Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 251
Sau khi lãnh đạo liên minh các Thánh Địa đánh bại tàn dư của Ma Tông Thiên La và dập tắt một vài mối đe dọa tiềm tàng khác, uy danh của Lâm Phàm đã vang vọng khắp Đại Lục Trung Ương. Hắn không chỉ là một thiên tài tu luyện, mà còn là một nhà chiến lược tài ba, một thủ lĩnh có tầm nhìn xa trông rộng. Dưới sự dẫn dắt của hắn, các Thánh Địa đã đạt được một sự đoàn kết chưa từng có, và Đại Lục Trung Ương bước vào một kỷ nguyên hòa bình và thịnh vượng tạm thời.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm trí Lâm Phàm, sự bình yên này chỉ là tạm bợ. Những mảnh ký ức về Hư Vô Thôn Phệ Giả và sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy vẫn luôn ám ảnh hắn. Hắn biết rằng sứ mệnh của mình còn xa mới kết thúc. Hắn cần phải mạnh mẽ hơn nữa, cần phải thu thập thêm những mảnh vỡ Thiên Đạo còn sót lại để hoàn thiện bản thân, chuẩn bị cho cuộc chiến định mệnh.
Một ngày nọ, khi Lâm Phàm đang bế quan trong Vạn Đạo Thánh Địa, một vị khách không mời mà đến. Đó là Thiên Nữ Băng Sương, người mà hắn từng gặp gỡ trong một lần truy đuổi tàn dư Ma Tông ở vùng cực bắc. Nàng xuất thân từ Băng Tuyết Thần Cung, một Thánh Địa cực kỳ bí ẩn và ít khi giao thiệp với bên ngoài. Nàng sở hữu một vẻ đẹp lạnh lẽo như băng tuyết, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa sự sâu sắc và một nỗi buồn khó tả. Lần gặp trước, nàng đã giúp Lâm Phàm một tay, và ánh mắt của nàng khi đó dường như chứa đựng một sự nhận biết đặc biệt nào đó đối với hắn.
“Lâm thủ lĩnh, đã lâu không gặp,” giọng nàng trong trẻo như tiếng chuông băng, nhưng lại mang theo một vẻ khẩn trương hiếm thấy. “Ta đến đây vì một chuyện vô cùng quan trọng, liên quan đến vận mệnh của toàn bộ Đại Lục, thậm chí là các giới phía trên.”
Lâm Phàm mở mắt, ánh sáng trong đôi mắt hắn lóe lên. “Thiên Nữ Băng Sương, có chuyện gì mà khiến cô phải đích thân đến đây?” Hắn cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, quen thuộc nhưng lại vô cùng xa lạ, phát ra từ người nàng.
“Sự suy yếu của Thiên Đạo đã khiến phong ấn của một vùng đất cấm cổ xưa bắt đầu lung lay,” nàng nói, giọng thì thầm như sợ ai đó nghe thấy. “Đó là Cấm Địa Vĩnh Hàn, nơi tổ tiên Băng Tuyết Thần Cung ta đã phong ấn một mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng và một phần sức mạnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy hàng triệu năm trước.”
Nghe thấy hai chữ “Thiên Đạo”, Lâm Phàm lập tức đứng dậy, vẻ mặt nghiêm trọng. “Cấm Địa Vĩnh Hàn? Và mảnh vỡ Thiên Đạo?”
Băng Sương gật đầu. “Đúng vậy. Theo truyền thuyết của Thần Cung, mảnh vỡ này là một trong những mảnh lớn nhất, chứa đựng ‘Ý Chí Nguyên Sơ’ của Thiên Đạo. Nó không chỉ là một nguồn sức mạnh, mà còn là chìa khóa để hiểu rõ hơn về sự kiện đại hủy diệt xưa cũ. Nhưng cùng với nó, một phần sức mạnh nguyên thủy của Thiên Đạo cũng bị phong ấn tại đó, thứ sức mạnh có thể chữa lành vết thương cho thế giới, nhưng cũng có thể hủy diệt mọi thứ nếu rơi vào tay kẻ xấu.”
“Tại sao bây giờ mới nói ra?” Lâm Phàm hỏi, lòng dấy lên một dự cảm không lành.
“Phong ấn Cấm Địa Vĩnh Hàn được duy trì bởi một pháp trận cổ xưa, cần năng lượng từ Thiên Đạo để ổn định. Nhưng Thiên Đạo ngày càng suy yếu, pháp trận cũng dần mất đi hiệu lực. Gần đây, chúng ta cảm nhận được những rung động bất thường từ bên trong, như có thứ gì đó đang cố gắng thoát ra. E rằng, Ma Tông Thiên La đã biết được bí mật này và đã cố gắng kích hoạt nó từ bên trong, hoặc tệ hơn, có một thế lực khác đang nhăm nhe.” Nàng khẽ thở dài. “Tổ tiên ta đã cảnh báo rằng chỉ khi ‘Người được Thiên Đạo chọn’ xuất hiện, mới có thể tiến vào đó mà không gây ra thảm họa. Và ta tin, người đó chính là Lâm thủ lĩnh.”
Lâm Phàm nhìn thẳng vào mắt Băng Sương. “Cô tin vào ta đến vậy sao?”
Nàng khẽ gật đầu. “Khí tức trên người ngươi không thể che giấu được ta. Ngươi mang theo dấu ấn của Thiên Đạo Nguyên Thủy, một dấu ấn mà ta, với dòng máu tổ tiên Thần Cung, có thể cảm nhận được. Hơn nữa, những gì ngươi đã làm cho Đại Lục Trung Ương đã chứng minh tất cả. Nếu không phải là ngươi, thì ai có thể gánh vác sứ mệnh này?”
Lâm Phàm im lặng một lúc, suy nghĩ thấu đáo. Lời nói của Băng Sương xác nhận một phần dự cảm của hắn. Mảnh vỡ Thiên Đạo này không chỉ là một cơ duyên, mà còn là một trách nhiệm nặng nề. Hắn cần nó để hoàn thiện bản thân, nhưng cũng phải đối mặt với nguy hiểm tiềm tàng từ việc phá vỡ phong ấn.
“Được rồi, ta sẽ đi với cô đến Cấm Địa Vĩnh Hàn,” Lâm Phàm quyết định. “Nhưng trước khi đi, cô có thể nói rõ hơn về nơi đó không? Và tại sao chỉ có người mang dấu ấn Thiên Đạo mới có thể vào mà không gây ra thảm họa?”
Băng Sương dẫn Lâm Phàm đến một mật thất của Vạn Đạo Thánh Địa, nơi có một bản đồ cổ xưa được cất giữ. Nàng chỉ vào một điểm trên bản đồ, ở rìa phía bắc của Đại Lục Trung Ương, nơi được bao phủ bởi băng tuyết vĩnh cửu. “Cấm Địa Vĩnh Hàn là một khe nứt không gian tự nhiên, được tổ tiên Băng Tuyết Thần Cung gia cố bằng pháp trận. Bên trong nó là một tiểu thế giới bị đóng băng vĩnh viễn, nhưng lại chứa đựng một nguồn năng lượng sống và chết cực kỳ hỗn loạn. Theo truyền thuyết, đó là nơi Thiên Đạo Nguyên Thủy đã từng… suy yếu nhất, trước khi hy sinh bản thân. Vì vậy, nó đã để lại một phần ý chí và sức mạnh của mình tại đó, hy vọng một ngày nào đó sẽ có người kế thừa.”
“Sức mạnh sống và chết hỗn loạn?” Lâm Phàm nheo mắt.
“Đúng vậy. Nó giống như một vết thương của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Ai không có đủ sức mạnh và sự đồng điệu với Thiên Đạo sẽ bị năng lượng hỗn loạn đó nuốt chửng, hoặc tệ hơn, giải phóng toàn bộ năng lượng ra ngoài, gây ra một thảm họa hủy diệt cho toàn bộ Đại Lục Trung Ương.” Băng Sương giải thích. “Chỉ có người mang theo bản chất Thiên Đạo, có khả năng dung hợp và kiểm soát sự hỗn loạn đó, mới có thể bình yên tiến vào và thu hồi mảnh vỡ.”
Lâm Phàm gật đầu, hiểu ra. Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể hắn chính là một biểu hiện của bản chất Thiên Đạo. Nó cho phép hắn không chỉ hiểu mà còn đồng hóa và chuyển hóa các loại năng lượng và pháp tắc. Đây chính là lý do hắn được chọn.
“Vậy chúng ta lên đường ngay,” Lâm Phàm nói, không chút do dự. “Càng chậm trễ, nguy hiểm càng lớn.”
Băng Sương gật đầu, vẻ mặt nàng giãn ra một chút. “Được. Ta đã chuẩn bị sẵn sàng. Chúng ta sẽ di chuyển bằng phi thuyền của Thần Cung, nó đủ nhanh để đến đó trong vài ngày.”
Họ nhanh chóng rời khỏi Vạn Đạo Thánh Địa, không thông báo cho quá nhiều người để tránh gây chú ý và rò rỉ thông tin. Chiếc phi thuyền băng tuyết của Băng Tuyết Thần Cung lướt đi trong không trung, hướng về phương bắc lạnh giá. Trong suốt hành trình, Lâm Phàm và Băng Sương đã trao đổi thêm nhiều thông tin. Băng Sương kể cho hắn nghe về những lời tiên tri cổ xưa của Thần Cung, về một “Kẻ Bảo Hộ Vũ Trụ” sẽ xuất hiện để đối mặt với bóng tối từ Hư Vô. Lâm Phàm cũng chia sẻ một phần những ký ức rời rạc mà hắn đã thu thập được, về sự tồn tại của Hư Vô Thôn Phệ Giả và sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy.
Hai người, một mang theo sứ mệnh tái tạo Thiên Đạo, một mang theo trọng trách bảo vệ bí mật cổ xưa, dần dần cảm thấy một sự liên kết vô hình. Băng Sương nhận ra rằng Lâm Phàm không chỉ là người được chọn, mà còn là hy vọng cuối cùng của vô số thế giới. Còn Lâm Phàm, hắn thấy ở Băng Sương không chỉ là một đồng minh mạnh mẽ, mà còn là một người có thể chia sẻ gánh nặng trong hành trình cô độc của mình.
Vài ngày sau, phi thuyền đáp xuống một vùng đất hoang vu, bị bao phủ bởi băng tuyết vĩnh cửu. Không khí ở đây lạnh đến thấu xương, và những cơn gió tuyết gào thét như những linh hồn bị mắc kẹt. Phía trước họ, một khe nứt không gian khổng lồ hiện ra, uốn lượn như một vết sẹo trên nền trời. Năng lượng hỗn loạn từ bên trong tỏa ra, khiến không gian xung quanh méo mó và khó chịu.
“Đây chính là Cấm Địa Vĩnh Hàn,” Băng Sương chỉ tay. “Pháp trận phong ấn đã suy yếu rất nhiều. Chúng ta phải nhanh lên.”
Lâm Phàm nhìn vào khe nứt, cảm nhận một lực hút mạnh mẽ từ bên trong, không phải là lực hút vật lý, mà là một sự kêu gọi từ sâu thẳm linh hồn hắn. Hắn biết, mảnh vỡ Thiên Đạo đang ở đó, đang chờ đợi hắn.
“Đi thôi,” Lâm Phàm nói, vẻ mặt kiên định. Hắn biết rằng đây sẽ là một thử thách lớn, nhưng cũng là một bước ngoặt quan trọng trong hành trình trở thành Thiên Đạo mới của mình. Hắn bước về phía khe nứt, Băng Sương đi theo sau, sẵn sàng đối mặt với mọi hiểm nguy đang chờ đợi họ trong vùng đất cấm cổ xưa này.