Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 156

Cập nhật lúc: 2026-03-14 19:51:32 | Lượt xem: 2

Cánh cổng ánh sáng rực rỡ từ từ khép lại phía sau, để lại Lâm Phàm đứng sừng sững trên một nền đá cổ kính, bề mặt khắc đầy những phù văn huyền ảo. Xung quanh hắn, không khí đặc quánh Tiên Linh Chi Khí, nồng đậm đến mức có thể hóa lỏng thành sương mù bao phủ khắp nơi. Đây chính là Đại Lục Trung Ương, nơi được mệnh danh là trung tâm của phàm giới, vùng đất mà vô số cường giả từ các tiểu lục địa hạ đẳng khao khát đặt chân đến.

Lâm Phàm hít sâu một hơi, cảm nhận sự khác biệt rõ rệt. Linh khí ở đây không chỉ dồi dào gấp trăm lần tiểu lục địa của hắn, mà còn mang theo một sự tinh khiết và uy áp khó tả, như thể mỗi hạt linh khí đều chứa đựng một phần của Đại Đạo. Toàn bộ cơ thể hắn như được gột rửa, từng tế bào đều reo vang vì được tắm mình trong nguồn năng lượng tối thượng. Thiên Đạo mảnh vỡ trong cơ thể hắn cũng khẽ rung động, như đang thức tỉnh sau giấc ngủ dài.

Trước mắt hắn là một quảng trường rộng lớn được xây dựng từ những khối đá khổng lồ màu trắng ngọc, cao vút lên tận tầng mây. Những tòa kiến trúc xung quanh đều mang phong cách cổ xưa nhưng không kém phần tráng lệ, với những mái vòm cong vút, những cột trụ điêu khắc tinh xảo và những ngọn tháp chọc trời ẩn hiện trong màn sương linh khí. Tiếng người ồn ào, tiếng pháp khí va chạm, tiếng thú cưỡi gầm gừ vang vọng khắp nơi, tạo nên một bức tranh sống động về một thế giới tu luyện thịnh vượng.

Hắn không phải người duy nhất vừa phi thăng. Xung quanh Đài Thăng Tiên, vài luồng sáng khác cũng vừa tắt, để lộ ra những tu sĩ với vẻ mặt kinh ngạc và hưng phấn không kém. Tuy nhiên, phần lớn những người ở đây đều đã có vẻ ngoài ung dung, khí độ bất phàm, rõ ràng đã đến Đại Lục Trung Ương từ lâu. Ánh mắt họ quét qua những tân phi thăng giả, mang theo sự tò mò, đánh giá, và cả một chút khinh thường.

“Lại thêm mấy con cá chạch từ ao cạn bơi lên đây rồi,” một giọng nói chói tai vang lên gần đó, thu hút sự chú ý của Lâm Phàm. Hắn quay đầu nhìn lại.

Một nhóm ba thiếu niên đang đứng cách đó không xa, ăn mặc lụa là, khí chất ngạo mạn. Người vừa nói là một thiếu niên béo lùn, gương mặt vênh váo, tay cầm quạt ngọc. Bên cạnh hắn là một thiếu niên cao gầy, mắt híp lại đầy vẻ khinh miệt, và một thiếu niên khác có vẻ ngoài anh tuấn hơn một chút, nhưng ánh mắt cũng chẳng mấy thiện cảm.

Lâm Phàm liếc nhìn, Thiên Đạo hệ thống trong cơ thể hắn tự động phân tích. Tu vi của ba người này đều ở cấp độ Thần Anh Cảnh sơ kỳ đến trung kỳ, cao hơn hắn một tiểu cảnh giới. Tuy nhiên, căn cơ của họ có vẻ không vững chắc, và linh khí trong cơ thể cũng không tinh thuần bằng hắn, dù hắn chỉ mới đột phá tới Nguyên Anh Cảnh đỉnh phong.

“Nhìn xem cái bộ dạng nhà quê của chúng kìa,” thiếu niên cao gầy cười khẩy, “Đến Đại Lục Trung Ương mà cứ như vừa từ chuồng heo chui ra. Linh khí hạ giới thật sự làm người ta ngu độn đến mức này sao?”

“Đừng nói thế, Tam Ca,” thiếu niên anh tuấn hơn giả vờ can ngăn, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ trêu tức. “Họ cũng vất vả lắm mới phi thăng được. Dù sao thì, cũng không thể trách họ được, ai bảo sinh ra ở những nơi hẻo lánh, tài nguyên cằn cỗi chứ?”

Ba người cười rộ lên, tiếng cười vang vọng khắp quảng trường, thu hút thêm vài ánh mắt tò mò khác. Những tu sĩ mới phi thăng khác đều cúi đầu, cố gắng lảng tránh, không dám phản bác. Họ biết thân phận mình thấp kém, không muốn gây chuyện với những “Thiếu Gia” địa phương này.

Lâm Phàm vẫn đứng đó, vẻ mặt không chút biểu cảm. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Trong ký ức mơ hồ của Thiên Đạo Nguyên Thủy, hắn đã thấy qua vô số thế giới, vô số chủng tộc, và thái độ khinh miệt này không có gì lạ lẫm. Nó giống như một quy luật bất thành văn của các thế giới tu luyện: kẻ mạnh khinh kẻ yếu, kẻ giàu khinh kẻ nghèo, kẻ đến từ thế giới cao đẳng khinh kẻ đến từ thế giới hạ đẳng.

Hắn đang định tìm một chỗ để đăng ký thân phận và tìm hiểu thông tin, thì thiếu niên béo lùn kia đột nhiên chặn đường hắn. Hắn ta vung quạt ngọc, phả ra một luồng linh khí nhẹ nhàng, nhưng đủ để đẩy Lâm Phàm lùi lại vài bước.

“Này tên nhà quê kia, đi đứng không biết nhìn đường à?” thiếu niên béo lùn vênh váo. “Đây là quảng trường chính của Vạn Tượng Thành, không phải nơi để ngươi đi lại tùy tiện. Cút sang một bên!”

Lâm Phàm khẽ nhíu mày. Hắn không thích gây chuyện, nhưng cũng không phải kẻ dễ bị bắt nạt. Hắn nhìn thẳng vào mắt thiếu niên béo lùn, ánh mắt sâu thẳm như vũ trụ vô tận, khiến đối phương bất giác rùng mình.

“Ta đang tìm nơi đăng ký,” Lâm Phàm bình thản nói, giọng điệu không nhanh không chậm, nhưng lại mang theo một sự uy nghiêm khó tả. “Nếu ngươi không có việc gì thì đừng cản đường.”

Thiếu niên béo lùn giật mình bởi ánh mắt đó, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ ngạo mạn. “Hừ, giọng điệu ngông cuồng! Ngươi nghĩ mình là ai? Ở đây, ta là Trần Hạo, con cháu Trần gia, một trong tứ đại gia tộc của Vạn Tượng Thành này! Ngươi chỉ là một tên hạ giới, dám nói chuyện với ta như vậy?”

Hắn ta vung quạt mạnh hơn, một luồng linh lực mạnh mẽ hơn đánh thẳng vào Lâm Phàm, rõ ràng muốn dạy cho hắn một bài học. Các tu sĩ xung quanh đều lắc đầu, thở dài. Tên Trần Hạo này nổi tiếng hống hách, xem ra tân phi thăng giả này sắp gặp xui xẻo rồi.

Thế nhưng, điều làm mọi người bất ngờ là Lâm Phàm vẫn đứng yên. Luồng linh lực va vào người hắn như va vào một tấm chắn vô hình, hoàn toàn tan biến mà không gây ra chút ảnh hưởng nào. Thậm chí, Lâm Phàm còn không nhúc nhích dù chỉ một li.

Trần Hạo trợn tròn mắt, vẻ mặt kinh ngạc tột độ. Hắn ta không tin vào mắt mình. Dù chỉ là một đòn thăm dò, nhưng cũng đủ để hất văng một Nguyên Anh Cảnh tầm thường. Thế mà tên này lại đứng vững như núi!

“Ngươi… ngươi là ai?” Trần Hạo lắp bắp, trong giọng nói đã có chút hoảng sợ.

Thiếu niên cao gầy và thiếu niên anh tuấn kia cũng cau mày, nhìn Lâm Phàm với ánh mắt dò xét hơn. Họ cảm thấy có điều gì đó bất thường ở tên hạ giới này.

Lâm Phàm không trả lời. Hắn chỉ khẽ lắc đầu, rồi bước một bước nhẹ nhàng về phía trước. Trần Hạo, với tu vi Thần Anh Cảnh sơ kỳ, lại không thể nào cử động được, như thể có một ngọn núi vô hình đè lên người hắn. Hắn ta chỉ cảm thấy một áp lực vô biên, một sức mạnh vượt xa sự hiểu biết của mình, dù Lâm Phàm không hề giải phóng bất kỳ linh lực nào rõ rệt.

Lâm Phàm lướt qua Trần Hạo như một làn gió, nhẹ nhàng đến mức không để lại dấu vết. Khi hắn đi ngang qua, Trần Hạo mới cảm thấy áp lực biến mất, hắn ta loạng choạng lùi lại, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo.

“Chuyện gì vừa xảy ra vậy?” Trần Hạo thều thào, mắt vẫn dán vào bóng lưng Lâm Phàm đang dần hòa vào đám đông.

“Ta… ta không biết,” thiếu niên cao gầy cũng hoảng sợ. “Hắn ta không hề ra tay, nhưng lại khiến ngươi không thể nhúc nhích. Khí tức của hắn… quá bình thường, nhưng lại mang theo một sự uy áp đáng sợ.”

Thiếu niên anh tuấn kia im lặng, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư. “Người này không đơn giản. Hắn ta che giấu tu vi rất tốt, hoặc hắn có một loại thể chất đặc biệt nào đó. Trần Hạo, chúng ta không nên chọc vào loại người này.”

Xa xa, Lâm Phàm đã tìm thấy một tòa nhà lớn với tấm biển đề “Thiên Lý Các – Nơi Đăng Ký & Thông Tin”. Hắn bước vào, để lại phía sau ba thiếu gia đang còn bàng hoàng và những ánh mắt kinh ngạc của những người chứng kiến.

Trong lòng Lâm Phàm, hắn không hề tức giận. Thay vào đó, hắn cảm thấy một sự bình thản đến lạ. Những kẻ như Trần Hạo chỉ là những hòn đá nhỏ trên con đường của hắn. Đại Lục Trung Ương này rộng lớn hơn nhiều, và những thử thách phía trước chắc chắn sẽ khắc nghiệt hơn gấp vạn lần.

Hắn nhớ lại những mảnh ký ức Thiên Đạo chợt lóe lên trong quá trình phi thăng. Về những vũ trụ rộng lớn hơn, về những thực thể kinh hoàng như Hư Vô Thôn Phệ Giả, và về sứ mệnh tái tạo Thiên Đạo của mình. Những trò hề của mấy thiếu gia này chẳng đáng bận tâm.

“Đây mới chỉ là khởi đầu,” Lâm Phàm thầm nhủ. “Đại Lục Trung Ương này, ta sẽ chinh phục. Và xa hơn nữa, Tiên Giới, Thần Giới, và cả Hư Không vô tận, tất cả sẽ nằm dưới chân Thiên Đạo mới.”

Với một tâm thế vững vàng và một ý chí kiên định, Lâm Phàm bước vào Thiên Lý Các, sẵn sàng đối mặt với những thử thách đầu tiên của Đại Lục Trung Ương, nơi mà thực lực mới là tiếng nói cuối cùng, và nơi hắn sẽ bắt đầu hành trình thu thập thêm các mảnh vỡ Thiên Đạo, từng bước thức tỉnh bản nguyên của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8