Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 253
Cổ Thần Chi Địa. Cái tên thôi đã đủ để hàng vạn sinh linh trên Đại Lục Trung Ương phải rùng mình. Nơi đó không phải là một bí cảnh thông thường, mà là một vùng đất bị nguyền rủa, bị lãng quên, nơi pháp tắc hỗn loạn và thần linh cũng phải e sợ. Nhưng đối với Lâm Phàm, giờ đây đã là thủ lĩnh của liên minh các Thánh Địa, nơi đó lại là một lời mời gọi không thể chối từ. Hắn cảm nhận được, một mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng, cùng với một phần sức mạnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, đang ẩn mình sâu trong lòng vùng đất cấm.
Bên cạnh Lâm Phàm là Thiên Nữ Băng Sương, nàng khoác trên mình bộ y phục trắng muốt, mái tóc bạc bay trong gió, đôi mắt phượng lạnh lùng nhưng ánh lên vẻ tò mò. Nàng vốn là người của một Thánh Địa ẩn mình, nắm giữ những bí mật cổ xưa mà ít ai biết đến. Chính nàng là người đã tiết lộ cho Lâm Phàm về sự tồn tại của Cổ Thần Chi Địa, và bằng cách nào đó, nàng cũng cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc từ nơi đó.
“Cổ Thần Chi Địa, theo truyền thuyết, là nơi một vị Thần Vương cổ xưa đã cố gắng tái tạo một phần Thiên Đạo sau sự kiện hủy diệt. Nhưng ông ta đã thất bại, và thay vào đó, nơi này trở thành một vùng đất hỗn loạn, bị các pháp tắc từ chối.” Thiên Nữ Băng Sương khẽ nói, giọng nói trong trẻo như băng tuyết tan chảy.
Lâm Phàm gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua cảnh vật hoang tàn phía trước. Những ngọn núi đá trơ trọi vươn lên giữa một vùng đất cằn cỗi, bầu trời xám xịt bị bao phủ bởi những đám mây cuồn cuộn không ngừng. Từng cơn gió mang theo hơi thở của thời gian, lạnh lẽo và nặng nề, dường như muốn xé toạc linh hồn.
Khi họ tiến sâu hơn, một làn sương mù dày đặc bắt đầu bao phủ cảnh vật. Làn sương này không phải sương bình thường, nó mang theo một thứ năng lượng kỳ lạ, bóp méo tầm nhìn và cả cảm giác. Thiên Nữ Băng Sương khẽ nhíu mày, nàng cố gắng dùng thần thức thăm dò, nhưng chỉ cảm thấy một sự trống rỗng vô tận. Những ảo ảnh bắt đầu xuất hiện, biến đổi liên tục, thử thách ý chí của người nhìn.
“Đây là Mê Vụ Huyễn Ảnh, một loại trận pháp tự nhiên hình thành từ sự hỗn loạn của pháp tắc. Nó không chỉ gây ảo ảnh thị giác mà còn ảnh hưởng đến tâm trí, khiến người ta lạc lối trong chính nỗi sợ hãi của mình,” Thiên Nữ Băng Sương cảnh báo. Nàng vận khởi Băng Linh Thuật, một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra, cố gắng xua tan làn sương, nhưng nó chỉ mỏng đi một chút rồi lại nhanh chóng tái tạo.
Lâm Phàm nhắm mắt lại. Hắn không dựa vào thị giác hay thần thức thông thường. Hệ thống trong cơ thể hắn bắt đầu vận hành. “Hệ thống, phân tích Mê Vụ Huyễn Ảnh này.”
Một luồng thông tin khổng lồ đổ vào tâm trí Lâm Phàm. Hắn không chỉ thấy sương mù, mà còn thấy hàng tỷ đường nét năng lượng đan xen, mỗi đường nét là một biến thể của pháp tắc không gian và tâm linh bị bóp méo. Đây không phải là một ảo ảnh đơn giản, mà là một mạng lưới pháp tắc phức tạp, tự nhiên nhưng lại tinh vi hơn bất kỳ trận pháp nhân tạo nào.
“Đã phân tích xong. Mê Vụ Huyễn Ảnh là sự kết hợp của pháp tắc không gian bị vặn vẹo và năng lượng tâm linh cổ xưa. Có thể tiến hóa “Thiên Nhãn Thông” hoặc “Đại Diễn Thuật” để tìm ra lối thoát,” hệ thống phản hồi.
Lâm Phàm không ngần ngại. “Tiến hóa Đại Diễn Thuật, tập trung vào việc giải mã pháp tắc không gian.”
Một luồng năng lượng ấm áp tràn khắp cơ thể hắn, kiến thức về các pháp tắc không gian và cách chúng vận hành trong điều kiện hỗn loạn bỗng trở nên rõ ràng trong tâm trí. Hắn mở mắt, thế giới trước mặt đã thay đổi. Làn sương mù vẫn còn đó, nhưng Lâm Phàm giờ đây có thể nhìn xuyên qua những lớp ảo ảnh, thấy được những điểm nút pháp tắc, những khe hở trong không gian bị bóp méo.
“Đi theo ta,” hắn nói, nắm lấy tay Thiên Nữ Băng Sương. Nàng hơi ngạc nhiên trước hành động đột ngột của hắn, nhưng cảm nhận được sự tự tin và bình tĩnh từ Lâm Phàm, nàng tin tưởng đi theo. Lâm Phàm bước đi nhẹ nhàng, tránh né những điểm nút nguy hiểm, xuyên qua những khe hở mà mắt thường không thể thấy. Mỗi bước đi của hắn đều chính xác, dường như hắn đã nhìn thấy toàn bộ cấu trúc của Mê Vụ Huyễn Ảnh.
Chỉ trong chốc lát, họ đã thoát ra khỏi làn sương mù. Phía trước họ hiện ra một cảnh tượng hùng vĩ đến kinh ngạc: một cánh cổng khổng lồ, cao vút chạm tới những đám mây đen, được tạc từ đá đen cổ kính và phủ đầy những hoa văn kỳ lạ, dường như không thuộc về bất kỳ nền văn minh nào trên Đại Lục Trung Ương.
“Cổng Vô Pháp,” Thiên Nữ Băng Sương thốt lên, giọng nói mang theo sự kinh ngạc. “Đây là nơi pháp tắc của thế giới bị suy yếu đến cực điểm. Ngay cả Tiên Đế cũng khó lòng ổn định được sức mạnh ở đây.”
Khi họ đến gần cánh cổng, một cảm giác kỳ lạ ập đến. Trọng lực thay đổi liên tục, lúc thì nặng nề như đeo chì, lúc lại nhẹ bẫng như không khí. Các nguyên tố xung quanh cũng trở nên khó kiểm soát, lửa có thể bỗng nhiên biến thành băng, nước hóa thành sét. Tiên Linh Chi Khí trong không khí trở nên hỗn loạn, không thể hấp thu hay vận dụng một cách bình thường.
Thiên Nữ Băng Sương lập tức cảm thấy khó chịu. Sức mạnh băng của nàng vốn dựa trên sự ổn định và trật tự của pháp tắc. Trong môi trường hỗn loạn này, nàng cảm thấy bản thân bị suy yếu nghiêm trọng, thậm chí còn có dấu hiệu bị pháp tắc phản phệ.
Lâm Phàm thì khác. Hắn cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ. Những hoa văn trên cánh cổng, những luồng năng lượng hỗn loạn, tất cả đều gợi cho hắn một cảm giác mơ hồ về một điều gì đó rất xa xưa, rất vĩ đại. Hắn lại vận dụng hệ thống. “Phân tích Cổng Vô Pháp và các pháp tắc hỗn loạn xung quanh.”
Hệ thống phản hồi: “Cổng Vô Pháp không phải là một trận pháp, mà là một vết nứt pháp tắc tự nhiên. Nó là điểm giao thoa nơi sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã để lại một lỗ hổng trong kết cấu vũ trụ, khiến năng lượng nguyên thủy bị rò rỉ và các pháp tắc trở nên mất trật tự. Các hoa văn trên cổng là những phong ấn cổ xưa, được tạo ra để ngăn chặn sự hỗn loạn lan rộng.”
Lâm Phàm hiểu ra. Đây là một vết thương của vũ trụ, do sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy để lại. Và hắn, mang trong mình mảnh linh hồn Thiên Đạo, lại có khả năng cảm nhận và thậm chí là “hài hòa” với sự hỗn loạn này. Hắn không cần phải chống lại nó, mà phải hiểu nó.
Hắn hít sâu một hơi, để Thiên Đạo Linh Hồn của mình cộng hưởng với năng lượng hỗn loạn. Dần dần, một vầng sáng nhạt bao quanh cơ thể hắn. Trong vầng sáng đó, các pháp tắc hỗn loạn dường như chậm lại, trở nên có trật tự hơn một chút. Trọng lực ổn định, các nguyên tố trở nên hòa dịu, và Tiên Linh Chi Khí cũng có thể được vận dụng một cách hạn chế.
“Nắm chặt lấy ta,” Lâm Phàm nói với Thiên Nữ Băng Sương. Nàng ngạc nhiên khi thấy hắn không hề bị ảnh hưởng, thậm chí còn tạo ra một vùng an toàn nhỏ bé giữa sự hỗn loạn. Nàng cảm nhận được một luồng sức mạnh cổ xưa và vĩ đại từ Lâm Phàm, một sức mạnh vượt xa Tiên Đế bình thường.
Lâm Phàm dẫn nàng xuyên qua cánh cổng. Mỗi bước đi của hắn đều là một sự điều chỉnh tinh tế, một sự hòa hợp với hàng triệu biến đổi nhỏ của pháp tắc. Hắn không dùng vũ lực, mà dùng sự thấu hiểu. Giống như một dòng nước len lỏi qua các kẽ đá, hắn tìm ra con đường tự nhiên nhất.
Bên kia cánh cổng là một thế giới hoàn toàn khác. Không còn là vùng đất cằn cỗi, mà là một không gian bao la, huyền ảo, được chiếu sáng bởi một ánh sáng xanh biếc kỳ lạ, dường như phát ra từ chính không khí. Ở trung tâm của không gian này, một viên cầu năng lượng khổng lồ, trong suốt và lấp lánh như hàng tỷ vì sao, đang lơ lửng. Nó phát ra một luồng sức mạnh cổ xưa, nguyên thủy và vô cùng mạnh mẽ, khiến linh hồn của Lâm Phàm run rẩy.
“Đây rồi…” Lâm Phàm thì thầm, đôi mắt dán chặt vào viên cầu. Hắn cảm nhận được, đó chính là mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng mà hắn tìm kiếm, và hơn thế nữa, đó còn là một phần tinh hoa của Thiên Đạo Nguyên Thủy.
Nhưng ngay khi họ tiến lại gần, mặt đất rung chuyển. Từ dưới lòng đất, một tiếng gầm vang vọng, và một sinh vật khổng lồ, được tạo thành từ những tinh thể năng lượng hỗn loạn, vươn lên. Nó có hình dáng giống một con rồng cổ đại, nhưng toàn thân nó không có da thịt, chỉ có những tinh thể sắc nhọn phát sáng, và đôi mắt đỏ rực như lửa địa ngục. Đây chính là Hộ Giả Tinh Thể, một sinh vật được sinh ra từ sự hỗn loạn của pháp tắc, có nhiệm vụ bảo vệ viên cầu Thiên Đạo.
Hộ Giả Tinh Thể tấn công, tung ra một luồng năng lượng hỗn loạn, xé toạc không gian. Thiên Nữ Băng Sương nhanh chóng tạo ra một lá chắn băng, nhưng nó lập tức rạn nứt dưới sức mạnh kinh hoàng đó.
Lâm Phàm bước lên phía trước. Hắn không còn là thiếu niên phế vật của Lâm gia, cũng không còn là đệ tử thủ tịch của Huyền Kiếm Tông, hay Chí Tôn của Đại Lục Trung Ương. Giờ đây, hắn là một người mang trong mình sứ mệnh của Thiên Đạo. Hắn vươn tay ra, không phải để tấn công, mà là để cảm nhận.
Hệ thống lại hoạt động. “Phân tích Hộ Giả Tinh Thể. Đối tượng được tạo thành từ năng lượng nguyên thủy bị biến đổi và pháp tắc hỗn loạn. Có thể dùng ‘Thiên Đạo Chân Ý’ để đồng hóa hoặc ‘Hỗn Độn Quyết’ để tinh lọc.”
Lâm Phàm chọn phương án đầu tiên. Hắn không muốn hủy diệt, hắn muốn thu hồi. “Đồng hóa bằng Thiên Đạo Chân Ý.”
Một luồng ánh sáng vàng nhạt từ Lâm Phàm tỏa ra, bao trùm lên Hộ Giả Tinh Thể. Con quái vật gầm lên đau đớn, nhưng không phải vì bị tấn công, mà là vì một sự chuyển hóa nội tại. Các tinh thể trên cơ thể nó bắt đầu tan chảy, hòa vào ánh sáng vàng, và sự hỗn loạn trong mắt nó dần được thay thế bằng một vẻ thanh tịnh. Nó không bị tiêu diệt, mà được “tịnh hóa”, trở lại thành năng lượng nguyên thủy, rồi dần dần, hóa thành một luồng sáng xanh biếc, nhập vào viên cầu Thiên Đạo.
Thiên Nữ Băng Sương đứng nhìn, đôi mắt lạnh lùng của nàng hiện lên vẻ sững sờ. Nàng chưa từng thấy một phương pháp chiến đấu nào như vậy, không phải đối kháng, mà là đồng hóa, chuyển hóa. Nàng nhận ra, Lâm Phàm không chỉ đang tu luyện, mà hắn đang dần trở thành một thực thể siêu việt, vượt ra ngoài mọi khái niệm cường giả mà nàng từng biết.
Lâm Phàm tiến tới viên cầu Thiên Đạo. Càng đến gần, luồng năng lượng rung động trong cơ thể hắn càng mạnh mẽ. Những mảnh ký ức vụn vặt, không rõ ràng, như những tia chớp lóe lên trong tâm trí hắn: một vũ trụ rộng lớn đang bị nuốt chửng, một thực thể khổng lồ hy sinh bản thân, ánh sáng chói lòa của sự phân tán, và một lời thề im lặng về sự tái sinh.
Hắn đưa tay ra, chạm vào bề mặt viên cầu. Một cảm giác quen thuộc đến tột cùng, như thể hắn đang chạm vào chính linh hồn của mình, ập đến. Sức mạnh vô tận, trí tuệ cổ xưa, và cả nỗi cô đơn của Thiên Đạo Nguyên Thủy, tất cả đều đang chờ đợi hắn. Viên cầu khẽ rung động, phát ra một tiếng ngân nga trầm thấp, như một lời chào mừng từ một người bạn cũ. Lâm Phàm nhắm mắt lại, sẵn sàng tiếp nhận di sản vĩ đại này, sẵn sàng để ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy hòa nhập hoàn toàn vào linh hồn hắn.
Một kỷ nguyên mới, một cấp độ sức mạnh mới, đang mở ra trước mắt hắn.