Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 256
Lâm Phàm đã dấn thân sâu vào lòng Cấm Địa Thần Tích, một vùng đất bị lãng quên từ vô số kỷ nguyên trước, nơi mà ngay cả những Thần Hoàng mạnh nhất Đại Lục Trung Ương cũng phải e ngại. Không khí nơi đây nặng nề như chì, mỗi hơi thở đều mang theo mùi vị của thời gian và một áp lực vô hình đè nén linh hồn. Xung quanh hắn là những cây cổ thụ cao vút chạm trời, thân cây to lớn đến mức hàng chục người ôm không xuể, cành lá rậm rạp che khuất ánh sáng mặt trời, khiến toàn bộ khu rừng chìm trong một thứ bóng tối vĩnh cửu. Những thảm thực vật kỳ dị phát sáng lờ mờ, tạo nên một cảnh tượng ma mị, huyền ảo nhưng cũng ẩn chứa vô vàn nguy hiểm.
Hắn đã phải vượt qua vô số cạm bẫy cổ xưa, những trận pháp phong ấn tự động kích hoạt bởi kẻ xâm nhập, và những yêu thú biến dị sở hữu sức mạnh kinh hoàng, được nuôi dưỡng bởi năng lượng hỗn loạn đã rò rỉ từ phong ấn chính. Mỗi bước đi của Lâm Phàm đều phải cẩn trọng, bởi chỉ một sơ sẩy nhỏ cũng có thể dẫn đến cái chết. Tuy nhiên, sâu thẳm trong linh hồn hắn, một lực hút mạnh mẽ và một cảm giác quen thuộc khó tả đang dẫn dắt hắn, như thể bản thân hắn đã từng thuộc về nơi này, hoặc một phần của hắn đang gọi về nhà.
Sau khi tiêu diệt một con Địa Long Cổ Mộc khổng lồ chắn đường, Lâm Phàm cuối cùng cũng đến được trung tâm của Cấm Địa. Trước mắt hắn là một khe nứt khổng lồ trên mặt đất, sâu hun hút không thấy đáy, từ đó tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo và một áp lực pháp tắc cực kỳ mạnh mẽ. Bên trên khe nứt, một dãy núi đá hùng vĩ uốn lượn như một con rồng đang ngủ say, đỉnh núi cao nhất vươn thẳng lên mây mù, bị bao phủ bởi một vầng hào quang ngũ sắc nhấp nháy. Đó không phải là hào quang tự nhiên, mà là ánh sáng từ vô số phù văn cổ xưa đang vận hành, tạo thành một kết giới phong ấn phức tạp đến mức khó tin.
Lâm Phàm cảm nhận rõ ràng, phía sau kết giới đó, một luồng năng lượng quen thuộc đang rung động, mạnh mẽ gấp trăm lần bất kỳ mảnh vỡ Thiên Đạo nào hắn từng hấp thu. Đó không chỉ là một mảnh vỡ, mà còn là một phần sức mạnh nguyên thủy, một mảnh ký ức cốt lõi của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Linh hồn Thiên Đạo trong cơ thể hắn bắt đầu rung chuyển dữ dội, một luồng ánh sáng vàng nhạt bùng lên từ đan điền, lan tỏa khắp cơ thể, khiến hắn cảm thấy một nỗi khát khao mãnh liệt, một sự thôi thúc không thể cưỡng lại.
Tuy nhiên, để đến được đỉnh núi đó, hắn phải vượt qua một thử thách cuối cùng. Ngay trước khe nứt, một con quái vật khổng lồ đang nằm im lìm, trông như một ngọn núi nhỏ. Nó có hình dạng của một con rùa đá, nhưng toàn thân được bao phủ bởi những lớp vảy đen kịt cứng như huyền thiết, trên lưng mọc ra những gai nhọn sắc bén, và đôi mắt đỏ rực như hai vầng trăng máu. Đây là Thôn Thiên Huyền Quy, một sinh vật cổ xưa được tạo ra từ linh khí của Cấm Địa và được Thiên Đạo Nguyên Thủy ban cho sức mạnh để trấn giữ phong ấn. Nó không phải là một sinh vật sống theo nghĩa thông thường, mà là một ý chí bảo vệ đã tồn tại hàng triệu năm.
Thôn Thiên Huyền Quy mở đôi mắt đỏ rực, phát ra một tiếng gầm vang dội, chấn động cả không gian. Âm thanh đó không chỉ là tiếng gầm, mà còn là một làn sóng ý chí cổ xưa, chứa đựng sự cảnh cáo và sự uy hiếp. “Kẻ xâm nhập! Ngươi không thuộc về nơi này. Quay lại, hoặc đối mặt với sự hủy diệt!”
Lâm Phàm siết chặt nắm tay, ánh mắt kiên định. Hắn biết, đây là bài kiểm tra cuối cùng. “Ta không thể quay lại. Ta đến đây để hoàn thành sứ mệnh của mình.”
Thôn Thiên Huyền Quy lắc đầu khổng lồ, một luồng khí đen kịt từ miệng nó phun ra, hóa thành những mũi tên năng lượng sắc bén bắn về phía Lâm Phàm. Lâm Phàm vận chuyển linh lực, một thanh kiếm ánh sáng xuất hiện trong tay. Hắn đã đạt đến cảnh giới Chí Tôn của Đại Lục Trung Ương, nhưng đối mặt với sinh vật cổ xưa này, hắn vẫn cảm thấy một áp lực lớn lao. Con Huyền Quy không chỉ có sức mạnh vật lý khủng khiếp, mà còn có khả năng thao túng pháp tắc không gian và thời gian trong phạm vi nhỏ, khiến đòn tấn công của nó trở nên khó lường.
Cuộc chiến bùng nổ. Lâm Phàm lao vào, tốc độ như chớp, né tránh những đòn tấn công mạnh mẽ của Huyền Quy. Hắn không ngừng sử dụng khả năng “Phân Tích” của hệ thống để tìm ra điểm yếu của đối thủ. Những lớp vảy của Huyền Quy cứng đến kinh ngạc, ngay cả kiếm khí mạnh nhất của hắn cũng chỉ để lại những vết xước mờ nhạt. Tuy nhiên, Lâm Phàm nhận ra rằng Thôn Thiên Huyền Quy không phải là một thực thể hoàn hảo; nó là một thực thể bảo vệ, và điểm yếu của nó nằm ở sự “bất di bất dịch” trong tư duy chiến đấu, cũng như sự phụ thuộc vào năng lượng của Cấm Địa.
Hắn bắt đầu thay đổi chiến thuật, không đối đầu trực diện nữa mà sử dụng sự linh hoạt và các loại công pháp “tiến hóa” của mình để gây nhiễu loạn. Lâm Phàm triệu hồi hàng ngàn kiếm ảnh, mỗi kiếm ảnh mang theo một loại pháp tắc khác nhau, liên tục tấn công vào những vị trí không ngờ tới trên cơ thể Huyền Quy. Đồng thời, hắn kích hoạt một loại thần thông mới mà hắn vừa lĩnh ngộ: “Thiên Đạo Trấn Áp Ảnh”, tạo ra một áp lực vô hình, cố gắng làm chậm lại tốc độ phản ứng của Huyền Quy.
Thôn Thiên Huyền Quy gầm lên giận dữ, nó chưa từng gặp phải đối thủ nào lanh lợi và khó đối phó như vậy. Nó phun ra một luồng sương mù đen kịt, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi, kể cả kiếm ảnh của Lâm Phàm. Sương mù này có khả năng ăn mòn linh lực và làm suy yếu ý chí chiến đấu. Lâm Phàm bị bao vây, nhưng hắn không nao núng. Hắn hít sâu một hơi, toàn thân bùng lên một ngọn lửa vàng rực, đó là ngọn lửa của linh hồn Thiên Đạo, có khả năng thanh lọc mọi thứ. Ngọn lửa này đốt cháy sương mù đen, mở ra một khoảng trống.
Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phàm nhìn thấy một vết nứt nhỏ trên một trong những chiếc gai lớn trên lưng Huyền Quy, nơi năng lượng dường như không được bảo vệ hoàn hảo. Đây là cơ hội! Hắn dồn toàn bộ sức mạnh vào một chiêu kiếm cuối cùng, thanh kiếm ánh sáng biến thành một tia chớp vàng rực, mang theo sức mạnh của Thiên Đạo, xuyên thẳng vào vết nứt đó.
Một tiếng rống đau đớn vang vọng khắp Cấm Địa. Thôn Thiên Huyền Quy chấn động mạnh, cơ thể khổng lồ của nó rung lắc dữ dội. Vết nứt trên gai lan rộng, và từ đó, một luồng năng lượng hỗn loạn bùng phát. Huyền Quy không chết, nhưng nó đã bị trọng thương, và ý chí bảo vệ của nó đã bị phá vỡ. Với một tiếng gầm cuối cùng, nó thu mình lại, hóa thành một tảng đá khổng lồ, chìm vào giấc ngủ vĩnh viễn.
Lâm Phàm thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa, nhưng ánh mắt hắn rực sáng. Hắn đã thành công. Hắn bước qua Thôn Thiên Huyền Quy đã hóa đá, đi đến khe nứt khổng lồ. Từ khe nứt, một con đường đá cổ kính hiện ra, dẫn thẳng lên đỉnh núi. Con đường này dường như chỉ xuất hiện khi kẻ bảo vệ bị vô hiệu hóa.
Leo lên đỉnh núi, Lâm Phàm bị choáng ngợp bởi cảnh tượng trước mắt. Ở trung tâm đỉnh núi là một hồ nước nhỏ, trong suốt như pha lê, nhưng không phải nước thông thường mà là chất lỏng do Tiên Linh Khí và Đại Đạo Pháp Tắc ngưng tụ. Chính giữa hồ nước, một vật thể hình cầu đang lơ lửng, tỏa ra ánh sáng năm màu rực rỡ, chiếu sáng toàn bộ không gian. Nó không lớn, chỉ bằng nắm tay, nhưng lại chứa đựng một năng lượng vô tận, một sự uy nghiêm tối thượng. Đó chính là mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng nhất của Đại Lục Trung Ương, và đồng thời, từ vật thể đó, Lâm Phàm cảm nhận được một luồng sức mạnh tinh thuần, không thể định nghĩa, chính là một phần của Thiên Đạo Nguyên Thủy.
Cùng lúc đó, trong đầu Lâm Phàm, vô số hình ảnh vụt qua như chớp. Hắn nhìn thấy một vũ trụ rộng lớn, vô tận, tràn ngập sự sống và năng lượng. Hắn thấy một thực thể khổng lồ, vô hình nhưng hiện hữu, bao trùm mọi thứ – đó là Thiên Đạo Nguyên Thủy. Rồi hình ảnh chuyển sang một cuộc chiến kinh hoàng, một thực thể đen tối, vô hình nhưng có khả năng nuốt chửng mọi thứ, xuất hiện từ hư không. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã đối đầu với nó, một cuộc chiến đã hủy diệt vô số thế giới, và cuối cùng, Thiên Đạo đã hy sinh, tan vỡ thành vô số mảnh, để phong ấn mối đe dọa. Những hình ảnh đó, những mảnh ký ức đó, chân thực đến mức Lâm Phàm có thể cảm nhận được nỗi đau, sự hy sinh và ý chí kiên cường của Thiên Đạo Nguyên Thủy.
Hắn run rẩy vươn tay về phía mảnh vỡ. Lực hút từ mảnh vỡ và linh hồn Thiên Đạo trong hắn mạnh đến mức dường như muốn xé toạc cơ thể hắn. Đây không chỉ là việc hấp thu sức mạnh; đây là việc tái hợp một phần của chính hắn, một phần của định mệnh vũ trụ. Hắn hiểu rằng, khi hấp thu mảnh vỡ này, hắn sẽ không còn là một thiếu niên phế vật Lâm Phàm của hạ giới nữa. Hắn sẽ gánh vác một trọng trách lớn lao, một sứ mệnh vĩ đại.
Không chút do dự, Lâm Phàm nhắm mắt lại, hít sâu một hơi. Hắn cảm nhận được toàn bộ linh lực trong cơ thể mình đang sôi trào, sẵn sàng cho một cuộc biến đổi vĩ đại. Hắn biết, khoảnh khắc này sẽ thay đổi hoàn toàn vận mệnh của hắn, và có thể là cả vận mệnh của vô số thế giới.
Với một quyết tâm sắt đá, Lâm Phàm đặt tay lên mảnh vỡ Thiên Đạo, chuẩn bị đón nhận sức mạnh và ký ức cổ xưa đang chờ đợi hắn.