Thiên Đạo Trùng SinhChương 211
Cú sốc ập đến không báo trước, dữ dội hơn bất kỳ trải nghiệm nào Lâm Phàm từng có. Khi mảnh vỡ Thiên Đạo lớn, được phong ấn sâu trong di tích cổ mà hắn vừa giải mã, hòa tan vào linh hồn hắn, một dòng năng lượng nguyên thủy, thuần túy và vô tận bùng nổ. Nó không chỉ là linh khí, không phải là lực lượng pháp tắc thông thường, mà là bản chất của vạn vật, cội nguồn của mọi quy luật. Cơ thể Lâm Phàm run rẩy dữ dội, không phải vì đau đớn, mà vì sự choáng ngợp trước quy mô của sức mạnh này. Từng tế bào, từng sợi kinh mạch, từng giọt máu trong người hắn đều gào thét, hấp thu và biến đổi dưới sự dung hòa của Thiên Đạo.
Hắn cảm thấy như một con sông nhỏ đột ngột được biến thành đại dương bao la. Giới hạn cảnh giới tu vi mà hắn từng biết dường như tan biến. Từ Huyền Anh Cảnh đỉnh phong, hắn không ngừng đột phá. Linh Hải Cảnh, Thần Hải Cảnh, Thần Thông Cảnh… cảnh giới cứ thế vọt lên, không gặp bất kỳ trở ngại nào. Năng lượng cuồn cuộn không ngừng nghỉ, tinh lọc thể chất, nâng cao linh hồn. Một vầng hào quang bảy màu vô hình bao quanh hắn, khiến không gian xung quanh vặn vẹo nhẹ. Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong tâm trí hắn cũng đồng thời thức tỉnh một cấp độ mới. Nó không còn chỉ phân tích vật chất hữu hình, mà còn bắt đầu “tiến hóa” cả những khái niệm trừu tượng, những pháp tắc vi mô mà trước đây hắn không thể chạm tới. Hắn có thể “nhìn thấy” dòng chảy của nhân quả, “cảm nhận” được sự vận hành của thiên địa, thậm chí là “tiến hóa” chút ít sự hiểu biết của mình về không gian và thời gian.
Nhưng sự thăng hoa về sức mạnh nhanh chóng bị nhấn chìm bởi một cơn thủy triều ký ức và cảm xúc kinh hoàng. Vô số hình ảnh, âm thanh, và những cảm giác đau đớn tột cùng không ngừng ập vào tâm trí hắn, như một dòng thác lũ phá vỡ mọi đê chắn. Đó là những ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Hắn thấy một vũ trụ bao la, rực rỡ với hàng tỷ vì sao, hàng triệu thế giới. Rồi một bóng đen khổng lồ, vô hình, vô tận, xuất hiện từ khoảng không hỗn độn. Đó là Hư Vô Thôn Phệ Giả.
Hư Vô Thôn Phệ Giả không có hình dạng cố định. Nó là một thực thể của sự trống rỗng, của sự hủy diệt tuyệt đối. Nó nuốt chửng các thiên hà như nuốt một hạt bụi, nghiền nát các thế giới như bóp nát một quả trứng. Hắn nghe thấy tiếng la hét tuyệt vọng của hàng tỷ sinh linh, thấy ánh sáng của vô số nền văn minh bị dập tắt trong nháy mắt. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của Hư Vô, sự trống rỗng đến cùng cực khi một vũ trụ bị xóa sổ khỏi tồn tại, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Nỗi sợ hãi nguyên thủy, vượt xa mọi nỗi sợ hãi mà Lâm Phàm từng biết, bao trùm lấy hắn.
Rồi hắn thấy Thiên Đạo Nguyên Thủy, một thực thể ánh sáng và pháp tắc vĩ đại, đứng ra đối mặt với mối đe dọa này. Đó không phải là một cuộc chiến cân sức. Hư Vô Thôn Phệ Giả là sự đối nghịch hoàn toàn với sự sống và trật tự. Để phong ấn nó, Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phải hy sinh bản thân. Hắn cảm nhận được sự đau đớn tột cùng khi linh hồn Thiên Đạo Nguyên Thủy tan vỡ thành vô số mảnh nhỏ, phân tán khắp các vũ trụ, gánh chịu sự cô độc và lãng quên trong vô tận. Sứ mệnh của nó là chờ đợi sự tái sinh, chờ đợi một ngày có thể không chỉ phong ấn, mà còn tiêu diệt hoàn toàn thực thể Hư Vô, và kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn.
Lâm Phàm bỗng hiểu ra. Hắn không phải là một thiếu niên phế vật đơn thuần. Hắn là mảnh linh hồn quan trọng nhất của Thiên Đạo Nguyên Thủy, là người được chọn để gánh vác sứ mệnh vĩ đại này. Sự nhận thức đó như một tảng núi đè nặng lên tâm trí hắn, khiến hắn gần như ngạt thở. Nỗi sợ hãi về Hư Vô Thôn Phệ Giả không chỉ là nỗi sợ hãi cá nhân, mà là nỗi sợ hãi của toàn bộ vũ trụ, của sự tồn vong của vạn vật.
Hắn bàng hoàng, hoang mang. Một thiếu niên mười sáu tuổi, người vừa mới thoát khỏi cảnh bị khinh miệt ở một tiểu thế giới hạ đẳng, giờ đây lại phải đối mặt với một mối đe dọa vũ trụ có thể hủy diệt hàng tỷ thế giới. Sức mạnh mới mà hắn có được, dù kinh thiên động địa đối với phàm nhân, nhưng liệu có đủ để đối mặt với thực thể đã nuốt chửng cả một Thiên Đạo Nguyên Thủy?
Lâm Phàm cảm thấy cô độc đến tận cùng. Xung quanh hắn, bằng hữu, sư phụ, những người hắn quan tâm, tất cả đều nhỏ bé và mong manh như những ngọn đèn dầu trước cơn bão vũ trụ. Liệu hắn có thể nói cho ai biết về sự thật kinh hoàng này? Ai sẽ tin hắn? Ai sẽ hiểu được gánh nặng mà hắn đang mang?
Một cuộc đấu tranh nội tâm khốc liệt diễn ra. Một phần của hắn muốn chối bỏ tất cả, muốn quay trở lại cuộc sống của một thiếu niên bình thường, tranh giành danh vọng, bảo vệ người thân. Nhưng phần khác, là ký ức và bản năng của Thiên Đạo Nguyên Thủy, không cho phép hắn làm vậy. Tiếng vọng của những vũ trụ bị hủy diệt, ánh mắt tuyệt vọng của Thiên Đạo Nguyên Thủy khi hy sinh, tất cả đều ám ảnh hắn, nhắc nhở hắn về sứ mệnh không thể thoái thác.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại dòng ký ức hỗn loạn. Hệ thống trong đầu hắn, giờ đây đã trở thành một phần gần như hữu cơ của linh hồn Thiên Đạo, bắt đầu hoạt động với một hiệu suất chưa từng có. Nó không chỉ phân tích mà còn đồng hóa, giúp hắn tiêu hóa lượng thông tin khổng lồ. Hắn bắt đầu hiểu rõ hơn về cách Thiên Đạo Nguyên Thủy vận hành, về cấu trúc của các pháp tắc vũ trụ, về bản chất của Hư Vô Thôn Phệ Giả. Mỗi chi tiết được sắp xếp lại, nỗi sợ hãi không biến mất, nhưng sự hoang mang dần được thay thế bằng một sự hiểu biết sâu sắc hơn.
Sức mạnh trong cơ thể hắn vẫn tiếp tục cuộn trào, nhưng giờ đây nó không còn là một dòng chảy vô định mà được hắn dần dần kiểm soát. Hắn cảm nhận được sự liên kết với mọi vật chất, mọi năng lượng xung quanh. Một nhấc tay có thể lay chuyển núi non, một ý niệm có thể khống chế thiên địa. Hắn có thể cảm nhận được từng hơi thở của linh khí trong không khí, từng nhịp đập của sự sống trong lòng đất. Hắn giờ đây không chỉ là người tu luyện, mà là một phần của quy luật vận hành thế giới.
Khi Lâm Phàm mở mắt ra, ánh mắt hắn đã thay đổi hoàn toàn. Không còn sự ngây thơ của một thiếu niên, không còn sự hăng hái của một thiên tài mới nổi. Thay vào đó là một vẻ thâm thúy, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, và một gánh nặng không thể che giấu. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vàng vọt chiếu rọi xuống các mái ngói của Thánh Địa Vạn Đạo. Mọi thứ dường như vẫn như cũ, nhưng trong tâm trí hắn, cả thế giới đã không còn như trước.
Hắn đã mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đạt đến một cảnh giới mà ngay cả các trưởng lão Thánh Địa cũng không thể tưởng tượng nổi. Nhưng đi kèm với sức mạnh đó là một lời nguyền, một sứ mệnh quá lớn lao. Hắn là niềm hy vọng cuối cùng của vô số vũ trụ, của hàng tỷ sinh linh chưa từng biết đến sự tồn tại của hắn. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, ẩn sâu trong tâm hồn, nhưng một ý chí kiên định, dù còn mờ nhạt, đã bắt đầu nảy mầm. Hắn phải mạnh hơn nữa, phải hiểu rõ hơn nữa. Hắn phải tìm ra cách để không chỉ phong ấn, mà là tiêu diệt hoàn toàn Hư Vô Thôn Phệ Giả.
Tiếng vọng của Hư Vô, của sự hủy diệt, vẫn còn ám ảnh trong tâm trí hắn, như một lời nhắc nhở không ngừng về mối đe dọa cận kề. Nhưng giờ đây, Lâm Phàm không còn là một thiếu niên phế vật. Hắn là Thiên Đạo tái sinh, và định mệnh của vô số vũ trụ đang nằm trong tay hắn.