Thiên Đạo Trùng SinhChương 161
Ánh nắng ban mai xuyên qua những mái ngói lưu ly của Vạn Đạo Thánh Địa, rọi xuống quảng trường rộng lớn được lát bằng ngọc thạch huyền ảo. Hôm nay là ngày các đệ tử mới, bao gồm cả những người phi thăng từ hạ giới và những thiên tài bản địa của Đại Lục Trung Ương, tập trung để tham gia vòng khảo hạch đầu tiên. Mục đích là để phân loại và định hướng tu luyện cho mỗi người.
Lâm Phàm đứng giữa đám đông, cảm nhận luồng khí tức dồi dào và thuần khiết hơn gấp bội so với tiểu lục địa của hắn. Mỗi một đệ tử ở đây đều mang theo khí chất bất phàm, ánh mắt kiêu ngạo hoặc tự tin. Nhưng phần lớn ánh mắt họ dành cho Lâm Phàm và vài người phi thăng khác là sự khinh thường không che giấu. Họ là những “người hạ giới”, không xứng đáng sánh vai với những “thiên chi kiêu tử” của Đại Lục Trung Ương.
“Nhìn xem, đó chính là kẻ đến từ hạ giới, Lâm Phàm gì đó,” một giọng nói đầy vẻ chế giễu vang lên. Lãnh Thiên Phong, thiếu chủ của Lãnh Gia, một gia tộc tu luyện lâu đời, khoanh tay đứng cạnh Kim Vũ Hạo, đệ tử hạt giống của một tông môn cấp một. Cả hai đều có tu vi Nguyên Anh kỳ đỉnh phong, chỉ cách Hóa Thần một bước, vượt xa Lâm Phàm hiện tại (Vô Thường Cảnh, tương đương với Nguyên Anh sơ kỳ của Đại Lục Trung Ương). “Nghe nói hắn ở hạ giới còn được xưng là Chí Tôn, thật nực cười. Đến đây chỉ e còn không bằng một đệ tử ngoại môn.”
Kim Vũ Hạo khẽ cười khẩy, ánh mắt lướt qua Lâm Phàm như thể nhìn một hạt bụi. “Cứ để hắn ảo tưởng sức mạnh đi. Đại Lục Trung Ương này không phải là nơi để những kẻ phế vật từ hạ giới gây sóng gió.”
Lâm Phàm khẽ nhíu mày. Hắn không quan tâm đến những lời nói đó, nhưng sự kiên nhẫn của hắn cũng có giới hạn. Hắn đến đây để tìm kiếm mảnh vỡ Thiên Đạo, không phải để chịu đựng sự khinh miệt vô cớ.
Đúng lúc đó, một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ, khí chất uy nghiêm, bước ra. Đó là Trưởng Lão Trần, người phụ trách việc khảo hạch đệ tử mới. Ông phất tay áo, một màn hình ánh sáng khổng lồ hiện ra giữa quảng trường, hiển thị nội dung khảo hạch.
“Các ngươi lắng nghe,” Trưởng Lão Trần cất giọng trầm bổng, “Khảo hạch hôm nay gồm ba vòng. Vòng một: Đo lường mức độ tinh khiết và mật độ linh lực trong đan điền. Vòng hai: Giải mã trận pháp ‘Cửu Cung Mê Tung’. Vòng ba: Đối chiến với Huyễn Cảnh Thú cấp thấp. Ai vượt qua tất cả sẽ được chia vào các nhánh tu luyện phù hợp.”
Các đệ tử bắt đầu xôn xao. Vòng một là khảo hạch căn cơ, vòng hai kiểm tra trí tuệ và sự hiểu biết về Đạo, vòng ba là thử thách thực chiến. Đây là một bài kiểm tra toàn diện.
Vòng một bắt đầu. Từng đệ tử bước lên một đài đá, đặt tay lên quả cầu linh thạch. Ánh sáng từ quả cầu sẽ hiển thị màu sắc và cường độ, biểu thị chất lượng linh lực. Lãnh Thiên Phong và Kim Vũ Hạo là những người đầu tiên thử sức. Linh lực của họ trong sáng, mạnh mẽ, khiến quả cầu phát ra ánh sáng vàng kim rực rỡ, biểu thị cấp độ Thượng Phẩm. Nhiều đệ tử khác cũng đạt được Trung Phẩm hoặc Thượng Phẩm, khiến những tiếng trầm trồ liên tục vang lên.
Đến lượt Lâm Phàm, hắn bước lên đài đá. Lãnh Thiên Phong và Kim Vũ Hạo nhìn hắn với vẻ chờ đợi một màn trình diễn tệ hại. “Để xem linh lực hạ đẳng của hắn sẽ thảm hại đến mức nào,” Kim Vũ Hạo thì thầm.
Lâm Phàm đặt tay lên quả cầu linh thạch. Ban đầu, quả cầu chỉ phát ra ánh sáng trắng nhạt, khiến nhiều người cười khẩy. “Ha, đúng là linh lực hạ đẳng!”
Nhưng ngay sau đó, ánh sáng trắng nhạt bắt đầu biến đổi. Nó dần trở nên trong suốt, sau đó ngưng tụ lại thành một điểm sáng nhỏ nhưng cực kỳ chói mắt, không hề có tạp chất. Mặc dù cường độ không lớn bằng ánh sáng vàng kim của Lãnh Thiên Phong, nhưng sự tinh khiết của nó lại vượt xa. Quả cầu linh thạch rung lên bần bật, như thể đang hấp thu một thứ gì đó cực kỳ tinh túy.
Trưởng Lão Trần, người đang nhắm mắt dưỡng thần, chợt mở bừng mắt. Ánh mắt ông lộ vẻ kinh ngạc. “Đây là… linh lực Nguyên Thủy? Không thể nào, loại linh lực này chỉ có thể xuất hiện ở những cấp độ tu luyện cực cao, hoặc là do thiên phú bẩm sinh vô cùng hiếm thấy!”
Hệ thống trong đầu Lâm Phàm khẽ rung lên:
“Linh lực đã qua tiến hóa cấp độ 3, đạt đến trạng thái ‘Vô Cấu Nguyên Linh’. Mức độ tinh khiết vượt xa pháp tắc của cảnh giới hiện tại. Đánh giá: Cực Phẩm.”
Khi Lâm Phàm rút tay ra, quả cầu linh thạch đã phát ra ánh sáng màu bạc lấp lánh, một màu sắc chưa từng xuất hiện trong các cuộc khảo hạch trước đây. Cả quảng trường chìm vào im lặng. Lãnh Thiên Phong và Kim Vũ Hạo há hốc mồm, khuôn mặt tái mét. Ánh sáng vàng kim của họ, tưởng chừng đã là đỉnh cao, giờ đây lại có vẻ tầm thường trước màu bạc tinh khiết của Lâm Phàm.
“Cực… Cực Phẩm Linh Lực!” Một đệ tử thì thầm, giọng run rẩy.
Trưởng Lão Trần nở một nụ cười khó hiểu, ánh mắt nhìn Lâm Phàm đầy vẻ hứng thú. “Được lắm, quả là không hổ danh người có thể phi thăng từ hạ giới. Tiếp theo, vòng hai!”
Vòng hai, giải mã trận pháp Cửu Cung Mê Tung. Trận pháp này được tạo ra bởi một Đại Trận Sư của Vạn Đạo Thánh Địa, vô cùng phức tạp và biến ảo. Thông thường, một đệ tử thiên tài phải mất ít nhất nửa canh giờ để tìm ra quy luật, thậm chí là vài giờ để phá giải hoàn toàn.
Lãnh Thiên Phong và Kim Vũ Hạo bước vào trận pháp. Họ cẩn trọng di chuyển, dùng linh lực thăm dò, cố gắng ghi nhớ từng biến hóa. Sau mười lăm phút, Lãnh Thiên Phong tìm được một lối đi, nhưng lại bị mắc kẹt ở một biến ảo khác. Kim Vũ Hạo cũng không khá hơn, hắn mất gần hai mươi phút mới có thể vượt qua một phần ba trận pháp.
Đến lượt Lâm Phàm. Hắn bước vào trận pháp, không hề dừng lại thăm dò. Dưới con mắt của hệ thống, trận pháp Cửu Cung Mê Tung trở thành một chuỗi dữ liệu phức tạp.
“Phân Tích Trận Pháp Cửu Cung Mê Tung… Hoàn tất. Đề xuất phương án tối ưu.”
Lâm Phàm di chuyển như đi dạo trong vườn, mỗi bước chân đều chính xác đến khó tin. Hắn không hề chạm vào bất kỳ cạm bẫy hay vướng vào bất kỳ ảo ảnh nào. Chỉ trong vòng ba mươi giây, Lâm Phàm đã bước ra khỏi trận pháp, đứng trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.
“Ba… ba mươi giây?” Kim Vũ Hạo lắp bắp, không tin vào mắt mình. Hắn vừa mới phá giải được một nửa, còn Lâm Phàm đã hoàn thành toàn bộ.
Trưởng Lão Trần vuốt râu, đôi mắt sáng rực. “Phá giải trận pháp trong ba mươi giây! Ngay cả những đệ tử tinh anh nhất của Thánh Địa cũng khó lòng làm được điều này. Hắn không phải là đang giải mã, mà là đã nhìn thấu bản chất của trận pháp!”
Sự kiêu ngạo trên khuôn mặt Lãnh Thiên Phong và Kim Vũ Hạo đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự kinh hãi và khó hiểu.
Vòng cuối cùng: Đối chiến Huyễn Cảnh Thú cấp thấp. Đây là một cuộc chiến trong không gian ảo ảnh, nơi đệ tử sẽ đối mặt với một con Linh Hổ Huyễn Cảnh, có tu vi tương đương Nguyên Anh kỳ trung cấp. Mục tiêu là tiêu diệt nó trong thời gian ngắn nhất.
Lãnh Thiên Phong và Kim Vũ Hạo vào trước. Cả hai đều phô diễn những công pháp mạnh mẽ, vũ khí sắc bén. Lãnh Thiên Phong mất năm phút để tiêu diệt Linh Hổ, còn Kim Vũ Hạo mất bốn phút ba mươi giây, gây ra những tiếng vỗ tay tán thưởng.
Lâm Phàm bước vào Huyễn Cảnh. Linh Hổ Huyễn Cảnh gầm gừ, vồ tới với móng vuốt sắc bén mang theo phong nhận.
Lâm Phàm không hề né tránh. Hắn khẽ vận chuyển công pháp, linh lực Vô Cấu Nguyên Linh tuôn trào, bao phủ lấy cơ thể. Đồng thời, hệ thống nhanh chóng phân tích kết cấu của Linh Hổ Huyễn Cảnh và cách vận hành của Huyễn Cảnh.
“Phân Tích Linh Hổ Huyễn Cảnh… Hoàn tất. Xác định điểm yếu: Huyễn Hạch. Đề xuất phương án tấn công: ‘Thiên Đạo Chân Quyền’ (phiên bản thu nhỏ).”
Lâm Phàm tung một quyền. Quyền pháp của hắn không hoa mỹ, nhưng lại ẩn chứa một loại quy tắc kỳ lạ, như thể nắm giữ thiên địa. Quyền ảnh xé tan không khí, trực tiếp xuyên qua phòng ngự của Linh Hổ, đánh trúng vào vị trí Huyễn Hạch.
“Gầm!” Linh Hổ Huyễn Cảnh chưa kịp phản ứng, đã bị một quyền xuyên thủng, thân thể nó bắt đầu tan biến thành những đốm sáng.
Thời gian: Ba giây.
Cả quảng trường hoàn toàn sững sờ. Ba giây! Ngay cả Trưởng Lão Trần cũng phải đứng bật dậy, ánh mắt nhìn Lâm Phàm như nhìn quái vật.
Lãnh Thiên Phong và Kim Vũ Hạo đứng như trời trồng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Ba giây đối với bốn phút ba mươi giây của họ, đó không phải là chênh lệch, đó là sự nghiền ép tuyệt đối! Họ vừa chế giễu một kẻ có thể dễ dàng nghiền nát họ chỉ bằng một cái búng tay.
“Thiên phú dị bẩm! Đây chính là thiên phú dị bẩm!” Trưởng Lão Trần cuối cùng cũng thốt lên, đôi mắt đầy vẻ phấn khích. “Đệ tử Lâm Phàm, ngươi không cần phải tham gia bất kỳ khảo hạch nào nữa. Ngươi sẽ được đặc cách trở thành đệ tử hạch tâm của Vạn Đạo Thánh Địa, và ta sẽ đích thân hướng dẫn ngươi tu luyện!”
Lời tuyên bố của Trưởng Lão Trần như một tiếng sét đánh ngang tai tất cả mọi người. Đệ tử hạch tâm! Hơn nữa còn được đích thân một vị trưởng lão cấp cao của Thánh Địa hướng dẫn! Đây là đãi ngộ mà ngay cả những thiên tài hàng đầu của Đại Lục Trung Ương cũng phải tranh giành đổ máu mới có được.
Lãnh Thiên Phong và Kim Vũ Hạo nhìn Lâm Phàm với ánh mắt phức tạp. Sự khinh thường ban đầu đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự kính sợ và một chút hối hận. Kẻ mà họ coi là “phế vật hạ giới” lại là một thiên tài chân chính, thậm chí còn vượt xa họ.
Lâm Phàm khẽ gật đầu, chấp nhận sự sắp xếp này. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Vạn Đạo Thánh Địa là một trong những thế lực mạnh nhất trên Đại Lục Trung Ương, nơi đây chắc chắn ẩn chứa những bí mật sâu xa hơn, và có thể là những mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn đang tìm kiếm.
Hành trình chinh phục Đại Lục Trung Ương của hắn, chính thức bắt đầu!