Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 245
Sau đại chiến diệt trừ Ma Tông Thiên La, danh tiếng Lâm Phàm vang dội khắp Đại Lục Trung Ương, xưng tụng hắn là vị anh hùng cứu thế, người kiến tạo nên liên minh các Thánh Địa, mang lại bình yên cho vạn vật. Nhưng đối với Lâm Phàm, đó chỉ là một bước đệm. Những mảnh ký ức Thiên Đạo đã thức tỉnh, dù còn mơ hồ, vẫn không ngừng thôi thúc hắn tìm kiếm những bí mật sâu xa hơn. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của những mảnh vỡ khác, không chỉ nằm rải rác trong phàm giới mà còn ẩn mình trong những vùng đất bị lãng quên, thậm chí là những chiều không gian khác.
Một cảm giác đặc biệt, lạnh lẽo nhưng lại tinh khiết đến lạ thường, liên tục xuất hiện trong tâm trí Lâm Phàm khi hắn tĩnh tọa. Nguồn năng lượng này không giống bất kỳ pháp tắc nào hắn từng hấp thụ, nó như một dòng suối băng ngàn năm, ẩn chứa uy lực cổ xưa và một nỗi cô đơn vô tận. Hắn truy tìm dấu vết, nhận ra nó phát ra từ một vùng đất mà hầu hết các cường giả đều tránh xa: Băng Tuyết Thánh Vực, một cấm địa nằm ở cực bắc Đại Lục Trung Ương, nơi quanh năm bao phủ bởi băng giá vĩnh cửu và những truyền thuyết về một Thánh Địa ẩn mình, không bao giờ giao thiệp với thế giới bên ngoài.
Lâm Phàm quyết định tự mình lên đường. Hắn muốn hành trình này hoàn toàn thuộc về bản thân, không cần sự can thiệp hay phô trương sức mạnh của liên minh. Bởi lẽ, cảm giác thôi thúc này không phải là một nhiệm vụ, mà là một lời mời gọi từ sâu thẳm linh hồn Thiên Đạo của hắn. Vạn Đạo Thánh Địa, dưới sự lãnh đạo tạm thời của những cường giả khác, sẽ tiếp tục củng cố trật tự mới. Hắn tin tưởng vào những người bạn đồng hành của mình.
Chuyến đi qua Băng Tuyết Thánh Vực là một thử thách thực sự. Gió tuyết gào thét như những con mãnh thú, nhiệt độ đóng băng mọi thứ, và những yêu thú băng giá ẩn mình dưới làn tuyết trắng sẵn sàng tấn công bất cứ kẻ xâm nhập nào. Nhưng Lâm Phàm, với Thiên Đạo Chân Thân đã thức tỉnh một phần, không hề nao núng. Hắn hấp thụ năng lượng băng giá, biến nó thành một phần của sức mạnh mình, cảm thấy cơ thể càng trở nên kiên cố, linh hồn càng thêm minh triết. Đến một lúc, ngay cả những cơn bão tuyết dữ dội nhất cũng dường như nhường đường cho hắn, không khí xung quanh hắn hình thành một vùng chân không kỳ lạ, nơi sự lạnh giá trở nên vô hại.
Sau nhiều ngày vượt qua những rặng núi băng sừng sững và những thung lũng tuyết trắng xóa, Lâm Phàm cuối cùng cũng đến được một nơi mà truyền thuyết gọi là ‘Cổng Băng Thiên’. Đó là một vách núi băng khổng lồ, cao vút chạm mây, được chạm khắc tinh xảo đến mức không thể tin được là do tự nhiên tạo thành. Một cánh cổng bằng băng trong suốt, tỏa ra ánh sáng xanh lam huyền ảo, đứng sừng sững giữa không gian, được bảo vệ bởi một kết giới cổ xưa mà chỉ những người có duyên mới có thể cảm nhận được. Bên trong cánh cổng, Lâm Phàm cảm nhận được nguồn năng lượng băng giá tinh khiết mà hắn đã tìm kiếm, mạnh mẽ hơn gấp vạn lần bất cứ thứ gì bên ngoài.
Hắn tiến lại gần, đặt tay lên mặt băng lạnh lẽo của cánh cổng. Ngay lập tức, kết giới rung lên dữ dội, một luồng ý niệm cổ xưa quét qua tâm trí hắn, dò xét mọi ngóc ngách linh hồn. Lâm Phàm không chống cự, để mặc cho ý niệm đó thẩm thấu. Hắn biết, đây là một bài kiểm tra, một sự chào đón hoặc cảnh báo từ những người gác cổng. Khi ý niệm rút đi, cánh cổng băng từ từ mở ra, hé lộ một thế giới hoàn toàn khác biệt.
Bên trong cánh cổng là một thung lũng băng rộng lớn, được bao phủ bởi những bông tuyết pha lê khổng lồ lấp lánh dưới ánh sáng dịu nhẹ. Không khí trong lành đến mức gần như cô đọng thành sương mù. Các kiến trúc cổ kính được xây dựng bằng băng và tuyết, tỏa ra vẻ đẹp tráng lệ và uy nghiêm. Trung tâm thung lũng là một cung điện băng cao vút, dường như được đẽo gọt từ một khối băng nguyên khối khổng lồ, lung linh như một viên ngọc trên đỉnh thế giới.
Khi Lâm Phàm bước vào, một bóng dáng thanh mảnh xuất hiện từ cung điện băng. Nàng mặc một bộ trường bào trắng muốt như tuyết, mái tóc đen dài xõa xuống lưng, đôi mắt sâu thẳm như hồ băng ngàn năm, ẩn chứa sự lạnh lùng và trí tuệ cổ xưa. Làn da nàng trắng như ngọc, không chút tì vết, nhưng lại toát ra khí chất băng sương khiến người khác khó lòng đến gần. Đây chính là Thiên Nữ Băng Sương mà Lâm Phàm đang tìm kiếm. Hắn cảm nhận được, từ sâu thẳm linh hồn nàng, một luồng khí tức Thiên Đạo cực kỳ thuần khiết, hòa quyện với bản chất băng giá của nàng.
“Kẻ ngoại lai, ngươi là ai mà dám tự tiện xông vào Băng Tuyết Cấm Địa của ta?” Giọng nói của nàng trong trẻo như tiếng chuông băng, nhưng lại mang theo sự lạnh lùng xa cách, không chút cảm xúc. Nàng không hề có vẻ ngạc nhiên hay sợ hãi trước sự xuất hiện của Lâm Phàm, như thể đã chờ đợi từ lâu, hoặc đã trải qua quá nhiều biến cố để có thể bận tâm.
Lâm Phàm khẽ chắp tay, tỏ vẻ cung kính. “Tại hạ Lâm Phàm, đến đây không phải vì ác ý, mà vì một lời mời gọi từ sâu thẳm linh hồn. Ta cảm nhận được ở nơi đây một nguồn năng lượng cổ xưa, một phần của Đại Đạo đã bị lãng quên.” Hắn không nói thẳng ra Thiên Đạo, mà dùng từ “Đại Đạo” để thăm dò phản ứng của nàng.
Đôi mắt băng giá của nàng nhìn thẳng vào Lâm Phàm, như muốn xuyên thấu mọi bí mật. “Đại Đạo? Ngươi biết gì về Đại Đạo? Từ khi Thiên Đạo sụp đổ, Đại Đạo đã trở thành một khái niệm xa vời, một lời nguyền rủa.” Nàng dừng lại, đôi mày khẽ nhíu lại. “Ngươi… trên người ngươi có mùi vị quen thuộc. Mùi vị của sự hủy diệt và tái sinh. Mùi vị của… Nguyên Thủy.”
Lâm Phàm biết nàng đã cảm nhận được một phần bản chất Thiên Đạo trong hắn. Hắn không thể giấu giếm được trước một thực thể có liên hệ sâu sắc như vậy. “Ta là người thừa kế của một sứ mệnh cổ xưa. Ta mang trong mình những mảnh vỡ của Thiên Đạo Nguyên Thủy, và ta đang tìm kiếm những mảnh vỡ còn lại, để tái tạo một trật tự mới.”
Băng Lạc, tên của nàng, khẽ thở dài, một làn hơi trắng bạc thoát ra khỏi đôi môi nàng. “Nguyên lai là vậy. Ngươi chính là người được ‘chọn’. Ta tên là Băng Lạc, là người gác đền của Thần Điện Băng Sương, cũng là hậu duệ cuối cùng của Thiên Đạo Băng Sương. Ta đã chờ đợi người có khí tức tương đồng với Tổ Tiên của ta từ rất lâu rồi.”
“Thiên Đạo Băng Sương?” Lâm Phàm ngạc nhiên. Hắn chưa từng nghe về khái niệm này. Nàng ta không phải chỉ có liên quan, mà là một phần trực tiếp của Thiên Đạo Nguyên Thủy?
Băng Lạc gật đầu. “Thiên Đạo Nguyên Thủy khi tự hiến tế, không chỉ phân tán linh hồn, mà còn phân tán cả ‘ý chí’ của mình thành nhiều phần, hóa thành các Thiên Đạo thứ cấp để bảo vệ các Vũ Trụ. Tổ Tiên của ta là một trong số đó, mang theo ý chí về sự cân bằng, thanh khiết và vĩnh hằng. Nhưng sau khi Nguyên Thủy Thiên Đạo sụp đổ, các Thiên Đạo thứ cấp cũng dần suy yếu, mất đi sự kết nối. Ta là hậu duệ trực tiếp, mang trong mình một phần nhỏ huyết mạch Thiên Đạo Băng Sương, cùng với một mảnh vỡ linh hồn Nguyên Thủy Thiên Đạo đã được phong ấn trong Thần Điện này.”
Lâm Phàm cảm thấy một sự chấn động mạnh mẽ trong tâm hồn. Hắn đã đúng. Nơi đây không chỉ có một mảnh vỡ, mà còn có cả một huyết mạch Thiên Đạo. “Vậy nàng đã biết về Hư Vô Thôn Phệ Giả?”
Nét mặt Băng Lạc lộ ra vẻ u sầu hiếm thấy. “Ta không chỉ biết, mà còn cảm nhận được sự đe dọa của nó mỗi ngày. Những vết nứt không gian ở Thần Giới và Tiên Giới, sự suy yếu của pháp tắc, tất cả đều là dấu hiệu của sự xâm thực của Hư Vô. Ta đã dùng sức lực của mình để phong ấn mảnh vỡ và bảo vệ nơi này khỏi sự ô nhiễm, nhưng ta biết, một mình ta không thể chống lại nó mãi mãi.”
Nàng tiến lại gần Lâm Phàm, đôi mắt băng giá giờ đây mang theo một tia hy vọng mong manh. “Ngươi mang theo khí tức Nguyên Thủy, ngươi là ngọn lửa duy nhất có thể làm tan chảy sự đóng băng của định mệnh này. Ngươi là hy vọng cuối cùng của vô số Vũ Trụ.”
Lâm Phàm nhìn vào đôi mắt nàng, cảm nhận được sự cô đơn và gánh nặng ngàn năm. Hắn biết, con đường phía trước còn gian nan hơn rất nhiều. Nhưng với sự xuất hiện của Băng Lạc, và những bí mật mà nàng nắm giữ, hắn cảm thấy mình đã tiến thêm một bước dài trên con đường tái tạo Thiên Đạo. “Ta sẽ không phụ lòng tin của nàng. Hãy cùng ta, Băng Lạc, đối mặt với mối đe dọa này.”
Băng Lạc khẽ gật đầu. “Trước khi ngươi có thể hấp thu mảnh vỡ Thiên Đạo trong Thần Điện, ngươi cần phải trải qua ‘Thử Thách Băng Sương’. Đó là một bài kiểm tra không chỉ về sức mạnh, mà còn về ý chí, về sự thanh khiết của linh hồn và sự kiên định của Đại Đạo.” Nàng không nói thêm gì, chỉ quay người dẫn Lâm Phàm vào sâu hơn trong Thần Điện Băng Sương, nơi những bí mật cổ xưa đang chờ đợi được khám phá. Lâm Phàm biết, đây mới chỉ là khởi đầu cho một chương mới trong hành trình của hắn.