Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 99: Bắt sống Tiên Đế về làm người hầu**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:13:24 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 99: BẮT SỐNG TIÊN ĐẾ VỀ QUÉT LÁ**

Mùa thu ở Thanh Vân Môn năm nay đến sớm hơn thường lệ.

Những tán cây linh phong quanh hồ Trường Sinh bắt đầu đổi màu, từng đợt lá vàng khô khốc theo gió cuộn tròn rồi rụng đầy trên mặt nước, che lấp cả bóng dáng của những con linh ngư đang tung tăng phía dưới.

Diệp Mặc nhíu mày, tay cầm một chiếc chổi tre già, vừa quét vệt lá khô trên bờ vừa lẩm bẩm:

“Thật là phiền phức mà… Linh Nhi, sao muội không dùng linh lực thổi bay đám lá này đi?”

Cách đó không xa, một thiếu nữ mặc y phục rực rỡ như vảy cá chép vàng đang ngồi vắt vẻo trên cành cây, tay cầm một nắm hạt sen linh khí ăn đến ngon lành. Nàng phồng má, mơ hồ đáp:

“Chủ nhân, người nói tu luyện là phải thuận theo tự nhiên mà. Lá rụng là lẽ trời, muội dùng thuật pháp thì lại trái với ý trời rồi. Hơn nữa, muội bận canh chừng con Hắc Long Ngư, nó lại mới định lén lút trồi lên ăn vụng hoa súng kìa!”

Dưới mặt hồ, một bóng đen khổng lồ vốn đang âm mưu trồi lên đột ngột lặn sâu xuống đáy, phát ra tiếng sủi bọt khí như đang uất ức. Con Ma Long khét tiếng Thái Cổ nay chỉ biết thu mình làm một con cá trê dọn bể, vì nó biết rõ cái cán chổi trong tay Diệp Mặc còn đáng sợ hơn Thiên Kiếp vạn năm.

Diệp Mặc thở dài, nhìn đống lá khô vô tận, lòng thầm nhủ: *“Giá mà có thêm một người giúp việc thì tốt biết mấy. Tông môn bây giờ ai nấy đều bận tu luyện, chẳng ai rảnh rỗi đến giúp mình dọn dẹp cái xó xỉnh này.”*

Đúng lúc này, bầu trời Thanh Vân Môn đột nhiên biến sắc.

Đang từ nắng ấm nhẹ nhàng, cả không gian bỗng chốc sụp tối. Những đám mây đen cuồn cuộn từ phương Bắc kéo đến, mang theo áp lực kinh thiên động địa. Những tia sét màu tím đậm rạch nát hư không, mỗi một đạo lôi điện tỏa ra đều khiến vạn vật trong vòng bán kính nghìn dặm phải run rẩy.

“Kẻ nào dám cả gan câu đi thuộc hạ của bản đế? Bước ra chịu chết!”

Một giọng nói uy nghiêm như sấm truyền từ trên chín tầng mây vọng xuống. Một đạo thân ảnh lững lờ bước ra từ trong khe nứt không gian. Đó là một nam tử trung niên mặc trường bào màu huyền hắc, thêu hình cửu long vờn quanh mặt trời. Đôi mắt hắn như chứa đựng cả tinh hà, mỗi hơi thở đều làm linh khí đất trời chao đảo.

Bắc Minh Tiên Đế.

Kẻ thống trị Bắc Hải Tiên Cung, một vị đại năng chân chính đứng trên đỉnh cao của giới tu hành. Hắn vốn đang bế quan, đột nhiên cảm nhận được tâm phúc của mình – vị tướng quân dẫn quân đi chinh phạt hạ giới – biến mất không một dấu vết. Theo dấu nhân quả, hắn tìm được tới tận cái hồ nhỏ bé này.

Cả Thanh Vân Môn lâm vào hoảng loạn. Chưởng môn Thanh Vân Tử cùng các trưởng lão vừa nghe thấy giọng nói đã cảm thấy máu trong người sôi sục, kinh mạch gần như đứt đoạn.

“Tiên… Tiên Đế hạ phàm!” Thanh Vân Tử run cầm cập, sắc mặt trắng bệch nhìn lên không trung.

Trong khi đó, ở hậu sơn, Diệp Mặc đang ngẩng đầu nhìn đống mây đen xì trên đỉnh đầu, sắc mặt càng thêm khó coi.

“Cái tên này từ đâu ra mà gào thét to thế? Gió to như vậy, lá lại rụng hết vào ao rồi!”

Diệp Mặc cáu kỉnh nhìn đống lá vừa mới quét xong lại bị trận gió do vị “Tiên Đế” kia mang tới thổi tung tóe. Hắn cảm thấy cơn giận của một người muốn lười biếng nhưng bị làm phiền đang dâng trào.

Bắc Minh Tiên Đế hạ tầm mắt, lập tức khóa chặt vào hồ Trường Sinh. Hắn nhìn thấy một thiếu niên đội nón lá, trên người không có nửa điểm tu vi, đang cầm chổi tre chỉ vào mặt mình. Hắn cười lạnh, âm thanh lạnh lẽo như băng giá:

“Sâu kiến hạ giới, chính là ngươi sao? Trong ao của ngươi… sao lại có hơi thở của Tiên cấp? Mau giao ra, bản đế sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!”

Dứt lời, Bắc Minh Tiên Đế giơ tay ra, một bàn tay khổng lồ được cấu thành từ quy luật băng giá vỗ xuống, định nghiền nát cả khu hậu sơn này thành bình địa.

“Giao cái đầu nhà ngươi! Làm hỏng hết hồ cá của ta rồi!”

Diệp Mặc nổi khùng. Hắn chẳng thèm nhìn xem chiêu thức của đối phương kinh khủng thế nào, chỉ đơn giản là nhấc chiếc chổi tre già lên, hệt như lúc hắn quét lá, phẩy nhẹ một cái về phía không trung.

*Vù.*

Một luồng gió thanh đạm, thoảng qua như gió mùa thu, chẳng có chút khí thế nào xuất hiện. Thế nhưng, khi luồng gió này chạm vào bàn tay băng giá của Tiên Đế, bàn tay ấy lập tức tan biến như khói bụi gặp nắng mặt trời.

“Cái gì?!” Bắc Minh Tiên Đế trợn tròn mắt. Hắn còn chưa kịp phản ứng, luồng gió nhẹ ấy đã thổi tới trước mặt.

Hắn vội vàng huy động tất cả quy luật, pháp tắc phòng ngự, thậm chí còn triệu hồi ra cả Đế khí là “Bắc Minh Chung” để che chắn. Nhưng tất cả đều vô dụng. Chiếc chuông cấp Tiên Đế vừa chạm vào luồng gió đã kêu “loảng xoảng” một tiếng rồi nứt vỡ như đồ sành sứ rẻ tiền.

Bắc Minh Tiên Đế cảm thấy một sức mạnh không thể kháng cự từ trong u minh đánh tới. Hắn giống như một con diều đứt dây, lộn mấy vòng trên không trung rồi “bẹp” một tiếng, rơi thẳng xuống bãi cỏ ngay cạnh ao cá, đúng lúc đập mặt vào đống lá khô.

“Khụ… khụ… không thể nào… Ngươi là ai?” Bắc Minh Tiên Đế hoảng loạn cực độ. Hắn muốn đứng dậy nhưng phát hiện toàn bộ tu vi Tiên Đế của mình đã bị phong ấn hoàn toàn. Lúc này, hắn không khác gì một phàm nhân chân yếu tay mềm.

Diệp Mặc chống chổi, đi tới trước mặt vị khách không mời mà đến, tức giận quát:

“Nhìn xem ngươi đã làm gì! Lá rụng đầy ao rồi này! Ngươi có biết ta phải quét mất bao nhiêu thời gian không?”

Bắc Minh Tiên Đế ngơ ngác nhìn Diệp Mặc. Hắn đường đường là chủ nhân của Bắc Hải, chúng sinh quỳ lạy, bây giờ lại bị một tên “ngư dân” mắng vì chuyện… lá rụng?

Linh Nhi nhảy từ trên cây xuống, tò mò nhìn Tiên Đế rồi nói với Diệp Mặc:

“Chủ nhân, người này trông khỏe mạnh đấy chứ, tay chân cũng dài. Hay là bắt hắn ở lại làm công đi? Muội lười quét lá lắm rồi.”

Diệp Mặc nghe vậy, mắt chợt sáng lên. Hắn đánh giá Bắc Minh Tiên Đế một lượt, gật đầu vẻ đắc ý:

“Ý kiến hay! Này, ngươi tên là gì? Từ đâu đến?”

Bắc Minh Tiên Đế nghiến răng, khí tiết ngất trời: “Bản đế là Bắc Minh Thiên Quân, thà chết chứ không…”

*Chát!*

Diệp Mặc cầm cán chổi gõ nhẹ lên đầu hắn một cái. Một tiếng nổ oanh tạc vang lên trong thức hải Tiên Đế, khiến hắn thấy cả vạn con cá đang bơi lội trong não mình.

“Bản đế cái gì mà bản đế? Ở đây không có Đế, chỉ có cá. Muốn sống thì cầm chổi quét sạch lá ở đây, quét không sạch thì hôm nay đừng hòng ăn cơm!”

Nói đoạn, Diệp Mặc nhét chiếc chổi tre vào tay vị Tiên Đế đang ngây người như phế nhân.

Bắc Minh Tiên Đế cầm lấy chiếc chổi tre, định dùng lực bẻ gãy nó để giữ lấy tôn nghiêm cuối cùng. Thế nhưng hắn kinh hãi nhận ra, cái chổi này dường như nặng nghìn cân, mỗi sợi tre đều chứa đựng thiên địa đạo vận. Hắn… bẻ không nổi.

Ở dưới nước, con Hắc Long Ngư nhô đầu lên, nhìn Tiên Đế bằng ánh mắt “đồng cảm”. Nó phun ra một búng nước nhỏ như đang chào hỏi đồng nghiệp mới.

Cùng lúc đó, Thanh Vân Tử và Liễu Nhất Phi cũng vừa chạy đến nơi. Họ nhìn thấy cảnh tượng nghìn năm có một: Vị “Tiên Đế” khí thế kinh thiên lúc nãy, lúc này đang lóng ngóng cầm chổi, vụng về quét đống lá phong vàng úa dưới sự giám sát của Diệp Mặc.

“Diệp… Diệp sư đệ, người này là ai vậy?” Thanh Vân Tử lắp bắp, cảm nhận được hơi thở mặc dù đã bị phong ấn nhưng vẫn vô cùng cao quý của Bắc Minh.

Diệp Mặc phủi phủi tay, hững hờ đáp:

“À, lão già này à? Vừa nãy chắc là tán tu đi lạc, rơi từ trên trời xuống làm hỏng đống lá của em. Em thấy lão cũng tội nghiệp, lại có chút sức vóc, nên giữ lại cho lão làm công lấy bữa cơm. Tông môn mình thiếu người quét dọn, cứ để lão giúp việc vặt đi.”

Tiên Đế quét lá?

Thanh Vân Tử cảm thấy tim mình như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Liễu Nhất Phi thì chỉ biết đưa tay che miệng, đôi mắt xinh đẹp nhìn Diệp Mặc với sự sùng bái không sao tả xiết. Sư đệ của nàng, rốt cuộc đã mạnh đến mức nào rồi? Ngay cả Tiên Đế hạ phàm cũng chỉ xứng đáng cầm chổi quét lá mùa thu cho hắn?

Bắc Minh Tiên Đế vừa quét lá vừa ứa nước mắt. Hắn cảm nhận được linh khí quanh cái hồ này nồng đậm đến mức đáng sợ, mỗi hơi thở quét lá thực chất là một lần hắn được tẩy tủy phạt cốt bằng đạo tắc tinh khiết nhất. Hắn chợt nhận ra… vị “Ngư ông” này có lẽ không phải là cao nhân, mà là một vị Đạo Tổ vi hành!

Nghĩ đến đây, Bắc Minh Tiên Đế bỗng nhiên không thấy nhục nhã nữa. Hắn ưỡn ngực, hăng hái vung chổi quét thật mạnh.

*“Quét lá cho Đạo Tổ, đây là cơ duyên! Là đại cơ duyên!”*

Diệp Mặc thấy vị khách này bỗng dưng nhiệt tình hẳn lên, gật đầu hài lòng:

“Được, chăm chỉ đấy. Linh Nhi, lát nữa mang cho lão một bát nước ao mà uống. Chúng ta đi ngủ trưa thôi.”

Tiếng gió thu xào xạc, hồ Trường Sinh trở lại vẻ yên bình vốn có. Chỉ có điều, trong đội ngũ của Thanh Vân Môn từ nay về sau có thêm một ông lão quét lá, hễ thấy ai định tới gần hồ cá là lại cầm chổi đuổi đánh với khí thế… san bằng cả thế giới.

Mà Diệp Mặc vẫn ngồi đó, nón lá che mặt, tiếng ngáy khẽ khàng hòa cùng nhịp vỗ của những con linh ngư dưới nước. Thành Đạo Tổ ư? Hắn chẳng quan tâm, miễn là có người quét lá cho hắn đi ngủ là được.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8