Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 254

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:35:41 | Lượt xem: 3

Một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề, tựa như hơi thở của vô số kỷ nguyên đã qua, phả vào mặt Lâm Phàm và Thiên Nữ Băng Sương khi họ đứng trước khe nứt không gian kỳ lạ. Đó không phải là một cánh cổng bình thường, mà là một vết rách tự nhiên trên tấm màn vũ trụ, được bao phủ bởi những luồng năng lượng hỗn loạn và những hoa văn pháp tắc đã mờ nhạt theo thời gian.

“Đây chính là Thái Cổ Di Giới mà sư phụ từng nhắc đến sao?” Thiên Nữ Băng Sương khẽ hỏi, giọng nàng mang theo chút ngạc nhiên. Nàng là hậu duệ của một Thánh Địa ẩn mình, nắm giữ nhiều bí mật cổ xưa, nhưng ngay cả nàng cũng chưa từng chứng kiến một lối vào di tích nào hoang tàn và bất ổn đến vậy.

Lâm Phàm gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua khe nứt. Hệ thống trong đầu hắn đã sớm cảnh báo về sự nguy hiểm, nhưng đồng thời cũng phát ra những dao động mạnh mẽ, cho thấy mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn tìm kiếm đang nằm sâu bên trong. “Đúng vậy. Theo những ghi chép cổ mà ta tìm được, nơi này đã bị phong ấn từ rất lâu, sau một sự kiện chấn động toàn bộ Đại Lục Trung Ương. Các pháp tắc bên trong cực kỳ hỗn loạn, không gian cũng không ổn định.”

Hắn vươn tay, một luồng nguyên khí thuần túy từ lòng bàn tay phát ra, thăm dò khe nứt. Ngay lập tức, luồng khí bị xé toạc, nuốt chửng bởi những xoáy không gian nhỏ li ti bên trong. Thiên Nữ Băng Sương cau mày: “Nguy hiểm quá. Nếu chúng ta mạo hiểm vào, dù là Tiên Tôn cũng khó lòng toàn mạng.”

“Nhưng mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng nhất lại nằm ở đó,” Lâm Phàm kiên định. “Cảm giác của ta không thể sai. Nó đang gọi ta.” Hắn hít sâu một hơi, kích hoạt khả năng Phân Tích của hệ thống. Vô số luồng dữ liệu, thông tin về cấu trúc không gian, năng lượng pháp tắc, và cả những dấu vết của sự hủy diệt cổ xưa, nhanh chóng được thu thập và xử lý trong tâm trí hắn. Một hình ảnh ba chiều của Thái Cổ Di Giới dần hiện rõ, với những điểm yếu, những vùng an toàn tạm thời và cả những khu vực chết chóc.

“Ta đã có cách,” Lâm Phàm nói, giọng đầy tự tin. Hắn lấy ra một vài loại linh vật và khoáng thạch hiếm có từ giới chỉ, đặt chúng vào những vị trí cụ thể xung quanh khe nứt. Bằng một thủ ấn phức tạp, hắn điều khiển năng lượng, tạo ra một trận pháp tạm thời. Trận pháp này không phải để mở rộng lối đi, mà là để “ổn định” một phần nhỏ của khe nứt, đủ để họ có thể xuyên qua mà không bị không gian nghiền nát.

“Đi thôi,” Lâm Phàm quay sang Thiên Nữ Băng Sương. Nàng gật đầu, sự tin tưởng tuyệt đối hiện rõ trong mắt. Nàng biết, Lâm Phàm chưa bao giờ làm điều gì mà hắn không chắc chắn.

Bước qua khe nứt, cảm giác đầu tiên là một luồng xoáy dữ dội, như thể toàn bộ cơ thể bị kéo căng và nén chặt cùng lúc. Nhưng chỉ trong một khắc, cảm giác đó biến mất, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến rợn người. Họ đặt chân lên một vùng đất cằn cỗi, nhuốm màu xám tro, nơi không gian méo mó như một tấm gương vỡ. Những ngọn núi đá lởm chởm, lơ lửng giữa hư không, và trên bầu trời là một vòng xoáy năng lượng khổng lồ, không ngừng nuốt chửng ánh sáng.

“Nơi này… giống như một vũ trụ đang chết dần,” Thiên Nữ Băng Sương thì thầm, giọng nàng đầy vẻ kinh ngạc. Nàng có thể cảm nhận được sự suy yếu của pháp tắc, sự mục rữa của linh khí, và một sự cô độc bao trùm.

“Chính xác,” Lâm Phàm đáp. “Đây có lẽ là tàn dư của một tiểu thế giới đã bị hủy diệt, hoặc bị hút cạn sức sống bởi một thế lực nào đó. Những dấu vết này… rất giống với mô tả về Hư Vô Thôn Phệ Giả trong ký ức của ta.” Lời nói của hắn khiến Thiên Nữ Băng Sương rùng mình. Nàng biết về truyền thuyết đó, nhưng chưa từng nghĩ nó lại có thật và gần gũi đến vậy.

Họ bắt đầu tiến sâu vào di giới. Mỗi bước đi là một thử thách. Không gian đột ngột co giãn, khiến bước chân trở nên nặng nề hoặc nhẹ bẫng đến vô lý. Đôi khi, những hình ảnh ảo ảnh của một nền văn minh cổ xưa chợt lóe lên rồi tan biến, như những linh hồn than khóc trong gió. Lâm Phàm liên tục sử dụng hệ thống để phân tích, chỉ dẫn đường đi và vô hiệu hóa những cạm bẫy không gian tiềm ẩn.

Trong một khu vực đầy rẫy những tàn tích của các tòa tháp cổ đại, họ chạm trán với những “Vọng Linh Thủ Vệ”. Đó là những bộ giáp trụ rỗng tuếch, được làm từ một loại đá không rõ nguồn gốc, nhưng lại tỏa ra khí tức của một cường giả cấp Tiên Đế. Chúng không có ý thức, chỉ hành động theo bản năng bảo vệ, nhưng sức mạnh của chúng là không thể xem thường.

“Thận trọng!” Lâm Phàm quát lên. Hắn vung kiếm, Kiếm Ý Thiên Đạo bùng nổ, chém tan một Vọng Linh Thủ Vệ thành tro bụi. Thiên Nữ Băng Sương cũng không kém cạnh, Băng Phách Thần Quyết của nàng biến thành hàng ngàn mũi băng sắc bén, phong tỏa và nghiền nát những kẻ địch khác. Tuy nhiên, số lượng của chúng quá lớn, và chúng dường như không thể bị tiêu diệt hoàn toàn, liên tục tái sinh từ những mảnh vụn năng lượng.

“Chúng không phải sinh vật sống,” Lâm Phàm nhận ra. “Chúng là những cấu trúc năng lượng được duy trì bởi một pháp tắc cổ xưa. Cách duy nhất để vô hiệu hóa chúng là phá hủy nguồn năng lượng cung cấp cho chúng.” Hắn nhắm mắt lại, khả năng Phân Tích của hệ thống được đẩy đến cực hạn. Từng dòng năng lượng nhỏ nhất, từng sợi pháp tắc ẩn giấu trong khu vực đều được hắn nắm bắt.

Cuối cùng, hắn mở mắt, chỉ tay vào một cột đá đổ nát ở trung tâm quảng trường: “Ở đó! Có một trận nhãn phong ấn năng lượng.”

Thiên Nữ Băng Sương hiểu ý. Nàng dùng Băng Phách Thần Quyết tạo ra một lá chắn, thu hút sự chú ý của các Vọng Linh Thủ Vệ, trong khi Lâm Phàm lao thẳng đến cột đá. Hắn dồn toàn bộ sức mạnh vào một quyền, Thiên Đạo Quyền Ý bùng nổ, phá tan cột đá. Ngay lập tức, các Vọng Linh Thủ Vệ như bị rút cạn sức sống, đồng loạt hóa thành tro bụi và biến mất.

“Chúng ta đã vượt qua,” Thiên Nữ Băng Sương thở phào nhẹ nhõm. Nàng nhìn Lâm Phàm với ánh mắt ngưỡng mộ. Khả năng phân tích và phản ứng của hắn thật sự phi phàm.

Sau khi vượt qua khu vực Vọng Linh Thủ Vệ, họ tiến vào một thung lũng sâu thẳm, nơi những luồng năng lượng màu tím đậm cuộn xoáy như sương mù. Không khí ở đây trở nên đặc quánh, mang theo một áp lực vô hình, đè nặng lên cả linh hồn. Cảm giác của Lâm Phàm càng trở nên mãnh liệt. Mảnh vỡ Thiên Đạo, hắn biết, đang ở rất gần.

Họ đi qua những khe nứt địa hình hiểm trở, cuối cùng đến được một cái hồ lớn. Nhưng đó không phải là nước, mà là một chất lỏng phát sáng màu vàng kim, cuộn trào như dung nham. Ở trung tâm hồ, một cây cổ thụ khổng lồ vươn lên, thân cây xù xì như được đúc từ đá cẩm thạch đen, nhưng lá cây lại phát ra ánh sáng màu xanh ngọc bích rực rỡ. Trên ngọn cây, một quả cầu pha lê khổng lồ, đường kính hơn mười trượng, đang lơ lửng, tỏa ra những luồng sáng bảy màu rực rỡ, chiếu rọi cả không gian. Chính nó, mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng nhất mà Lâm Phàm đang tìm kiếm!

“Thiên Đạo Chân Nguyên!” Thiên Nữ Băng Sương kinh hô, giọng nàng đầy vẻ không thể tin được. Nàng là hậu duệ của Tiên Nữ Cửu Thiên, có thể nhận ra được bản chất của thứ này. “Đây không chỉ là một mảnh vỡ, mà là một phần sức mạnh cốt lõi của Thiên Đạo Nguyên Thủy! Nó được phong ấn trong Cây Thế Giới này.”

Lâm Phàm không nói gì, hắn đã tiến lại gần hồ. Năng lượng từ quả cầu pha lê kia không ngừng hấp dẫn hắn, khiến mảnh linh hồn Thiên Đạo trong hắn rung động dữ dội. Hắn cảm thấy mình như một đứa trẻ lạc mẹ, cuối cùng cũng tìm thấy hơi ấm quen thuộc.

Hắn không do dự, nhảy vào hồ dung nham vàng kim. Thiên Nữ Băng Sương giật mình, định ngăn cản nhưng đã quá muộn. Hồ dung nham này không hề nóng bỏng, ngược lại, nó mang đến một cảm giác ấm áp, an lành, như một dòng sữa mẹ nuôi dưỡng. Đây chính là “Nguyên Lực Chi Tuyền”, suối nguồn năng lượng sơ khai mà Cây Thế Giới đã hấp thụ từ Thiên Đạo Nguyên Thủy.

Lâm Phàm bơi đến gốc Cây Thế Giới, ngẩng đầu nhìn quả cầu pha lê rực rỡ. Hắn vươn tay, chạm vào bề mặt của nó. Một luồng điện giật mạnh mẽ chạy khắp cơ thể hắn, nhưng không phải đau đớn, mà là sự bùng nổ của thông tin và ký ức.

Trong khoảnh khắc đó, tâm trí Lâm Phàm như bị xé toạc, rồi được tái tạo. Hắn thấy một Vũ Trụ Nguyên Thủy mênh mông, rộng lớn, tràn ngập sự sống. Hắn thấy một ý chí vô tận, chính là Thiên Đạo Nguyên Thủy, đang vận hành vạn vật, tạo ra các pháp tắc, duy trì sự cân bằng.

Rồi, một bóng tối khổng lồ, không hình dạng, không màu sắc, đột ngột xuất hiện từ khoảng không hỗn độn. Đó là Hư Vô Thôn Phệ Giả! Nó không có đôi mắt, nhưng Lâm Phàm cảm nhận được sự đói khát vô tận, sự hủy diệt thuần túy từ nó. Hắn thấy Thiên Đạo Nguyên Thủy chiến đấu, một cuộc chiến kéo dài vô số kỷ nguyên, chấn động toàn bộ Vũ Trụ. Hàng tỷ thế giới bị nghiền nát, vô số sinh linh bị nuốt chửng.

Hắn thấy sự tuyệt vọng, sự bất lực khi Thiên Đạo Nguyên Thủy nhận ra mình không thể tiêu diệt hoàn toàn kẻ thù. Và rồi, một quyết định đau đớn: hy sinh bản thân. Thiên Đạo Nguyên Thủy phân tán ý chí, sức mạnh, và linh hồn của mình thành vô số mảnh nhỏ, gieo rắc khắp các thế giới. Một phần lớn năng lượng được dùng để tạo ra một phong ấn cuối cùng, giam cầm Hư Vô Thôn Phệ Giả trong một khoảng không đặc biệt, một phần khác thì gửi gắm hy vọng vào một “Thiên Đạo Mới” – chính là Lâm Phàm.

Từng mảnh ký ức, từng cảm xúc, từng pháp tắc của Thiên Đạo Nguyên Thủy tuôn trào vào Lâm Phàm. Hắn cảm nhận được sự cô độc của Thiên Đạo khi duy trì Vũ Trụ, sự mệt mỏi khi chống lại Hư Vô, và hy vọng mãnh liệt vào tương lai. Sức mạnh của hắn tăng vọt không ngừng, pháp tắc trong cơ thể hắn được tinh luyện, trở nên thuần khiết và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn không chỉ hấp thu năng lượng, mà còn hấp thu cả “bản chất” của Thiên Đạo.

Quá trình dung hợp kéo dài không biết bao lâu. Khi Lâm Phàm mở mắt lần nữa, ánh sáng trong đôi mắt hắn không còn là ánh sáng của một thiếu niên, mà là sự uy nghiêm, sâu thẳm của một vị thần. Hắn đã hiểu. Hắn đã nhớ. Sứ mệnh của hắn không chỉ là thu thập các mảnh vỡ, mà là tái sinh Thiên Đạo, kiến tạo một trật tự mới, một Thiên Đạo hoàn mỹ hơn, không thể bị hủy diệt.

Hắn bước ra khỏi Nguyên Lực Chi Tuyền, cơ thể hắn tỏa ra một vầng hào quang nhẹ nhàng. Thiên Nữ Băng Sương đứng đó, nàng cảm nhận được sự thay đổi kinh thiên động địa từ Lâm Phàm. Hắn không còn là Tiên Đế đỉnh phong như trước, mà là một thực thể đang dần vượt qua khái niệm “sinh linh”.

“Ta đã hiểu,” Lâm Phàm khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, mang theo chút uy lực mà trước đây chưa từng có. “Mối đe dọa từ Hư Vô Thôn Phệ Giả là thật. Nó không chỉ bị phong ấn, mà đang dần ăn mòn phong ấn, chờ đợi thời cơ để trỗi dậy và nuốt chửng tất cả các Vũ Trụ. Sứ mệnh của ta, là ngăn chặn nó, và trở thành Thiên Đạo mới, bảo vệ vạn vật.”

Thiên Nữ Băng Sương im lặng lắng nghe, rồi nàng quỳ một gối xuống, ánh mắt đầy sự tôn kính: “Nguyện theo Thiên Đạo Chí Tôn, dốc sức phụng sự.”

Lâm Phàm lắc đầu, nhẹ nhàng nâng nàng dậy. “Không cần vậy. Chúng ta là đồng hành, không phải chủ tớ. Con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan. Nhưng giờ đây, ta đã có đủ căn cơ. Đã đến lúc, chúng ta chuẩn bị cho hành trình thăng lên Tiên Giới.”

Nơi đây, trong lòng Thái Cổ Di Giới, Lâm Phàm đã không chỉ tìm thấy mảnh vỡ Thiên Đạo, mà còn tìm thấy chính mình, và định mệnh tối thượng của hắn. Gánh nặng trên vai hắn trở nên nặng hơn bao giờ hết, nhưng cùng với đó là một sức mạnh vô song, và một ý chí kiên định không gì lay chuyển nổi. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8