Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 123: Cửu U tấn công Thanh Vân Môn**
**Chương 123: Hắc Vân Áp Đỉnh, Cửu U Giá Lâm**
Trời xanh vạn dặm của Thanh Minh Giới vốn đang yên bình, bỗng chốc bị một tầng sương mù màu tím đen che khuất. Cái lạnh lẽo không phải đến từ sương giá, mà đến từ sự tịch diệt của linh hồn, bắt đầu lan tỏa từ chân trời phía xa, nhanh chóng nuốt chửng từng rặng núi, từng dòng sông.
Tại Thanh Vân Môn, chuông đồng cổ xưa treo trên đỉnh Thiên Thanh tự động vang lên những tiếng "coong… coong…" dồn dập. Đây là tiếng chuông cảnh báo diệt môn, mười vạn năm qua chưa từng ngân vang thống thiết đến thế.
Trên quảng trường trung tâm, hàng ngàn đệ tử đang tu luyện đồng loạt ngẩng đầu. Sắc mặt bọn họ từ kinh ngạc chuyển sang tái nhợt khi nhìn thấy bầu trời như một bức tranh bị ai đó dùng mực đen dội lên, từng mảng không gian vặn vẹo, vỡ vụn, để lộ ra những khe nứt hư không đáng sợ.
"Chuyện gì đang xảy ra vậy? Linh khí… linh khí đang bị rút cạn!" Một vị trưởng lão hét lên đầy kinh hoàng.
Không chỉ là linh khí, mà dường như thiên địa quy luật tại nơi này đang bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Cây cỏ héo úa trong nháy mắt, chim chóc đang bay trên cao bỗng rơi rụng như sung, toàn bộ sức sống của vạn vật đều đang bị cưỡng ép thu hồi.
Ở giữa vầng mây đen kịt ấy, một hư ảnh khổng lồ dần dần hiện ra. Hắn ngồi trên một ngai vàng kết bằng xương cốt của những vị thần thời thái cổ, đôi mắt đỏ rực như hai vầng trăng máu chiếu xuống thế gian. Mỗi hơi thở của hắn đều khiến không gian xung quanh rạn nứt thành những vết sẹo dài.
Đó chính là Hoang Cổ Ma Thần – Cửu U.
Hắn nhếch môi cười, giọng nói âm trầm như tiếng vọng từ cõi địa ngục, vang vọng khắp hàng vạn dặm: "Thanh Minh Giới, hồ nuôi đã đến lúc cạn nước. Đàn cá các ngươi, đã béo tốt đủ để ta thu hoạch chưa?"
Trong mắt Cửu U, cả thế giới này chẳng qua chỉ là một cái ao sen, và tất cả chúng sinh, từ hạng phàm nhân cho đến những tu sĩ Hóa Thần, Đại Thừa, cũng chỉ là những con cá nhỏ chờ ngày bị bắt. Hắn vung tay lên, một tấm lưới ánh sáng màu đen thẫm phủ xuống, bao trùm toàn bộ Thanh Vân Môn.
"Thanh Vân Đại Trận, khai!"
Thanh Vân Tử, chưởng môn nhân với mái tóc bạc phơ, lúc này đứng trên đỉnh núi cao nhất, gầm lên một tiếng long trời lở đất. Hắn dốc hết tu vi đời mình vào trận nhãn. Một màn sáng xanh nhạt, mang theo hơi thở của tổ tiên nghìn đời, cố gắng chống đỡ tấm lưới đen tử thần kia.
Nhưng, trước mặt một thực thể vượt ra ngoài quy luật như Cửu U, nỗ lực của họ thật nhỏ bé. Tấm lưới đen chạm vào màn sáng, vang lên những tiếng "xẹt xẹt" ghê người, linh lực của đại trận bị ăn mòn với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được.
"Một cái lồng cũ kỹ mà cũng đòi chặn ta?" Cửu U hừ lạnh một tiếng. "Vỡ!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Thanh Vân Đại Trận – niềm tự hào vạn năm của tông môn – vỡ tan như pha tinh. Thanh Vân Tử phun ra một ngụm máu tươi, thân hình lảo đảo ngã xuống. Các đệ tử khóc thét, tuyệt vọng nhìn bầu trời sụp đổ.
Cùng lúc đó, tại hậu sơn yên tĩnh, Diệp Mặc đang nằm ngửa trên chiếc ghế nan tre, đội một chiếc nón lá rách che mặt, miệng ngậm một cọng cỏ khô.
Cơn chấn động vừa rồi khiến cái ghế của hắn suýt lật nhào. Diệp Mặc cáu kỉnh kéo nón lá ra, nheo nheo mắt nhìn bầu trời đang đổi màu.
"Lại chuyện gì nữa đây?" Hắn lẩm bẩm, giọng ngái ngủ. "Mới sáng ra đã động đất, hay là lão Thanh Vân Tử lại lôi thứ gì đó ra nổ thế?"
Linh Nhi, con cá chép vàng nhỏ hóa hình, lúc này đang đứng bên mép ao, gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy lo lắng. Cô bé nhìn thấy những con cá trong ao bắt đầu bơi loạn xạ, con cá trê dọn bể "Thôn Thiên" thì liên tục quẫy đuôi, tạo nên những vòng sóng nhỏ lăn tăn nhưng mang theo đạo vận kinh người.
"Chủ nhân, chủ nhân! Có kẻ đang định phá nhà chúng ta!" Linh Nhi chạy lại, túm lấy vạt áo Diệp Mặc, giọng run rẩy.
Diệp Mặc lười biếng ngồi dậy, liếc nhìn ra ngoài rặng núi hậu sơn. Hắn thấy một tấm lưới đen ngòm đang từ trên cao ập xuống, mang theo một luồng khí tức "tanh hôi" của sự giết chóc.
"Cái lưới này… dùng để đánh cá à?" Diệp Mặc cau mày. "Nhưng mà kỹ thuật kém quá, đan lưới thưa thế này thì cá lòng tong nó cũng chạy hết, lấy đâu ra cá to."
Hắn hoàn toàn không nhận ra rằng cái "lưới thưa" mà hắn nói chính là quy luật nhân quả vạn vật, là thứ có thể giam cầm hồn phách của một vị Đại Thừa tu sĩ ngay lập tức. Trong mắt Diệp Mặc, đó chỉ là một tấm lưới rách của một gã ngư dân vụng về nào đó đang quấy rầy giấc ngủ của hắn.
Trên không trung, Cửu U đột nhiên khựng lại. Đôi mắt máu của hắn xuyên qua tầng tầng lớp lớp mây mù, khóa chặt vào một góc nhỏ ở hậu sơn Thanh Vân Môn.
Ở đó, linh khí không hề bị rút cạn. Ngược lại, có một loại khí tức kỳ lạ, mờ ảo như có như không, đang bao phủ lấy một cái ao nhỏ. Toàn bộ tấm lưới tử thần của hắn khi phủ qua vùng đất đó đều bị một loại lực lượng vô hình đẩy ra, không thể xâm phạm dù chỉ một tấc.
"Hử? Biến số sao?" Cửu U thu lại nụ cười.
Hắn cảm thấy một sự sỉ nhục. Một thực thể tối cao như hắn, coi cả thế giới là món mồi, lại có một cái ao nhỏ nằm ngoài tầm kiểm soát?
"Kiến cỏ, dám giấu giếm đạo cơ?" Cửu U gầm lên, bàn tay khổng lồ của hắn vươn ra khỏi ngai vàng, biến thành một vuốt quỷ che kín cả bầu trời, trực tiếp chộp về phía ao cá của Diệp Mặc.
Áp lực từ bàn tay ấy khiến không gian xung quanh hậu sơn nổ tung. Liễu Nhất Phi đứng cách đó không xa, thanh kiếm trong tay nàng chưa kịp tuốt ra khỏi vỏ đã bị áp lực kia bẻ gãy. Nàng nhìn bàn tay khổng lồ nọ, tim gan như muốn vỡ vụn: "Diệp sư đệ! Chạy đi!"
Thanh Vân Tử cũng thảng thốt kêu lên: "Tiền bối… mau tránh đi!"
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, Diệp Mặc vẫn ngồi đó. Hắn cảm thấy một cơn gió mạnh thổi đến, làm chiếc nón lá yêu thích của mình suýt bay mất.
"Phiền quá đi mất!" Diệp Mặc bực bội thò tay lấy cái cần câu bằng trúc vứt bên cạnh.
Hắn không đứng dậy, cũng không thi triển bất cứ công pháp hào nhoáng nào. Hắn chỉ đơn giản là nhấc cần câu lên, dùng cái đầu cần câu hơi cong cong ấy, gõ nhẹ một cái vào không trung, giống như người ta gõ một con ruồi đang vo ve bên tai.
"Xoẹt!"
Một đạo thanh quang cực kỳ mỏng manh, tựa như một sợi chỉ xanh, từ đầu cần câu bắn ra. Nó mảnh đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ không ai thấy.
Thế nhưng, sợi chỉ ấy vừa chạm vào bàn tay khổng lồ của Cửu U, cái vuốt quỷ có thể bóp nát cả một tinh cầu nọ liền giống như đậu phụ gặp dao nóng, bị cắt đôi một cách ngọt xớt.
"A!!!"
Một tiếng gào thét đau đớn xé rách màng nhĩ của tất cả mọi người vang lên từ chín tầng mây. Cửu U kinh hãi rút tay về, nhưng đã muộn. Vết cắt từ sợi chỉ xanh không chỉ chém đứt nhục thân hắn, mà còn chém vào tận nguồn gốc đạo tắc của hắn.
Máu của Ma Thần màu đen thẫm rơi xuống như mưa, mỗi giọt rơi xuống đất đều ăn mòn đá núi thành những hố sâu.
Cửu U kinh hoàng nhìn xuống bàn tay bị chặt cụt của mình, rồi nhìn về phía tên đệ tử mặc áo vải sờn cũ đang lầm bầm chửi đổng dưới kia.
"Ngươi… ngươi là ai?" Cửu U run giọng hỏi. Tiếng nói vốn ngạo mạn giờ đây chứa đựng sự sợ hãi tột độ. Hắn nhận ra, kẻ trước mặt không phải là cá trong ao, mà kẻ này… chính là cái hồ nước sâu không thấy đáy kia.
Diệp Mặc bực bội nhặt lại chiếc nón lá, đội lên đầu, nhìn lên bầu trời đỏ rực với vẻ không hài lòng: "Ta là ai không quan trọng. Nhưng mà này, ông bạn già trên kia, ông làm bụi rơi hết xuống ao cá của ta rồi. Cá nhà ta sạch sẽ lắm, dơ một tí là chúng nó không ăn cám đâu."
Dứt lời, Diệp Mặc cầm lấy gáo nước gỗ bên cạnh, múc một gáo nước hồ rồi hất mạnh lên trời.
"Đi rửa cái mặt cho sạch rồi cút đi cho rảnh nợ!"
Một gáo nước bình thường, nhưng khi bay lên không trung, nó bỗng hóa thành một đại dương mênh mông, xanh ngắt. Sóng thần cuồn cuộn che lấp cả mây đen, cuốn trôi tấm lưới tử thần, và trực tiếp đánh thẳng vào ngai vàng xương cốt của Cửu U.
"Không! Điều này không thể nào!" Cửu U hét lên tuyệt vọng. Hắn dùng toàn bộ tu vi Hoang Cổ của mình để chống đỡ, nhưng trước mặt "gáo nước" kia, mọi ma công đều trở nên nực cười.
Cả người hắn bị nước hồ quét trúng, giống như một con ruồi bị xối nước, nhào lộn trên không trung mấy nghìn vòng trước khi bị đánh bay ra khỏi tầng khí quyển của Thanh Minh Giới, để lại một vệt đuôi dài như sao băng trên nền trời tối sậm.
Mây đen tan biến. Ánh mặt trời vàng ruộm lại tràn về. Sức sống đang bị rút cạn bỗng dưng quay trở lại một cách thần kỳ. Những đệ tử Thanh Vân Môn đang chuẩn bị chịu chết, lúc này ngơ ngác nhìn nhau, rồi nhìn về phía hậu sơn.
Tại đó, Diệp Mặc đã nằm lại vào ghế nan tre, nón lá lại che mặt, ngáy o o như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chỉ có Linh Nhi là bĩu môi, lẩm bẩm: "Chủ nhân lại làm hỏng cái gáo rồi, hất mạnh quá gãy cả cán."
Cả Thanh Vân Môn im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng lá rơi.
Thanh Vân Tử quỳ sụp xuống hướng về phía hậu sơn, trán chạm đất, giọng run rẩy nhưng đầy tôn kính: "Đa tạ Đạo Tổ cứu khổ cứu nạn!"
Liễu Nhất Phi đứng đó, nhìn vào cái ao cá phẳng lặng như gương. Nàng biết, từ nay về sau, Thanh Minh Giới đã thay đổi hoàn toàn. Và kẻ được gọi là "Ngư Ông" kia, chính là chân lý duy nhất của thế giới này.
Dưới mặt hồ, con cá trê Ma Thần khẽ quẫy đuôi một cái, rồi lặn sâu xuống bùn, như muốn nói: "Đã bảo là đừng có làm phiền ông chủ ngủ mà, cứ thích tìm chết."