Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 98: Nhất cần định giang sơn**
**CHƯƠNG 98: NHẤT CẦN ĐỊNH GIANG SƠN**
Gió ở hậu sơn Thanh Vân Tông vốn dĩ luôn mang theo hương vị thanh khiết của cỏ cây và hơi ẩm lành lạnh từ mặt hồ. Thế nhưng hôm nay, trong cái tĩnh lặng của buổi xế chiều, người ta vẫn cảm nhận được một luồng uy áp vô hình, giống như một lưỡi gươm sắc lẹm đang treo lơ lửng trên đỉnh đầu của toàn bộ sinh linh trong cõi Thanh Minh này.
Phía trên tầng mây cao nhất, nơi ranh giới giữa hạ giới và Tiên giới bị xé toạc, Lôi Hoành – vị Tả Thiên Tướng oai phong lẫm liệt của Bắc Diệu Cung – lúc này đang bị treo ngược bởi một sợi dây cước trong suốt. Thân hình Kim Tiên của gã bị sấm sét của chính mình khóa chặt, trông không khác gì một con cá khô được ngư ông treo lên hiên nhà để hong gió. Cảnh tượng ấy kỳ quái đến mức khiến bất cứ vị tu sĩ nào vô tình ngước lên cũng phải rùng mình, cảm giác như thế giới quan suốt hàng ngàn năm qua của họ vừa bị sụp đổ tan tành.
Dưới bờ ao Trường Sinh, Diệp Mặc khẽ khà một hơi, tay phải vẫn giữ chặt chiếc cần câu trúc cũ kỹ.
Linh Nhi ngồi bên cạnh, hai tay chống cằm, đôi mắt to tròn nhìn vào đám cá chép vàng đang tranh nhau đớp bóng dưới mặt nước. Cô bé chu môi, nhỏ giọng phàn nàn:
– Chủ nhân, lão già phía trên kia trông thật xấu xí, làm hỏng hết cảnh sắc hồ cá của chúng ta rồi. Hay là ngài cho con mèo già bên Nội môn tha gã đi cho xong?
Diệp Mặc mỉm cười, đôi mắt nhắm hờ như đang tận hưởng giấc ngủ trưa dang dở:
– Đừng vội. Con cá này tuy già, thịt hơi dai, nhưng vảy của gã là tinh tú chi lực, để đó treo gương, mấy con "cá lớn" khác nhìn thấy mới biết đường mà lặn sâu xuống. Nếu không, ngày nào chúng cũng nhảy lên quẫy nước, ta lấy đâu ra yên tĩnh mà ngủ?
Vừa dứt lời, không gian bỗng nhiên rung chuyển dữ dội.
Từ sâu trong khe nứt hư không ở thiên ngoại, một đạo kim quang rực rỡ đột ngột giáng xuống. Ánh sáng ấy không mang theo sấm sét, nhưng lại chứa đựng một loại ý chí tối cao, lạnh lùng và bá đạo vô biên. Đó là ý chí của Tiên Vương.
"Diệp Mặc! Ngươi to gan lắm!"
Một giọng nói âm vang như tiếng chuông đồng từ thời thái cổ vọng xuống, khiến vạn dặm mây trắng tan biến trong nháy mắt. Phía trên cao, hình ảnh một vị vương giả ngồi trên ngai vàng hiện ra lờ mờ. Bắc Diệu Tiên Vương cuối cùng cũng không nhịn được mà phóng xuất thần niệm xuống hạ giới.
Trong lòng gã, sự sỉ nhục của Tả Thiên Tướng chính là cái tát nảy lửa vào mặt Bắc Diệu Cung. Nếu không thể đòi lại công đạo, vị thế của gã tại Tiên giới sẽ lung lay tận gốc rễ.
Bắc Diệu Tiên Vương nhìn xuống cái bóng dáng đội nón lá ven hồ kia, giọng nói mang theo sự lạnh lẽo thấu xương:
– Ngươi cho rằng chút trò mọn vặt vãnh đó có thể ngăn cản được gót sắt của Tiên giới sao? Hạ giới mạt pháp chính là ao nuôi của ta. Ngươi dám câu người của ta, ta sẽ dùng cả vạn dặm giang sơn này làm mồi, thiêu rụi cái ao nhỏ bé này của ngươi!
Dưới áp lực của Tiên Vương, mặt hồ Trường Sinh bắt đầu nổi sóng. Những con linh ngư bình thường bắt đầu sợ hãi lặn sâu xuống đáy, chỉ có con cá trê dọn bể to lù lù vẫn thản nhiên há miệng đớp một miếng bùn, dường như chẳng hề hay biết trời sắp sập.
Thanh Vân Tử và Liễu Nhất Phi từ xa đứng nhìn, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Đây là áp lực của Tiên Vương, là kẻ đứng đầu một phương trời. Đối với họ, đó là sự tồn tại chỉ có trong thần thoại.
– Diệp sư đệ… — Thanh Vân Tử run giọng gọi, nhưng ông không dám tiến lại gần. Ông cảm giác được không gian quanh Diệp Mặc lúc này đã biến thành một vùng cấm địa, nơi mà ngay cả quy tắc của trời đất cũng không thể xâm phạm.
Diệp Mặc rốt cuộc cũng mở mắt. Ánh mắt hắn không có chút gì là tức giận, ngược lại là một sự mệt mỏi và chán chường tột độ. Hắn chầm chậm đứng dậy, vặn lưng một cái nghe "rắc rắc", rồi nhìn về phía hư ảnh Tiên Vương trên trời cao.
– Các người cứ nói về "ao nuôi", về "con mồi"… — Diệp Mặc khẽ lắc đầu — Các người tu tiên lâu quá rồi, có lẽ đã quên mất cảm giác của một con cá thực thụ.
Hắn từ từ nâng cần câu trúc lên.
– Ngươi muốn dùng giang sơn làm mồi? Được, vậy ta sẽ cho ngươi thấy, thế nào là một cú nhấc cần thật sự.
Bàn tay Diệp Mặc nắm lấy chuôi cần rất nhẹ nhàng, nhưng vào khoảnh khắc ấy, toàn bộ linh khí của Thanh Minh Giới bỗng nhiên ngưng đọng. Không, không phải ngưng đọng, mà là tất cả đang đồng loạt hướng về phía hắn, quy phục như trăm sông đổ về biển lớn.
Hệ thống trong đầu hắn vang lên âm thanh khô khốc:
[Ding! Kích hoạt kỹ năng đặc biệt: "Nhất Cần Định Giang Sơn".]
[Mục tiêu: Quy tắc vạn vật trong tầm mắt.]
[Trạng thái: Cá cắn câu rồi.]
Diệp Mặc không thực hiện một động tác hoa mỹ nào. Hắn chỉ đơn giản là hất cổ tay một cái, một động tác mà hắn đã lặp lại hàng vạn lần trong suốt những năm tháng tĩnh tu ven hồ.
"Vút!"
Sợi dây cước vốn dĩ vô hình lúc này bỗng hóa thành một vệt sáng trắng thuần khiết, xuyên thấu tầng mây, vượt qua rào cản không gian, lao thẳng vào giữa tâm điểm của hư ảnh Tiên Vương.
– Ngươi dám! — Bắc Diệu Tiên Vương gầm lên, gã vung tay ra hiệu, chín ngôi sao lấp lánh hiện ra tạo thành một cái ấn khổng lồ che chắn trước mặt. Đây chính là "Cửu Tinh Trấn Giới Ấn", bảo vật trấn phái của Bắc Diệu Cung.
Thế nhưng, sợi dây cước của Diệp Mặc dường như không thuộc về quy luật vật lý thông thường. Nó không va chạm, không bùng nổ. Nó nhẹ nhàng lướt qua cái ấn thạch như thể đi qua một màn sương khói, rồi trước ánh mắt kinh hãi của toàn bộ những kẻ đang chứng kiến tại Tiên giới, lưỡi câu bằng xương cá bình thường đã "ngoắc" chặt lấy vận mệnh của Bắc Diệu Cung.
"Xoẹt!"
Diệp Mặc lùi lại nửa bước, hạ thấp trọng tâm, hai tay cầm cần kéo mạnh.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ tận linh hồn của mỗi sinh linh. Mọi người trố mắt nhìn thấy trên bầu trời, hình ảnh Bắc Diệu Cung tráng lệ ở Tiên giới đang bị kéo lệch đi. Cả một tòa tiên điện khổng lồ, cả một vùng sơn hà rộng lớn thuộc về phương Bắc của Tiên giới, lúc này đang bị chiếc cần câu trúc của một thiếu niên hạ giới lôi sầm sập xuống phía dưới.
– Chuyện gì đang xảy ra? — Bắc Diệu Tiên Vương hét lên trong tuyệt vọng. Gã nhận ra mình không còn điều khiển được Tiên cung nữa. Lực kéo kia không đến từ sức mạnh nhục thân, mà nó kéo vào "trọng tâm" của toàn bộ khí vận của gã.
Diệp Mặc lạnh lùng thốt ra bốn chữ:
– Trần. Ai. Lạc. Định.
Cú giật cần cuối cùng mang theo sức mạnh của hàng ngàn năm tĩnh lặng. Một dải sáng hình cung xẻ dọc bầu trời, đem theo toàn bộ những ý chí ngạo mạn của Tiên giới đánh bật ngược trở lại khe nứt hư không.
Hư ảnh Tiên Vương tan vỡ. Chín ngôi sao nổ tung như pháo hoa, thắp sáng cả một vùng trời đêm dù đang là giữa ban ngày. Lưỡi câu của Diệp Mặc không chỉ đánh đuổi kẻ thù, mà nó còn khâu lại vết rách giữa hai thế giới, tạo thành một tầng phong ấn lấp lánh như vảy cá phủ lên toàn bộ Thanh Minh Giới.
Từ nay về sau, nếu không được Diệp Mặc cho phép, sẽ không có một đạo thần niệm hay một quân đoàn Tiên giới nào có thể bước qua ranh giới này.
Bầu trời trở lại màu xanh ngọc bích vốn có của nó. Lôi Hoành vẫn bị treo đó, nhưng lúc này gã đã hoàn toàn chết lặng, không còn dám rên rỉ lấy một lời.
Diệp Mặc thở phào, thu cần câu lại, nhìn cái đầu cần có hơi cong đi một chút vì sức nặng, hắn chậc lưỡi:
– Lần sau phải tìm loại trúc già hơn một chút, mấy con cá lớn này thật nặng ký quá.
Hắn ngồi xuống, lấy trong túi vải ra một ít cơm nguội, tỉ mỉ vê lại thành viên rồi ném xuống hồ.
Lúc này, Thanh Vân Tử, Liễu Nhất Phi cùng các trưởng lão khác mới dám chạy lại. Họ nhìn Diệp Mặc như nhìn một vị thần thực thụ. Thanh Vân Tử lắp bắp:
– Sư… Diệp sư đệ, ngài vừa rồi… ngài đã làm gì vậy?
Diệp Mặc ngáp một cái, vẻ mặt lại trở về vẻ buồn ngủ thiếu đánh thường ngày:
– À, không có gì. Tôi thấy trời nắng quá, định che bớt nắng lại ấy mà. Với lại, mấy con muỗi trên trời cứ vo ve phiền phức, tôi đuổi tụi nó đi rồi.
Mọi người nhìn nhau, môi run rẩy. Đuổi Tiên Vương như đuổi muỗi? Coi Tiên cung như cá để câu?
Liễu Nhất Phi nhìn vào đôi mắt của Diệp Mặc, cô thấy trong đó không có sự kiêu ngạo của một cao thủ, chỉ có một sự bao dung và bình thản đến đáng sợ. Cô chợt hiểu ra, người đàn ông này không phải đang tu tiên, mà hắn đang sống trong cái "Đạo" của chính mình. Đối với hắn, cả thế giới này chẳng qua chỉ là một cái hồ cá, và hắn chỉ đơn giản là muốn giữ cho mặt hồ luôn yên tĩnh.
Diệp Mặc nhìn Liễu Nhất Phi, bỗng nói:
– Đại sư tỷ, đứng đó làm gì? Canh cá trong bếp sắp nguội rồi, hôm nay tôi có cho thêm chút lá bạc hà rừng, uống vào sẽ tỉnh táo hơn đấy.
Liễu Nhất Phi ngẩn người, rồi mỉm cười, nụ cười đẹp nhất kể từ khi cô bắt đầu tu luyện đến nay:
– Được, để tôi đi múc canh.
Dưới ánh hoàng hôn, bóng của chàng thanh niên đội nón lá kéo dài trên mặt nước hồ Trường Sinh. Trên cao, vị Tướng quân Tiên giới vẫn lơ lửng như một cái chuông gió kỳ lạ. Thế gian vừa trải qua một kiếp nạn diệt vong, nhưng ở góc nhỏ này, thời gian dường như ngưng đọng trong vị đắng dịu của trà và hương thơm nồng của canh cá.
Diệp Mặc khẽ lầm bầm trong miệng:
"Thành Đạo Tổ gì chứ… nuôi cá xong rồi đi ngủ mới là chính sự."
Và cứ thế, dưới chân núi Thanh Vân, một huyền thoại về "Nhất cần định giang sơn" bắt đầu được lưu truyền, dẫu chính chủ nhân của nó chỉ đang lo lắng xem sáng mai cá có chịu ăn mồi hay không.