Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 291
Chân trời Đại Lục Trung Ương vốn dĩ đã trở nên thanh bình và thịnh vượng kể từ khi Lâm Phàm trở thành Chí Tôn, nay lại bị bao phủ bởi một tầng mây đen u ám, không phải là mây của mưa hay bão, mà là một sự ngưng tụ của sát khí và áp lực vô hình. Lâm Phàm đứng trên đỉnh Vạn Đạo Thánh Sơn, thân ảnh cao ngạo như một vị thần, ánh mắt xuyên thấu hư không, nhìn về phía chân trời xa xăm.
Hắn cảm nhận được. Cái cảm giác bị trói buộc của pháp tắc thế giới này đã đạt đến cực điểm. Đại Đạo Chi Môn đang hé mở, mời gọi hắn bước vào Tiên Giới rộng lớn hơn. Nhưng cùng lúc đó, một mối nguy hiểm khổng lồ, một sự phản kháng cuối cùng từ tàn dư của quá khứ, cũng đang cuộn trào.
“Thiên Kiếp sắp đến, và cả… Ma Kiếp,” Lâm Phàm khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm chứa đựng sự uy nghiêm của một vị Chí Tôn. Trong cơ thể hắn, những mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn đã thu thập được trên Đại Lục Trung Ương đang cộng hưởng, tạo nên một bản năng mách bảo về hiểm nguy sắp tới. Ký ức về Hư Vô Thôn Phệ Giả, tuy còn mơ hồ, nhưng đủ để hắn hiểu rằng mọi sự bình yên chỉ là tạm thời.
Chỉ vài ngày trước, các phong ấn cổ xưa tại những vùng đất cấm của Đại Lục Trung Ương bắt đầu rạn nứt. Những ma khí nồng đậm, thứ đã bị trấn áp hàng vạn năm, một lần nữa tràn ra, gây nên sự hỗn loạn ở một số vùng xa xôi. Đây không phải là tàn dư của Ma Tông Thiên La mà hắn đã tiêu diệt. Đây là một thế lực cổ xưa hơn, được che giấu kỹ hơn, một “Ma Tộc Nguyên Thủy” mà Lâm Phàm chỉ mới thoáng nghe qua trong những mảnh ký ức Thiên Đạo chợt lóe.
“Sư tôn,” một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau. Là Mộ Dung Yên, đệ tử đầu tiên của hắn tại Vạn Đạo Thánh Địa, nay đã là một Tiên Tử xuất sắc, khuôn mặt nàng tràn đầy lo lắng. “Huyền Kình Tiên Tôn vừa báo, Ma Tộc Nguyên Thủy đã tập kết quân đội tại Vực Sâu Huyết Thần. Chúng đang chuẩn bị một cuộc tổng tấn công quy mô lớn chưa từng có.”
Lâm Phàm gật đầu. “Ta đã biết. Chúng muốn ngăn cản ta phi thăng, hoặc ít nhất là gây ra đủ hỗn loạn để tự do hoành hành. Chúng không muốn một Thiên Đạo mới xuất hiện.”
“Nhưng sư tôn… người sắp phi thăng, lại phải đối mặt với Thiên Kiếp. Liệu có thể…?” Mộ Dung Yên không dám nói hết câu, nhưng ý tứ đã rõ ràng. Đối mặt với cả Thiên Kiếp và một cuộc chiến sinh tử cùng lúc là điều không tưởng đối với bất kỳ tu sĩ nào.
Lâm Phàm mỉm cười nhẹ. “Thiên Đạo ban ta cơ hội tái sinh, ban ta sức mạnh để bảo vệ thế giới này. Làm sao ta có thể bỏ mặc nó trong lúc nguy nan? Hơn nữa, đây cũng là một phần của sự thử thách. Một Thiên Đạo mới không thể được tạo nên từ sự yếu đuối.”
Hắn quay người, ánh mắt quét qua những đỉnh núi hùng vĩ của Thánh Địa. “Triệu tập tất cả các cường giả của Vạn Đạo Thánh Địa, các Thánh Địa liên minh, và cả những Tiên Tôn ẩn mình. Đã đến lúc chúng ta cùng nhau đối mặt với vận mệnh.”
Trong vòng chưa đầy một ngày, các cường giả hàng đầu của Đại Lục Trung Ương đã tề tựu tại Vạn Đạo Thánh Sơn. Từ các Tiên Vương ẩn thế, các Thánh Chủ của những Thánh Địa cổ xưa, cho đến những chiến binh dũng mãnh đã cùng Lâm Phàm trải qua bao trận chiến. Thiên Nữ Băng Sương, người mà Lâm Phàm đã gặp gỡ và chia sẻ một phần bí mật về Thiên Đạo, cũng xuất hiện, khí chất lạnh lùng nhưng ánh mắt kiên định. Nàng là một trong số ít người hiểu được gánh nặng mà Lâm Phàm đang mang trên vai.
“Lâm Chí Tôn,” một vị Thánh Chủ già nua của Phù Đồ Thánh Địa lên tiếng, giọng nói trầm trọng. “Ma Tộc Nguyên Thủy này không giống những gì chúng ta từng đối mặt. Chúng được cho là tàn dư từ kỷ nguyên hỗn độn, bị phong ấn bởi Thiên Đạo Nguyên Thủy. Sự suy yếu của pháp tắc đã cho phép chúng trỗi dậy. Chúng không có ham muốn quyền lực, chỉ có sự hủy diệt.”
Lâm Phàm gật đầu. “Ta đã cảm nhận được điều đó. Bản chất của chúng là sự hỗn loạn. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phong ấn chúng, nhưng không thể tiêu diệt. Nhiệm vụ của chúng ta là phải làm điều đó, triệt để.”
Hắn nhìn khắp một lượt những khuôn mặt kiên nghị trước mặt. “Ta biết, đây là một nhiệm vụ khó khăn. Ta cũng biết, ta sắp phải đối mặt với Thiên Kiếp. Nhưng ta tin tưởng vào các ngươi. Chúng ta đã cùng nhau xây dựng nên trật tự này, chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ nó.”
Thiên Nữ Băng Sương tiến lên, ánh mắt nàng giao thoa với Lâm Phàm. “Ta sẽ ở bên cạnh ngươi, Lâm Phàm. Ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy, dù đã phân tán, vẫn không muốn chứng kiến sự hủy diệt. Ta sẽ dùng tất cả sức mạnh của mình để hỗ trợ ngươi vượt qua cả Ma Kiếp và Thiên Kiếp.”
Các cường giả khác cũng đồng loạt lên tiếng hưởng ứng. Họ hiểu rằng, Lâm Phàm không chỉ là Chí Tôn của Đại Lục Trung Ương, mà còn là hy vọng cuối cùng của thế giới này. Sự tái sinh của Thiên Đạo, mà Lâm Phàm là hiện thân, là cơ hội duy nhất để đối phó với mối đe dọa từ Hư Vô.
Lâm Phàm bắt đầu vạch ra kế hoạch tác chiến. “Ma Tộc Nguyên Thủy sẽ tấn công theo ba hướng chính. Chúng ta sẽ chia lực lượng thành ba đạo quân để chặn đứng. Ta sẽ tự mình đối phó với cánh quân mạnh nhất, nơi tập trung những thủ lĩnh của chúng.”
Hắn giơ tay, một bản đồ tinh xảo hiện ra giữa không trung, đánh dấu rõ ràng các điểm trọng yếu. “Mộ Dung Yên, ngươi sẽ dẫn đầu đạo quân phía Đông, cùng với Huyền Kình Tiên Tôn. Thiên Nữ Băng Sương, ngươi cùng với Thánh Chủ Phù Đồ, trấn giữ phía Tây. Ta sẽ cùng với các Tiên Vương ẩn thế, đối mặt với chủ lực tại Vực Sâu Huyết Thần. Mục tiêu của chúng ta không chỉ là đẩy lùi, mà là tiêu diệt hoàn toàn nguồn gốc của Ma Tộc Nguyên Thủy.”
Cuộc họp kéo dài suốt đêm, mỗi người đều nhận lãnh trách nhiệm của mình. Không khí trang nghiêm, nhưng không hề bi quan. Thay vào đó là một ý chí kiên cường, một sự đoàn kết chưa từng có. Họ biết rằng, trận chiến này sẽ quyết định số phận của Đại Lục Trung Ương, và có thể là cả tương lai của Tiên Giới.
Khi bình minh ló dạng, Lâm Phàm quay trở lại đỉnh núi cao nhất, nơi Thiên Kiếp của hắn đang dần hình thành. Những tia sét màu tím nhạt đã bắt đầu xẹt qua tầng mây đen, báo hiệu sự giáng lâm của lôi đình. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sức mạnh cuộn trào trong cơ thể. Những mảnh vỡ Thiên Đạo trong hắn đã gần như hoàn chỉnh ở cấp độ phàm trần, chúng liên kết chặt chẽ, tạo thành một luồng năng lượng sống động.
Hắn hồi tưởng lại hành trình của mình: từ một phế vật bị khinh miệt ở Lâm gia, đến một đệ tử xuất sắc của Huyền Kiếm Tông, rồi trở thành Chí Tôn của Đại Lục Trung Ương. Mỗi bước đi đều là sự tôi luyện, là quá trình thức tỉnh dần dần bản chất Thiên Đạo trong hắn. Giờ đây, hắn không còn sợ hãi bất cứ điều gì. Sứ mệnh của hắn không chỉ là tồn tại, mà là kiến tạo.
Một giọng nói trầm ấm vang lên trong tâm trí hắn, không phải là hệ thống, mà là một phần ký ức sâu thẳm của Thiên Đạo Nguyên Thủy: “Ngươi là hy vọng… là khởi đầu mới… hãy vượt qua…”
Lâm Phàm mở mắt. Ánh sáng của bình minh chiếu rọi khuôn mặt hắn, khiến hắn trông càng thêm thần thánh. Hắn nhìn về phía Vực Sâu Huyết Thần, nơi ma khí đã bắt đầu bốc lên thành những cột khói đen khổng lồ, vặn vẹo như những con rắn khổng lồ. Hắn biết, trận chiến cuối cùng tại phàm giới đã bắt đầu.
“Hãy đến đây,” Lâm Phàm thì thầm, giọng nói vang vọng khắp không gian, như một lời thách thức gửi đến cả Ma Tộc Nguyên Thủy và Thiên Đạo. “Ta sẽ không lùi bước. Ta sẽ bảo vệ thế giới này, và ta sẽ phi thăng!”
Hắn đứng đó, thân ảnh cô độc nhưng hùng vĩ, giữa một bên là bão tố của Thiên Kiếp đang gầm thét trên đầu, và một bên là đại quân Ma Tộc Nguyên Thủy đang cuồn cuộn kéo đến từ phía chân trời. Một Chí Tôn, một người kế thừa Thiên Đạo, đang chuẩn bị cho trận chiến định mệnh, nơi hắn sẽ phải chứng minh giá trị của mình không chỉ với thế giới này, mà còn với toàn bộ vũ trụ.