Thiên Đạo Trùng SinhChương 164
Sau khi đặt chân lên Đại Lục Trung Ương, Lâm Phàm đã trải qua vài ngày đầu tiên tại Vạn Đạo Thánh Địa với tư cách là một tân đệ tử phi thăng. Thánh Địa này hùng vĩ và tráng lệ hơn bất kỳ tông môn nào hắn từng thấy ở hạ giới, với những ngọn núi lơ lửng giữa không trung, những thác nước linh khí cuồn cuộn đổ xuống, và vô số cung điện lấp lánh ánh sáng pháp tắc. Tuy nhiên, sự chào đón mà hắn nhận được không hề nồng nhiệt. Đối với những đệ tử sinh ra và lớn lên tại Đại Lục Trung Ương, những người phi thăng từ hạ giới như Lâm Phàm thường bị coi là “hạ giới thổ bao tử” – những kẻ nhà quê không kiến thức, không nền tảng.
Hôm nay là ngày tổ chức Đại Hội Thí Luyện Tân Đệ Tử hàng tháng, một sự kiện quan trọng để các tân đệ tử thể hiện tiềm năng và giành lấy tài nguyên tu luyện. Địa điểm thí luyện là Mê Vụ Linh Khê, một dòng suối linh thiêng ẩn mình trong một thung lũng sâu thẳm của Thánh Địa. Nơi đây không chỉ chứa đựng vô số linh thảo quý hiếm mà còn là môi trường sống của Linh Ngư Huyền Quang, một loài cá có thể giúp tinh luyện nguyên khí, cực kỳ có ích cho việc đột phá cảnh giới.
Trên đài quan sát bằng ngọc bích, hàng trăm đệ tử cũ và tân đệ tử tề tựu. Không khí căng thẳng, xen lẫn sự kiêu ngạo từ các đệ tử gốc Đại Lục. Lý Thanh Phong, một đệ tử nội môn nổi bật với tu vi Nguyên Anh Kỳ hậu kỳ, con trai của một Đại Trưởng Lão, đang đứng giữa đám đông, ánh mắt khinh thường quét qua Lâm Phàm. Hắn ta khoanh tay, khuôn mặt điển trai nhưng đầy vẻ ngạo mạn.
“Ồ, xem ai kìa? Chẳng phải là Lâm Phàm, tên hạ giới thổ bao tử mới phi thăng đó sao?” Lý Thanh Phong cất giọng châm chọc, đủ lớn để mọi người xung quanh đều nghe thấy. “Nghe nói ngươi ở hạ giới là thiên tài cái thế, nhưng ở Đại Lục Trung Ương này, e là chỉ đáng xách giày cho chúng ta thôi. Ngươi có biết Linh Ngư Huyền Quang trông như thế nào không? Hay lại nhầm lẫn với cá chép phàm trần?”
Vài đệ tử đứng gần Lý Thanh Phong cười rộ lên, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt. Lâm Phàm vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, đôi mắt sâu thẳm không chút gợn sóng. Hắn chỉ nhẹ nhàng liếc nhìn Lý Thanh Phong một cái, rồi lại tập trung vào Mê Vụ Linh Khê, nơi đang được bao phủ bởi làn sương mù dày đặc và những luồng linh khí cuồn cuộn.
Một vị Trưởng Lão áo bào xanh, râu tóc bạc phơ, bước lên đài cao. Ông ta là Trần Trưởng Lão, người phụ trách Đại Hội Thí Luyện. “Chư vị đệ tử, im lặng!” Giọng nói uy nghiêm của ông vang vọng khắp thung lũng. “Đại Hội Thí Luyện Tân Đệ Tử chính thức bắt đầu. Nhiệm vụ của các ngươi là tiến vào Mê Vụ Linh Khê, thu thập càng nhiều Linh Ngư Huyền Quang càng tốt trong vòng ba canh giờ. Mười người có thành tích tốt nhất sẽ được ban thưởng Linh Thạch cao cấp và cơ hội tiến vào Linh Khê Thâm Cảnh tu luyện.”
Trần Trưởng Lão dừng lại, ánh mắt sắc bén đảo qua các tân đệ tử. “Nhưng hãy cẩn thận. Mê Vụ Linh Khê không chỉ có Linh Ngư Huyền Quang. Sâu bên trong còn có những Linh Thú Cổ Đại ẩn mình, và những tầng ảo trận do thiên nhiên tạo ra. Kẻ nào bất cẩn sẽ phải trả giá đắt.”
Vừa dứt lời, một cánh cổng ánh sáng mở ra ở phía chân núi. Các tân đệ tử lập tức lao vào, hăm hở muốn giành lấy vị trí dẫn đầu. Lý Thanh Phong liếc Lâm Phàm một cái đầy thách thức trước khi phóng đi như một mũi tên. Hắn ta cùng với một nhóm đệ tử khác, rõ ràng đã có kinh nghiệm, nhanh chóng biến mất vào làn sương mù.
Lâm Phàm không vội vã. Hắn đứng tại chỗ, nhắm mắt lại, kích hoạt khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của Thiên Đạo mảnh vỡ trong cơ thể. Từng luồng thông tin chi tiết về Mê Vụ Linh Khê, về cấu trúc địa lý, về dòng chảy linh khí, về các loại linh thảo và đặc biệt là về Linh Ngư Huyền Quang, về các loại Linh Thú Cổ Đại, thậm chí cả những tầng ảo trận, đều hiện rõ trong tâm trí hắn. Hắn “thấy” được những mạch ngầm của linh khí, những điểm yếu của ảo trận, và cả những thói quen di chuyển của Linh Ngư Huyền Quang.
“Thú vị,” Lâm Phàm thầm nghĩ. “Những Linh Ngư Huyền Quang này không chỉ đơn thuần là cá linh, chúng còn mang theo một loại năng lượng thuần túy, có thể được ‘tiến hóa’ để tăng cường hiệu quả tu luyện. Còn những Linh Thú Cổ Đại, chúng cũng có thể được ‘phân tích’ để tìm ra điểm yếu hoặc thậm chí là thu phục.”
Sau vài phút phân tích cặn kẽ, Lâm Phàm mở mắt. Một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi. Hắn không lao thẳng vào như những người khác, mà đi một con đường vòng, men theo những vách đá ít người chú ý. Dưới làn sương mù dày đặc, những ảo ảnh bắt đầu xuất hiện, cố gắng mê hoặc tâm trí các đệ tử. Nhiều người đã bắt đầu lạc lối, thậm chí là hoảng loạn khi đối mặt với những hình ảnh đáng sợ.
Lý Thanh Phong và nhóm của hắn, dựa vào kinh nghiệm và sự chuẩn bị trước, nhanh chóng xuyên qua lớp sương mù bên ngoài. Hắn ta liên tục vung kiếm, chém tan những Linh Thú cấp thấp, và tự tin tiến sâu vào trong. “Hạ giới thổ bao tử, ngươi còn dám chần chừ sao? Chờ đến khi tất cả Linh Ngư bị bắt hết à?” Lý Thanh Phong lớn tiếng vọng lại, nhưng Lâm Phàm đã không còn ở đó.
Trong khi đó, Lâm Phàm di chuyển một cách nhẹ nhàng và dứt khoát. Hắn không cần phải chiến đấu với những Linh Thú canh gác thông thường. Với khả năng phân tích, hắn dễ dàng nhận ra những lỗ hổng trong phòng ngự của chúng, lướt qua như một làn gió. Đối với những ảo trận, hắn chỉ cần nhẹ nhàng chạm vào một điểm yếu được hệ thống chỉ dẫn, lập tức toàn bộ ảo ảnh tan biến, mở ra con đường thẳng tắp.
Hắn tiến vào một khu vực sâu nhất của Linh Khê, nơi mà ngay cả những đệ tử nội môn có kinh nghiệm cũng ít khi dám đặt chân tới. Nơi đây, Linh Ngư Huyền Quang bơi lội thành đàn, phát ra ánh sáng huyền ảo, nhưng cũng được canh giữ bởi một con Linh Thú Cổ Đại khổng lồ – một con Huyền Thủy Giao Long (Giao Long Nước Đen) đang say ngủ. Ánh mắt của Giao Long này nhắm nghiền, nhưng hơi thở của nó tỏa ra một áp lực kinh hoàng, đủ để khiến những đệ tử yếu hơn phải run rẩy bỏ chạy.
Lâm Phàm không hề sợ hãi. Hắn đã “phân tích” con Giao Long này. Nó đang ở giai đoạn tiến hóa quan trọng, cần một giấc ngủ sâu để hấp thu năng lượng từ Linh Khê. Điểm yếu của nó nằm ở một huyệt đạo dưới vảy cổ, nơi năng lượng lưu thông chậm nhất, cũng là nơi nó dễ bị ảnh hưởng bởi những dao động tần số thấp.
Thay vì chiến đấu trực diện, Lâm Phàm rút ra một cây sáo ngọc bích mà hắn vô tình tìm thấy trong một di tích cổ xưa ở hạ giới. Hắn dùng khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa” của mình để hiểu rõ cấu trúc của cây sáo và cách tạo ra những âm thanh đặc biệt. Một giai điệu êm dịu, nhưng đầy ma mị và cổ xưa, vang lên. Âm thanh không quá lớn, nhưng lại len lỏi vào từng ngóc ngách của Linh Khê, đặc biệt là hướng về phía Huyền Thủy Giao Long.
Giao Long khẽ động đậy, nhưng không thức giấc hoàn toàn. Ngược lại, nó dường như bị âm thanh ru ngủ, ngủ say hơn. Các Linh Ngư Huyền Quang xung quanh, thay vì hoảng sợ, lại bị thu hút bởi giai điệu, bơi lại gần Lâm Phàm. Hắn nhẹ nhàng vẫy tay, một luồng linh lực vô hình bao bọc lấy hàng trăm con Linh Ngư, dẫn chúng vào một chiếc túi trữ vật đặc biệt.
Cùng lúc đó, Lý Thanh Phong và nhóm của hắn cuối cùng cũng đến được khu vực này, nhưng họ chỉ dám đứng từ xa, không dám quấy rầy giấc ngủ của Huyền Thủy Giao Long. Họ chứng kiến cảnh tượng kinh ngạc: Lâm Phàm đang thu hoạch Linh Ngư Huyền Quang một cách dễ dàng, như thể đó là những con cá chép bình thường trong ao nhà.
“Cái gì? Sao có thể như vậy?” Lý Thanh Phong tròn mắt kinh hãi. Hắn đã phải vất vả chiến đấu với Linh Thú cấp trung, phá giải ảo trận mới đến được đây, và chỉ dám bắt vài con Linh Ngư ở rìa khu vực an toàn. Trong khi đó, Lâm Phàm không một vết xước, lại còn đang thu hoạch số lượng lớn từ ngay dưới mũi con Giao Long đáng sợ.
Sau khi thu hoạch đủ, Lâm Phàm không ở lại. Hắn khẽ mỉm cười, cất cây sáo, rồi lặng lẽ rút lui, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Khi hắn đi ngang qua Lý Thanh Phong, ánh mắt của Lý Thanh Phong tràn đầy sự bàng hoàng và một chút sợ hãi. Sự kiêu ngạo ban đầu của hắn đã biến mất, thay vào đó là sự hoài nghi và kính nể.
Khi ba canh giờ kết thúc, tất cả các đệ tử tập trung lại tại đài quan sát. Trần Trưởng Lão bắt đầu kiểm tra thành quả. Lý Thanh Phong, với 37 con Linh Ngư Huyền Quang, đã là một thành tích đáng nể, khiến nhiều đệ tử phải trầm trồ. Hắn ta tự mãn nhìn về phía Lâm Phàm, muốn xem tên hạ giới kia có thể làm được gì.
“Tiếp theo, Lâm Phàm!” Trần Trưởng Lão gọi.
Lâm Phàm bước lên. Khi hắn mở túi trữ vật, hàng trăm con Linh Ngư Huyền Quang bơi lội rực rỡ ánh sáng, lấp đầy cả một cái chậu lớn. Trần Trưởng Lão, vốn là một tu sĩ Nguyên Anh Kỳ đỉnh phong, cũng phải giật mình. Ông đếm đi đếm lại, tổng cộng có tới 389 con Linh Ngư Huyền Quang, tất cả đều là loại thượng phẩm.
Toàn bộ đài quan sát im lặng như tờ, sau đó là một tiếng xì xào kinh ngạc vang lên. Lý Thanh Phong đứng chết trân tại chỗ, khuôn mặt từ màu đỏ tía chuyển sang tái mét. Hắn không thể tin vào mắt mình. Sự chênh lệch này quá lớn, quá phi lý.
Trần Trưởng Lão nhìn Lâm Phàm với ánh mắt đầy thâm ý. “Lâm Phàm, ngươi đã làm thế nào?” Ông không hỏi nghi vấn, mà là một sự tò mò chân thành.
Lâm Phàm chỉ mỉm cười nhẹ. “Đệ tử chỉ là may mắn, tìm được một con đường ít người đi mà thôi, và có chút hiểu biết về thói quen của Linh Ngư.” Hắn không nói rõ về khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa”, vì đó là bí mật lớn nhất của hắn.
Trần Trưởng Lão gật đầu, không đào sâu thêm. Ông biết rằng mỗi thiên tài đều có bí mật của riêng mình. “Tốt lắm, Lâm Phàm! Ngươi là người đứng đầu thí luyện lần này, không ai có thể sánh bằng. Ngươi sẽ được ban thưởng gấp đôi Linh Thạch và có quyền vào Linh Khê Thâm Cảnh tu luyện bất cứ lúc nào trong một tháng tới.”
Ánh mắt của tất cả đệ tử đổ dồn vào Lâm Phàm, không còn là sự khinh thường, mà là sự kinh ngạc, ngưỡng mộ, và cả một chút sợ hãi. Một tân đệ tử phi thăng, chỉ trong một lần thí luyện, đã hoàn toàn phá vỡ định kiến, thể hiện sức mạnh và trí tuệ vượt trội. Từ khoảnh khắc này, tên tuổi Lâm Phàm không còn là “hạ giới thổ bao tử” nữa, mà đã trở thành một huyền thoại mới trong lòng Vạn Đạo Thánh Địa. Lý Thanh Phong, sau một hồi bàng hoàng, cuối cùng cũng phải cúi đầu, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp: sự đố kỵ, nhưng cũng là một sự kính nể miễn cưỡng. Hắn biết, mình đã đánh giá thấp con người này quá nhiều.