Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 257

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:37:05 | Lượt xem: 3

Lâm Phàm và Thiên Nữ Băng Sương, cùng với vài tùy tùng tinh nhuệ từ liên minh Thánh Địa, đã tiến sâu vào Vùng Đất Cấm Cổ Xưa – nơi được mệnh danh là “Tử Linh Địa” ở rìa Đại Lục Trung Ương. Nơi đây từ lâu đã bị các cường giả Chí Tôn phong tỏa, không ai dám đặt chân vào, bởi lẽ lời đồn kể rằng bất cứ ai vượt qua ranh giới đều sẽ bị “linh hồn nuốt chửng” hoặc biến thành một pho tượng đá không hồn. Tuy nhiên, với Lâm Phàm, một lực hút vô hình, một tiếng gọi vang vọng từ sâu thẳm linh hồn đã thôi thúc hắn phải đến đây. Thiên Nữ Băng Sương, với huyết mạch thuần khiết và sự nhạy cảm đặc biệt đối với các pháp tắc cổ xưa, cũng cảm nhận được sự bất thường, một thứ năng lượng vượt xa cảnh giới phàm trần.

Khi họ xuyên qua lớp sương mù dày đặc bao phủ lối vào, thế giới bên trong hiện ra một cách kỳ dị. Không phải là một khu rừng rậm rạp hay một vùng núi đá hoang vu, mà là một cảnh tượng siêu thực: những kiến trúc đá khổng lồ đổ nát, lơ lửng giữa không trung, được nối với nhau bằng những cầu đá cong vút đã nứt toác. Khắp nơi là những pho tượng cổ kính, khắc họa các sinh vật và chiến binh mà Lâm Phàm chưa từng thấy, tất cả đều mang một vẻ bi tráng, như thể chúng đang vĩnh viễn ghi lại một khoảnh khắc đau thương tột cùng. Không khí nặng nề, tĩnh mịch, nhưng lại ẩn chứa một luồng năng lượng hỗn loạn, mạnh mẽ đến mức khiến các tùy tùng của họ phải run rẩy, thậm chí có người không chịu nổi mà ngất lịm.

“Đây… đây là nơi nào?” một tùy tùng thì thào, giọng run rẩy. “Nó không giống bất kỳ di tích cổ xưa nào chúng ta từng biết.”

Thiên Nữ Băng Sương khẽ nhíu mày, đôi mắt ngọc bích lướt qua những tàn tích. “Ta cảm nhận được… một sự mục nát của pháp tắc. Như thể có thứ gì đó đã bị xé toạc ở đây, và thời gian cũng không thể hàn gắn được.”

Lâm Phàm không nói gì, hắn đang cố gắng tập trung. Mảnh linh hồn Thiên Đạo trong cơ thể hắn đang hoạt động mạnh mẽ chưa từng thấy, không ngừng “Phân Tích” môi trường xung quanh. Hắn có thể thấy rõ các luồng năng lượng tàn dư, những dấu vết của các pháp tắc đã bị bẻ cong hoặc phá hủy. Hình ảnh mờ ảo của một cuộc chiến tranh hủy diệt chớp nhoáng trong tâm trí hắn, nhưng lại nhanh chóng tan biến. Đó là ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy, đang cố gắng hiện rõ.

“Đi theo ta,” Lâm Phàm cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ổn, đầy tự tin. Hắn cảm nhận được một con đường vô hình, dẫn sâu vào trung tâm của Tử Linh Địa. “Có thứ gì đó đang gọi ta.”

Họ tiếp tục tiến vào, băng qua những cây cầu đá đổ nát, cẩn thận tránh né những vùng không gian bị bóp méo, nơi mà thời gian dường như trôi nhanh hoặc chậm một cách bất thường. Lâm Phàm sử dụng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình để giải mã các cơ chế phòng ngự cổ xưa. Một số cơ quan bí ẩn, được kích hoạt bởi năng lượng tàn dư, bắn ra những tia sáng hủy diệt. Nhưng trong mắt Lâm Phàm, chúng chỉ là những cấu trúc năng lượng có thể bị “phân tích” và “tiến hóa” thành vô hại. Hắn dễ dàng né tránh hoặc vô hiệu hóa chúng, khiến các tùy tùng há hốc mồm kinh ngạc.

Đột nhiên, một cơn chấn động mạnh mẽ lan tỏa. Từ phía trước, một con quái vật đá khổng lồ, cao hàng trăm trượng, với đôi mắt đỏ rực như dung nham, tỉnh giấc. Nó được cấu tạo từ những khối đá và kim loại cổ xưa, trên mình còn vương vãi những phù văn đã bị mờ nhạt. Tiếng gầm của nó xé toạc sự tĩnh mịch, và một luồng khí tức hủy diệt bao trùm. Đó là một “Thủ Hộ Giả Hỗn Độn”, một sinh vật được tạo ra để bảo vệ nơi này từ vô số kỷ nguyên trước, mang theo sức mạnh của bán bộ Thần Hoàng.

“Cẩn thận!” Thiên Nữ Băng Sương cảnh báo, rút ra một thanh kiếm băng giá từ hư không. “Sức mạnh của nó rất gần với Chân Thần!”

Lâm Phàm mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự tự tin tuyệt đối. Hắn không còn là thiếu niên phế vật của Lâm gia ngày nào. Sau khi thống nhất tiểu lục địa, chinh phục Đại Lục Trung Ương và đối mặt với vô số hiểm nguy, sức mạnh của hắn đã vượt xa tưởng tượng. Hơn nữa, lần này, hắn cảm thấy có một nguồn năng lượng cổ xưa đang cuộn trào trong huyết quản, đáp lại lời kêu gọi của nơi này.

“Không sao,” Lâm Phàm nói, bước về phía trước. “Hãy để ta.”

Hắn vươn tay, không khí xung quanh dường như ngưng đọng. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” không chỉ dùng để tu luyện công pháp hay linh dược, mà còn có thể áp dụng trong chiến đấu. Hắn bắt đầu “phân tích” cấu trúc năng lượng của Thủ Hộ Giả Hỗn Độn. Hắn nhìn thấy những đường vân năng lượng chảy trong cơ thể nó, những điểm yếu tiềm tàng và cả nguồn gốc của sức mạnh hỗn loạn mà nó sử dụng.

Thủ Hộ Giả Hỗn Độn gầm lên, vung nắm đấm đá khổng lồ, tạo ra một cơn bão năng lượng hỗn loạn lao về phía Lâm Phàm. Nhưng Lâm Phàm không hề né tránh. Hắn nhắm mắt lại, rồi đột nhiên mở ra. Trong mắt hắn, thế giới như chậm lại, và luồng năng lượng hỗn loạn kia chỉ là một tập hợp các pháp tắc có thể bị “tiến hóa”.

“Tiến hóa!” Hắn thầm niệm, lòng bàn tay phát ra một luồng sáng vàng nhạt. Luồng sáng này không mang theo sức mạnh hủy diệt hay công kích, mà giống như một làn sóng pháp tắc thuần túy. Khi nó chạm vào cơn bão năng lượng hỗn loạn, điều kỳ diệu đã xảy ra. Cơn bão năng lượng không tan biến, mà bắt đầu thay đổi bản chất. Từ hỗn loạn và hủy diệt, nó dần trở nên thuần khiết, ổn định, và cuối cùng biến thành một luồng linh khí dồi dào, bao phủ Lâm Phàm.

Thủ Hộ Giả Hỗn Độn dường như bị sốc. Nó chưa từng gặp phải đối thủ nào như vậy. Nó gầm lên một tiếng giận dữ, vung một cú đấm khác, lần này nhắm thẳng vào Lâm Phàm. Nhưng Lâm Phàm đã ở một cấp độ hoàn toàn khác. Hắn lướt đi như một bóng ma, xuất hiện ngay trước mặt Thủ Hộ Giả Hỗn Độn.

“Ngươi được tạo ra để bảo vệ, không phải để hủy diệt,” Lâm Phàm khẽ nói. “Hãy trở về với bản chất ban đầu của ngươi.”

Hắn đặt tay lên ngực của Thủ Hộ Giả Hỗn Độn, và năng lượng Thiên Đạo Nguyên Thủy trong cơ thể hắn bùng nổ. Không phải là sức mạnh tấn công, mà là một luồng năng lượng thanh tẩy, hàn gắn. Các phù văn trên người Thủ Hộ Giả Hỗn Độn từ từ sáng lên, không phải màu đỏ rực của sự hủy diệt, mà là màu xanh lam dịu mát của sự sống. Con quái vật đá khổng lồ dường như đang chịu đựng một sự biến đổi cực kỳ đau đớn, nhưng cũng có vẻ giải thoát.

Trong chốc lát, nó thu nhỏ lại, các khối đá và kim loại cổ xưa hòa vào nhau, tạo thành một con thú đá nhỏ, nằm yên trên mặt đất, không còn chút hung tợn nào. Nó đã được “tiến hóa” từ một kẻ hủy diệt thành một sinh vật bảo vệ thuần túy, nhưng đã mất đi ý thức.

Thiên Nữ Băng Sương và các tùy tùng nhìn cảnh tượng đó với ánh mắt sững sờ. Khả năng của Lâm Phàm đã vượt quá mọi lý giải của họ. Hắn không chỉ mạnh mẽ, mà còn có thể thay đổi bản chất của vạn vật.

“Cảm giác ngày càng rõ ràng,” Lâm Phàm thì thầm, đôi mắt hướng về một kiến trúc đá khổng lồ nằm ở trung tâm của vùng đất này. Nó là một ngọn tháp đổ nát, nhưng vẫn sừng sững, được bao phủ bởi những dây leo năng lượng cổ xưa. Từ sâu bên trong ngọn tháp, một luồng ánh sáng yếu ớt, nhưng vô cùng quen thuộc đang phát ra, kèm theo một nhịp đập chậm rãi, mạnh mẽ.

“Đó là… một mảnh vỡ,” Thiên Nữ Băng Sương nói, giọng cô đầy kinh ngạc. “Một mảnh của Đại Đạo… không, hơn thế nữa. Một mảnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy!”

Lâm Phàm gật đầu. Hắn cảm nhận được. Đó không chỉ là một mảnh vỡ linh hồn thông thường. Nó là một phần của “ý chí” Thiên Đạo, một phần sức mạnh cốt lõi, và quan trọng nhất, nó chứa đựng những ký ức sâu sắc nhất về sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, về cái tên “Hư Vô Thôn Phệ Giả”.

Khi họ đến gần ngọn tháp, những ảo ảnh bắt đầu hiện ra rõ ràng hơn trong tâm trí Lâm Phàm. Hắn thấy một vũ trụ rực rỡ, bỗng chốc bị bao phủ bởi bóng tối vô tận. Một thực thể khổng lồ, không hình dạng, chỉ là một lỗ đen nuốt chửng vạn vật. Rồi một ý chí vĩ đại hiện lên, rực sáng như hàng tỷ mặt trời, tự hiến tế, vỡ tan thành vô số mảnh nhỏ để phong ấn kẻ thù. Ký ức này không chỉ là một hình ảnh, mà là một cảm xúc, một nỗi đau tột cùng, một sự hy sinh cao cả, khiến trái tim Lâm Phàm như bị xé nát.

Hắn quỳ xuống, ôm đầu, cố gắng chịu đựng dòng ký ức khổng lồ đang tràn vào. Mảnh linh hồn Thiên Đạo trong cơ thể hắn không ngừng cộng hưởng, như một đứa trẻ đang tìm về với cội nguồn của mình.

Thiên Nữ Băng Sương vội vàng đỡ lấy Lâm Phàm. “Ngươi sao vậy? Những ký ức này quá mạnh mẽ!”

“Ta… ta đã thấy…” Lâm Phàm thều thào, đôi mắt hắn lấp lánh những tia sáng hỗn loạn. “Sự hủy diệt… và sự hy sinh. Hư Vô Thôn Phệ Giả… nó là thật. Và Thiên Đạo Nguyên Thủy… đã không chết. Nó… nó đang chờ đợi.”

Hắn đứng dậy, đôi mắt giờ đây rực sáng với một quyết tâm mãnh liệt chưa từng có. Không còn là sự mơ hồ, không còn là những mảnh vụn ký ức chắp vá. Giờ đây, hắn đã có một cái nhìn rõ ràng hơn về sứ mệnh của mình. Hắn không chỉ là một người tu luyện để mạnh lên, mà hắn chính là hóa thân của một ý chí vĩ đại, một sứ mệnh thiêng liêng. Bên trong ngọn tháp đổ nát kia, một viên ngọc màu trắng đục, to bằng nắm tay, đang lơ lửng, phát ra những gợn sóng năng lượng. Nó không rực rỡ, nhưng lại ẩn chứa một lực lượng đủ để nghiền nát cả một vũ trụ. Đó chính là mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng nhất mà Lâm Phàm đang tìm kiếm, và nó đang chờ đợi để được dung hợp.

Chương 257 kết thúc với cảnh Lâm Phàm đứng trước viên ngọc, ánh mắt hắn giao thoa với ánh sáng từ mảnh vỡ. Khoảng cách giữa hắn và việc trở thành Thiên Đạo mới chỉ còn một bước chân, nhưng bước chân đó sẽ là một bước ngoặt thay đổi toàn bộ vận mệnh của đa vũ trụ. Cuộc hành trình sắp bước sang một trang mới, nơi Lâm Phàm không chỉ chiến đấu vì bản thân, mà vì tất cả sinh linh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8