Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 207

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:15:09 | Lượt xem: 2

Không khí trong Hắc Diệu Điện đặc quánh mùi máu tanh và linh lực tà ác. Lâm Phàm, cùng với một vài tinh anh đệ tử từ các Thánh Địa liên minh, đã xâm nhập sâu vào sào huyệt chính của Ma Tông Thiên La. Mục tiêu của họ là ngăn chặn một nghi thức tối mật mà Ma Tông đang tiến hành, nghi thức được cho là sẽ triệu hồi một cổ ma đáng sợ hoặc ban cho Tông chủ Thiên La sức mạnh hủy diệt.

Lâm Phàm dẫn đầu, ánh mắt sắc bén quét qua những phù văn ma quái khắc trên tường, những thi thể khô quắt bị hút cạn tinh khí nằm rải rác. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn loạn nhưng cổ xưa một cách lạ thường, nó không giống bất kỳ ma khí nào hắn từng gặp. Luồng năng lượng này ẩn chứa một sự rung động quen thuộc đến khó tả, như một tiếng gọi thì thầm từ sâu thẳm linh hồn.

Khi họ tiến vào trung tâm điện thờ, cảnh tượng trước mắt khiến tất cả đều chấn động. Trên một tế đàn bằng đá đen khổng lồ, hàng trăm tu sĩ Ma Tông đang quỳ gối, niệm chú. Trung tâm tế đàn là một khối đá pha lê màu huyết dụ, cao khoảng một trượng, phát ra những tia sáng đỏ đen chập chờn. Từ khối pha lê đó, một luồng uy áp đáng sợ tỏa ra, khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Tông chủ Thiên La, một lão nhân râu tóc bạc phơ nhưng đôi mắt đỏ ngầu đầy điên cuồng, đang đứng trước khối pha lê, hai tay giơ cao, toàn thân run rẩy vì kích động.

“Dừng lại ngay!” Lâm Phàm quát lớn, kiếm khí bùng nổ, chém tan một nhóm ma tu đang chắn đường. Các đệ tử liên minh cũng đồng loạt ra tay, cuộc chiến bùng nổ.

Tông chủ Thiên La quay phắt lại, khuôn mặt vặn vẹo. “Lâm Phàm! Ngươi dám phá hoại đại sự của bản tông! Các ngươi sẽ phải trả giá!” Lão ta vung tay, một đạo ma quang cực mạnh bắn thẳng vào Lâm Phàm.

Lâm Phàm né tránh, nhưng ánh mắt hắn lại dán chặt vào khối pha lê huyết dụ. Hệ thống trong đầu hắn đột nhiên réo vang, những dòng chữ vàng hiện lên liên tục:

<p>Phát hiện Mảnh Vỡ Thiên Đạo Cấp Cao!</p>
<p>Năng lượng bị phong tỏa nghiêm trọng.</p>
<p>Phát hiện Ý Chí Hư Vô xâm thực!</p>
<p>Đề nghị hấp thu ngay lập tức để ngăn chặn sự ô nhiễm!</p>

“Mảnh vỡ Thiên Đạo?” Lâm Phàm thì thầm, kinh hãi. Hắn không ngờ rằng nguồn năng lượng mà Ma Tông Thiên La đang cố gắng điều khiển lại là một mảnh linh hồn của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Nhưng điều đáng sợ hơn là “Ý Chí Hư Vô xâm thực” – điều này xác nhận những ký ức mơ hồ của hắn về một mối đe dọa còn lớn hơn Ma Tông nhiều.

“Tông chủ Thiên La! Ngươi đang chơi với lửa!” Lâm Phàm hét lên, lao thẳng về phía tế đàn, bỏ qua những ma tu cản đường. Hắn biết mình phải hành động nhanh chóng, trước khi mảnh vỡ Thiên Đạo bị ô nhiễm hoàn toàn hoặc bị Ma Tông lợi dụng sai mục đích.

Tông chủ Thiên La thấy Lâm Phàm lao tới, cười điên dại. “Ngươi muốn cướp đoạt lực lượng của bản tông? Ngươi nằm mơ đi! Đây là sức mạnh mà Thiên La Ma Tổ ban tặng, sẽ giúp ta trở thành bá chủ Đại Lục!” Lão ta phóng ra một luồng ma khí cực mạnh, cố gắng đẩy Lâm Phàm ra.

Nhưng Lâm Phàm không hề lùi bước. Hắn kích hoạt toàn bộ sức mạnh, Thiên Đạo Linh Thể ẩn sâu trong cơ thể bùng nổ. Một luồng ánh sáng vàng nhạt bao quanh hắn, đối chọi gay gắt với ma khí đen tối. Khi hắn chạm vào khối pha lê huyết dụ, một lực phản chấn kinh hoàng suýt chút nữa đánh bật hắn ra. Tuy nhiên, cùng lúc đó, một cảm giác quen thuộc đến tận xương tủy ùa đến, như hai dòng sông đã lâu không gặp nay tìm thấy nhau.

<p>Bắt đầu hấp thu Mảnh Vỡ Thiên Đạo Cấp Cao…</p>

Khối pha lê huyết dụ rung chuyển dữ dội, những tia sáng đỏ đen và vàng nhạt giao tranh kịch liệt. Ma khí cuồn cuộn từ khối pha lê bị Lâm Phàm cưỡng ép hấp thu, nhưng không phải để chuyển hóa thành ma khí, mà là để thanh lọc và loại bỏ Ý Chí Hư Vô ẩn chứa bên trong. Ngay lập tức, một dòng thông tin khổng lồ, những hình ảnh và cảm xúc cổ xưa như thủy triều ập vào tâm trí Lâm Phàm.

Hắn thấy mình đứng giữa một khoảng không vô tận, nơi không có ánh sáng, không có âm thanh, chỉ có sự trống rỗng và lạnh lẽo đến thấu xương. Đó là Hư Vô, khoảng không hỗn độn bên ngoài các Vũ Trụ. Rồi, một hình bóng khổng lồ, vô định hình, đen kịt như vực sâu không đáy xuất hiện. Đó là Hư Vô Thôn Phệ Giả – một thực thể của sự hủy diệt thuần túy, không có ý thức, chỉ có bản năng nuốt chửng và đồng hóa mọi thứ. Nó di chuyển chậm rãi, nhưng mỗi bước đi đều khiến các Vũ Trụ gần đó rung chuyển, tan rã thành cát bụi.

Rồi, một nguồn sáng vĩ đại hiện lên. Không phải ánh sáng của mặt trời hay vì sao, mà là ánh sáng của sự sống, của trật tự, của tất cả những gì tồn tại. Đó là Thiên Đạo Nguyên Thủy. Một thực thể không hình dạng, nhưng lại mang trong mình tất cả các pháp tắc, mọi quy luật vận hành của Vũ Trụ. Thiên Đạo Nguyên Thủy vươn ra vô số cánh tay ánh sáng, cố gắng ngăn chặn Hư Vô Thôn Phệ Giả.

Cuộc chiến diễn ra không có âm thanh, nhưng lại dữ dội hơn bất kỳ cuộc chiến nào Lâm Phàm từng chứng kiến. Ánh sáng và bóng tối, sự sống và hủy diệt, trật tự và hỗn loạn. Hư Vô Thôn Phệ Giả quá mạnh, nó không thể bị tiêu diệt hoàn toàn, chỉ có thể bị phong ấn hoặc đẩy lùi. Thiên Đạo Nguyên Thủy nhận ra điều đó. Một ý chí kiên cường, một sự hy sinh vĩ đại hiện lên trong tâm trí Lâm Phàm.

Hắn thấy Thiên Đạo Nguyên Thủy bắt đầu phân tán bản thân. Từng mảnh linh hồn, từng phần sức mạnh của nó tách ra, bay lượn khắp Hư Không, gieo rắc vào vô số Vũ Trụ, vô số thế giới. Nó không chết, mà là tự phong ấn, tự chuyển hóa thành vô vàn hạt mầm hy vọng. Cùng với sự phân tán đó là một ý niệm mạnh mẽ: “Ta sẽ tái sinh. Ta sẽ tìm thấy ngươi, và lần này, ta sẽ không chỉ phong ấn. Ta sẽ tiêu diệt ngươi hoàn toàn, và kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, vĩnh cửu bất diệt!”

Mảnh pha lê huyết dụ trong tay Lâm Phàm vỡ tan, ánh sáng vàng rực rỡ bùng lên, nuốt chửng hắn. Những ma khí còn sót lại trong Hắc Diệu Điện bị ánh sáng đó thanh tẩy hoàn toàn, tan biến như tuyết gặp nắng. Tông chủ Thiên La bị luồng sáng đẩy bay ra xa, lão ta rên lên thảm thiết, toàn thân cháy xém, ma khí trên người tan rã từng chút một.

Khi ánh sáng dịu đi, Lâm Phàm vẫn đứng đó, nhưng hắn đã hoàn toàn khác. Đôi mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hà, vầng trán hiện lên một dấu ấn mơ hồ hình cánh sen. Năng lượng trong cơ thể hắn cuộn trào, mạnh mẽ đến mức các pháp tắc của Đại Lục Trung Ương dường như đang run rẩy dưới chân hắn. Hắn cảm thấy mình đã vượt qua một rào cản vô hình, chạm đến một cảnh giới mà trước đây hắn chỉ có thể mơ ước.

Những ký ức về quá khứ xa xôi, về sứ mệnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, về mối đe dọa của Hư Vô Thôn Phệ Giả, giờ đây không còn mơ hồ mà hiện rõ ràng trong tâm trí hắn. Hắn không còn là Lâm Phàm của Lâm gia phế vật, không còn là đệ tử Huyền Kiếm Tông, hay Chí Tôn của tiểu lục địa. Hắn là một mảnh ghép quan trọng của Thiên Đạo, là người được chọn để hoàn thành sứ mệnh vĩ đại nhất Vũ Trụ.

“Hư Vô Thôn Phệ Giả…” Lâm Phàm thì thầm, giọng nói trầm khàn nhưng đầy uy lực, vang vọng khắp Hắc Diệu Điện. “Ngươi đã trở lại. Và ta… ta cũng đã thức tỉnh.”

Tông chủ Thiên La, giờ đã hấp hối, nhìn Lâm Phàm bằng ánh mắt kinh hoàng tột độ. Lão ta không hiểu chuyện gì đã xảy ra, chỉ biết rằng thứ lão ta vừa cố gắng điều khiển đã biến mất, và thiếu niên này đã trở thành một tồn tại không thể chạm tới. “Ngươi… ngươi là ai…?” Lão ta thều thào, trước khi linh hồn tan biến.

Các đệ tử liên minh cũng đứng hình, kinh ngạc nhìn Lâm Phàm. Họ cảm nhận được một sự thay đổi sâu sắc từ hắn, một uy thế mà ngay cả các trưởng lão Thánh Địa cũng không thể sánh bằng. Lâm Phàm quay lại nhìn họ, ánh mắt tĩnh lặng nhưng kiên định. Hắn đã hiểu. Cuộc chiến với Ma Tông Thiên La chỉ là màn khởi đầu. Mối đe dọa thực sự đang chờ đợi ở phía trước, và hắn phải chuẩn bị cho nó.

Nhiệm vụ phá giải âm mưu của Ma Tông đã thành công, nhưng trong tâm hồn Lâm Phàm, một sứ mệnh vĩ đại hơn nhiều đã chính thức bắt đầu. Gánh nặng của toàn bộ Vũ Trụ đã đặt lên vai hắn, và hắn biết, hành trình phía trước sẽ còn gian nan gấp vạn lần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8