Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 185: Những con cá cũ quay về thăm chủ cũ**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:31:52 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 185: NHỮNG CON CÁ CŨ QUAY VỀ THĂM CHỦ CŨ**

Trời về chiều, ráng nắng đỏ rực như lửa thiêu cháy một nửa vòm trời Thanh Vân Môn. Gió lướt qua mặt hồ Trường Sinh, mang theo hương sen thanh khiết và vị ẩm ướt của đất trời.

Diệp Mặc ngáp dài một cái, chiếc nón lá kéo sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt. Hắn lười biếng tựa lưng vào gốc liễu già, tay cầm cần câu trúc đã lên nước bóng loáng, trông không khác gì một lão ngư ông đang ngủ gật giữa buổi hoàng hôn.

Bên cạnh hắn, Linh Nhi đang ngồi xổm bên mép nước, đôi tay nhỏ nhắn không ngừng vỗ về những gợn sóng, miệng lẩm bẩm kể chuyện cho đám cá nhỏ trong hồ nghe. Liễu Nhất Phi đứng cách đó không xa, tay cầm bình trà linh dược vừa mới pha, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào mặt hồ phẳng lặng, trong lòng nàng lúc này lại không hề tĩnh lặng như vẻ ngoài.

Kể từ khi về dưới trướng Diệp Mặc, tầm mắt của nàng đã được mở rộng đến mức đáng sợ. Nàng biết, cái hồ nước tưởng chừng bình thường này, mỗi một tấc nước đều chứa đựng Đạo Vận tinh thuần mà ngay cả các Thánh địa thượng cổ cũng phải thèm khát.

Bỗng nhiên, mặt hồ Trường Sinh vốn đang yên ả bỗng dưng rung động. Không phải kiểu rung động do gió thổi hay cá quẫy, mà là một nhịp đập trầm hùng, như thể có một trái tim khổng lồ đang đập dưới đáy sâu.

Diệp Mặc khẽ nhướn mày, đôi mắt ngái ngủ nheo lại nhìn về phương xa:
– "Lạ thật, hôm nay áp suất không khí có vẻ thấp, cá nhát mồi hơn hẳn."

Linh Nhi đột ngột đứng phắt dậy, đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn về chân trời phía Đông, mũi nhỏ khịt khịt:
– "Chủ nhân! Có mùi quen lắm… Rất, rất quen luôn!"

Chưa dứt lời, từ phía chân trời, một dải mây tím từ đâu kéo đến, che lấp cả ánh ráng chiều. Đi kèm với nó là những tiếng sấm rền vang nhưng không hề chói tai, ngược lại mang theo một loại âm hưởng uy nghiêm, thần thánh.

Bắc Phương đại địa, mây đen cuộn sóng.
Nam Phương rực cháy, hỏa vũ tung trời.

Liễu Nhất Phi tái mặt, thanh kiếm bên hông nàng run rẩy không ngừng, đó là sự thần phục từ trong huyết quản. Nàng cảm nhận được những luồng khí tức cường đại đến mức vượt qua cả nhận thức của Hóa Thần cảnh, thậm chí là Luyện Hư cảnh.

"Rống!"

Một tiếng rồng ngâm xé toạc tầng mây.

Giữa không trung, một con hắc long dài vạn trượng, vảy đen lấp lánh như hắc kim, đôi mắt đỏ rực như hai vầng trăng máu hiện ra. Sự xuất hiện của nó khiến toàn bộ linh khí của Thanh Vân Môn như đông cứng lại. Chưởng môn Thanh Vân Tử và các trưởng lão đang ở đại điện kinh hoàng bay ra, chứng kiến cảnh tượng này mà rụng rời chân tay.

"Yêu… Yêu tộc Chí tôn? Không, đó là Tổ Long khí!" Thanh Vân Tử lắp bắp, suýt nữa ngã nhào khỏi phi kiếm.

Con hắc long ấy hung hãn vô cùng, nó lượn một vòng trên bầu trời, nhưng ngay khi nhìn thấy góc hồ Trường Sinh, sự hung bạo trong mắt nó lập tức biến mất, thay vào đó là một sự cung kính và nhớ nhung sâu sắc. Nó thu nhỏ thân hình, hóa thành một đạo hắc quang đáp xuống ven hồ.

"Xoẹt!"

Lại một tiếng rít trong trẻo khác. Một con chim phượng hoàng lửa toàn thân bao phủ bởi linh hỏa vĩnh cửu, sải cánh rộng che cả mặt trời, từ phía Nam lao tới. Đi cùng với nó là vô số thụy khí thiên thạch, mỗi nơi nó bay qua, cây cỏ khô héo bỗng chốc đâm chồi nảy lộc.

Liễu Nhất Phi run rẩy: "Đó là… Thiên Hoàng trong truyền thuyết?"

Hai vị tồn tại đỉnh tiêm của giới tu tiên lúc này lại đáp xuống bãi cỏ ven hồ, thu liễm toàn bộ khí thế, thận trọng từng chút một như sợ làm hỏng một ngọn cỏ nơi đây.

Hắc long hóa thành một nam tử cao lớn, mặc hắc bào có vân rồng, sắc mặt uy nghiêm lạnh lùng nhưng vừa thấy Diệp Mặc liền lập tức quỳ sụp xuống, đầu chạm đất:
– "Tiểu Hắc, bái kiến chủ nhân! Trăm năm không gặp, chủ nhân vẫn vạn cổ trường thanh."

Con phượng hoàng cũng hóa thành một thiếu nữ mặc vũ y rực rỡ, quỳ bên cạnh, giọng run rẩy vì xúc động:
– "Tiểu Hồng cũng về rồi. Đã lâu không được nghe tiếng cần câu của chủ nhân, chúng ta nhớ ngài vô cùng."

Diệp Mặc dụi dụi mắt, nhìn kỹ hai người đang quỳ trước mặt, rồi lại nhìn con hắc long đang thu nhỏ lại bằng con cá trê chui vào xô nước của mình, hắn bỗng "à" lên một tiếng, vỗ đùi đánh đét:

– "Ta bảo mà! Hóa ra là con cá trê dọn bể và con cá vảy đỏ hay ăn vụng đan dược năm xưa. Các ngươi đi đâu mà lâu thế? Làm ta cứ ngỡ bị mèo rừng tha mất rồi."

Liễu Nhất Phi đứng bên cạnh nghe mà suýt thì ngất xỉu.

Chúa tể Hắc Long tộc, kẻ mà một hơi thở có thể thổi bay một tòa thành trì, trong mắt chủ nhân lại là "con cá trê dọn bể"? Còn vị Thiên Hoàng tôn quý vạn người tôn sùng lại chỉ là "con cá hay ăn vụng"?

Hắc Long – giờ là Hắc Long Chí tôn – cười khổ, giọng nói vốn có thể chấn vỡ núi sông giờ lại vô cùng nhu thuận:
– "Chủ nhân nói giỡn. Năm đó ngài phóng sinh chúng ta ra biển lớn, nói rằng hồ này nhỏ quá, không chứa nổi chí hướng của chúng ta. Nhưng đi khắp thiên hạ, hóa ra không đâu bình yên bằng hồ của chủ nhân. Chúng ta tu luyện thành công, việc đầu tiên là muốn quay về dập đầu với ngài."

Thiên Hoàng (Tiểu Hồng) nhìn về phía hồ nước, thấy những "hậu bối" đang bơi lội tung tăng, không khỏi cảm thán. Những con cá trông có vẻ bình thường kia, thực chất đều đang đi trên con đường mà bọn họ đã từng đi.

– "Đã về rồi thì đừng đứng đó nữa." Diệp Mặc xua tay, lấy trong túi vải ra một nắm cám khô đen nhẻm, trông chẳng có gì đặc biệt. "Đúng lúc ta mới làm mẻ mồi mới, nếm thử xem có giống vị ngày xưa không."

Hắn ném một nắm mồi xuống mặt hồ, rồi tiện tay tung mấy hạt về phía Hắc Long và Thiên Hoàng.

Trong mắt Liễu Nhất Phi, đó là mấy hạt cám bình thường. Nhưng trong mắt hai vị Chí tôn kia, đó là những hạt "Quy Luật Đạo Quả" kết tinh, chứa đựng khởi nguyên của vũ trụ!

Cả hai không chút do dự, vội vàng đón lấy và nuốt chửng, gương mặt hiện lên vẻ thỏa mãn tột cùng, khí tức trên người lại một lần nữa thăng hoa, trực tiếp chạm đến ngưỡng cửa của Đạo Tổ mà bọn họ hằng ao ước.

– "Đa tạ chủ nhân ban ơn!" Cả hai đồng thanh hô vang.

Linh Nhi chạy tới, nắm râu của Hắc Long kéo kéo:
– "Tiểu Hắc, lần này về có mang quà gì cho ta không? Không có là ta bắt huynh vào xô đi dọn rêu tiếp đấy!"

Vị Chí tôn khiến cả thế giới run sợ, lúc này chỉ biết gãi đầu cười xòa, vội vàng lấy ra những viên long châu, phượng huyết tinh túy nhất vốn là chí bảo trấn phái để đưa cho cô bé như đưa kẹo.

Đúng lúc này, từ dưới đáy hồ Trường Sinh, một cái đầu rùa khổng lồ từ từ trồi lên. Con rùa này già đến mức trên lưng nó mọc cả một cây cổ thụ, rêu phong phủ kín. Nó liếc nhìn Hắc Long và Thiên Hoàng, giọng nói ồm ồm như vọng từ cõi cổ đại:

– "Hai đứa nhóc các ngươi về rồi à? Làm ồn quá, chủ nhân đang cần nghỉ ngơi."

Hắc Long và Thiên Hoàng giật mình, vội vàng cúi chào:
– "Bái kiến Quy lão!"

Thanh Vân Tử đứng trên đỉnh núi, nhìn thấy cảnh rồng phục phượng quỳ bên ao cá, lại thấy con rùa già vốn vẫn hay bị đệ tử dùng để giặt đồ ở bờ hồ giờ đây đang tỏa ra khí tức trấn áp cả vạn giới, lão chỉ thấy đầu óc choáng váng, chân tay bủn rủn.

– "Tông môn chúng ta… rốt cuộc là đang chứa chấp tồn tại nào thế này?" Thanh Vân Tử lẩm bẩm, rồi lập tức hạ lệnh: "Truyền lệnh xuống, từ nay về sau, phàm là đệ tử Thanh Vân Môn, ai dám bén mảng đến hậu sơn làm phiền Diệp sư điệt… à không, Diệp tổ tông câu cá, trực tiếp trục xuất khỏi tông môn, phế bỏ tu vi!"

Tại hồ Trường Sinh, Diệp Mặc lại bắt đầu ngáp dài. Hắn nhấc cần câu lên, thấy mồi vẫn còn nguyên, bèn lầu bầu:

– "Các ngươi về thì về, đừng có dọa cá của ta sợ mà không dám cắn câu. Tiểu Hắc, tí nữa dùng đuôi quạt gió cho mát đi. Tiểu Hồng, nhóm lửa kia lên, tối nay ta làm món cá nướng… À không, cá thường thôi, không phải họ hàng của các ngươi đâu mà lo."

Hắc Long Chí tôn lập tức biến lại thành hình người, hăng hái cầm quạt đứng bên cạnh Diệp Mặc, phe phẩy cực kỳ nhịp nhàng. Thiên Hoàng thì nhanh nhẹn nhóm bếp, ngọn lửa mà nàng dùng để rèn luyện thần thể giờ đây chỉ để… nướng mấy con cá trắm cỏ thường.

Liễu Nhất Phi đứng nhìn cảnh tượng này, chén trà trên tay nàng vẫn còn ấm, nhưng thế giới quan của nàng đã hoàn toàn đổ vỡ và được xây dựng lại.

Thiên hạ ngoài kia vì một miếng vảy rồng mà giết nhau đến máu chảy thành sông, vì một giọt máu phượng mà hủy diệt cả một vương quốc. Còn ở đây, rồng làm nô, phượng nhóm bếp, chỉ để đổi lấy một lời khen và mấy hạt cám của một nam tử luôn miệng tự nhận mình là "người nuôi cá".

– "Sư huynh…" Liễu Nhất Phi khẽ gọi.

Diệp Mặc quay sang: "Sao thế Nhất Phi? Muốn ăn cá nướng à? Bảo Tiểu Hồng nướng thêm cho nàng một con, con nhỏ này dùng chân hỏa nướng cá là nhất đấy, bì giòn thịt mềm, ăn vào tăng vài năm thọ nguyên là ít."

Tiểu Hồng – Thiên Hoàng tôn quý – vừa nướng cá vừa cười tít mắt: "Đúng đó sư tỷ, nếm thử tay nghề của muội đi!"

Đêm đó, hồ Trường Sinh tràn ngập mùi thơm lừng của cá nướng và tiếng cười đùa. Những cường giả đứng đầu thiên hạ lúc này giống như những đứa trẻ trở về nhà, bỏ xuống mọi hào quang và gánh nặng, chỉ còn lại sự ấm áp bên cạnh "người chủ" năm xưa.

Bầu trời đêm đầy sao, thi thoảng có vài con cá linh nhảy vọt lên mặt nước, vẽ nên những đường cong lấp lánh. Diệp Mặc nằm trên ghế mây, nhìn đàn "thú cưng" của mình vui đùa, trong lòng thầm nghĩ:

*Nuôi cá cũng không tệ, chỉ là thỉnh thoảng bọn chúng đi du học về hơi ồn ào một chút. Thôi kệ, miễn là không làm phiền mình ngủ trưa là được.*

Hắn nhắm mắt lại, hơi thở dần trở nên đều đặn, hòa nhịp cùng hơi thở của đại địa. Hắn không biết rằng, lúc hắn chìm vào giấc ngủ, một đạo hào quang rực rỡ từ trên người hắn lan tỏa, che chở cho toàn bộ Thanh Vân Môn, biến nơi này thành mảnh đất duy nhất trên đời vĩnh viễn không bị thiên tai và chiến tranh chạm tới.

Thành Đạo Tổ? Với Diệp Mặc mà nói, danh hiệu đó cũng chẳng oai bằng việc câu được một con cá lớn cho bữa tối hôm sau.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua sương mù, Hắc Long và Thiên Hoàng lặng lẽ đứng dậy. Bọn họ không rời đi luôn mà mỗi người để lại một luồng "Bản Mệnh Khí" ở trong hồ. Luồng khí này sẽ giúp bảo vệ hồ nước và chỉ dẫn cho những "người bạn" cũ khác đang trên đường quay về.

– "Chủ nhân, chúng ta đi đây. Khi nào rảnh, chúng ta lại về thăm ngài." Hắc Long thì thầm, rồi cùng Thiên Hoàng hóa thành những luồng sáng biến mất sau tầng mây.

Diệp Mặc lờ mờ tỉnh dậy, thấy xô nước đã cạn, bếp lửa đã tắt, chỉ còn lại mùi cá nướng thoang thoảng. Hắn vươn vai một cái:

– "Lũ nhóc này, đi cũng chẳng chào hỏi gì. Linh Nhi, dậy đi! Nước hồ hình như hơi cạn, mau bơm thêm nước vào, hôm nay ta linh cảm sẽ có con cá 'cỡ đại' cắn câu đấy."

Linh Nhi dụi mắt, nhảy xuống nước tung tăng: "Vâng ạ! Nhưng chủ nhân ơi, con cá 'cỡ đại' tiếp theo chắc là lão Kim từ biển Đông về đấy, huynh ấy to lắm, hồ này sợ chứa không vừa đâu!"

Diệp Mặc cười khẩy: "Hồ của ta, đến cả bầu trời còn chứa được, sợ gì một con cá vàng to đầu?"

Và cứ thế, một ngày mới tại hậu sơn Thanh Vân Môn lại bắt đầu, giản đơn và bình dị như bao ngày khác, dù cho cả giới tu tiên ngoài kia đang bắt đầu dậy sóng vì sự tái xuất của Long Phượng.


[Hết Chương 185]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8