Hai phong cách nuôi cá đối lập**
**CHƯƠNG 122: THU HOẠCH VÀ NUÔI DƯỠNG – HAI THÁI CỰC ĐẠO QUẢ**
Gió sau cơn bão lúc nào cũng mang theo một mùi vị rất lạ, nó là sự pha trộn giữa mùi đất mới bị xới tung, mùi cỏ dại nát vụn và một thứ gì đó tinh khiết đến mức khiến người ta run rẩy – linh khí thái cổ.
Tại hậu sơn của Thanh Vân Môn, hồ Trường Sinh vốn tĩnh lặng như một mặt gương sầu muộn, nay lại bao phủ bởi một tầng sương mù màu tím nhạt. Những tia nắng vàng yếu ớt của buổi chiều tà xuyên qua tán lá, chiếu xuống mặt hồ, tạo nên những dải sáng lấp lánh như lân quang của rồng thần.
Ở đó, một người thanh niên vẫn giữ nguyên tư thế cũ. Diệp Mặc ngồi trên phiến đá mòn, nón lá hơi sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt, đôi mắt rim dim như thể trận đại chiến kinh thiên động địa vừa rồi chỉ là một giấc chiêm bao thoáng qua trong lúc hắn ngủ gật.
Dưới mặt nước, con cá trê đen xì – kẻ mà chỉ vài khắc trước còn là Hoang Cổ Ma Thần Cửu U khiến vạn giới run rẩy – lúc này đang điên cuồng quẫy đuôi. Nó lặn sâu xuống đáy hồ, nơi có lớp bùn đen kịt và những rễ sen già cỗi, nỗ lực dùng cái đầu to tướng của mình tông vào vách đá ngầm. Nó muốn tự sát, hoặc ít nhất là muốn phá nát cái "nhà giam" bằng nước này.
Thế nhưng, mỗi khi nó định bộc phát ma uy, dòng nước hồ vốn mềm mại bỗng chốc trở nên nặng nề như hàng vạn ngọn núi ép xuống, khóa chặt từng tia ma khí trong thớ thịt con cá.
"Ngừng quậy đi, cá trê mà cứ ngỡ mình là cá mập thế?"
Một giọng nói uể oải vang lên từ phía trên mặt nước, xuyên qua tầng tầng sóng vỗ, lọt thẳng vào linh hồn của Cửu U.
Cửu U dừng lại, cái đầu cá trê nhô lên khỏi mặt nước, đôi mắt ti hí đầy hận thù nhìn chằm chằm vào bóng hình trên bờ. Nếu ánh mắt có thể giết người, Diệp Mặc chắc chắn đã bị băm vằn thành nghìn mảnh.
"Diệp Mặc! Ngươi giết ta đi! Đưa đường đường một vị Ma Thần vĩnh hằng vào ao bùn này dọn chất thải cho lũ cá lòng tong, ngươi không thấy quá đáng lắm sao?"
Tiếng gào thét của Cửu U hóa thành những bong bóng khí ùng ục trên mặt hồ, chỉ có Diệp Mặc mới nghe hiểu được ngôn ngữ linh hồn ấy.
Diệp Mặc từ từ mở mắt, hắn vươn vai một cái thật dài, khớp xương kêu lên rắc rắc. Hắn cúi xuống nhìn con cá trê đang thở hổn hển, khẽ mỉm cười:
"Cứ coi như là tu hành đi. Trước đây ngươi coi chúng sinh là cá, coi thế giới là ao để thu hoạch. Giờ ta cho ngươi đổi vị trí, làm một con cá thực thụ trong ao của người khác. Có trải nghiệm thực tế mới biết được cảm giác của 'mồi câu' là thế nào, đúng không?"
"Đó không phải là tu hành! Đó là sỉ nhục!" Cửu U quẫy mạnh, làm nước bắn tung tóe lên đôi giày sờn của Diệp Mặc. "Đạo của ta là Đạo Thu Hoạch! Mạnh ăn thịt yếu là chân lý vĩnh hằng! Ngươi mạnh hơn ta, ngươi có quyền nuốt chửng ta, nhưng ngươi không có quyền biến ta thành trò cười thế này!"
Diệp Mặc không giận, hắn nhặt một nắm cám nhỏ vốn được nén từ linh dược cấp cao do hệ thống cung cấp, nhàn nhã rắc xuống mặt hồ. Ngay lập tức, một đàn cá chép vàng, cá trắm cỏ, thậm chí là con cá nhỏ trong suốt Thời Không Ngư cũng từ đâu chui ra, quây quần xung quanh "Cá trê Ma Thần" để tranh cướp thức ăn.
Cảnh tượng một vị Ma Thần phải tranh ăn với mấy con cá cảnh khiến Cửu U uất ức đến mức suýt chút nữa nổ tung tại chỗ.
"Nhìn thấy không?" Diệp Mặc chỉ vào đàn cá. "Ngươi nói về Đạo Thu Hoạch, nhưng đó là thứ đạo pháp cụt đường. Ngươi câu hết cá trong hồ, rồi ngươi sẽ ăn gì tiếp theo? Ngươi sẽ chết đói ngay trên ngôi vị cao nhất của mình. Đó gọi là cô độc của kẻ hái quả mà không biết trồng cây."
Diệp Mặc cầm cần câu lên, khẽ rung dây. Một vòng sóng lan tỏa, khiến không gian xung quanh hồ Trường Sinh trở nên huyền ảo như một cõi mộng.
"Đạo của ta không phải là lấy đi, mà là cấp cho. Ta nuôi chúng, chúng cho ta niềm vui, cho ta sự tĩnh lặng. Chúng lớn lên, linh khí tỏa ra nuôi dưỡng mảnh đất này. Thanh Vân Môn nhờ cái ao này mà tồn tại, mà cái ao này nhờ có sự sống của chúng mà trở nên linh thiêng. Đây là sự cộng sinh, là Đạo Nuôi Dưỡng."
"Nực cười!" Cửu U mỉa mai. "Ngươi nuôi chúng chẳng phải cũng là để đợi ngày chúng béo tốt rồi giết thịt sao? Bản chất ngươi cũng là kẻ săn mồi, chỉ là ngươi biết chờ đợi hơn ta mà thôi!"
Diệp Mặc im lặng một lúc, rồi hắn vớt một con cá nhỏ đang bơi lạc vào lòng bàn tay. Con cá nhỏ không hề sợ hãi, ngược lại còn cọ cọ cái vảy lạnh lẽo vào da thịt hắn như muốn làm nũng.
"Ta có giết chúng không?" Diệp Mặc lẩm bẩm như hỏi chính mình, rồi lại lắc đầu. "Nhiều năm như vậy, ta chỉ ăn cá ở ngoài chợ mang về. Còn cá trong hồ này… chúng là bạn, là người thân, là một phần tâm hồn của ta. Ngươi thu hoạch để thăng tiến sức mạnh, còn ta nuôi dưỡng để tìm thấy sự bình an. Hai thái cực này, chính là lý do hôm nay ta ngồi đây, còn ngươi phải nằm dưới bùn."
Cửu U lặng đi. Lần đầu tiên trong hàng triệu năm tồn tại, ma tâm vốn cứng như sắt đá của hắn khẽ rung động. Hắn nhìn thấy trong mắt Diệp Mặc không có tham vọng, không có sát ý, thậm chí chẳng có lấy một chút cao ngạo của kẻ chiến thắng. Chỉ có một sự bình thản bao la như biển cả, đủ sức chứa đựng mọi sự tàn ác và hóa giải nó thành hư không.
Trong lúc đó, ở phía bìa rừng hậu sơn, một bóng dáng thanh mảnh đang đứng lặng đi từ lâu. Liễu Nhất Phi vận bộ đạo phục trắng tinh khôi, mái tóc dài tung bay trong gió nhẹ. Nàng không dám tiến gần vì sợ phá vỡ bầu không khí huyền diệu này.
Nàng đã nghe thấy hết. Dù không nghe được tiếng gào thét của con cá trê, nhưng những lời Diệp Mặc nói ra giống như từng hồi chuông đại đạo vang lên trong thức hải nàng.
"Đạo Thu Hoạch và Đạo Nuôi Dưỡng…" nàng khẽ lặp lại, ánh mắt đầy sự tôn sùng.
Tất cả tu sĩ trên thế giới này, kể cả nàng, trước giờ tu luyện chẳng phải đều là "thu hoạch" sao? Họ cướp đoạt linh khí của trời đất, tranh đoạt tài nguyên của đồng môn, săn giết yêu thú để lấy linh đan. Họ giống như một đám kiến tham lam, cố sức bòn rút thế giới này để làm giàu cho bản thân mình.
Nhưng Diệp Mặc thì khác. Hắn ngồi đây, mang theo hơi thở của chính mình nuôi dưỡng cái hồ nhỏ, và thông qua cái hồ ấy, hắn khôi phục lại sinh cơ cho cả một tông môn, thậm chí là cả Thanh Minh Giới.
Đạo của hắn, mới thực sự là Đạo của người tạo dựng nên thế giới.
Bỗng nhiên, trên bầu trời vang lên một tiếng thông báo thanh thúy mà chỉ mình Diệp Mặc nghe thấy:
*【 Ding! Chúc mừng ký chủ cảm hóa được Hoang Cổ Ma Thần (phần nhỏ tâm tính). Ma Thần Cửu U chính thức trở thành "Cá trê vệ sinh" cấp Thần. 】*
*【 Phần thưởng: Độ trung thành của đàn cá tăng mạnh. Nhận được đạo quả: "Vạn Vật Sinh Chế". 】*
*【 Tu vi Đạo Tổ tăng tiến: 10%… 15%… 20%… 】*
Diệp Mặc cảm thấy một luồng ấm áp chảy khắp tứ chi bách骸 (hài). Sức mạnh của hắn lại tăng vọt, nhưng kỳ lạ là khí tức của hắn càng lúc càng trở nên tầm thường, giống như một người nông dân thực thụ không chút tu vi. Đây chính là trạng thái "Phản phác quy chân" cực hạn.
"Này, tiểu sư tỷ, đứng đó hít bụi làm gì? Không định sang đây xin bát canh sao?" Diệp Mặc đột ngột lên tiếng, mắt vẫn không nhìn về phía nàng.
Liễu Nhất Phi giật mình, mặt hơi ửng hồng. Nàng chậm rãi tiến lại gần, cúi đầu chào theo lễ tiết dành cho bậc tiền bối, dù trên danh nghĩa họ là đồng môn.
"Diệp sư đệ… không, Đạo Tổ… ta…"
"Gọi sư đệ đi, nghe 'Đạo Tổ' thấy đau đầu lắm, già cả người ra." Diệp Mặc cười xòa, tay chỉ vào đống rễ sen vừa được con cá trê quẫy lên. "Nay cá trê nó chăm chỉ dọn hồ, vớt được mấy củ sen ngàn năm. Tối nay chúng ta nấu canh củ sen nấm linh chi, được không?"
Liễu Nhất Phi nhìn đống rễ sen tỏa ra linh quang vạn trượng mà Diệp Mặc gọi là "mấy củ sen", khóe miệng nàng khẽ giật giật. Đó là Thần phẩm linh dược mà các vị ẩn thế trưởng lão sẵn sàng dùng cả tính mạng để tranh giành, vậy mà trong miệng hắn, nó chỉ là nguyên liệu cho một bữa tối bình dân.
Nàng ngồi xuống bên cạnh hắn, nhìn vào mặt hồ nay đã trở nên dịu dàng lạ thường. Con cá trê Ma Thần có vẻ như đã mệt lả (hoặc đã chấp nhận số phận), đang im lìm nằm dưới bóng lá sen, thỉnh thoảng lại há miệng đớp lấy một mẩu linh cám nhỏ mà Diệp Mặc vừa rắc xuống.
Trời đất bao la, ngoài kia vẫn còn bao nhiêu sóng gió, bao nhiêu kẻ vẫn đang mải mê với trò chơi thu hoạch và giết chóc. Nhưng ở góc hồ nhỏ bé này, thời gian dường như ngưng đọng.
Một kẻ ngồi câu cá không mồi, một kẻ nằm dưới hồ dọn bùn, và một nữ thiên tài đang bắt đầu hiểu thế nào là thực sự "tu tiên".
Dưới màn đêm đang dần buông, ánh trăng bạc soi bóng ba người – hoặc đúng hơn là ba linh hồn khác biệt – nhưng lúc này đây đều hòa chung một nhịp thở của sự yên bình. Một chương mới của thế giới đang bắt đầu, không phải từ tiếng gươm đao, mà từ tiếng nước vỗ nhè nhẹ vào bờ đá của hồ Trường Sinh.