Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 165

Cập nhật lúc: 2026-03-14 19:55:20 | Lượt xem: 2

Chương 165

Tại Vạn Đạo Thánh Địa, nơi tụ tập vô số thiên tài từ khắp Đại Lục Trung Ương, sự xuất hiện của Lâm Phàm vẫn còn là một chủ đề gây tranh cãi. Mặc dù hắn đã vượt qua vòng tuyển chọn một cách xuất sắc, nhưng nguồn gốc từ hạ giới của hắn vẫn bị không ít đệ tử nội môn khinh thường. Đối với họ, những người sinh ra đã ngậm chìa khóa vàng, được hưởng thụ tài nguyên và công pháp đỉnh cấp từ khi còn nhỏ, một kẻ đến từ thế giới thấp kém như Lâm Phàm chỉ là một dị loại, một kẻ gặp may mắn.

Một trong những người thể hiện sự khinh miệt rõ ràng nhất là Lạc Thiên Hùng, con trai trưởng của Lạc gia, một gia tộc tu luyện hùng mạnh có tầm ảnh hưởng sâu rộng trong Thánh Địa. Hắn sở hữu dung mạo tuấn tú, khí chất cao ngạo, cùng với tu vi Tiên Thiên cảnh tầng sáu, là một trong những tân đệ tử mạnh nhất. Bên cạnh Lạc Thiên Hùng là Mộ Dung Tuyết, tiểu thư của Mộ Dung môn, một tông môn lâu đời. Nàng xinh đẹp như băng tuyết, nhưng ánh mắt luôn ẩn chứa sự lạnh lùng và kiêu ngạo, đặc biệt là khi nhìn Lâm Phàm.

Hôm nay, tại Quảng Trường Luyện Tâm của Vạn Đạo Thánh Địa, một sự kiện thường niên đang diễn ra. Đây là nơi các đệ tử thử thách khả năng kiểm soát linh lực, ý chí và tâm cảnh của mình thông qua Luyện Tâm Tháp. Luyện Tâm Tháp có tổng cộng mười tầng, mỗi tầng là một thử thách khác nhau, từ áp lực linh lực, ảo cảnh tâm ma đến khảo nghiệm công pháp. Vượt qua càng nhiều tầng, chứng tỏ tiềm năng và sức mạnh càng lớn. Thông thường, đệ tử bình thường chỉ có thể vượt qua ba đến bốn tầng, thiên tài có thể đạt đến tầng năm hoặc sáu. Lạc Thiên Hùng và Mộ Dung Tuyết từng đạt đến tầng bảy, khiến họ vô cùng tự mãn.

Lạc Thiên Hùng liếc nhìn Lâm Phàm đang đứng cách đó không xa, vẻ mặt bình thản quan sát các đệ tử khác thử thách. Hắn nhếch mép cười khẩy, giọng nói vang vọng đủ để những người xung quanh nghe thấy.

“Ha, một kẻ đến từ hạ giới mà cũng dám đứng đây xem náo nhiệt sao? Nghe nói ngươi chỉ là một phế vật ở thế giới nhỏ bé của mình, không biết có đủ gan để bước vào Luyện Tâm Tháp hay không?”

Mộ Dung Tuyết cũng hờ hững nói thêm:

“Luyện Tâm Tháp không phải nơi mà ai cũng có thể đặt chân vào. Nếu ý chí không kiên định, linh lực không thuần túy, rất dễ bị tâm ma phản phệ, nhẹ thì trọng thương, nặng thì tẩu hỏa nhập ma.”

Lời lẽ của họ không khác gì sỉ nhục công khai, khiến nhiều đệ tử xung quanh nhìn Lâm Phàm với ánh mắt dò xét, có chút thương hại, có chút chờ đợi kịch hay.

Lâm Phàm vẫn bình tĩnh, đôi mắt đen láy không chút gợn sóng. Hắn quay sang nhìn Lạc Thiên Hùng và Mộ Dung Tuyết, chậm rãi nói:

“Đa tạ hai vị quan tâm. Nhưng Luyện Tâm Tháp là nơi khảo nghiệm bản thân, không phải nơi để khoe khoang hay so đo xuất thân. Nếu hai vị đã lo lắng cho ta như vậy, vậy thì ta xin được thử một lần. Dù sao, ta cũng muốn biết Luyện Tâm Tháp của Đại Lục Trung Ương có gì khác biệt so với những thử thách ở hạ giới.”

Giọng điệu bình thản, nhưng ẩn chứa sự tự tin và ngạo nghễ không kém, khiến Lạc Thiên Hùng và Mộ Dung Tuyết hơi sững sờ. Lạc Thiên Hùng cười phá lên:

“Tốt lắm! Có dũng khí! Vậy thì hãy để ta xem, một kẻ từ hạ giới như ngươi có thể vượt qua được tầng mấy của Luyện Tâm Tháp. Nếu ngươi có thể vượt qua tầng thứ ba, ta sẽ thừa nhận ngươi không hoàn toàn là phế vật!”

Mộ Dung Tuyết cũng khẽ hừ lạnh, nhưng trong lòng lại nảy sinh chút tò mò. Nàng muốn xem, rốt cuộc kẻ này có gì đặc biệt mà lại dám ngông cuồng như vậy.

Lâm Phàm không nói thêm, chỉ nhẹ nhàng bước về phía Luyện Tâm Tháp. Ánh mắt hắn lướt qua cánh cổng đá cổ kính của tòa tháp, hệ thống trong đầu hắn đã âm thầm kích hoạt.

<Hệ Thống Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật đang hoạt động…>
<Mục tiêu: Luyện Tâm Tháp. Bắt đầu phân tích cấu trúc, năng lượng pháp tắc, cơ chế vận hành…>
<Phân tích hoàn tất. Luyện Tâm Tháp: Nơi thử thách tâm cảnh và linh lực. Tầng 1-3: Áp lực linh lực cơ bản. Tầng 4-6: Ảo cảnh tâm ma, biến đổi linh lực. Tầng 7-9: Pháp tắc áp chế, ý chí giao tranh. Tầng 10: Quy tắc nguyên thủy, dung hợp thiên địa…>

Thông tin chi tiết về Luyện Tâm Tháp hiện rõ mồn một trong tâm trí Lâm Phàm, giúp hắn hiểu rõ từng cơ chế, từng điểm yếu của tòa tháp. Đây không chỉ là một thử thách sức mạnh đơn thuần, mà còn là một bài kiểm tra về sự tinh tế và khả năng thích ứng.

Lâm Phàm bước vào Luyện Tâm Tháp. Cánh cửa đá nặng nề đóng sập lại phía sau hắn, tách biệt hắn khỏi thế giới bên ngoài. Ngay lập tức, một luồng áp lực vô hình bao trùm lấy hắn. Đây là tầng thứ nhất, chỉ là một bài kiểm tra đơn giản về sự ổn định của linh lực.

<Phát hiện áp lực linh lực tầng 1. Có thể tiến hóa: Linh lực cường độ, Linh lực thuần túy. Đề nghị: Dung hợp pháp tắc tiểu thế giới, cải thiện tính tương thích với pháp tắc Đại Lục Trung Ương.>

Lâm Phàm mỉm cười. Hệ thống của hắn không chỉ phân tích mà còn đưa ra những gợi ý để hắn không ngừng tiến hóa. Hắn bắt đầu vận chuyển linh lực trong cơ thể, không chỉ chống lại áp lực mà còn chủ động điều chỉnh, hấp thu những yếu tố tinh túy trong không gian tháp. Linh lực của hắn, vốn đã thuần khiết, nay lại càng thêm cô đọng, thích nghi nhanh chóng với pháp tắc của Đại Lục Trung Ương.

Chỉ trong vài phút, một luồng sáng vàng nhạt lóe lên trên đỉnh Luyện Tâm Tháp, báo hiệu Lâm Phàm đã vượt qua tầng thứ nhất. Bên ngoài, Lạc Thiên Hùng khịt mũi:

“Tầng một thôi mà, có gì đáng khoe. Ta đoán hắn sẽ dừng lại ở tầng ba là cùng.”

Mộ Dung Tuyết không nói gì, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào tòa tháp.

Tầng thứ hai, tầng thứ ba… Lâm Phàm liên tục vượt qua. Mỗi khi một tầng được vượt qua, hắn không chỉ đơn thuần là chống đỡ, mà còn sử dụng khả năng tiến hóa để củng cố linh lực, ý chí và tâm cảnh của mình. Hắn cảm nhận được sự trưởng thành rõ rệt trong từng tế bào, từng mạch máu.

Khi luồng sáng vàng báo hiệu tầng thứ tư xuất hiện, các đệ tử bên ngoài bắt đầu xôn xao. Tầng bốn là nơi ảo cảnh tâm ma bắt đầu xuất hiện, thường khiến nhiều đệ tử phải bỏ cuộc.

Bên trong tháp, Lâm Phàm đối mặt với những ảo ảnh chân thực đến đáng sợ. Chúng tái hiện lại những ký ức đau buồn nhất, những nỗi sợ hãi thầm kín nhất của hắn. Hình ảnh cha mẹ bị sát hại, cảnh hắn bị khinh miệt ở Lâm gia, hay những hiểm nguy hắn từng trải qua trên con đường tu luyện. Tuy nhiên, Lâm Phàm đã trải qua quá nhiều gian khổ, ý chí của hắn kiên cường hơn bất kỳ thiên tài nào được bao bọc trong nhung lụa. Hơn nữa, hệ thống của hắn đã phân tích được bản chất của ảo cảnh, giúp hắn nhìn thấu hư ảo.

<Phát hiện ảo cảnh tâm ma. Có thể tiến hóa: Ý chí, Tâm cảnh, Khả năng nhận thức hư ảo. Đề nghị: Tái cấu trúc nhận thức, biến ảo cảnh thành cơ hội rèn luyện.>

Lâm Phàm không chống lại ảo cảnh, mà để nó cuốn lấy hắn, rồi từ đó phân tích và hòa tan nó, biến những hình ảnh đáng sợ thành những bài học, những kinh nghiệm quý báu. Tâm cảnh của hắn trở nên vững chắc hơn bao giờ hết.

Tầng thứ năm, tầng thứ sáu cũng lần lượt bị phá vỡ. Đến tầng thứ sáu, Lâm Phàm đã vượt qua thành tích của hầu hết các đệ tử lão luyện. Các đệ tử bên ngoài bắt đầu nhìn hắn với ánh mắt khác. Lạc Thiên Hùng và Mộ Dung Tuyết đã không còn giữ được vẻ mặt bình thản. Lạc Thiên Hùng cau mày, lẩm bẩm:

“Tầng sáu? Kẻ này không đơn giản… Nhưng tầng bảy mới là ranh giới thực sự!”

Khi ánh sáng tầng thứ bảy lóe lên, cả quảng trường trở nên tĩnh lặng. Đây là thành tích mà Lạc Thiên Hùng và Mộ Dung Tuyết tự hào nhất. Liệu Lâm Phàm có thể đạt được?

Bên trong tầng thứ bảy, áp lực pháp tắc tăng lên gấp bội, không gian như bị nén chặt, khiến linh lực trong cơ thể Lâm Phàm vận chuyển khó khăn. Cùng lúc đó, những đạo pháp tắc sắc bén như lưỡi kiếm vô hình liên tục công kích vào linh hồn và cơ thể hắn. Đây là thử thách về sức chịu đựng và khả năng đối kháng với pháp tắc của thế giới này.

<Phát hiện áp lực pháp tắc tầng 7. Có thể tiến hóa: Kháng tính pháp tắc, Thể chất nguyên thủy, Linh hồn cường độ. Đề nghị: Hấp thu và phân tích pháp tắc, dung hợp vào Thiên Đạo mảnh vỡ.>

Lâm Phàm không hề hoảng sợ. Hắn vận chuyển công pháp, đồng thời sử dụng hệ thống để phân tích từng đạo pháp tắc công kích. Hắn không chỉ hóa giải chúng, mà còn hấp thu một phần tinh túy của chúng, củng cố cho Thiên Đạo mảnh vỡ trong cơ thể mình. Quá trình này không chỉ giúp hắn vượt qua thử thách, mà còn làm cho bản chất Thiên Đạo của hắn trở nên phong phú và hoàn chỉnh hơn.

Mười lăm phút trôi qua, một cột sáng chói lọi từ đỉnh Luyện Tâm Tháp bùng lên, chiếu rọi cả quảng trường. Tầng thứ bảy đã bị phá vỡ! Một tiếng hít khí lạnh vang lên từ đám đông. Ngay cả Lạc Thiên Hùng và Mộ Dung Tuyết cũng phải mở to mắt, không thể tin vào những gì mình thấy. Kẻ từ hạ giới này đã đạt được thành tích ngang bằng với họ!

Nhưng đó chưa phải là tất cả. Sau đó mười phút, một ánh sáng khác lại bùng lên. Tầng thứ tám! Cả quảng trường chấn động. Lạc Thiên Hùng lùi lại một bước, sắc mặt trắng bệch. Hắn chưa bao giờ vượt qua tầng thứ tám. Mộ Dung Tuyết, người thường lạnh lùng, giờ đây cũng lộ vẻ kinh ngạc tột độ.

Và rồi, sau một khoảng thời gian dài hơn, dường như là cả nửa canh giờ, một ánh sáng rực rỡ chưa từng có bùng nổ trên đỉnh Luyện Tâm Tháp, xuyên thẳng lên bầu trời. Đó là ánh sáng của tầng thứ chín! Cả quảng trường bùng nổ trong tiếng reo hò và bàn tán. Các trưởng lão của Thánh Địa, vốn chỉ theo dõi hờ hững, giờ đây cũng đứng bật dậy, ánh mắt tràn đầy vẻ khó tin.

Tầng chín! Đây là thành tích mà trong hàng trăm năm qua, chỉ có vài vị Thánh Tử, Thánh Nữ cực kỳ xuất sắc mới có thể đạt được! Kẻ đến từ hạ giới này, Lâm Phàm, đã làm được điều đó!

Lạc Thiên Hùng và Mộ Dung Tuyết đứng như trời trồng. Sự ngạo mạn của họ đã bị nghiền nát thành từng mảnh. Lạc Thiên Hùng cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ dâng lên trong lòng. Hắn đã đánh giá thấp đối thủ này quá nhiều.

Khi cánh cửa Luyện Tâm Tháp mở ra, Lâm Phàm bước ra ngoài, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra. Hắn không hề có vẻ mệt mỏi, thậm chí còn có cảm giác như vừa mới thư giãn xong. Khí chất của hắn dường như đã thay đổi, trở nên sâu sắc và huyền bí hơn.

Hắn lướt qua ánh mắt của Lạc Thiên Hùng và Mộ Dung Tuyết, không nói một lời. Ánh mắt đó không có sự khinh miệt hay đắc thắng, chỉ có sự điềm nhiên, như thể hắn vừa làm một việc hết sức bình thường. Nhưng chính sự bình thản đó lại càng khiến hai kẻ kiêu ngạo kia cảm thấy áp lực và hổ thẹn.

Một vị trưởng lão tóc bạc phơ bước đến, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng. Ông ta mỉm cười nói:

“Tốt lắm, Lâm Phàm. Ngươi đã phá kỷ lục của Vạn Đạo Thánh Địa trong nhiều năm qua. Tài năng của ngươi không hề thua kém bất kỳ thiên tài nào ở Đại Lục Trung Ương, thậm chí còn vượt trội hơn. Từ nay về sau, không ai được phép khinh thường xuất thân của ngươi nữa.”

Lời nói của trưởng lão như một lời tuyên bố, chính thức khẳng định địa vị của Lâm Phàm. Các đệ tử xung quanh nhìn hắn với ánh mắt kính nể, không còn chút nào khinh thường. Lạc Thiên Hùng cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt của Lâm Phàm. Mộ Dung Tuyết vẫn đứng đó, vẻ mặt phức tạp, có sự kinh ngạc, có sự khó hiểu, và một chút gì đó gọi là… tò mò.

Lâm Phàm chỉ khẽ gật đầu với vị trưởng lão, rồi xoay người rời đi. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Đại Lục Trung Ương rộng lớn còn vô vàn điều để khám phá, và con đường trở thành Thiên Đạo mới vẫn còn rất xa. Nhưng ít nhất, hắn đã bước đầu khẳng định được vị thế của mình, khiến những kẻ từng khinh thường hắn phải ngước nhìn. Và quan trọng hơn, mỗi thử thách lại là một cơ hội để mảnh vỡ Thiên Đạo trong hắn tiến hóa, từng chút một hồi phục lại sức mạnh và ký ức nguyên thủy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8