Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 206

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:14:45 | Lượt xem: 2

Không gian bên trong Thiên La Cổ Điện chìm trong một thứ ánh sáng đỏ sậm, quỷ dị, như máu. Các cột đá khổng lồ khắc đầy phù văn cổ xưa, nay lại nhấp nháy những luồng điện ma mị, liên tục rung chuyển. Trung tâm đại điện, một tế đàn bằng xương trắng ngà cao ngất, tỏa ra khí tức mục nát và cuồng bạo. Trên đó, Ma Tông Thiên La Tôn Chủ, một lão nhân râu tóc bạc phơ nhưng đôi mắt đỏ ngầu như dã thú, đang đứng giữa một vòng xoáy năng lượng hỗn loạn, tay vung vẩy thanh quyền trượng bằng xương người, niệm chú ngữ cổ quái.

Lâm Phàm cùng với các cường giả của Vạn Đạo Thánh Địa và liên minh chính đạo đã đột nhập thành công vào sào huyệt cuối cùng của Ma Tông. Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tất cả phải rùng mình. Không khí đặc quánh mùi máu tươi và oán khí, như thể cả một vùng đất đã bị hút cạn sinh lực để nuôi dưỡng tà pháp này.

“Ma Tông Thiên La, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?” Một vị Thánh Chủ của Vạn Đạo Thánh Địa gầm lên, tay nắm chặt pháp bảo, chuẩn bị ra chiêu.

Thiên La Tôn Chủ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu quét qua đám người. “Các ngươi đến đúng lúc lắm! Ta sẽ cho các ngươi chứng kiến sự ra đời của một kỷ nguyên mới, nơi Ma Đạo thống trị, và tất cả các ngươi sẽ là tế phẩm!” Hắn cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp đại điện, đầy điên cuồng và ngạo nghễ.

Trong vòng xoáy năng lượng trên tế đàn, một khe hở không gian màu đen kịt đang từ từ mở ra, từ đó tràn ra những luồng khí tức tử vong và hủy diệt, không thuộc về bất kỳ thế giới nào mà Lâm Phàm từng biết. Hắn đột nhiên cảm thấy một sự khó chịu sâu sắc, một cảm giác quen thuộc đến rợn người, như thể một vết sẹo cũ trong linh hồn đang nhức nhối.

“Không phải chỉ là Ma Khí thông thường,” Lâm Phàm lẩm bẩm, ánh mắt tập trung vào trung tâm vòng xoáy. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn tự động kích hoạt, xuyên qua lớp vỏ năng lượng hỗn loạn, dò xét bản chất thực sự của khe hở đó.

Ma Tông Thiên La Tôn Chủ không nói suông. Hắn vung quyền trượng, vô số tà hồn từ bốn phía lao đến, biến thành những con quái vật gớm ghiếc, chặn đường liên minh chính đạo. Trận chiến bùng nổ. Tiếng pháp bảo va chạm, tiếng la hét, tiếng gầm rú của tà vật vang lên khắp đại điện.

Lâm Phàm không tham gia vào các cuộc chiến nhỏ nhặt. Hắn biết, mục tiêu chính là Thiên La Tôn Chủ và cái khe hở không gian kia. Hắn vận chuyển công pháp, thân hình hóa thành một đạo tàn ảnh, xuyên qua vòng vây của tà vật, thẳng tiến đến tế đàn.

Thiên La Tôn Chủ nhận ra ý đồ của Lâm Phàm, quát lớn: “Tiểu súc sinh! Dám phá hoại đại sự của lão phu!” Hắn ném ra một quả cầu năng lượng màu đen, mang theo khí tức hủy diệt kinh người.

Lâm Phàm không né tránh. Hắn đưa tay ra, một luồng ánh sáng vàng nhạt bao bọc lấy tay hắn. “Phân Tích!” Hắn khẽ thốt lên. Quả cầu năng lượng va vào tay hắn, không nổ tung như mọi người dự đoán, mà lại từ từ bị phân giải, biến thành những hạt năng lượng tinh khiết, rồi bị hấp thu vào cơ thể Lâm Phàm. Khả năng này của hắn đã đạt đến cảnh giới phi thường, có thể phân giải và hấp thu cả những năng lượng tà ác nhất.

Thiên La Tôn Chủ trợn mắt kinh hãi. “Ngươi… ngươi là cái quái gì?”

Lâm Phàm đã đứng trước tế đàn, cách Thiên La Tôn Chủ vài bước. Hắn nhìn chằm chằm vào khe hở không gian. “Thứ ngươi mở ra không phải là Ma Giới, mà là một vết nứt dẫn đến Hư Vô.”

Lời nói của Lâm Phàm khiến Thiên La Tôn Chủ cứng người. “Ngươi… sao ngươi biết? Ngươi rốt cuộc là ai?” Hắn đã dày công nghiên cứu cổ tịch cấm kỵ, mới biết đến sự tồn tại của Hư Vô, và tin rằng đó là nguồn sức mạnh tối thượng để Ma Đạo thống trị.

Lâm Phàm không trả lời. Ánh mắt hắn xuyên thẳng qua khe hở, vào sâu bên trong. Hắn cảm nhận được. Bên trong luồng khí tức Hư Vô hỗn loạn kia, có một điểm sáng yếu ớt, nhưng lại mang theo một rung động quen thuộc, một sự tinh khiết đến lạ thường, bị bao bọc và ăn mòn bởi tà năng. Đó là một mảnh vỡ Thiên Đạo, lớn hơn bất kỳ mảnh nào hắn từng hấp thu, và nó đang bị Ma Tông Thiên La dùng Hư Vô chi lực để phong ấn và bóp méo, biến nó thành một công cụ dẫn dắt tà năng.

“Ngươi đã dùng mảnh vỡ Thiên Đạo để mở cánh cổng Hư Vô?” Lâm Phàm lạnh giọng hỏi, trong mắt lóe lên sát ý. Hắn không thể tha thứ cho bất kỳ ai dám làm ô uế và lợi dụng Thiên Đạo.

Thiên La Tôn Chủ cười khẩy: “Ngươi nói gì vậy? Đây là ‘Hư Vô Chi Tâm’ mà lão phu tìm thấy trong một di tích cổ xưa, nó là chìa khóa để khai mở sức mạnh vĩnh hằng! Ngươi không hiểu đâu, tiểu tử!”

Lâm Phàm lắc đầu. “Ngươi đã sai rồi. Ngươi đang chơi với lửa, và sẽ bị lửa thiêu rụi.” Hắn không chần chừ nữa, lao thẳng vào Thiên La Tôn Chủ. Trận chiến diễn ra nhanh chóng và khốc liệt. Lâm Phàm, với sức mạnh đã vượt xa cảnh giới phàm trần và khả năng phân tích, tiến hóa vạn vật, đã hoàn toàn áp đảo Thiên La Tôn Chủ.

Thiên La Tôn Chủ triệu hồi tất cả tà pháp, ma khí, thậm chí là tự bạo nguyên thần để chống lại Lâm Phàm, nhưng tất cả đều vô ích. Mỗi chiêu thức của hắn đều bị Lâm Phàm phân tích, tìm ra điểm yếu, và hóa giải một cách dễ dàng. Trong vòng chưa đầy một khắc, Thiên La Tôn Chủ đã bị Lâm Phàm đánh bại, thân thể tan nát, linh hồn bị phong ấn hoàn toàn, không còn khả năng tác oai tác quái.

Sau khi giải quyết Thiên La Tôn Chủ, Lâm Phàm không chần chừ, lao thẳng vào khe hở không gian đang từ từ mở rộng. Các cường giả khác của liên minh kinh hô, muốn ngăn cản, nhưng đã quá muộn.

“Nguy hiểm! Ngươi muốn làm gì?” Thánh Chủ Vạn Đạo Thánh Địa vội vàng hỏi, nhưng Lâm Phàm đã biến mất vào trong luồng khí tức Hư Vô.

Bên trong khe hở, Lâm Phàm cảm thấy một áp lực khổng lồ đè ép lên toàn bộ thân thể và linh hồn. Nơi đây là một không gian hỗn loạn, vô định hình, tràn ngập năng lượng Hư Vô ăn mòn. Nhưng Lâm Phàm không sợ hãi. Hắn cảm nhận được mảnh vỡ Thiên Đạo kia đang nằm sâu bên trong, bị xiềng xích bởi vô số xích ma khí và ý chí Hư Vô.

“Ngươi đã chịu khổ rồi,” Lâm Phàm thì thầm, một luồng ý niệm ấm áp từ linh hồn hắn lan tỏa ra, bao bọc lấy mảnh vỡ đang run rẩy. Hắn không dùng sức mạnh cưỡng ép, mà dùng chính bản chất Thiên Đạo của mình để gọi về mảnh vỡ.

Mảnh vỡ Thiên Đạo bị phong ấn đã lâu, nay cảm nhận được sự đồng nguyên, lập tức bùng phát ra một luồng ánh sáng chói lòa, cố gắng phá vỡ xiềng xích. Các xích ma khí phản ứng dữ dội, cố gắng xiết chặt hơn, nhưng Lâm Phàm đã lao đến, dùng năng lực “Phân Tích & Tiến Hóa” của mình để cắt đứt từng xích một. Quá trình này không hề dễ dàng, mỗi sợi xích đều chứa đựng ý chí Hư Vô cực mạnh, nhưng Lâm Phàm kiên cường chịu đựng.

Cuối cùng, sau một hồi giằng co kịch liệt, Lâm Phàm đã giải thoát được mảnh vỡ Thiên Đạo. Ngay lập tức, mảnh vỡ lớn hơn rất nhiều so với những mảnh trước đó, hóa thành một luồng ánh sáng rực rỡ, lao thẳng vào mi tâm của Lâm Phàm.

Một cơn đau đớn kịch liệt ập đến, dữ dội hơn bất kỳ lần nào trước đây. Không chỉ là đau đớn về thể xác, mà còn là sự xé rách linh hồn. Lâm Phàm cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung, vô số hình ảnh và thông tin ồ ạt tràn vào, như một cơn sóng thần vũ trụ. Hắn ngã quỵ xuống trong không gian Hư Vô, cơ thể run rẩy dữ dội.

Trong tâm trí hắn, một bức tranh hùng vĩ và bi tráng dần hiện ra, rõ ràng và sống động hơn bao giờ hết. Hắn thấy vô số vũ trụ, giống như những viên ngọc trai lấp lánh trên một sợi dây chuyền vô tận. Chúng sinh sống, phát triển, rồi tàn lụi, tuân theo quy luật của Thiên Đạo.

Rồi, một bóng tối khổng lồ xuất hiện. Không có hình dạng cụ thể, chỉ là một sự trống rỗng nuốt chửng mọi thứ. Đó là “Hư Vô Thôn Phệ Giả”, một thực thể đến từ khoảng không hỗn độn, nơi không có sự sống, không có pháp tắc, chỉ có sự hủy diệt tuyệt đối. Nó di chuyển chậm rãi, nhưng mỗi bước đi đều nuốt chửng cả một dải ngân hà, cả một vũ trụ. Tiếng kêu gào thảm thiết của hàng tỷ sinh linh vang vọng trong tâm trí Lâm Phàm, nỗi tuyệt vọng tột cùng. Hắn cảm nhận được sự sợ hãi nguyên thủy, sự bất lực khi đối mặt với một sức mạnh không thể chống lại.

Và rồi, Thiên Đạo Nguyên Thủy xuất hiện. Một thực thể vĩ đại, rực rỡ, không có hình hài, nhưng lại là hiện thân của tất cả sự sống, tất cả pháp tắc, tất cả trật tự. Nó chiến đấu. Một trận chiến kéo dài vô số kỷ nguyên, giữa sự sống và sự hủy diệt, giữa trật tự và hỗn loạn. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã dùng hết sức mạnh của mình, cố gắng ngăn chặn Hư Vô Thôn Phệ Giả. Lâm Phàm cảm nhận được sự kiên cường, sự hy sinh vĩ đại, tình yêu vô bờ bến dành cho vạn vật của Thiên Đạo Nguyên Thủy.

Nhưng Hư Vô Thôn Phệ Giả quá mạnh. Nó không có điểm yếu, không có cảm xúc, chỉ là một cỗ máy nuốt chửng. Thiên Đạo Nguyên Thủy biết mình không thể tiêu diệt nó, chỉ có thể phong ấn. Và để làm điều đó, nó đã đưa ra quyết định cuối cùng: hy sinh bản thân. Hắn thấy Thiên Đạo Nguyên Thủy tan vỡ, linh hồn và sức mạnh của nó phân tán thành vô số mảnh nhỏ, gieo rắc khắp các vũ trụ, tạo thành một mạng lưới phong ấn khổng lồ, giam cầm Hư Vô Thôn Phệ Giả vào một không gian khác.

Và một trong những mảnh vỡ đó, mảnh quan trọng nhất, chính là hắn. Lâm Phàm. Hắn cảm nhận được ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy, một lời thì thầm xuyên qua hàng tỷ năm ánh sáng: “Tái sinh… trưởng thành… tiêu diệt hoàn toàn… kiến tạo Thiên Đạo mới…”

Hình ảnh cuối cùng là một sự tĩnh lặng kinh hoàng sau trận chiến, và lời nguyền của Hư Vô Thôn Phệ Giả: “Ta sẽ trở lại. Sớm thôi…”

Khi Lâm Phàm mở mắt ra, hắn đã không còn ở trong khe hở không gian nữa. Hắn nằm trên tế đàn, được các cường giả liên minh vây quanh, ánh mắt họ đầy lo lắng. Cơ thể hắn đang tỏa ra một luồng khí tức thần thánh mạnh mẽ, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi u buồn sâu thẳm. Đôi mắt hắn không còn là đôi mắt của một thiếu niên bình thường nữa, mà là đôi mắt của một thực thể cổ xưa, đã chứng kiến sự khởi đầu và kết thúc của vô số vũ trụ.

Cái khe hở không gian đã khép lại, Ma khí tiêu tan, không gian trở lại bình thường. Các cường giả đều cảm nhận được sự thay đổi của Lâm Phàm. Hắn vẫn là Lâm Phàm, nhưng lại không phải là Lâm Phàm của trước đây.

Lâm Phàm đứng dậy. Hắn không nói gì, chỉ nhìn ra xa, xuyên qua trần nhà của Thiên La Cổ Điện, xuyên qua tầng mây, xuyên qua Đại Lục Trung Ương, đến những nơi xa xôi hơn mà người thường không thể nhìn thấy. Gánh nặng của vô số vũ trụ, của sự sống và cái chết, của một sứ mệnh vĩ đại, giờ đây đã đặt nặng lên vai hắn.

Cuộc chiến với Ma Tông Thiên La đã kết thúc, nhưng đối với Lâm Phàm, đó chỉ là sự khởi đầu. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến vì sự tồn vong của toàn bộ đa vũ trụ, giờ đây mới chính thức hé lộ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8