Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 246
Sau đại chiến chống lại Ma Tông Thiên La, danh tiếng của Lâm Phàm đã vang dội khắp Đại Lục Trung Ương, xưng tụng hắn là vị anh hùng vĩ đại nhất trong hàng vạn năm qua. Hắn không chỉ củng cố vị thế thủ lĩnh liên minh các Thánh Địa mà còn bắt đầu một kỷ nguyên mới, nơi các thế lực chính đạo chung tay xây dựng một trật tự vững mạnh, chuẩn bị cho những mối đe dọa tiềm tàng. Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm trí Lâm Phàm, những mảnh ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy vẫn không ngừng thôi thúc, mách bảo hắn rằng sứ mệnh thực sự còn nằm ở những bí ẩn sâu xa hơn.
Trong một lần tuần tra và củng cố một vùng biên giới vừa được thu hồi từ tàn dư Ma Tông, Lâm Phàm cảm nhận được một luồng năng lượng cực kỳ tinh khiết, nhưng lại ẩn chứa sự lạnh lẽo đến thấu xương, không giống bất kỳ loại linh khí hay ma khí nào hắn từng gặp. Luồng năng lượng này không đến từ lòng đất hay bầu trời, mà dường như phát ra từ một chiều không gian khác, vô hình mà hữu hình. Với bản năng Thiên Đạo được thức tỉnh ngày càng mạnh mẽ, hắn quyết định tự mình dò xét.
Hắn bay xuyên qua những dãy núi hùng vĩ phủ đầy tuyết trắng vĩnh cửu, vượt qua những thác nước đóng băng và những khu rừng cổ thụ bị bão tuyết vùi lấp. Môi trường càng lúc càng khắc nghiệt, nhiệt độ xuống thấp đến mức ngay cả cường giả cảnh giới Thánh Vương cũng khó lòng chịu đựng. Nhưng Lâm Phàm, với cơ thể được Thiên Đạo cường hóa, lại cảm thấy như đang trở về nhà. Hắn không ngừng tiến sâu, cho đến khi đến một thung lũng hoàn toàn bị bao phủ bởi lớp băng vĩnh cửu, nơi không có dấu hiệu của sự sống. Ở trung tâm thung lũng, một hồ nước đóng băng khổng lồ phản chiếu ánh sáng lấp lánh như hàng tỷ viên kim cương.
Khi Lâm Phàm đến gần hồ băng, một làn sương mù lạnh lẽo bỗng cuộn trào, và từ trung tâm hồ, một bóng người dần hiện rõ. Đó là một thiếu nữ, khoác trên mình bộ y phục màu trắng tinh khôi, mái tóc đen dài như dải ngân hà buông xõa đến mắt cá chân, khuôn mặt thanh tú tựa như băng ngọc điêu khắc, không vương chút bụi trần. Đôi mắt nàng xanh thẳm như hồ sâu, lạnh lẽo nhưng ẩn chứa sự uyên thâm vô tận. Nàng không phát ra bất kỳ linh lực nào, nhưng sự hiện diện của nàng lại khiến không gian xung quanh trở nên ngưng đọng, tựa hồ nàng là trung tâm của cả vũ trụ băng giá này.
Lâm Phàm ngạc nhiên. Hắn chưa từng thấy một người nào có khí chất đặc biệt như vậy. Nàng không giống bất kỳ cường giả nào hắn từng đối mặt, không có sát ý, cũng không có địch ý, chỉ có sự tĩnh lặng và xa cách. Lâm Phàm thử thăm dò, nhưng mọi nỗ lực đều như đá chìm đáy biển, không thể chạm tới nàng.
Thiếu nữ từ từ mở mắt, ánh mắt xanh thẳm của nàng quét qua Lâm Phàm, không một chút gợn sóng. Giọng nói của nàng vang lên, trong trẻo như tiếng chuông băng, nhưng lại lạnh lẽo như cơn gió mùa đông khắc nghiệt nhất:
“Kẻ phàm trần, ngươi dám bước chân vào cấm địa của Băng Cung?”
Lâm Phàm khẽ nhíu mày. “Băng Cung? Cấm địa? Ta chưa từng nghe đến. Ta chỉ cảm nhận được một luồng năng lượng đặc biệt và đến đây để tìm hiểu.”
Nàng khẽ nâng bàn tay ngọc ngà, một luồng khí băng thuần khiết hội tụ, tạo thành một thanh kiếm băng sắc bén lơ lửng trước mặt nàng. “Ngươi là người của liên minh Thánh Địa? Đã bao lần ta cảnh cáo, không kẻ nào được phép xâm phạm nơi này.”
“Ta là Lâm Phàm, thủ lĩnh của liên minh Thánh Địa.” Lâm Phàm không hề lùi bước, hắn cảm nhận được một sự quen thuộc kỳ lạ từ nàng, một sự cộng hưởng rất yếu ớt với mảnh linh hồn Thiên Đạo trong cơ thể mình. “Ta không có ý gây sự. Nhưng thứ năng lượng mà ta cảm nhận được từ ngươi, nó không bình thường. Nó… giống như một phần của cái gì đó rất cổ xưa.”
Đôi mắt Thiên Nữ Băng Sương khẽ dao động. Sự tĩnh lặng trên khuôn mặt nàng xuất hiện một vết nứt nhỏ. “Ngươi… cảm nhận được gì?”
“Một sự trống rỗng, nhưng lại tràn đầy sức sống. Một sự cô đơn, nhưng lại mang theo hy vọng. Và hơn hết, một phần của… Thiên Đạo.” Lâm Phàm nói, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào nàng. Hắn biết mình đang mạo hiểm, nhưng trực giác mách bảo hắn phải nói ra.
Thanh kiếm băng trước mặt nàng chợt tan biến. Nàng lướt nhẹ trên mặt băng, tiến đến gần Lâm Phàm. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài bước chân. Một luồng hàn khí cực độ tỏa ra từ nàng, nhưng Lâm Phàm vẫn đứng vững, không hề nao núng.
“Thiên Đạo?” Nàng lặp lại, giọng nói mang theo một chút hoài nghi, một chút đau thương, và một chút gì đó rất xa xăm. “Ngươi là kẻ đầu tiên dám nhắc đến hai chữ đó trước mặt ta mà không hề bị băng hóa thành tượng.”
Lâm Phàm cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ hơn. Một hình ảnh thoáng qua vụt hiện trong tâm trí hắn: một vũ trụ rộng lớn đang sụp đổ, một thực thể khổng lồ đang tan rã, và một ý chí kiên cường đang chống lại sự hủy diệt. Đó là một ký ức mơ hồ, nhưng đủ để hắn hiểu.
“Ta không chỉ nhắc đến, ta còn mang trong mình một phần của nó.” Lâm Phàm chìa tay ra, một luồng ánh sáng vàng nhạt lóe lên, không hề chói mắt nhưng lại ẩn chứa uy năng vô hạn. Đây là năng lượng thuần khiết nhất từ mảnh linh hồn Thiên Đạo trong hắn.
Thiên Nữ Băng Sương nhìn chằm chằm vào ánh sáng đó, đôi mắt nàng mở lớn. Một giọt lệ băng từ khóe mắt nàng lăn xuống, tan chảy ngay lập tức khi chạm vào không khí. Lần đầu tiên, nàng lộ ra vẻ yếu đuối, một sự xúc động sâu sắc mà Lâm Phàm không thể ngờ tới.
“Không thể nào… Ngươi… Ngươi là…” Nàng thốt lên, giọng nói run rẩy.
Lâm Phàm gật đầu. “Ta là Lâm Phàm. Và ta tin rằng ngươi cũng vậy, một phần của Thiên Đạo Nguyên Thủy, hay ít nhất là một thực thể được Thiên Đạo ban cho sứ mệnh bảo vệ một mảnh vỡ của nó.”
Thiên Nữ Băng Sương hít sâu một hơi lạnh. “Ta là Băng Phách. Ta là người được Thiên Đạo Nguyên Thủy tạo ra để bảo vệ ‘Hạt Giống Băng Tâm’, một mảnh vỡ nhỏ nhưng thuần khiết nhất của ý chí Thiên Đạo, thứ có thể tái tạo sự sống ngay cả trong vùng Hư Vô.”
Lâm Phàm cảm thấy chấn động. “Hạt Giống Băng Tâm? Vậy đây là Thánh Địa ẩn mình mà outline nhắc đến? Nó không chỉ là một mảnh vỡ, mà là một ‘hạt giống’ có khả năng tái tạo.”
Băng Phách nhìn hắn với ánh mắt phức tạp. “Ta đã canh giữ nơi này hàng triệu năm, chờ đợi một ngày Thiên Đạo có thể tái sinh. Ta đã nghĩ đó là một hy vọng hão huyền, một lời nguyền bất tận. Nhưng ngươi… ngươi mang theo khí tức của Thiên Đạo chân chính. Ngươi đã thức tỉnh đến mức nào rồi?”
Lâm Phàm kể vắn tắt về hành trình của mình, từ một phế vật đến việc trở thành thủ lĩnh liên minh Thánh Địa, về những mảnh ký ức Thiên Đạo chợt lóe, và về mối đe dọa Hư Vô Thôn Phệ Giả mà hắn dần hiểu rõ.
Băng Phách lắng nghe trong im lặng. Khi Lâm Phàm kết thúc, nàng nhẹ nhàng nói: “Ta đã cảm nhận được sự suy yếu của pháp tắc thế giới này, sự xuất hiện của những vết nứt không gian nhỏ. Ta biết rằng kẻ thù cổ xưa đang dần trở lại. Nhưng ta không thể rời khỏi đây, vì Hạt Giống Băng Tâm cần được bảo vệ tuyệt đối. Nó là hy vọng cuối cùng của sự sống.”
“Ngươi không cần phải rời đi.” Lâm Phàm mỉm cười, nụ cười ấm áp như ánh nắng xua tan hàn khí. “Ta đến đây để tìm kiếm các mảnh vỡ Thiên Đạo, để dung hợp chúng và trở thành Thiên Đạo mới, hoàn chỉnh hơn. Nếu ngươi là một phần của Thiên Đạo, thì ngươi và Hạt Giống Băng Tâm chính là một phần của ta.”
Băng Phách nhìn hắn. Trong đôi mắt xanh thẳm của nàng, lần đầu tiên xuất hiện một tia sáng của niềm tin và sự nhẹ nhõm. “Ngươi muốn… dung hợp với ta?”
“Không phải dung hợp theo nghĩa hủy diệt ngươi, mà là kết nối, để ý chí và sức mạnh của chúng ta hòa làm một, cùng nhau chống lại Hư Vô Thôn Phệ Giả.” Lâm Phàm giải thích. “Ta cần tất cả các mảnh vỡ, tất cả các ý chí liên quan đến Thiên Đạo Nguyên Thủy để hoàn thành sứ mệnh này. Ngươi không cô đơn nữa, Băng Phách.”
Nàng trầm ngâm một lúc, rồi khẽ gật đầu. “Nếu đó là ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy, nếu đó là con đường duy nhất để bảo vệ Đa Vũ Trụ, ta sẽ không từ chối. Nhưng quá trình này sẽ không dễ dàng. Hạt Giống Băng Tâm đã ngủ say quá lâu, nó cần được thức tỉnh bằng một ý chí Thiên Đạo đủ mạnh mẽ và thuần khiết.”
“Ta đã sẵn sàng.” Lâm Phàm khẳng định. Hắn cảm thấy một sự liên kết sâu sắc với Băng Phách, không chỉ là sự cộng hưởng của Thiên Đạo, mà còn là một sự thấu hiểu giữa hai linh hồn mang trên mình gánh nặng của định mệnh vũ trụ. Cuộc gặp gỡ này không chỉ là việc tìm thấy một mảnh vỡ Thiên Đạo, mà còn là việc tìm thấy một đồng minh, một người bạn, và có lẽ, một phần của chính bản thân hắn đã bị lãng quên.
Màn sương mù băng giá xung quanh hồ băng dần tan đi, để lộ ra những cột băng khổng lồ và những tác phẩm điêu khắc tự nhiên tuyệt mỹ ẩn sâu trong Băng Cung. Một cánh cửa bí mật dần hiện ra sau lưng Băng Phách, hé lộ một thế giới băng giá kỳ vĩ, nơi Hạt Giống Băng Tâm đang chờ đợi. Lâm Phàm biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình mới, một bước tiến quan trọng trên con đường trở thành Thiên Đạo Chí Tôn.