Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 162

Cập nhật lúc: 2026-03-14 19:54:00 | Lượt xem: 2

Đại Lục Trung Ương, cái tên mà Lâm Phàm từng nghe qua như một truyền thuyết xa vời ở hạ giới, giờ đây hiện ra trước mắt hắn với tất cả sự hùng vĩ và phồn thịnh. Hắn đang đứng giữa Tụ Linh Thành, một trong vô số thành trì lớn nhỏ trải dài khắp đại lục. Không khí ở đây dường như đậm đặc linh khí hơn gấp vạn lần so với bất kỳ nơi nào ở tiểu lục địa mà hắn từng sống. Mỗi phiến đá lát đường, mỗi viên gạch xây tường đều ẩn chứa những phù văn cổ xưa, tỏa ra một thứ năng lượng huyền ảo mà chỉ những cường giả Tiên Thiên cảnh trở lên mới có thể cảm nhận rõ ràng.

Kể từ khi đặt chân đến đây, Lâm Phàm đã trải qua vài ngày quan sát. Hắn nhận ra, những tu sĩ mà hắn từng coi là đỉnh phong ở hạ giới, ở đây chỉ là tầng lớp thấp nhất, thậm chí còn chưa đủ tư cách để được xem là một tu sĩ chân chính. Những người tu luyện ở Đại Lục Trung Ương thường bắt đầu từ cảnh giới Khai Mạch trở lên, và những người đạt đến Nguyên Anh, Hóa Thần ở đây mới được coi là có chút thành tựu. Những vị Tiên Nhân mà hắn từng hằng ao ước, ở đây lại là những tồn tại tầm trung, còn phía trên họ là Tiên Vương, Tiên Tôn, và xa hơn nữa là những cảnh giới mà hắn chưa thể nào hình dung được.

Sự kiêu ngạo của những người bản địa là điều không thể tránh khỏi. Lâm Phàm, với thân phận một người phi thăng từ hạ giới, tự nhiên bị coi thường. Những ánh mắt khinh miệt, những lời lẽ châm chọc là điều hắn đã quá quen thuộc. Nhưng Lâm Phàm không để tâm. Hắn biết, lời nói không thể thay đổi thực tại, chỉ có sức mạnh mới có quyền lên tiếng. Và hắn, giờ đây, đang khao khát chứng minh điều đó.

Hôm nay, Tụ Linh Thành tổ chức một sự kiện nhỏ, một buổi khảo hạch tuyển chọn đệ tử ngoại môn cho Lạc Vân Các, một tông môn không quá lớn nhưng cũng có tiếng tăm trong khu vực. Hàng trăm thiếu niên, thiếu nữ với đủ loại khí chất, từ tự tin đến kiêu ngạo, từ trầm tĩnh đến sôi nổi, đều tề tựu tại quảng trường trung tâm. Lâm Phàm cũng hòa mình vào đám đông, mục đích không phải để gia nhập Lạc Vân Các, mà để quan sát, học hỏi và tìm kiếm cơ hội. Hắn cần một sân khấu nhỏ để thử nghiệm sức mạnh của mình, cũng như để hiểu rõ hơn về tiêu chuẩn tu luyện của Đại Lục Trung Ương.

Trên đài cao, một trưởng lão của Lạc Vân Các, với tu vi ước chừng ở cảnh giới Hợp Thể, đang giới thiệu về các vòng khảo hạch. Vòng đầu tiên là kiểm tra căn cốt và linh căn. Vòng thứ hai là kiểm tra khả năng khống chế linh khí, còn vòng cuối cùng là một bài kiểm tra thực chiến nhẹ nhàng.

Một nhóm thiếu niên ăn mặc sang trọng, khí chất phi phàm, đứng gần Lâm Phàm. Họ là những công tử tiểu thư đến từ các gia tộc giàu có hoặc tông môn nhỏ hơn, có chút bối cảnh. Trong số đó, nổi bật nhất là Lý Thiên Hạo, con trai của thành chủ Tụ Linh Thành, và Mộ Dung Tuyết, tiểu thư của Mộ Dung gia, một thế lực thương nghiệp lớn.

“Nhìn xem, lại có một kẻ hạ giới đến đây thử vận may,” Lý Thiên Hạo khẽ cười khẩy, ánh mắt lướt qua Lâm Phàm với vẻ chế giễu. Hắn không nói to, nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy.

Mộ Dung Tuyết, dù xinh đẹp nhưng cũng không giấu được vẻ khinh thường. “Người hạ giới dù có phi thăng lên đây, căn cơ cũng kém cỏi hơn chúng ta rất nhiều. Cứ nhìn cái khí chất yếu ớt đó xem, e là không qua nổi vòng kiểm tra căn cốt.”

Lâm Phàm vẫn giữ vẻ mặt bình thản. Hắn đã quen với những lời như vậy. Điều quan trọng là kết quả.

Vòng kiểm tra căn cốt diễn ra nhanh chóng. Hầu hết các thiếu niên đều đạt tiêu chuẩn cơ bản. Đến vòng kiểm tra linh khí, độ khó tăng lên đáng kể. Các thí sinh phải điều khiển linh khí trong cơ thể, ngưng tụ thành một quả cầu ánh sáng và duy trì nó trong một khắc đồng hồ. Sự ổn định và độ lớn của quả cầu sẽ quyết định điểm số.

Lý Thiên Hạo bước lên, tay hắn ngưng tụ một quả cầu linh khí màu lam nhạt, đường kính chừng một thước, tỏa ra ánh sáng rực rỡ và vô cùng ổn định. Các trưởng lão Lạc Vân Các đều gật gù hài lòng. “Không hổ là công tử thành chủ, khả năng khống chế linh khí quả nhiên xuất sắc.”

Mộ Dung Tuyết cũng không kém cạnh, nàng ngưng tụ một quả cầu linh khí màu xanh biếc, tinh khiết và linh động hơn Lý Thiên Hạo một chút. Nàng tự tin nhìn về phía Lâm Phàm, ánh mắt như muốn nói: “Ngươi có thể làm được gì?”

Đến lượt Lâm Phàm. Hắn bước lên đài, dáng vẻ bình thường không chút nổi bật. Vài tên thiếu niên khác lại bắt đầu xì xào, cười khúc khích.

“Ha, xem ra lần này Lạc Vân Các sẽ thu nhận được một đệ tử hạ giới ‘độc nhất vô nhị’ đây!” Một tên thiếu niên bên cạnh Lý Thiên Hạo lớn tiếng trêu chọc.

Lâm Phàm phớt lờ tất cả. Hắn hít sâu một hơi, điều động linh khí trong cơ thể. Nhờ hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật”, hắn không chỉ có thể tiến hóa công pháp, mà còn có thể phân tích và hiểu rõ mọi loại năng lượng, bao gồm cả linh khí. Hắn đã dành thời gian để “phân tích” cấu trúc linh khí của Đại Lục Trung Ương, hiểu rõ hơn về cách chúng vận hành và cô đọng. Điều này giúp hắn có khả năng khống chế linh khí ở một cấp độ tinh vi mà những người khác khó lòng đạt được.

Trong lòng bàn tay Lâm Phàm, một quả cầu linh khí bắt đầu hình thành. Ban đầu, nó rất nhỏ, chỉ bằng ngón tay cái, màu sắc mờ nhạt. Tiếng cười khúc khích vang lên rõ hơn. Lý Thiên Hạo và Mộ Dung Tuyết cũng nhếch mép, nghĩ rằng tên này quả nhiên không có gì đặc biệt.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, quả cầu nhỏ đó đột nhiên bành trướng. Nó không chỉ lớn hơn, mà màu sắc cũng trở nên trong suốt như pha lê, không chút tạp chất, và tỏa ra một luồng linh khí mạnh mẽ, tinh thuần đến kinh ngạc. Nó lớn dần, lớn dần, vượt qua kích thước quả cầu của Lý Thiên Hạo, rồi của Mộ Dung Tuyết, cuối cùng đạt đến đường kính hai thước, treo lơ lửng trong lòng bàn tay Lâm Phàm, ổn định một cách hoàn hảo, không một chút rung động.

Toàn bộ quảng trường bỗng chìm vào im lặng. Những tiếng cười cợt tắt ngấm. Khuôn mặt của Lý Thiên Hạo và Mộ Dung Tuyết cứng đờ, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc và không thể tin được. Ngay cả các trưởng lão Lạc Vân Các trên đài cao cũng phải đứng bật dậy, nhìn chằm chằm vào quả cầu linh khí trong tay Lâm Phàm.

“Đây… đây là Tiên Linh Chi Khí sao?” Một trưởng lão lẩm bẩm, không thể tin vào mắt mình. Quả cầu của Lâm Phàm không chỉ lớn hơn, mà còn tinh khiết hơn, mang theo một phẩm chất vượt trội. Nó gần như đạt đến cấp độ của Tiên Linh Chi Khí – loại năng lượng chỉ có ở Tiên Giới, hoặc ở những nơi cực kỳ linh thiêng trên Đại Lục Trung Ương.

Lâm Phàm duy trì quả cầu linh khí trong một khắc đồng hồ, thậm chí còn lâu hơn, mà không hề tỏ ra tốn sức. Khi hắn thu tay, quả cầu từ từ tan biến, không để lại chút dấu vết năng lượng hỗn loạn nào. Một sự khống chế hoàn mỹ.

“Ngươi… ngươi làm sao có thể?” Lý Thiên Hạo lắp bắp, không còn giữ được vẻ tự tin ban đầu. Hắn cảm thấy một sự đe dọa vô hình từ kẻ mà hắn vừa khinh thường.

Mộ Dung Tuyết cũng cắn nhẹ môi, ánh mắt phức tạp nhìn Lâm Phàm. Nàng chưa từng thấy bất kỳ đệ tử thiên tài nào của Đại Lục Trung Ương có thể đạt được mức độ khống chế linh khí như vậy ở tuổi này, chứ đừng nói đến một kẻ phi thăng từ hạ giới.

Một trưởng lão Lạc Vân Các vội vàng tiến lại gần Lâm Phàm, ánh mắt đầy vẻ thăm dò và cả sự phấn khích. “Ngươi tên gì? Đến từ đâu? Căn cốt của ngươi… không, không thể nào. Linh khí của ngươi… tại sao lại tinh thuần đến vậy?”

Lâm Phàm khẽ mỉm cười, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh. “Vãn bối Lâm Phàm, đến từ hạ giới.” Hắn không nói gì thêm, để sự nghi ngờ và kinh ngạc lan tỏa.

Sự kiện này nhanh chóng trở thành tâm điểm của buổi khảo hạch. Những ánh mắt trước kia khinh thường giờ đây đã chuyển thành sự tò mò, bất an, hoặc thậm chí là một tia kính sợ. Những người trước đó cười nhạo Lâm Phàm đều cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào hắn. Lý Thiên Hạo và Mộ Dung Tuyết cũng không còn dám lên tiếng. Họ nhận ra, kẻ mà họ coi là phế vật hạ giới, có thể ẩn chứa một bí mật kinh thiên động địa.

Lâm Phàm không quá vui mừng hay tự mãn. Hắn chỉ đơn thuần là thử nghiệm. Sức mạnh của hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa” còn xa mới được khai thác hết. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Đại Lục Trung Ương rộng lớn, cường giả như mây. Hắn cần phải mạnh mẽ hơn nữa, không chỉ để chứng minh bản thân, mà còn để đối mặt với sứ mệnh thực sự đang chờ đợi hắn – sứ mệnh của một Thiên Đạo trùng sinh.

Cái nhìn của Lâm Phàm lướt qua đám đông đang xì xào bàn tán, rồi hướng về phía chân trời xa xăm. Hắn cảm nhận được, đâu đó trong thế giới rộng lớn này, những mảnh vỡ khác của Thiên Đạo đang chờ đợi hắn. Con đường phía trước còn rất dài, nhưng hắn đã sẵn sàng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8