Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 252

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:34:46 | Lượt xem: 3

Không gian cổ cấm địa u tối, tĩnh mịch như một tấm màn nhung khổng lồ bao trùm lấy đoàn người Lâm Phàm. Bầu không khí nơi đây nặng nề đến lạ, không có một chút sinh khí nào của thế giới bên ngoài, chỉ có hơi thở của thời gian và sự mục nát vĩnh cửu. Những thân cây cổ thụ cao vút, cành lá khô quắt, vặn vẹo như những con mãng xà khổng lồ, tạo thành một vòm trời che khuất ánh sáng, khiến mọi thứ chìm trong một màu xám xịt.

Lâm Phàm dẫn đầu, bước chân vững chãi trên lớp đất mục nát phủ đầy rêu phong. Từng tế bào trong cơ thể hắn dường như đang reo vang, một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng trỗi dậy từ sâu thẳm linh hồn. Đó không phải là ký ức rõ ràng, mà là một bản năng nguyên thủy, một sự cộng hưởng với thứ gì đó vĩ đại đang ẩn mình trong lòng đất này. Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong thức hải của hắn cũng không ngừng chớp động, tựa như một la bàn đang chỉ hướng về một nguồn năng lượng vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ.

Phía sau hắn, Thiên Nữ Băng Sương, với bộ bạch y tinh khôi không nhiễm một hạt bụi trần, bước đi nhẹ nhàng như tuyết rơi. Vẻ đẹp thanh tao, thoát tục của nàng dường như là điểm sáng duy nhất trong không gian u ám. Ánh mắt nàng khẽ quét qua những vết tích đổ nát xung quanh, đôi khi dừng lại ở một ký hiệu cổ xưa trên vách đá hay một pho tượng vỡ vụn, ánh lên vẻ phức tạp mà không ai có thể lý giải. Nàng là người duy nhất trong đoàn có thể cảm nhận được những luồng khí tức cổ xưa nhất của vùng đất này, bởi lẽ, huyết mạch của nàng có một sự liên hệ mơ hồ với nơi đây.

“Nơi này từng là một Thánh Địa, đúng không?” một cường giả từ Vạn Đạo Thánh Địa, người đi cùng Lâm Phàm, khẽ hỏi, giọng nói vang vọng trong sự tĩnh lặng đáng sợ.

Lâm Phàm gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua một tấm bia đá đã gần như bị phong hóa hoàn toàn. “Không chỉ là Thánh Địa. Ta cảm thấy, đây là một trong những cái nôi của nền văn minh cổ xưa nhất, trước cả thời đại của Tiên Giới.” Hắn đưa tay chạm nhẹ vào phiến đá, “Phân Tích!”

Trong chốc lát, vô số thông tin chảy vào tâm trí hắn. Những hình ảnh mờ ảo về một thời đại huy hoàng, nơi các cường giả tu luyện những công pháp đã thất truyền, nơi pháp tắc vũ trụ còn nguyên vẹn và mạnh mẽ hơn bây giờ rất nhiều. Hắn thấy những kiến trúc hùng vĩ, những trận pháp khổng lồ, và cả những dấu vết của một cuộc chiến kinh thiên động địa. Nhưng tất cả đều quá nhanh, quá mơ hồ, như những mảnh vỡ của một giấc mơ.

Thiên Nữ Băng Sương khẽ nhíu mày. “Cổ cấm địa này được biết đến với cái tên ‘U Minh Chi Hải’. Tương truyền, đây là nơi phong ấn một bảo vật tối thượng của Băng Nguyên Chí Tôn, một vị cường giả đã siêu việt cảnh giới Thần Hoàng trong truyền thuyết cổ xưa của Thánh Địa chúng ta.”

“Băng Nguyên Chí Tôn?” Lâm Phàm lặp lại, cái tên này khơi gợi một làn sóng cảm xúc mạnh mẽ trong hắn. “Ngài ấy… có liên quan đến Thiên Đạo Nguyên Thủy sao?”

Thiên Nữ Băng Sương lắc đầu. “Không ai biết rõ. Chỉ có những ghi chép cổ xưa nhất mới nhắc đến rằng ngài ấy từng là một trong số ít người có thể tiếp cận được ‘Thiên Đạo Chân Lý’ ở thời đại của mình. Ngài ấy đã để lại một lời tiên tri, rằng khi thế giới đứng trước bờ vực hủy diệt, người mang trong mình dấu ấn của Thiên Đạo sẽ đến đây, tìm kiếm sức mạnh bị phong ấn.”

“Dấu ấn của Thiên Đạo…” Lâm Phàm thì thầm, bàn tay vô thức chạm vào ngực mình, nơi mảnh linh hồn Thiên Đạo của hắn đang tỏa ra nhiệt lượng ấm áp.

Càng đi sâu, địa hình càng trở nên hiểm trở. Những con đường bị chia cắt bởi khe nứt sâu hoắm không thấy đáy, những cây cầu đá đổ nát treo lơ lửng giữa không trung. Đôi khi, một luồng khí tức cổ xưa bùng nổ, tạo thành những cơn gió lốc mang theo sát ý, hay những ảo ảnh đáng sợ hiện ra, cố gắng cám dỗ hoặc tấn công họ.

Một lúc sau, đoàn người đến trước một vực sâu hun hút. Bên kia vực là một cánh cổng đá khổng lồ, được khắc chạm những phù văn phức tạp và cổ kính, tỏa ra một áp lực vô hình. Cánh cổng đã đóng chặt, dường như đã ngủ yên hàng triệu năm.

“Đây là Hư Vô Chi Môn,” Thiên Nữ Băng Sương nói, giọng nàng trầm xuống. “Để mở cánh cổng này, cần phải có huyết mạch Băng Nguyên hoặc một nguồn năng lượng cực kỳ tinh khiết, có khả năng dung hòa với pháp tắc cổ xưa của nơi đây.”

Một vị trưởng lão khác thử dùng Tiên Nguyên lực tấn công cánh cổng, nhưng sức mạnh của ông ta chỉ như giọt nước đổ vào biển cả, không hề suy suyển. Trái lại, cánh cổng phát ra một luồng phản lực nhẹ, suýt chút nữa khiến vị trưởng lão trọng thương.

Lâm Phàm bước tới, ánh mắt tập trung vào cánh cổng. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc ẩn chứa bên trong những phù văn cổ xưa. Đó không phải là Tiên Nguyên hay Thần Nguyên, mà là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, tinh khiết hơn, tựa như một phần của chính Thiên Đạo.

“Để ta thử,” Lâm Phàm nói, giơ tay ra. Hắn không dùng công pháp nào, chỉ đơn giản là để linh hồn Thiên Đạo trong cơ thể hắn tự do cộng hưởng. Một luồng ánh sáng nhạt nhòa, không màu sắc cụ thể, nhưng mang theo một sự uy nghiêm tối thượng, từ từ lan tỏa từ lòng bàn tay hắn, chạm vào cánh cổng.

Ngay lập tức, những phù văn cổ xưa trên cánh cổng bừng sáng. Chúng không còn là những ký tự chết chóc, mà như những mạch máu đang được bơm đầy sự sống. Một âm thanh trầm đục vang lên, như tiếng đất trời chuyển mình. Cánh cổng đá từ từ hé mở, để lộ ra một con đường dẫn vào sâu bên trong, nơi ánh sáng xanh biếc huyền ảo đang tỏa ra.

Thiên Nữ Băng Sương ngạc nhiên, đôi mắt băng lam của nàng ánh lên vẻ khó tin. “Ngài… Ngài đã làm được!” Nàng biết rằng chỉ có huyết mạch thuần khiết nhất của Băng Nguyên Chí Tôn mới có thể kích hoạt được cánh cổng này. Điều đó có nghĩa là Lâm Phàm… hoặc ít nhất là thứ sức mạnh bên trong hắn, có một sự liên kết sâu sắc với Băng Nguyên Chí Tôn, hoặc thậm chí là vượt xa hơn thế.

Lâm Phàm cũng cảm thấy ngạc nhiên, nhưng cũng không quá bất ngờ. Hắn biết rằng mảnh linh hồn Thiên Đạo trong mình đang dần thức tỉnh, và nó có thể tương tác với mọi pháp tắc, mọi nguồn năng lượng cổ xưa nhất của vũ trụ. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng thuần khiết hơn, mãnh liệt hơn đang chờ đợi phía sau cánh cổng.

“Đi thôi,” Lâm Phàm nói, bước qua ngưỡng cửa. Ánh sáng xanh biếc từ bên trong bao trùm lấy hắn, khiến thân ảnh hắn trở nên hư ảo. Một luồng ký ức chớp nhoáng xẹt qua tâm trí hắn, hình ảnh một vị nữ nhân uy nghi, toàn thân được bao phủ bởi băng tinh, đang ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao, ánh mắt chứa đựng một nỗi buồn vô hạn.

Con đường phía trước được lát bằng những khối băng vĩnh cửu, phát ra thứ ánh sáng xanh huyền ảo, soi rọi không gian. Không khí lạnh lẽo nhưng trong lành, tràn ngập một loại tiên linh chi khí cực kỳ tinh khiết mà Lâm Phàm chưa từng thấy bao giờ. Những bức tường hai bên được khắc họa những hình ảnh cổ xưa, miêu tả một cuộc chiến tranh kinh hoàng, nơi những sinh linh hình thù kỳ dị, u ám đang nuốt chửng các thế giới, và một vị nữ nhân băng giá đang chiến đấu đơn độc, ánh mắt kiên cường nhưng đầy tuyệt vọng.

“Đây là… Hư Vô Thôn Phệ Giả,” Lâm Phàm thì thầm, nhận ra kẻ thù trong những bức tranh. Ký ức về mối đe dọa vũ trụ kinh hoàng đó lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn một chút. Hắn biết, mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn tìm kiếm không chỉ là một phần sức mạnh, mà còn là một phần của sự thật, một lời giải đáp cho sứ mệnh của hắn.

Đoàn người tiến sâu vào trong. Con đường dẫn đến một đại sảnh rộng lớn, nơi trung tâm có một bệ đá khổng lồ. Trên bệ đá, một khối băng tinh hình cầu đang lơ lửng, tỏa ra ánh sáng xanh biếc rực rỡ, chiếu sáng toàn bộ đại sảnh. Bên trong khối băng, một vật thể hình thoi, màu vàng kim, đang chìm nổi, phát ra những gợn sóng năng lượng vô tận, khiến không gian xung quanh vặn vẹo.

“Mảnh vỡ Thiên Đạo!” Lâm Phàm thốt lên, trái tim hắn đập mạnh. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mãnh liệt từ linh hồn mình. Đây không chỉ là một mảnh vỡ thông thường, mà là một mảnh vỡ cực kỳ quan trọng, chứa đựng một phần lớn sức mạnh và ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy.

Nhưng xung quanh khối băng tinh, vô số xiềng xích năng lượng màu đen đang quấn quanh, mỗi sợi xiềng xích đều tỏa ra một lực lượng phong ấn cực mạnh, khiến khối băng không thể thoát ra. Đây chính là phần phong ấn của Băng Nguyên Chí Tôn, không cho phép sức mạnh này bị lạm dụng hoặc rơi vào tay kẻ xấu. Để thu hồi được mảnh vỡ, Lâm Phàm không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự chấp thuận của những pháp tắc cổ xưa, hoặc có thể, một thử thách cuối cùng đang chờ đợi hắn.

Thiên Nữ Băng Sương tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào khối băng tinh, ánh mắt nàng bỗng trở nên u buồn. “Đây là ‘Băng Nguyên Tâm’, trung tâm sức mạnh của Băng Nguyên Chí Tôn, và cũng là nơi phong ấn mảnh vỡ Thiên Đạo. Để giải phong ấn, cần phải có ‘huyết mạch chân chính của Băng Nguyên’ và ‘ý chí của Thiên Đạo’.”

Lâm Phàm nhìn vào khối băng tinh, rồi nhìn sang Thiên Nữ Băng Sương. Hắn hiểu rằng, để đạt được mục tiêu, hắn không thể thiếu nàng. Và cuộc hành trình của hắn, từ đây, sẽ không còn là của riêng hắn nữa.

Năng lượng từ khối băng tỏa ra ngày càng mạnh mẽ, như một tiếng gọi thầm thì từ sâu thẳm vũ trụ, thúc giục Lâm Phàm tiến lên. Hắn biết, thời khắc quyết định đã đến gần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8