Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 205

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:14:16 | Lượt xem: 2

Trong sâu thẳm của Cổ Ma Uyên, một địa danh từng bị lãng quên, giờ đây lại trở thành tâm điểm của âm mưu kinh thiên động địa do Ma Tông Thiên La chủ mưu. Lâm Phàm, với thân ảnh nhanh nhẹn như tia chớp, đang lao xuyên qua những hành lang đá ẩm ướt, nơi âm khí dày đặc đến mức có thể đông đặc thành băng. Hắn đã theo dấu các dấu vết của tà thuật, từng bước một vạch trần kế hoạch của Ma Tông nhằm hấp thụ linh khí của toàn bộ Đại Lục Trung Ương để nuôi dưỡng một thực thể cổ xưa, một thứ mà bọn chúng tin rằng sẽ ban cho chúng sức mạnh vô thượng. Tuy nhiên, trong sâu thẳm trực giác của Lâm Phàm, một cảm giác bất an không ngừng dâng lên, một điều gì đó còn lớn hơn, còn kinh hoàng hơn đang ẩn chứa.

Hắn vừa đánh bại ba vị Hộ Pháp của Ma Tông, những kẻ đã được tà khí cường hóa đến mức đáng sợ. Thanh kiếm trong tay Lâm Phàm vẫn còn vương lại ánh sáng chói lòa của Vạn Đạo Thần Quyết, nhưng ánh mắt hắn lại hướng về phía trước, nơi một cánh cổng đá cổ kính sừng sững, được khắc họa bằng những phù văn ma quái. Một luồng sức mạnh vô hình, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, đang không ngừng tỏa ra từ phía sau cánh cổng, khiến từng tế bào trong cơ thể Lâm Phàm rung động dữ dội.

Sử dụng hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa”, Lâm Phàm nhanh chóng nhận ra cấu trúc của cánh cổng. Nó không đơn thuần là một kết giới phòng ngự, mà là một khóa phong ấn, được tạo ra từ hàng ngàn năm trước để giam cầm một thứ gì đó cực kỳ mạnh mẽ. Bên trong cánh cổng, hắn cảm nhận được một nguồn năng lượng thuần khiết, nhưng lại bị ô uế bởi tà khí, giống như một viên ngọc quý bị vùi trong bùn lầy.

Không chút do dự, Lâm Phàm vung kiếm. Kiếm quang rực rỡ mang theo ý chí kiên định của hắn, chém đứt xiềng xích phù văn, khiến cánh cổng đá rung chuyển dữ dội rồi vỡ vụn. Đằng sau cánh cổng, một không gian rộng lớn hiện ra, nhưng không phải là một căn phòng chứa đầy bảo vật hay tà vật như hắn nghĩ. Đó là một hố sâu thăm thẳm, từ đó tỏa ra một luồng ánh sáng ngũ sắc kỳ dị, nhưng lại mang theo một cảm giác mục nát và hỗn loạn khó tả. Ở trung tâm của hố sâu, lơ lửng một vật thể. Nó không phải là một khối ngọc hay một tinh thạch, mà là một mảnh vỡ. Một mảnh vỡ hình dạng bất định, không ngừng co rút và giãn nở, phát ra những rung động pháp tắc cổ xưa, mạnh mẽ đến mức khiến không gian xung quanh vặn vẹo.

Ngay lập tức, hệ thống trong Lâm Phàm bùng nổ. Một giọng nói điện tử, nhưng lần này lại mang theo một sự khẩn cấp và hưng phấn chưa từng có, vang lên trong tâm trí hắn:

<Đinh! Phát hiện Mảnh Vỡ Thiên Đạo Nguyên Thủy cấp độ cao!>
<Mức độ nguy hiểm: Cực cao. Mức độ dung hợp: Cần thiết!>
<Cảnh báo: Tà khí Ma Tông Thiên La đang cố gắng đồng hóa Mảnh Vỡ Thiên Đạo. Nếu thành công, hậu quả khó lường!>
<Đề nghị chủ thể lập tức tiến hành hấp thu và tịnh hóa!>

Lâm Phàm không cần hệ thống nhắc nhở. Ngay khi nhìn thấy mảnh vỡ, một cảm giác thôi thúc mãnh liệt dâng trào từ sâu thẳm linh hồn hắn, như thể đó là một phần của chính hắn, bị đánh mất từ vô số kỷ nguyên trước, và giờ đây cuối cùng đã tìm thấy đường trở về. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự đau đớn và cả một nỗi sợ hãi tột cùng ẩn chứa trong mảnh vỡ đó, giống như một tiếng kêu than từ vực sâu thời gian.

Hắn lao tới, bất chấp luồng tà khí đang cuộn xoáy xung quanh mảnh vỡ. Ngay khi ngón tay hắn chạm vào, một làn sóng năng lượng khổng lồ bùng nổ, xuyên thẳng vào cơ thể hắn, khiến hắn đau đớn tột độ. Không phải là đau đớn về thể xác, mà là một cơn đau xé toạc linh hồn, như thể hàng tỷ kim châm đang đâm vào ý thức của hắn cùng một lúc. Mảnh vỡ Thiên Đạo không ngừng phóng thích những luồng ký ức cổ xưa, những hình ảnh chớp nhoáng, những cảm xúc hỗn loạn, tất cả đổ ập vào tâm trí Lâm Phàm như một cơn hồng thủy.

Hắn thấy một Vũ Trụ Nguyên Thủy rực rỡ, tràn đầy sinh khí, nơi các pháp tắc vận hành hoàn mỹ. Rồi hắn thấy một thực thể khổng lồ, đen tối, không có hình dạng cụ thể, chỉ là một khối năng lượng hỗn loạn nuốt chửng mọi thứ. Hư Vô Thôn Phệ Giả! Cái tên đó vang vọng trong tâm trí hắn, mang theo sự kinh hoàng và tuyệt vọng của vô số sinh linh bị nuốt chửng. Hắn thấy những thế giới bị xé toạc, các vì sao tắt lịm, và sự tồn tại bị xóa sổ như chưa từng có.

Rồi hắn thấy một hình ảnh chói lòa, một ý chí vĩ đại, đó là Thiên Đạo Nguyên Thủy. Thiên Đạo không có hình dạng cụ thể, nhưng Lâm Phàm cảm nhận được sự bao la, sự từ bi và cả nỗi đau tột cùng của nó. Hắn chứng kiến Thiên Đạo Nguyên Thủy dốc hết sức mình, không ngừng chiến đấu với Hư Vô Thôn Phệ Giả, tạo ra những lá chắn pháp tắc, những rào cản năng lượng, nhưng tất cả đều vô ích. Hư Vô Thôn Phệ Giả quá mạnh mẽ, quá vô tận. Cuối cùng, để cứu lấy phần còn lại của Vũ Trụ, Thiên Đạo Nguyên Thủy đã đưa ra một quyết định tột cùng: hy sinh bản thân. Hắn thấy Thiên Đạo Nguyên Thủy tan vỡ, linh hồn và sức mạnh của nó phân tán thành vô số mảnh nhỏ, gieo rắc khắp các thế giới, tạo thành một lưới phong ấn khổng lồ, giam cầm Hư Vô Thôn Phệ Giả trong một khoảng không hỗn độn, nhưng cái giá phải trả là sự suy yếu và hỗn loạn của toàn bộ các pháp tắc vũ trụ.

Những ký ức đó không chỉ là hình ảnh, mà là cảm xúc, là nỗi đau, là gánh nặng của toàn bộ Vũ Trụ. Lâm Phàm cảm thấy mình đang gánh vác sự tuyệt vọng của Thiên Đạo Nguyên Thủy, sự cô đơn của một ý chí vĩ đại phải hy sinh chính mình. Đầu óc hắn quay cuồng, cơ thể hắn run rẩy. Tà khí của Ma Tông Thiên La, đang cố gắng xâm nhập vào mảnh vỡ Thiên Đạo, cũng bị cuốn vào cơn bão ký ức này, bị thanh tẩy và tiêu diệt trong nháy mắt.

<Đinh! Mảnh Vỡ Thiên Đạo đã được hấp thu hoàn toàn!>
<Hệ thống tiến hóa thành công! Ký ức Thiên Đạo Nguyên Thủy được giải phóng 20%!>
<Chủ thể đột phá cảnh giới Đại Năng Hậu Kỳ! Đạt đến Bán Bộ Tông Sư!>
<Kỹ năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” tiến hóa thành “Thiên Đạo Phân Tích & Diễn Sinh”!>
<Phát hiện “Thiên Đạo Chân Ý” sơ cấp!>

Cơn đau đớn dịu đi, thay vào đó là một luồng sức mạnh ấm áp, cuộn trào trong từng kinh mạch của Lâm Phàm. Hắn cảm thấy mình đã vượt qua một giới hạn nào đó. Thế giới xung quanh không còn là những hình ảnh mờ ảo, mà trở nên sắc nét đến từng chi tiết. Hắn có thể cảm nhận được sự vận hành của các pháp tắc, nghe thấy tiếng thở của vạn vật, nhìn thấy những dòng năng lượng vô hình đang chảy trong không gian. Hắn đã đột phá, không chỉ về cảnh giới tu luyện, mà còn về nhận thức và bản chất.

Nhưng cùng với sức mạnh đó là một gánh nặng khổng lồ. Ký ức về Hư Vô Thôn Phệ Giả, về sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, về sứ mệnh tái sinh và tiêu diệt mối đe dọa vũ trụ, tất cả đều rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn không còn là Lâm Phàm của trước đây, một thiếu niên phế vật chỉ muốn chứng minh bản thân. Hắn là một mảnh linh hồn của Thiên Đạo, là hy vọng cuối cùng của vô số Vũ Trụ.

Hắn nắm chặt tay, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn chảy trong cơ thể. Một cảm giác sợ hãi len lỏi, nhưng ngay sau đó là sự kiên định. Hắn đã thấy sự kinh hoàng của Hư Vô, và hắn sẽ không để nó xảy ra một lần nữa. Sứ mệnh của hắn không chỉ là phong ấn, mà là tiêu diệt hoàn toàn. Và để làm được điều đó, hắn phải trở nên mạnh mẽ hơn, mạnh mẽ hơn bất kỳ ai trong Vũ Trụ này, thậm chí siêu việt cả khái niệm Thiên Đạo.

Thở ra một hơi thật sâu, Lâm Phàm quay lưng lại với hố sâu. Dù đã hấp thu mảnh vỡ Thiên Đạo, nhưng dấu vết của tà khí Ma Tông vẫn còn vương vấn trong không gian này, cho thấy bọn chúng đã ở rất gần việc chạm tới sức mạnh này. Hắn cần phải nhanh chóng xử lý tàn dư của Ma Tông Thiên La, và sau đó, chuẩn bị cho một hành trình xa hơn, một cuộc chiến mà hắn giờ đây đã hiểu rõ hơn về tầm vóc của nó.

Một tia sáng lóe lên trong mắt Lâm Phàm. Hắn không còn bối rối hay nghi ngờ. Sứ mệnh đã rõ ràng, con đường đã định. Từ giờ phút này, hắn không chỉ tu luyện vì bản thân, vì gia tộc, hay vì tông môn. Hắn tu luyện vì sự tồn vong của toàn bộ Vũ Trụ.

Với bước chân kiên định, Lâm Phàm bước ra khỏi Cổ Ma Uyên, để lại phía sau những tàn tích của Ma Tông Thiên La và những bí mật cổ xưa vừa được hé mở. Đại Lục Trung Ương sẽ sớm biết đến một Lâm Phàm hoàn toàn khác, một người mang trong mình trọng trách của Thiên Đạo, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách để bảo vệ sự sống.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8