Thiên Đạo Trùng SinhChương 210
Cánh cổng đá cổ xưa của Ma Tông Thiên La, nhuốm màu u ám và được bảo vệ bởi vô số trận pháp tà dị, cuối cùng cũng sụp đổ dưới đòn tấn công hội tụ của Lâm Phàm và các cường giả liên minh Thánh Địa. Bên trong, không phải là một đại điện nguy nga, mà là một không gian âm u, ẩm ướt, nơi những sợi dây leo đen kịt bám víu vào vách đá, tỏa ra mùi thối rữa của máu và linh khí biến chất.
Lâm Phàm dẫn đầu đoàn người, ánh mắt sắc bén quét qua từng ngóc ngách. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn tạp, vừa quen thuộc vừa xa lạ, ẩn sâu dưới lòng đất. Đó là mục tiêu cuối cùng của Ma Tông Thiên La, nơi chúng ấp ủ âm mưu lớn nhất: giải phong ấn một cổ vật trấn áp đã lâu, thứ mà chúng tin rằng sẽ ban cho chúng sức mạnh hủy diệt toàn bộ Đại Lục Trung Ương.
Huyết Ma Tôn, giáo chủ của Ma Tông, một lão già gầy gò với đôi mắt đỏ ngầu, đứng giữa một tế đàn bằng xương người, cười điên dại. Xung quanh lão, vô số đệ tử Ma Tông đang dâng hiến linh hồn và máu huyết, duy trì một trận pháp khổng lồ đang dần hé lộ một lỗ hổng không gian sâu thẳm. Từ lỗ hổng đó, một luồng khí tức cổ xưa, mang theo sự mục nát và sức mạnh nguyên thủy đáng sợ, đang rò rỉ ra.
“Haha! Các ngươi đến muộn rồi, Lâm Phàm! Cổ Thần Tàn Hồn sắp được giải thoát! Khi đó, toàn bộ Thánh Địa sẽ phải quỳ gối dưới chân Ma Tông ta!” Huyết Ma Tôn gào thét, khuôn mặt vặn vẹo trong sự điên cuồng.
Lâm Phàm cau mày. Cổ Thần Tàn Hồn? Hắn cảm thấy có điều gì đó không đúng. Luồng năng lượng này không giống như tàn hồn của một vị thần bình thường. Nó mang theo một sự thuần khiết bị bóp méo, một nỗi đau âm ỉ kéo dài qua hàng vạn năm.
“Ngươi sai rồi, Huyết Ma Tôn! Thứ ngươi đang cố gắng giải phóng không phải là thần, mà là một thứ tà ác hơn gấp vạn lần!” Lâm Phàm hét lớn, lao tới. Hắn biết, nếu để luồng khí tức kia hoàn toàn thoát ra, hậu quả sẽ khôn lường.
Một trận đại chiến bùng nổ. Các cường giả Thánh Địa lao vào giao chiến với đệ tử Ma Tông, còn Lâm Phàm thì đối đầu trực diện với Huyết Ma Tôn. Lão giáo chủ này đã hấp thu vô số linh hồn tà ác, sức mạnh ma đạo đạt đến đỉnh phong, nhưng Lâm Phàm lúc này đã không còn là hắn của ngày xưa. Công pháp được “tiến hóa”, bảo vật được “phân tích” và cường hóa, hắn đã vượt xa những cường giả cùng thế hệ.
Huyết Ma Tôn liên tục thi triển các ma pháp huyết luyện, triệu hồi vô số Huyết Ảnh Quỷ Vật tấn công Lâm Phàm. Nhưng mỗi đòn đánh của Lâm Phàm đều mang theo khí thế hủy diệt, phá tan mọi công kích. Hắn nhận ra, nguồn gốc của sức mạnh Huyết Ma Tôn không chỉ đến từ việc hấp thu linh hồn, mà còn từ việc hắn đang cố gắng “ăn mòn” chính cổ vật kia, biến nó thành một phần của mình.
“Ngươi đang hủy hoại chính mình!” Lâm Phàm gầm lên, tung ra một chưởng mang theo Kim Quang Phá Ma. Đòn đánh này không chỉ chứa đựng sức mạnh vật lý mà còn là sự thanh tẩy của linh khí thuần túy, khắc chế hoàn toàn ma đạo.
Huyết Ma Tôn bị đánh bay, thân thể nứt toác, máu tươi phun ra như suối. Lão ta ngã xuống tế đàn, nhưng đôi mắt vẫn đầy vẻ cuồng loạn, cố gắng vươn tay về phía lỗ hổng không gian. “Không! Ta sẽ không thua! Ta sẽ trở thành chủ nhân của Cổ Thần!”
Đúng lúc đó, lỗ hổng không gian mở rộng hết mức, lộ ra một khối cầu ánh sáng mờ ảo, lớn bằng một tòa nhà, đang chìm trong những sợi xích ma đạo đen kịt. Khối cầu đó không phải là “Cổ Thần Tàn Hồn” như Huyết Ma Tôn nói, mà là một mảnh vỡ Thiên Đạo khổng lồ, bị phong ấn và bóp méo bởi vô số năm ma khí. Nó tỏa ra một luồng linh khí nguyên thủy nhưng cũng đầy đau đớn, như một sinh linh bị giam cầm đang rên rỉ.
Hệ thống trong cơ thể Lâm Phàm đột nhiên phát ra tiếng cảnh báo dồn dập, đồng thời một lực hút vô hình kéo hắn về phía khối cầu. “Cảnh báo! Phát hiện Mảnh Vỡ Thiên Đạo Nguyên Thủy cấp độ cao! Lượng năng lượng khổng lồ! Nguy hiểm! Nguy hiểm!”
Lâm Phàm không chút do dự. Hắn cảm nhận được sự thôi thúc mãnh liệt từ sâu thẳm linh hồn, như thể khối cầu đó là một phần không thể thiếu của hắn. Hắn lao tới, xuyên qua làn ma khí dày đặc, chạm tay vào khối cầu ánh sáng.
Ngay lập tức, một cơn đau buốt óc ập đến, dữ dội hơn bất kỳ cơn đau nào hắn từng trải qua. Khối cầu ánh sáng tan chảy, biến thành vô số luồng năng lượng thuần khiết và dữ dội, ào ạt đổ vào cơ thể hắn. Những sợi xích ma đạo vây quanh khối cầu cũng đồng thời bị năng lượng Thiên Đạo nguyên thủy này nghiền nát, hóa thành hư vô.
Cơ thể Lâm Phàm bắt đầu biến đổi một cách kinh hoàng. Da thịt hắn nứt toác, gân cốt giãn nở, mỗi thớ cơ đều run rẩy như muốn xé toạc. Đồng thời, một luồng ánh sáng chói lòa bùng nổ từ hắn, lan tỏa khắp không gian, thanh tẩy mọi ma khí, khiến những đệ tử Ma Tông còn sót lại tan biến thành tro bụi. Huyết Ma Tôn, đang nằm hấp hối, nhìn thấy cảnh tượng đó, đôi mắt lão tràn ngập sự kinh hoàng tột độ trước khi bị ánh sáng nuốt chửng.
Không chỉ là đau đớn thể xác, tâm trí Lâm Phàm còn phải đối mặt với một cơn bão ký ức dữ dội. Những mảnh vỡ hình ảnh, âm thanh, cảm xúc từ vô số kỷ nguyên trước đột ngột tràn vào, xé nát nhận thức hiện tại của hắn.
Hắn thấy mình đứng giữa khoảng không vô tận, nhìn xuống vô số vũ trụ lấp lánh như những hạt bụi. Hắn không còn là Lâm Phàm, mà là một ý chí bao la, một thực thể tối cao quản lý sự vận hành của vạn vật. Đó là Thiên Đạo Nguyên Thủy!
Rồi, cảnh tượng thay đổi. Một bóng tối vô định hình, khổng lồ đến mức nuốt chửng cả một dải ngân hà, dần hiện ra từ rìa vũ trụ. Nó không có hình dạng cụ thể, chỉ là một sự trống rỗng hoàn hảo, một cái hố đen không đáy của sự hủy diệt. Đó là Hư Vô Thôn Phệ Giả!
Hắn (Thiên Đạo Nguyên Thủy) cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng, sự tuyệt vọng của vô số sinh linh đang bị nuốt chửng. Hư Vô Thôn Phệ Giả di chuyển chậm rãi nhưng không ngừng nghỉ, mỗi bước đi đều khiến hàng tỷ thế giới biến mất không dấu vết. Các vũ trụ lần lượt sụp đổ, ánh sáng tắt lịm, chỉ còn lại sự trống rỗng và lạnh lẽo.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, Thiên Đạo Nguyên Thủy đưa ra một quyết định bi tráng. Hắn không thể đánh bại nó hoàn toàn, nhưng có thể ngăn chặn nó. Hắn tập trung toàn bộ ý chí, toàn bộ sức mạnh, toàn bộ linh hồn của mình, bùng nổ một ánh sáng chưa từng có, bao trùm lên Hư Vô Thôn Phệ Giả. Đó là một sự hy sinh vĩ đại, một vụ nổ của sự sống để chống lại sự chết chóc.
Hắn thấy chính mình (Thiên Đạo Nguyên Thủy) tan vỡ thành vô số mảnh nhỏ, như những hạt bụi vàng bay lả tả khắp các không gian, các vũ trụ. Mỗi mảnh vỡ mang theo một phần ký ức, một phần sức mạnh, một phần ý chí. Và trong sâu thẳm của sự tan vỡ đó, một tia hy vọng được gieo mầm: sự tái sinh. Tái sinh không chỉ để phong ấn, mà để tiêu diệt hoàn toàn kẻ thù, để kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, không thể bị hủy diệt.
Cảnh tượng vỡ vụn, Lâm Phàm bật ra tiếng rống đau đớn, ngã quỵ xuống. Ánh sáng từ cơ thể hắn dần dịu đi, nhưng vẫn còn đó một vầng hào quang thiêng liêng bao bọc. Hắn không còn là thiếu niên phế vật của Lâm gia, hay đệ tử của Huyền Kiếm Tông. Hắn là Lâm Phàm, nhưng cũng là một phần của Thiên Đạo Nguyên Thủy, kẻ mang trong mình sứ mệnh cứu rỗi vạn giới.
Đôi mắt hắn mở ra, không còn sự ngây thơ hay vẻ bướng bỉnh thường thấy, mà thay vào đó là sự thâm thúy của vô số kỷ nguyên, sự mệt mỏi của một thực thể đã chứng kiến sự hủy diệt, và một ý chí kiên định đến cùng cực. Sức mạnh của hắn đã tăng vọt đến một cảnh giới mà hắn chưa từng dám tưởng tượng, vượt xa bất kỳ cường giả nào trên Đại Lục Trung Ương. Các pháp tắc của thế giới này dường như cúi mình trước sự hiện diện của hắn.
Các đồng minh của Lâm Phàm, những người đã hoàn tất việc tiêu diệt các đệ tử Ma Tông khác và chạy đến, chứng kiến cảnh tượng này đều sững sờ. Thiên Nữ Băng Sương, người vốn luôn giữ vẻ lạnh lùng, đôi mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc đến từ Lâm Phàm, luồng năng lượng mà nàng chỉ từng nghe nói đến trong những truyền thuyết cổ xưa nhất về sự khởi nguyên của vũ trụ. Hắn đã thay đổi hoàn toàn, trở thành một tồn tại siêu việt.
Lâm Phàm đứng dậy, cảm nhận được sức mạnh vô biên đang cuộn trào trong huyết quản, nhưng đồng thời, một gánh nặng khổng lồ cũng đè nặng lên tâm trí hắn. Hư Vô Thôn Phệ Giả. Cái tên đó, cái hình ảnh khủng khiếp đó, giờ đây đã khắc sâu vào linh hồn hắn. Một nỗi sợ hãi len lỏi, nhưng cùng với đó là một sự quyết tâm sắt đá.
Sứ mệnh của hắn không còn là tu luyện để trở nên mạnh mẽ, để bảo vệ gia tộc hay tông môn. Sứ mệnh của hắn là tái hợp Thiên Đạo, đối mặt với mối đe dọa vũ trụ, và kiến tạo một trật tự mới. Con đường phía trước vô cùng gian nan, đầy rẫy hiểm nguy và có thể phải trả giá bằng chính sinh mạng hắn. Nhưng giờ đây, hắn đã hiểu rõ. Đây là định mệnh của hắn, là lý do hắn được tái sinh.
Hắn nhìn ra ngoài, xuyên qua những bức tường đá đổ nát, xuyên qua bầu trời u ám của Đại Lục Trung Ương, đến những vì sao xa xôi. Một cuộc chiến mới, một cuộc chiến vĩ đại hơn bất kỳ cuộc chiến nào, đang chờ đợi hắn. Và hắn, Lâm Phàm, Thiên Đạo Trùng Sinh, đã sẵn sàng.