Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 187: Câu chuyện về \”Đạo Tổ nuôi cá\” trở thành thần thoại**
**CHƯƠNG 187: CÂU CHUYỆN VỀ "ĐẠO TỔ NUÔI CÁ" TRỞ THÀNH THẦN THOẠI**
Thời gian là thứ nước tẩy rửa tàn nhẫn nhất trên thế gian này. Nó có thể mài mòn những đỉnh núi cao vút thành bình nguyên, có thể khiến đại dương hóa nương dâu, và cũng có thể biến những sự thật rúng động nhất trở thành những dòng chữ mờ nhạt trong các điển tịch bám đầy bụi bặm.
Ba vạn năm.
Kể từ trận đại chiến kinh thiên động địa với Hoang Cổ Ma Thần Cửu U năm ấy, Thanh Minh Giới đã trải qua những cuộc thay tên đổi họ của vô số triều đại và tông môn. Linh khí đã phục hồi, thậm chí còn nồng đậm hơn thời kỳ thái cổ nhờ sự "phóng sinh" vĩ đại của vị cao nhân bí ẩn năm xưa.
Thanh Vân Môn giờ đây không còn là tông môn hạng ba rách nát năm nào. Nó đã vươn mình trở thành "Thanh Vân Thánh Địa", tọa trấn trung tâm Thanh Minh Giới, là nơi mà mọi tu sĩ đều hướng về với sự sùng bái tuyệt đối. Tuy nhiên, dù Thánh Địa có nguy nga tráng lệ đến đâu, thì có một khu vực vẫn được giữ nguyên trạng thái nguyên thủy nhất của nó: Hậu sơn hồ Trường Sinh.
Nơi đó là vùng đất cấm kỵ nhất. Ngay cả vị Chưởng môn đương nhiệm, một vị đại năng cảnh giới Hợp Đạo đỉnh phong, mỗi khi bước gần đến ranh giới hậu sơn cũng phải xuống kiệu, đi bộ, giữ hơi thở thật khẽ khàng như sợ làm phiền một giấc ngủ vĩnh hằng nào đó.
Thế nhưng, trong mắt thế hệ trẻ của Thanh Vân Thánh Địa, câu chuyện về "Đạo Tổ nuôi cá" đã sớm trở thành một loại thần thoại mang tính biểu tượng hơn là sự thật lịch sử.
"Sư huynh, huynh nói xem, vị 'Trường Sinh Đạo Tổ' trong truyền thuyết có thật là người sáng lập ra bản môn không?"
Bên dưới chân núi hậu sơn, một nhóm đệ tử thiên tài của nội môn đang dừng chân nghỉ ngơi. Người vừa lên tiếng là một thiếu nữ trẻ tuổi, mặc áo bào xanh nhạt thêu mây trắng, mắt sáng như sao, tên là Tuyết Nhi. Cô là thiên kim của một vị trưởng lão, thiên tư thông tuệ, nhưng cũng mang theo sự kiêu ngạo và hiếu kỳ đặc trưng của tuổi trẻ.
Bên cạnh cô, vị sư huynh tên là Mặc Viễn, tay cầm thanh linh kiếm sáng loáng, nhìn lên đỉnh núi quanh năm mây mù che phủ, lắc đầu cười nói:
"Điển tịch ghi chép lại rằng Đạo Tổ năm xưa chỉ dùng một chiếc cần câu trúc mà định đoạt càn khôn, biến Ma Thần thành cá lòng tong. Nhưng Tuyết Nhi à, đó là chuyện của ba vạn năm trước. Tuổi thọ của đại năng Đại Thừa cũng chỉ vạn năm, dù có là Đạo Tổ đi chăng nữa, nếu không phi thăng lên Thượng Giới thì sớm đã hóa thành hạt bụi của thời gian rồi."
"Nhưng tổ huấn của tông môn…" Tuyết Nhi ngập ngừng nhìn tấm bia đá cổ xưa ở lối vào hậu sơn.
Trên bia đá chỉ khắc bốn chữ đơn giản nhưng đầy uy nghiêm: **"Chủ Nhân Đang Ngủ."**
Mặc Viễn nhún vai, giọng điệu mang chút bất kính của kẻ chưa từng trải sự đời: "Có lẽ đó là cách để các đời tổ sư duy trì sự huyền bí và uy nghiêm cho Thánh Địa thôi. Muốn răn dạy đệ tử phải khiêm tốn, nên mới dựng lên hình tượng một vị thần minh không bao giờ biến mất. Chứ muội xem, ba vạn năm qua, có ai từng thấy Ngài bước ra khỏi hồ Trường Sinh chưa? Có ai thấy Ngài thi triển thần thông chưa? Tất cả chỉ là những câu chuyện thêu dệt được thần thánh hóa qua thời gian."
Lời của Mặc Viễn khiến đám đệ tử xung quanh gật đầu tán thưởng. Trong lòng họ, Đạo Tổ là một danh từ mang tính tôn giáo, một vị thần trên bục thờ để chiêm bái, chứ không phải là một sinh mệnh sống bằng xương bằng thịt. Một người nuôi cá mà thành Đạo Tổ? Nghe qua chẳng khác nào truyện cổ tích dỗ dành trẻ con lúc lên ba.
Giữa lúc đám thiếu niên đang bàn tán sôi nổi, một bóng hình già nua lững thững đi tới từ phía rừng trúc. Đó là một lão già mặc bộ đồ xám tro, lưng hơi khom, tay cầm một giỏ cá đan bằng tre đơn sơ. Lão không có chút dao động linh khí nào, thoạt nhìn chỉ như một lão nông già yếu nhất trong thôn dã.
"Các tiểu bối, đi đường thì cứ đi, đừng đứng trước cửa nhà người khác mà nói lời xằng bậy." Lão già khàn khàn cất tiếng, đôi mắt đục ngầu lướt qua nhóm thiên tài.
Mặc Viễn nhíu mày. Hắn không nhìn thấu tu vi của lão già này, nhưng ở Thanh Vân Thánh Địa, những lão già tạp dịch làm vườn hay quét rác là rất nhiều. Hắn lạnh nhạt nói: "Lão trượng, chúng ta chỉ là đang thảo luận về điển tích môn phái, sao gọi là nói xằng bậy? Chẳng lẽ lão trượng tin rằng có người sống được ba vạn năm mà không cần phi thăng sao?"
Lão già híp mắt, nhìn vào giỏ cá của mình, đột nhiên hỏi một câu không liên quan: "Các ngươi biết tại sao cá trong hồ Trường Sinh chưa bao giờ cạn không?"
Tuyết Nhi nhanh nhảu đáp: "Đó là vì linh khí ở đây quá dồi dào, cá sinh trưởng và sinh sản nhanh chóng. Hơn nữa, nơi đây là cấm địa, không ai được đánh bắt trái phép."
Lão già cười khẩy, nụ cười mang theo sự cô liêu khôn tả: "Cá không cạn… là vì người câu cá không bao giờ rời đi. Thế giới này thực ra cũng chỉ là một cái ao. Người đời tranh nhau nhảy lên khỏi mặt nước để hóa rồng, nhưng lại không biết rằng rồng cũng chỉ là một loại cá lớn hơn mà thôi. Chỉ có kẻ ngồi bên bờ, cầm lấy chiếc cần câu mới là kẻ nhìn thấy rõ nhất."
"Lão nói năng thật hồ đồ!" Mặc Viễn cảm thấy bị xúc phạm. "Lão dám ví thế giới này với một cái ao cá? Nếu Đạo Tổ có thật, nghe được những lời này của lão chắc chắn sẽ trừng phạt…"
Lão già không đợi hắn nói hết câu, đã lách người đi qua nhóm đệ tử, tiến thẳng vào con đường mòn dẫn lên hậu sơn – nơi vốn là vùng đất cấm mà ngay cả trưởng lão cũng không dám tùy tiện bước vào.
"Này! Lão già! Chỗ đó là cấm địa!" Tuyết Nhi định gọi lại, nhưng kinh ngạc nhận ra, bóng dáng lão già kia chỉ trong một nháy mắt đã biến mất giữa những rặng trúc xanh rì, như thể lão chưa từng tồn tại ở đó.
Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo hương vị của nước hồ và hơi thở của đại đạo thượng cổ khiến cả nhóm đệ tử rùng mình.
…
Sâu trong hậu sơn, bên bờ hồ Trường Sinh.
Mặt hồ tĩnh lặng không một gợn sóng, trong suốt như một tấm gương khổng lồ soi rọi cả chín tầng trời. Những đóa hoa sen trắng nở rộ, tỏa ra đạo vận tinh thuần nhất. Ở một góc hồ, dưới gốc liễu rủ bóng, một thiếu niên (hoặc có thể gọi là một thanh niên) đang ngồi trên chiếc ghế mây sờn cũ.
Hắn đội một chiếc nón lá rách, đôi mắt nhắm nghiền, chiếc cần câu trúc bình dị kê trên đùi. Hẳn là Diệp Mặc. Ba vạn năm qua đi, dường như thời gian đã lãng quên hắn, hoặc đúng hơn, hắn đã vượt ra ngoài sự kiểm soát của thời gian.
Linh Nhi – con cá cẩm lý hóa hình năm nào – giờ đây đã trở thành một thiếu nữ có dung nhan khuynh quốc khuynh thành, đứng bên cạnh đang cầm một khay trái cây linh quả. Nếu đại năng bên ngoài nhìn thấy, chắc chắn sẽ phát điên, vì mỗi một trái quả trên khay đều là tiên dược tuyệt tích đã vạn năm.
"Chủ nhân, Lão Thanh Vân Tử lại sai người đưa trà mới tới rồi. Ông ấy nói là năm nay trà trên đỉnh Thiên Sơn được ướp bằng linh sương của vạn năm, rất hợp vị của ngài." Linh Nhi nhỏ nhẹ nói, giọng nói như tiếng chuông bạc.
Diệp Mặc khẽ mở mắt, ánh mắt hắn không có uy áp của kẻ thống trị, trái lại, nó đong đầy sự lười biếng và hờ hững.
"Thanh Vân Tử? Đứa trẻ đó vẫn còn sống à? Ta nhớ lần trước hắn sang đây đánh cờ, tóc còn chưa bạc hết mà."
Linh Nhi phì cười: "Chủ nhân, ngài ngủ một giấc đã là ba ngàn năm. Thanh Vân Tử mà ngài nói… là tổ sư đời thứ sáu trăm của họ rồi. Vị chưởng môn bây giờ tên là Thanh Dương, chỉ là một đứa nhỏ mới vào cảnh giới Hợp Đạo thôi."
Diệp Mặc xoa cằm, lẩm bẩm: "Lại đổi người rồi sao? Phiền phức thật. Cứ cách một thời gian lại có người tới dập đầu, làm cá của ta sợ chạy hết sạch."
Hắn cầm chiếc cần câu lên, khẽ quẫy một cái.
Chỉ là một động tác vô thức, nhưng trong phút chốc, toàn bộ Thanh Minh Giới bỗng nhiên chấn động. Trên bầu trời vạn dặm vốn đang nắng rực rỡ, bỗng hiện ra vô số hình ảnh hư ảo của những con rồng vàng đang vờn mây, những con phượng hoàng lửa đang nhảy múa. Đó là hiện tượng "Vạn Linh Triều Thánh" chỉ xảy ra khi một vị Đạo Tổ thực thụ lộ ra hơi thở của mình.
Vào lúc này, tại đại điện của Thanh Vân Thánh Địa.
Đương kim Chưởng môn Thanh Dương đang ngồi trên bảo tọa, đột nhiên sắc mặt biến đổi đại biến. Lão cảm thấy một luồng ý chí kinh khủng, bao la như thái cổ đang tràn ngập khắp không gian. Luồng ý chí đó không mang theo sát khí, nhưng nó khiến linh hồn của một vị đại năng Hợp Đạo như lão phải run rẩy muốn quỳ lạy.
"Hướng này là… Hậu sơn!"
Thanh Dương không chút do dự, hóa thành một luồng ánh sáng bay vút về phía hậu sơn. Cùng lúc đó, mười tám vị thái thượng trưởng lão đang bế quan cũng đồng loạt phá quan mà ra, gương mặt ai nấy đều tràn ngập vẻ bàng hoàng và cuồng nhiệt.
Khi họ đáp xuống trước tấm bia đá "Chủ Nhân Đang Ngủ", họ nhìn thấy nhóm đệ tử Mặc Viễn và Tuyết Nhi đang đứng đờ đẫn, mặt cắt không còn giọt máu.
"Các ngươi vừa thấy gì?" Thanh Dương chưởng môn trầm giọng hỏi, uy áp của lão khiến đám đệ tử bừng tỉnh.
Mặc Viễn lắp bắp: "Bẩm… bẩm chưởng môn, vừa có một lão già xách giỏ cá đi vào bên trong. Lão ấy… lão ấy nói thế giới này là một cái ao…"
Thanh Dương chưởng môn nghe đến đó, đôi mắt già nua bỗng đỏ hoe, lão quỳ sụp xuống hướng về phía rừng trúc mà dập đầu:
"Chúng đệ tử đời sau của Thanh Vân, nghênh đón Đạo Tổ thức tỉnh!"
Hàng chục vị thái thượng trưởng lão phía sau cũng đồng loạt quỳ xuống, tiếng hô vang vọng khắp các đỉnh núi. Đám đệ tử trẻ tuổi như Mặc Viễn và Tuyết Nhi ngây dại tại chỗ. Da đầu họ tê dại, sống lưng lạnh toát.
Lão già xách giỏ cá lúc nãy… là Đạo Tổ?
Vị thần thoại ngồi câu cá ba vạn năm… thực sự vẫn còn sống?
Lúc này, từ sâu trong làn sương mù mờ ảo của hồ Trường Sinh, một giọng nói uể oải, mang theo chút ý vị không vui vang lên, rõ mồn một bên tai mỗi người:
"Ồn ào quá. Ta chỉ định câu một con cá cho bữa tối thôi mà. Thanh Dương hay Thanh Âm gì đó, dắt đám trẻ con này về đi. Đừng có làm hỏng phong thủy của hồ cá ta nữa."
Lời vừa dứt, một đạo sức mạnh nhu hòa nhưng không thể kháng cự từ trong hậu sơn tuôn ra, nhẹ nhàng đẩy tất cả mọi người, kể cả vị chưởng môn cảnh giới Hợp Đạo, lùi lại hàng vạn dặm ra khỏi phạm vi hậu sơn.
Khi đứng vững lại, Thanh Dương chưởng môn không hề tức giận, trái lại lão rớt nước mắt vì hạnh phúc.
"Đạo Tổ… Ngài vẫn còn ở đó. Thần thoại không phải là giả, Ngài vẫn đang trông giữ thế giới này!"
Trong khi đó, ở bờ hồ, Diệp Mặc nhìn con cá chép đỏ đang cắn câu, lẩm bẩm: "Linh Nhi này, mấy đứa nhỏ thời nay càng ngày càng khó bảo. Có lẽ ta nên chuyển cái ao này đi chỗ khác cho yên tĩnh."
Linh Nhi vừa lột vỏ một trái linh quả, vừa cười đáp: "Chủ nhân, dù ngài có dời ao đi đâu, người đời cũng sẽ lại tìm thấy. Bởi vì nơi nào có ngài ngồi câu cá, nơi đó mới thực sự là trung tâm của trời đất."
Diệp Mặc thở dài một tiếng, kéo cần câu lên. Một con cá vàng nhỏ nhảy lên khỏi mặt nước, đuôi nó quẫy một cái, vô tình tạo ra một đường rãnh không gian xé toạc hư không, để lộ ra những vì sao lấp lánh của ngoại vực. Nhưng Diệp Mặc chẳng thèm nhìn lấy một cái, hắn chỉ thản nhiên ném con cá vào cái giỏ cũ kỹ của mình.
Câu chuyện về vị Đạo Tổ nuôi cá chưa bao giờ kết thúc, nó chỉ lặng lẽ lùi vào sương khói của thời gian, để lại cho thế gian một niềm tin vĩnh hằng: Rằng giữa dòng đời tu tiên tàn khốc, vẫn có một người luôn giữ lấy sự bình yên bên hồ nước, chỉ vì hắn lười… và vì hắn yêu đàn cá của mình hơn bất cứ đạo pháp nào trên đời.
Ba vạn năm trước, hắn là người nuôi cá của Thanh Vân Môn.
Ba vạn năm sau, hắn vẫn là người nuôi cá. Nhưng lần này, "cái ao" của hắn đã bao trùm lấy cả vạn giới chúng sinh. Người đời tin hay không tin, Ngài vẫn ngồi đó, với chiếc cần câu gãy và một trái tim tĩnh lặng như mặt hồ Trường Sinh không bao giờ gợn sóng.
Sáng sớm hôm sau, trước bia đá cấm địa, người ta thấy Mặc Viễn và Tuyết Nhi quỳ gối xin lỗi ròng rã suốt bảy ngày bảy đêm. Còn Diệp Mặc? Hắn đã ngủ thiếp đi dưới gốc cây liễu từ lúc nào, trên môi còn vương một nụ cười nhạt, giấc mộng của hắn có lẽ còn rực rỡ hơn cả những tiên cảnh thượng giới mà người đời hằng khao khát.
Bởi vì với Đạo Tổ, thành đạo hay không, vốn dĩ chẳng quan trọng bằng việc hôm nay cá có cắn câu hay không.