Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 186: Diệp Mặc dạy đệ tử mới cách cầm cần**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:32:28 | Lượt xem: 2

Sương mù buổi sớm tại hậu sơn Thanh Vân Môn bao giờ cũng mang theo một chút khí lạnh thấu xương, nhưng khi len lỏi vào phạm vi hồ Trường Sinh, làn sương ấy lại bỗng nhiên trở nên mềm mại, tỏa ra một mùi hương thanh khiết của thảo mộc và linh khí đậm đặc.

Diệp Mặc ngồi trên phiến đá xanh nhẵn nhụi ven hồ, đôi chân trần buông thõng, thỉnh thoảng lại khuấy nhẹ mặt nước tĩnh lặng. Hắn đội một chiếc nón lá rách vành, tay cầm chiếc cần câu trúc dài mảnh, thoạt nhìn chẳng khác nào một gã ngư ông tầm thường đến mức không thể tầm thường hơn.

Thế nhưng, nếu một vị đại năng Hóa Thần cảnh đứng ở đây, họ sẽ kinh hãi nhận ra rằng, mỗi lần đôi chân Diệp Mặc chạm vào mặt nước, những gợn sóng lan tỏa không phải là sóng nước đơn thuần, mà là những vòng lặp của quy luật không gian.

"Khụ khụ… Sư phụ… con đến rồi."

Một giọng nói thiếu niên pha chút rụt rè và mệt mỏi vang lên từ phía sau tảng đá lớn.

Lâm Hạo – đệ tử mới vừa được Thanh Vân Tử "nhét" vào hậu sơn cách đây ba ngày – đang lảo đảo đi tới. Cậu thiếu niên này vốn là một thiên tài kiếm đạo hiếm có của ngoại môn, nhưng không hiểu sao trong lần bạt kiếm thử thách vừa qua, kiếm tâm bỗng dưng rạn nứt, tu vi đình trệ. Thanh Vân Tử vì thương tài, lại thêm chút "tâm cơ" muốn đưa mầm non tốt đến gần vị cao nhân ẩn thế này, nên đã ném cậu ta đến đây với danh nghĩa: "Phụ giúp sư thúc nuôi cá".

Diệp Mặc không quay đầu lại, mắt vẫn dán chặt vào cái phao câu làm từ vỏ quả dại đang dập dềnh: "Đến rồi thì sang bên kia cầm lấy cái cần tre già. Hôm nay không câu được cá cơm, trưa nay ăn gió tây."

Lâm Hạo nhìn sang đống trúc khô nằm ngổn ngang cạnh bờ hồ, thở dài một tiếng. Cậu ta vốn nghĩ rằng, được đến hậu sơn diện kiến "vị sư thúc tổ bí ẩn" trong lời đồn, ít nhất cũng phải được truyền thụ tuyệt học kinh thiên động địa nào đó, hoặc chí ít là được ngâm mình trong linh dược. Nào ngờ, ba ngày qua, việc duy nhất cậu phải làm là gánh nước, băm rau lợn (thực chất là linh dược quý hiếm) cho cá ăn, và bây giờ là câu cá.

Lâm Hạo bước đến, cầm lấy chiếc cần câu trúc. Cậu ta vốn có nền tảng tu vi Luyện Khí tầng chín, lực tay không nhỏ, nhưng khi vừa chạm vào cán trúc già nua ấy, một cảm giác nặng nề như gánh cả một tòa đại sơn lập tức đè nặng lên vai.

"Cái này… nặng quá!" Lâm Hạo biến sắc, hai chân lún xuống bùn nửa tấc.

Diệp Mặc hừ một tiếng, giọng nói thong dong: "Tay cầm kiếm thì nhẹ, tay cầm cần thì nặng. Đó là vì tâm ngươi chứa quá nhiều kiếm khí hung hãn, nhưng lại không có lấy một phân sức nặng của đại đạo."

Lâm Hạo nghe vậy, lồng ngực bỗng chấn động. Cậu nghiến răng, vận dụng toàn bộ linh lực trong đan điền, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn mới có thể nhấc được chiếc cần câu lên.

"Đừng có dùng sức mạnh thô thiển của linh lực." Diệp Mặc cuối cùng cũng xoay người lại, ánh mắt xuyên qua vành nón lá nhìn vào đôi tay đang run rẩy của Lâm Hạo. "Câu cá không phải là bắt cá. Ngươi cầm cần câu như cầm một sợi xích xiềng xích nô lệ, hỏi xem con cá nào dám cắn câu? Cá trong hồ Trường Sinh này, con nào mà chẳng có linh tính."

Lâm Hạo lúng túng: "Sư thúc… con… con không hiểu. Không dùng linh lực thì làm sao giữ được chiếc cần nặng nề này?"

Diệp Mặc khẽ thở dài, đứng dậy. Hắn bước từng bước nhẹ tênh trên mặt nước, tiến về phía Lâm Hạo. Hành động "đi bộ trên nước" này của Diệp Mặc không hề có một chút dao động linh khí nào, tựa như hắn và mặt hồ là một, nước hồ tự nguyện nâng đỡ bước chân hắn.

"Nhìn kỹ đây."

Diệp Mặc đặt tay lên bàn tay của Lâm Hạo. Ngay giây phút đó, Lâm Hạo cảm thấy một luồng hơi ấm kỳ lạ truyền vào cơ thể. Áp lực ngàn cân của chiếc cần câu bỗng dưng tan biến như tuyết gặp ánh mặt trời. Chiếc cần câu trúc già nua bỗng trở nên nhẹ tênh, thanh thoát vô cùng.

"Cách cầm cần, đầu tiên là ở 'Thả'." Diệp Mặc trầm giọng nói, âm thanh như tiếng chuông đại hồng chung vang vọng trong thức hải của Lâm Hạo.

"Thả?"

"Đúng, buông thả tất cả chấp niệm. Ngươi cầm cần câu, nhưng đừng nghĩ mình đang cầm cần câu. Hãy coi nó là một phần cánh tay của mình, là một sợi rễ của cái cây, là một hơi thở của gió. Kiếm đạo của ngươi sắc bén, nhưng quá cứng nhắc. Cứng thì dễ gãy. Cá dưới nước uốn lượn theo dòng, nếu ngươi cứng, dây sẽ đứt, cá sẽ chạy."

Diệp Mặc bắt đầu điều chỉnh tư thế cho Lâm Hạo. Hắn dịch chuyển ngón tay cái của cậu lên trên một chút, nới lỏng ba ngón tay dưới.

"Cầm hờ thôi. Để tâm hồn ngươi trôi theo sợi dây câu, chui xuống dưới đáy nước kia. Đừng nhìn bằng mắt, hãy cảm nhận bằng mạch đập của mặt hồ."

Lâm Hạo nhắm mắt lại theo lời chỉ dẫn. Ban đầu, cậu chỉ thấy một màu đen kịt và tiếng máu chảy rần rần trong tai. Nhưng dần dần, dưới sự dẫn dắt từ hơi ấm trên tay Diệp Mặc, một thế giới hoàn toàn mới hiện ra.

Cậu "thấy" được những hạt linh khí nhỏ li ti đang nhảy múa trên mặt nước. Cậu "thấy" được dưới đáy hồ kia, những rặng rong biển đang đung đưa theo một tiết tấu kỳ diệu. Và đặc biệt, cậu cảm nhận được một luồng sức mạnh khổng lồ, thâm trầm đang ngủ yên dưới đáy hồ sâu thẳm. Đó chính là những con "cá linh" mà Diệp Mặc vẫn thường nhắc tới.

Bỗng nhiên, sợi dây câu hơi rung động.

"Nó đến rồi." Diệp Mặc thì thầm bên tai cậu. "Đừng vội giật. Lúc này, con cá đang thử thách sự kiên nhẫn của ngươi. Nếu ngươi dao động, nó sẽ biết ngươi là kẻ săn mồi. Nếu ngươi tĩnh lặng, nó sẽ coi ngươi là một nhành liễu rủ bên bờ."

Lâm Hạo cảm thấy tim mình đập nhanh. Một con cá… không, đó giống như một con cự thú đang ngậm lấy mồi. Một lực kéo cực lớn từ dưới đáy nước truyền lên, khiến toàn bộ cơ thể Lâm Hạo suýt chút nữa bị lôi xuống hồ.

"Giữ vững kiếm tâm, nhưng dùng thủy đạo để hóa giải." Diệp Mặc hô khẽ.

Lâm Hạo rùng mình, kiếm ý trong người bỗng nhiên chuyển động. Những đạo kiếm khí vốn sắc lẹm, ngang ngược nay bỗng nhiên bị nước hồ đồng hóa, trở nên mềm mại vô cùng. Cậu không chống lại lực kéo của con cá nữa, mà nương theo nó, đưa cần câu vẽ thành một vòng tròn hoàn mỹ trong không trung.

"Vút!"

Mặt nước bùng nổ, một con cá chép vảy bạc lấp lánh như kim cương vọt lên mặt nước, vẩy đuôi một cái tạo ra một luồng linh khí lốc xoáy. Con cá này mạnh đến mức, dù là một tu sĩ Trúc Cơ cảnh ở đây cũng chưa chắc đã khuất phục nổi.

Thế nhưng, dưới sự chỉ điểm của Diệp Mặc, Lâm Hạo chỉ dùng một lực cực nhỏ, nhẹ nhàng điều khiển dây câu, khiến con cá chép dù vẫy vùng thế nào cũng không thoát khỏi vòng vây của sự "nhu hòa".

Cuối cùng, con cá thấm mệt, nằm gọn trong mặt lưới mà Linh Nhi đã chờ sẵn từ lúc nào.

"Chủ nhân, chủ nhân! Có cá rồi, trưa nay được ăn canh cá bạc rồi!" Linh Nhi nhảy chân sáo, đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn con cá trong lưới, thèm thuồng đến mức nước miếng chực trào.

Lâm Hạo buông cần câu xuống, đứng ngây dại tại chỗ. Đôi bàn tay cậu vẫn còn vương lại cảm giác chấn động khi nãy. Nhưng quan trọng hơn, vết nứt trong kiếm tâm của cậu… bỗng dưng biến mất. Không những thế, một đạo kiếm ý hoàn toàn mới, bao dung và sâu sắc hơn, đang dần dần hình thành trong đan điền.

"Đa tạ sư thúc chỉ điểm!" Lâm Hạo quỳ thụp xuống, đầu chạm đất, giọng run lên vì xúc động.

Cậu rốt cuộc đã hiểu, Diệp sư thúc này đâu phải là ngư ông bình thường. Từng động tác cầm cần, từng lời nói của hắn đều là đạo lý chí cao của thiên địa. Câu cá chỉ là vỏ bọc, truyền đạo mới là thực chất.

Diệp Mặc đã trở lại ghế mây, kéo nón che mặt, uể oải nói: "Đừng có tâng bốc ta. Mau đi nhóm bếp đi. Con cá đó vảy cứng lắm, dùng hỏa diễm bình thường không nấu chín được đâu, lấy vài miếng gỗ khô trong chuồng lợn mà đốt."

Lâm Hạo ngớ người. Gỗ khô trong chuồng lợn? Chẳng phải đó là "Vạn Năm Ngân Huyết Mộc" quý giá mà tông môn dùng để chế tác pháp bảo cấp bậc Thánh sao? Sư thúc lại dùng nó để… nhóm bếp nấu cá?

Lâm Hạo đổ mồ hôi hột, nhưng nhìn vẻ mặt đương nhiên của Diệp Mặc và sự hào hứng của Linh Nhi, cậu chỉ biết ngậm ngùi đi làm.

Khi khói bếp bắt đầu bốc lên bên bờ hồ Trường Sinh, Diệp Mặc lén hé một con mắt ra nhìn bóng lưng bận rộn của Lâm Hạo, trong lòng thầm nhủ:

*Thằng bé này tư chất cũng được, dạy một chút liền ngộ ra. Chỉ có điều… hy vọng nó đừng có kể với chưởng môn là ta dùng Ngân Huyết Mộc nấu cơm. Lão già Thanh Vân Tử mà biết chắc lại sang đây lải nhải cả ngày mất thôi.*

Hắn lại nhắm mắt lại, tận hưởng ánh nắng ban mai ấm áp. Với Diệp Mặc, thành Đạo Tổ hay không thực sự không quan trọng, quan trọng là làm sao để mỗi ngày trôi qua đều có thể bình yên câu cá, và không phải tự tay nhóm bếp nấu cơm là tốt nhất rồi.

Bầu trời xanh thẳm, mặt hồ yên ả, thi thoảng lại vang lên tiếng cười giòn tan của Linh Nhi và tiếng lửa nổ lách tách. Tại góc nhỏ này của Thanh Vân Môn, một đạo truyền thừa vĩ đại đã lặng lẽ nảy mầm như vậy đó. Một Ngư Đạo mà thế gian chưa từng thấy, bắt đầu từ một cái cầm cần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8