Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 258
Không gian trước mặt Lâm Phàm vặn vẹo như một tấm lụa bị xé rách, những dải ánh sáng ngũ sắc hỗn loạn nhảy múa, nhưng không hề mang vẻ đẹp của cầu vồng mà là sự hỗn mang đến từ một thời đại đã bị lãng quên. Hắn và Thiên Nữ Băng Sương đã tiến sâu vào “Vùng Đất Cấm Tuyệt Diệt”, một địa danh chỉ tồn tại trong những truyền thuyết cổ xưa nhất của Thượng Giới. Nơi đây, không khí đặc quánh Tiên Linh Khí đã biến chất, chứa đựng một loại năng lượng nguyên thủy, nặng nề đến mức khiến ngay cả Tiên Vương cũng phải e ngại.
“Cẩn thận, Lâm Phàm. Nơi đây mọi thứ đều bị bóp méo. Ngay cả pháp tắc thời gian và không gian cũng không ổn định,” Thiên Nữ Băng Sương nhắc nhở, ánh mắt nàng như băng tuyết, xuyên thấu qua màn sương mù hỗn độn. Nàng là một trong số ít người có thể đồng hành cùng Lâm Phàm đến tận đây, bởi vì huyết mạch cổ xưa của nàng cũng mang theo dấu vết của thời đại Thiên Đạo Nguyên Thủy.
Lâm Phàm gật đầu, ánh mắt hắn sắc bén, khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hệ thống trong cơ thể không ngừng hoạt động, quét qua mọi ngóc ngách, giải mã những hiểm nguy tiềm tàng. Hắn cảm nhận được một lực hút mãnh liệt, một sự cộng hưởng sâu sắc từ tận linh hồn, như thể một phần của hắn đang gọi về một phần khác. Đó là dấu hiệu của mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn đang tìm kiếm.
Họ đi qua những khu rừng đá khổng lồ, nơi những cái cây hóa thạch vươn lên trời xanh, mang hình dáng kỳ dị của những loài sinh vật chưa từng được ghi nhận trong bất kỳ kinh điển nào. Dưới chân họ, những con sông dung nham đỏ rực chảy xiết, nhưng kỳ lạ thay, không hề tỏa ra nhiệt độ kinh khủng, mà lại mang theo một luồng khí lạnh lẽo thấu xương. Đây là sự nghịch lý của Vùng Đất Cấm Tuyệt Diệt.
Bỗng nhiên, một luồng ý niệm cổ xưa xông thẳng vào thức hải của Lâm Phàm. Đó không phải là một đòn tấn công, mà là một lời cảnh báo, một tiếng rên rỉ trầm thấp từ hàng tỷ năm trước. Hắn thấy một hình ảnh chớp nhoáng: một thực thể khổng lồ, đen tối như lỗ đen, đang nuốt chửng các vì sao, và một ánh sáng chói lọi, ấm áp, vĩ đại tự xé nát bản thân để phong ấn nó.
“Hư Vô Thôn Phệ Giả… Thiên Đạo Nguyên Thủy…” Lâm Phàm lẩm bẩm, ký ức mơ hồ trở nên rõ nét hơn một chút, nỗi đau và sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy dường như vọng lại trong linh hồn hắn. Hắn nắm chặt tay, quyết tâm càng thêm kiên định.
Thiên Nữ Băng Sương dừng lại. “Đến rồi.”
Trước mặt họ là một thung lũng sâu hun hút, được bao quanh bởi chín ngọn núi khổng lồ, sừng sững như những vị thần gác cổng. Trung tâm thung lũng là một hồ nước màu đen tuyền, phản chiếu bầu trời xám xịt nhưng lại không có một gợn sóng. Từ lòng hồ, một cột sáng màu tím huyền ảo vươn thẳng lên, xuyên thủng mây mù, tạo thành một lốc xoáy năng lượng khổng lồ. Đó chính là phong ấn.
“Đây là ‘Phong Ấn Cửu Thiên Đạo Nguyên’, được tạo ra bởi Thiên Đạo Nguyên Thủy ngay trước khi nó tan rã,” Thiên Nữ Băng Sương giải thích, giọng nói nàng có chút run rẩy. “Nó không chỉ phong ấn mảnh vỡ Thiên Đạo, mà còn ngăn cản sự xâm nhập của một phần nhỏ sức mạnh Hư Vô còn sót lại sau cuộc chiến.”
Lâm Phàm tiến lại gần, cảm nhận được uy năng khủng khiếp từ phong ấn. Nó không phải là một trận pháp đơn thuần, mà là sự kết hợp của vô số pháp tắc vũ trụ, được dung hợp bằng ý chí tối thượng của Thiên Đạo. Mỗi ngọn núi xung quanh hồ nước đều là một mắt trận, chứa đựng một loại pháp tắc nguyên thủy: Sinh, Tử, Thời Gian, Không Gian, Hủy Diệt, Sáng Tạo, Quang Minh, Hắc Ám, và Luân Hồi.
Để tiếp cận mảnh vỡ Thiên Đạo, họ phải vượt qua chín mắt trận này.
“Thần thức của ta không thể xuyên qua phong ấn,” Thiên Nữ Băng Sương cau mày. “Ngay cả ta cũng chỉ có thể cảm nhận được một luồng ý niệm hỗn độn và mạnh mẽ bên trong.”
Lâm Phàm nhắm mắt lại. Hắn không cần thần thức. Bản năng của hắn, mảnh linh hồn Thiên Đạo trong cơ thể hắn, đang gào thét. Nó muốn trở về nhà, muốn hoàn chỉnh. Hắn mở mắt, đôi mắt sáng rực lên một thứ ánh sáng cổ xưa, giống như tinh thần của một vị thần vừa thức tỉnh.
“Ta có thể,” Lâm Phàm nói, giọng nói trầm ổn, tự tin. Hắn bước về phía ngọn núi đầu tiên, ngọn núi Sinh. Ngay lập tức, một luồng năng lượng sinh mệnh vô tận ập đến, cố gắng đồng hóa hắn, biến hắn thành một phần của cỏ cây, đất đá.
Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa” của Lâm Phàm hoạt động hết công suất. Hắn không chống cự, mà để luồng năng lượng kia tràn vào cơ thể. Hắn phân tích từng tia năng lượng, từng sợi pháp tắc, sau đó dùng chính năng lượng đó để cường hóa bản thân, tiến hóa cơ thể và linh hồn. Luồng sinh mệnh không thể đồng hóa hắn, mà ngược lại, bị hắn hấp thu, chuyển hóa thành sức mạnh của hắn.
Một ngày một đêm trôi qua. Lâm Phàm bước ra khỏi ngọn núi Sinh, toàn thân hắn tỏa ra sinh khí nồng đậm, như thể hắn là hiện thân của sự sống. Thiên Nữ Băng Sương kinh ngạc. Nàng biết Lâm Phàm phi phàm, nhưng không ngờ hắn có thể dễ dàng vượt qua mắt trận đầu tiên như vậy.
Tiếp theo là ngọn núi Tử. Luồng tử khí dày đặc như mực, có thể ăn mòn linh hồn. Lâm Phàm lại lặp lại quy trình cũ. Hắn để tử khí xâm nhập, phân tích nó, rồi chuyển hóa nó thành sức mạnh cho bản thân. Sau ba ngày, hắn bước ra, trên người không hề có dấu vết của sự chết chóc, mà là một sự bình yên tuyệt đối, như thể hắn đã thấu hiểu vòng luân hồi của sinh và tử.
Cứ như vậy, Lâm Phàm lần lượt vượt qua chín ngọn núi. Ngọn núi Thời Gian khiến hắn trải qua hàng ngàn năm trong chớp mắt, ngọn núi Không Gian khiến hắn lạc lối trong vô số không gian song song. Ngọn núi Hủy Diệt suýt chút nữa đã biến hắn thành hư vô, nhưng ngọn núi Sáng Tạo lại giúp hắn tái tạo bản thân mạnh mẽ hơn. Quang Minh và Hắc Ám, Luân Hồi, tất cả đều trở thành chất dinh dưỡng cho sự tiến hóa của hắn.
Mỗi lần vượt qua một mắt trận, Lâm Phàm lại hấp thu một phần nhỏ sức mạnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, và những ký ức về sự kiện hủy diệt xưa cũ lại hiện lên rõ ràng hơn trong tâm trí hắn. Hắn thấy Thiên Đạo Nguyên Thủy không chỉ hy sinh để phong ấn Hư Vô Thôn Phệ Giả, mà còn để lại những hạt giống hy vọng khắp các vũ trụ, chờ đợi người kế nhiệm.
Sau gần một tháng, Lâm Phàm đứng giữa hồ nước đen tuyền, chín ngọn núi xung quanh đã trở nên ảm đạm hơn, như thể chúng đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Cột sáng màu tím huyền ảo không còn xoáy mạnh, mà trở nên ổn định, lộ ra một tinh thể lấp lánh ở trung tâm.
Đó là mảnh vỡ Thiên Đạo. Nó không lớn, chỉ bằng một nắm tay, nhưng lại chứa đựng một uy năng vô tận, một sự cổ xưa không thể diễn tả. Nó rung động nhè nhẹ, như một trái tim đang đập, phát ra những luồng sóng năng lượng thuần khiết, làm dịu đi sự hỗn loạn của Vùng Đất Cấm Tuyệt Diệt.
Lâm Phàm vươn tay. Ngay khi đầu ngón tay hắn chạm vào tinh thể, một luồng ánh sáng chói lọi bùng nổ, nuốt chửng hắn. Thiên Nữ Băng Sương đứng từ xa, chỉ có thể nheo mắt nhìn, không thể can thiệp.
Bên trong luồng ánh sáng, Lâm Phàm cảm thấy linh hồn mình như bị xé toạc, rồi lại được hàn gắn. Hàng tỷ mảnh ký ức ùa về, không còn mơ hồ mà rõ ràng đến từng chi tiết. Hắn thấy toàn bộ quá trình Thiên Đạo Nguyên Thủy hình thành, kiến tạo vũ trụ, sinh ra vạn vật. Hắn thấy cuộc chiến kinh thiên động địa với Hư Vô Thôn Phệ Giả, sự giằng co giữa sáng tạo và hủy diệt. Hắn thấy nỗi đau đớn tột cùng khi Thiên Đạo Nguyên Thủy phải tự mình tan rã, biến thành vô số mảnh vỡ để bảo vệ vũ trụ, gieo mầm hy vọng cho tương lai.
Hắn cũng cảm nhận được một luồng sức mạnh khủng khiếp, một phần của Thiên Đạo Nguyên Thủy, đang chảy vào cơ thể hắn, dung hợp với mảnh linh hồn Thiên Đạo của hắn. Sức mạnh này không chỉ là năng lượng, mà là sự hiểu biết về pháp tắc, về bản chất của vũ trụ, về cội nguồn của mọi thứ.
“Ta… là Thiên Đạo,” Lâm Phàm thì thầm, giọng nói mang theo sự uy nghiêm của một vị thần, nhưng cũng xen lẫn sự bàng hoàng của một thiếu niên. Hắn không còn là Lâm Phàm của Lâm gia phế vật, cũng không còn là thủ tịch đệ tử của Huyền Kiếm Tông. Hắn là người kế thừa, là sự tái sinh của Thiên Đạo.
Mảnh vỡ Thiên Đạo hoàn toàn dung nhập vào cơ thể Lâm Phàm. Toàn bộ Vùng Đất Cấm Tuyệt Diệt rung chuyển dữ dội. Hồ nước đen tuyền trở nên trong xanh, những ngọn núi ảm đạm lại tỏa sáng. Pháp tắc thời gian và không gian ổn định trở lại. Dường như, sự hiện diện của Thiên Đạo đã chữa lành vùng đất này.
Lâm Phàm mở mắt. Đôi mắt hắn giờ đây chứa đựng sự sâu thẳm của các vì sao, sự uyên bác của vạn pháp. Hắn cảm nhận được sức mạnh to lớn, nhưng cũng cảm nhận được gánh nặng của sứ mệnh. Hư Vô Thôn Phệ Giả vẫn còn đó, chờ đợi thời cơ. Và hắn, Lâm Phàm, Thiên Đạo tái sinh, sẽ phải đối mặt với nó.
“Ngươi… đã thành công,” Thiên Nữ Băng Sương bước đến, ánh mắt nàng tràn đầy sự kính phục và một chút sợ hãi. Nàng cảm nhận được sự thay đổi triệt để trong Lâm Phàm. Hắn đã siêu việt khỏi khái niệm phàm nhân.
Lâm Phàm khẽ gật đầu. “Ta đã hiểu rõ sứ mệnh của mình. Thế giới này quá nhỏ bé, Tiên Giới cũng vậy. Ta cần phải tiến lên, để hoàn thành những gì Thiên Đạo Nguyên Thủy đã khởi đầu.”
Một ý niệm rõ ràng hiện lên trong tâm trí hắn: hắn đã đạt đến đỉnh phong của phàm giới. Pháp tắc của thế giới này không còn đủ để chứa đựng sức mạnh của hắn. Hắn cần phải phi thăng. Hắn cần phải đi lên Tiên Giới, nơi có những mảnh vỡ Thiên Đạo khác đang chờ đợi, nơi có những bí mật sâu xa hơn về vũ trụ và mối đe dọa từ Hư Vô Thôn Phệ Giả.
Hành trình của hắn, nay mới thực sự bắt đầu.