Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 157

Cập nhật lúc: 2026-03-14 19:52:01 | Lượt xem: 2

Thiên Kiếm Thành, một trong Cửu Đại Chủ Thành của Đại Lục Trung Ương, sừng sững uy nghi dưới vòm trời rộng lớn. Những tòa kiến trúc hùng vĩ vươn cao, chạm tới tầng mây, được điêu khắc tinh xảo từ những loại đá quý hiếm và hợp kim thần bí. Từng con đường lát đá ngọc bích lấp lánh, rộng thênh thang, tấp nập những dòng người tu sĩ qua lại. Tiên linh chi khí đậm đặc đến mức có thể hóa lỏng thành sương mù bồng bềnh trên mái hiên, mỗi hơi thở đều mang lại cảm giác sảng khoái, tẩy rửa tạp chất trong kinh mạch. Lâm Phàm, sau khi phi thăng, đã mất vài ngày để thích nghi với mật độ linh khí kinh người này, cũng như để hấp thu một phần nhỏ các pháp tắc cao cấp hơn của thế giới, củng cố cảnh giới của mình.

Hắn đi bộ trên phố, ánh mắt trầm tĩnh quan sát mọi thứ xung quanh. Khác với tiểu lục địa hạ đẳng, ở đây, cảnh giới tu vi không còn là chuyện hiếm lạ. Hàng loạt cường giả Nguyên Anh, Hóa Thần đi lại như người thường, thậm chí đôi lúc còn có thể cảm nhận được khí tức mơ hồ của những bậc Đại Thừa hoặc Bán Tiên ẩn mình trong các lầu các sang trọng. Những cỗ phi hành pháp bảo lấp lánh ánh sáng, mang theo những phù hiệu gia tộc cổ xưa, lướt ngang bầu trời như sao băng, tạo nên một cảnh tượng tráng lệ mà ở hạ giới hắn chưa từng dám tưởng tượng.

Lâm Phàm bước vào Vạn Bảo Lâu, một tiệm kinh doanh vật liệu và pháp bảo lớn nhất Thiên Kiếm Thành. Bên trong, đủ loại kỳ trân dị bảo được trưng bày, từ linh dược ngàn năm tỏa hương thơm ngát, đến những mảnh vỡ của Thần Khí cổ xưa lấp lánh u quang. Hắn không vội vàng tìm kiếm thứ gì cụ thể, chỉ đơn giản là đi dạo, để hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể mình âm thầm hoạt động. Mỗi khi lướt qua một vật phẩm, vô số thông tin về nguồn gốc, thuộc tính, và tiềm năng tiến hóa của nó lại hiện lên trong tâm trí hắn. Đây chính là lợi thế lớn nhất của hắn ở thế giới mới này, cho phép hắn nhìn thấu bản chất của mọi thứ.

Hắn dừng lại trước một gian hàng nhỏ, nơi trưng bày một khối đá xám xịt, trông vô cùng bình thường, không hề có chút linh khí nào. Những người tu sĩ khác đều lướt qua, không thèm liếc mắt. Nhưng Lâm Phàm lại cảm thấy có một luồng năng lượng cực kỳ cổ xưa, ẩn sâu bên trong khối đá. Hệ thống cũng đã đưa ra những phân tích sơ bộ: “Đá Khởi Nguyên Hư Vô: Một mảnh vỡ nhỏ của Hư Vô Thạch, mang theo khí tức của Hư Vô, có khả năng dung hợp với các pháp tắc, nhưng cần được kích hoạt bằng năng lượng Thần cấp hoặc Tiên cấp. Tiềm năng tiến hóa: Cực cao.

“Hư Vô Thạch ư?” Lâm Phàm lẩm bẩm, nội tâm chấn động. Khối đá này có vẻ như có liên quan đến Hư Vô Thôn Phệ Giả, hoặc ít nhất là đến bản chất của Hư Vô. Đây là một phát hiện bất ngờ và quan trọng. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào khối đá, cảm nhận sự lạnh lẽo và tĩnh mịch của nó.

Đúng lúc này, một nhóm người ồn ào bước vào Vạn Bảo Lâu, lập tức thu hút sự chú ý của toàn bộ cửa hàng. Dẫn đầu là một nam tử phong thái ngạo mạn, khoác trên mình bộ kim bào thêu hình rồng vàng, khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ kiêu căng. Bên cạnh hắn là một nữ tử váy lụa trắng muốt, dung mạo tuyệt mỹ, khí chất thanh cao nhưng ánh mắt lại ẩn chứa vẻ khinh thường. Theo sau là vài tùy tùng và đệ tử, tất cả đều mang theo khí tức cường đại, ít nhất cũng là Nguyên Anh Kỳ.

“Hừm, Vạn Bảo Lâu này ngày càng xuống cấp rồi,” thiếu gia kim bào hất cằm, ánh mắt quét qua những tu sĩ xung quanh với vẻ coi thường. “Toàn là hạng tầm thường, đến cả linh khí cũng không đủ để thở.”

Nữ tử váy trắng khẽ cười, giọng nói trong trẻo nhưng đầy mỉa mai: “Thiên Vũ ca ca nói phải, Đại Lục Trung Ương rộng lớn là vậy, nhưng những kẻ từ hạ giới phi thăng lên, dù có chút cơ duyên, cũng chẳng thể nào thoát khỏi bản chất phàm tục. Càng lên cao, càng thấy rõ sự khác biệt.”

Thiếu gia kim bào, Long Thiên Vũ, gia tộc Long Thị lừng danh, cười lớn: “Đúng vậy, Tuyết Nhi muội muội nói chí lý. Ta nghe nói gần đây lại có mấy kẻ hạ giới đột phá phi thăng lên. Đúng là phiền phức. Cứ tưởng lên đây là có thể đổi đời, nào ngờ chỉ là chuột chũi bò vào cung điện, chật chội thêm chỗ mà thôi.”

Những tùy tùng phía sau lập tức phụ họa, cười vang, khiến bầu không khí trong Vạn Bảo Lâu trở nên căng thẳng. Các tu sĩ khác, dù không vui, cũng chỉ dám cúi đầu, không dám lên tiếng phản bác, bởi vì gia tộc Long Thị và Mộ Dung Thị đều là những thế lực đứng đầu Đại Lục Trung Ương, không ai dám chọc vào.

Lâm Phàm vẫn đứng trước gian hàng đá, tay vẫn chạm vào khối Khởi Nguyên Hư Vô Thạch, không hề để ý đến sự ồn ào. Hắn đang cố gắng dùng một phần linh lực nhỏ để thăm dò sâu hơn vào khối đá, nhưng đột nhiên, một lực đẩy nhẹ từ phía sau khiến hắn loạng choạng. Khối đá suýt chút nữa rơi khỏi tay.

“Này, thằng nhãi kia! Ngươi không có mắt à?” Một tùy tùng của Long Thiên Vũ gắt gỏng, vẻ mặt hung dữ. “Dám chắn đường thiếu gia và tiểu thư sao? Ngươi là kẻ hạ giới vừa lên à? Nhìn cái bộ dạng quê mùa của ngươi là biết rồi, còn dám vào Vạn Bảo Lâu này sao?”

Lâm Phàm quay lại, ánh mắt bình thản nhìn tùy tùng. Hắn không nói gì, chỉ đơn giản là đứng thẳng dậy, tay vẫn nắm chặt khối đá. Ánh mắt hắn lướt qua Long Thiên Vũ và Mộ Dung Tuyết, không một chút sợ hãi hay tự ti.

Long Thiên Vũ nhướng mày, có vẻ thích thú trước sự “gan dạ” của Lâm Phàm. “Ồ, còn có chút cốt khí đấy. Để ta xem, cái tên hạ giới này tu vi gì… Ồ, mới chỉ là Luyện Hư Kỳ sơ cấp sao? Hừm, đúng là rác rưởi. Luyện Hư Kỳ mà cũng dám phi thăng lên Đại Lục Trung Ương này? Ngươi tưởng đây là nơi nào hả?” Hắn dùng thần thức quét qua Lâm Phàm, và kết quả hiển thị đúng là Luyện Hư Kỳ, cấp độ mà ở hạ giới đã là cường giả đỉnh phong, nhưng ở Đại Lục Trung Ương này thì chỉ là cấp độ nhập môn, thậm chí còn thấp hơn so với hầu hết các đệ tử gia tộc lớn.

Mộ Dung Tuyết che miệng cười khẩy: “Long Thiên Vũ ca ca, chắc hắn nghĩ mình có chút vận may phi thăng là có thể ngang hàng với chúng ta. Thật là buồn cười. Còn cầm một khối đá vô dụng làm gì chứ? Chắc là nhặt được ở đâu đó dưới hạ giới, coi như bảo bối.”

Lâm Phàm vẫn giữ im lặng, nhưng nội tâm hắn lại khác. Hệ thống đã quét qua Long Thiên Vũ và Mộ Dung Tuyết. “Long Thiên Vũ: Long Huyết Chi Thể, Tiên Thiên Linh Căn cấp cao, tu vi Hợp Thể Kỳ đỉnh phong. Công pháp: Cửu Long Phá Thiên Quyết (Bán Thần cấp). Điểm yếu: Công pháp có một chỗ sai lệch nhỏ, linh lực không hoàn toàn thuần khiết. Tính cách: Ngạo mạn, tự phụ, dễ bị kích động.

Mộ Dung Tuyết: Băng Phách Thánh Thể, Tiên Thiên Linh Căn cấp cao, tu vi Hợp Thể Kỳ trung cấp. Công pháp: Huyền Băng Luyện Tâm Kinh (Bán Thần cấp). Điểm yếu: Thể chất bị ảnh hưởng bởi một loại khí độc cổ xưa, nếu không hóa giải sẽ khó đột phá Đại Thừa. Tính cách: Kiêu kỳ, lòng dạ hẹp hòi.

Trong mắt Lâm Phàm, những “thiên tài” này không có gì đáng sợ. Hắn có thể nhìn thấy rõ ràng mọi điểm yếu, mọi tiềm năng của họ. Ngay cả công pháp Bán Thần cấp mà họ tự hào cũng có thể được “tiến hóa” thành phiên bản hoàn hảo hơn trong mắt hắn. Tuy nhiên, hắn biết bây giờ không phải lúc để bộc lộ tất cả.

“Ngươi còn dám nhìn bọn ta?” Long Thiên Vũ thấy Lâm Phàm không hề cúi đầu, càng thêm tức giận. Hắn tung ra một luồng khí thế mạnh mẽ, ép thẳng vào Lâm Phàm, muốn khiến hắn quỳ xuống. “Một kẻ hạ giới thấp kém, ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không?”

Luồng khí thế như một ngọn núi đè xuống, khiến không khí xung quanh Lâm Phàm như đặc quánh lại. Các tu sĩ khác trong Vạn Bảo Lâu đều nín thở, nghĩ rằng Lâm Phàm sẽ phải chịu nhục. Nhưng Lâm Phàm vẫn đứng vững, cơ thể hắn như một tảng đá không thể lay chuyển. Linh hồn Thiên Đạo trong hắn nhẹ nhàng chống đỡ, hóa giải áp lực. Hắn không hề lùi một bước.

Long Thiên Vũ hơi bất ngờ. Một Luyện Hư Kỳ mà có thể chịu được áp lực của Hợp Thể Kỳ đỉnh phong mà không biến sắc? Hắn nheo mắt, trong lòng dấy lên một tia nghi hoặc nhỏ nhoi.

Lâm Phàm mỉm cười nhạt, cuối cùng cũng cất tiếng nói, giọng điệu bình thản như nước: “Thứ ta cầm trong tay, đối với các ngươi có thể là vô dụng. Nhưng đối với người biết cách sử dụng, nó có giá trị hơn bất kỳ Tiên Khí nào các ngươi đang sở hữu.” Hắn khẽ vuốt ve khối Khởi Nguyên Hư Vô Thạch, ánh mắt sâu thẳm, như nhìn thấu hàng vạn năm lịch sử.

Lời nói của Lâm Phàm khiến Long Thiên Vũ và Mộ Dung Tuyết giật mình. Họ nhìn khối đá xám xịt trong tay Lâm Phàm, rồi lại nhìn vẻ mặt bình tĩnh của hắn. Một Tiên Khí? Một khối đá vô dụng mà hắn dám nói hơn Tiên Khí? Đây là điên rồ, hay là… có ẩn tình gì?

“Vô nghĩa!” Mộ Dung Tuyết hừ lạnh. “Chỉ là một khối đá phàm tục, dám khoác lác. Ngươi tưởng ai cũng là kẻ ngu ngốc như ngươi sao?”

Long Thiên Vũ cũng khôi phục vẻ ngạo mạn: “Hừ, loại khoác lác hạ đẳng! Ngươi nghĩ bọn ta sẽ tin lời ngươi sao? Cút đi! Đừng để ta phải ra tay, kẻo lại nói ta ức hiếp kẻ yếu.” Hắn vung tay áo, một luồng kình phong cuộn trào, muốn đẩy Lâm Phàm ra khỏi cửa hàng.

Lâm Phàm nhẹ nhàng tránh né luồng kình phong, không hề va chạm với bất kỳ ai, rồi quay lưng bước đi. Hắn không thèm tranh cãi thêm. Với hắn, những kẻ này chỉ là bước đệm trên con đường của mình. “Sức mạnh không nói lên tất cả, tầm nhìn mới là điều quan trọng,” hắn khẽ nói, chỉ đủ cho những người gần đó nghe thấy, rồi biến mất khỏi Vạn Bảo Lâu.

Long Thiên Vũ và Mộ Dung Tuyết nhìn theo bóng lưng Lâm Phàm, trong lòng vẫn còn chút khó chịu. Vị tu sĩ Luyện Hư Kỳ kia đã khiến họ mất mặt, nhưng họ lại không thể thực sự ra tay. Hắn ta quá bình tĩnh, quá tự tin, khiến họ không thể nhìn thấu. Mộ Dung Tuyết khẽ nhíu mày, nhìn khối đá xám xịt vừa rồi Lâm Phàm cầm. Chẳng lẽ, nó thực sự có gì đó đặc biệt?

Bên ngoài Vạn Bảo Lâu, Lâm Phàm bước đi trên phố, khối Khởi Nguyên Hư Vô Thạch đã được hắn cất vào trong không gian trữ vật. Hắn biết, Đại Lục Trung Ương này tràn ngập những kẻ ngạo mạn và tự phụ như Long Thiên Vũ. Nhưng hắn cũng biết, nó cũng là nơi ẩn chứa vô vàn cơ duyên và bí mật. Những mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn cần thu thập chắc chắn sẽ nằm trong tay những cường giả, hoặc ẩn mình trong những cấm địa mà không phải ai cũng có thể tiếp cận.

Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm của Đại Lục Trung Ương, nơi những luồng linh khí cuộn trào, nơi những pháp tắc cao cấp hơn đang chờ đợi hắn khám phá. “Đại Lục Trung Ương, ta đến rồi,” hắn thầm nhủ. “Những kẻ coi thường ta, rồi sẽ phải kinh ngạc. Con đường Thiên Đạo của ta, mới chỉ vừa bắt đầu.” Ánh mắt hắn lóe lên sự kiên định và ý chí sắt đá. Hắn sẽ không chỉ chinh phục thế giới này, mà còn vượt qua cả những giới hạn của vũ trụ, để hoàn thành sứ mệnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8