Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 292
Trong chốn thâm cung tĩnh mịch của Vạn Đạo Thánh Địa, Lâm Phàm ngồi xếp bằng trên một bệ đá cổ xưa, toàn thân được bao phủ bởi luồng sáng ngũ sắc huyền ảo. Mỗi một tế bào trong cơ thể hắn đều đang rung động dữ dội, như một bản giao hưởng của pháp tắc vũ trụ đang tấu lên. Hắn đã đạt đến đỉnh phong của phàm giới, Chí Tôn của Đại Lục Trung Ương, nhưng cảm giác mạnh mẽ này lại đi kèm với một nỗi bất an sâu sắc.
Hắn không còn là thiếu niên phế vật của Lâm gia ngày nào. Hắn là người đã thống nhất tiểu lục địa, dẹp loạn Ma Tông, và dẫn dắt các Thánh Địa liên minh. Nhưng giờ đây, một cánh cửa vô hình đang chờ đợi hắn, Cổng Đại Đạo dẫn lên Tiên Giới, và cùng với nó là một thử thách còn lớn hơn gấp vạn lần – Kiếp Nạn Thăng Tiên. Đây không chỉ là kiếp nạn của một cá nhân, mà là sự kiện chấn động toàn bộ Đại Lục Trung Ương, một cơ hội để các thế lực đen tối đã ẩn mình hàng vạn năm trỗi dậy.
Một luồng khí tức cổ xưa, lạnh lẽo bất chợt lướt qua tâm hải Lâm Phàm. Đó là một ký ức mơ hồ từ mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể hắn, một lời cảnh báo về mối hiểm họa luôn rình rập khi một thực thể mang theo khí tức Thiên Đạo Nguyên Thủy cố gắng siêu thoát khỏi phàm trần. Sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã tạo ra những vết nứt, không chỉ trong không gian mà còn trong các tầng pháp tắc, khiến những sinh vật và thế lực tà ác có cơ hội len lỏi và phát triển.
Hắn mở mắt, ánh sáng trong đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hà. “Đã đến lúc rồi,” hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm mà đầy uy nghiêm. Hắn đứng dậy, khí tức vương giả tự nhiên toát ra, không cần cố gắng mà vẫn khiến không gian xung quanh như ngưng đọng. Dù đã là Chí Tôn, Lâm Phàm vẫn giữ được vẻ ngoài thư sinh, nhưng ai dám coi thường người thiếu niên này đều đã phải trả giá đắt.
Một giờ sau, tại Đại Điện Vạn Đạo, các cường giả hàng đầu của Đại Lục Trung Ương đã tề tựu. Có Vạn Đạo Thánh Chủ với râu tóc bạc phơ nhưng ánh mắt sắc bén, Thiên Nữ Băng Sương với vẻ đẹp thoát tục và khí chất lạnh lùng như sương tuyết, thủ lĩnh các đại gia tộc cổ xưa, thậm chí cả một số cựu trưởng lão Ma Tông đã quy thuận và trở thành hộ pháp cho liên minh. Tất cả đều cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, một điềm báo về biến cố sắp xảy ra.
Lâm Phàm bước vào, không cần nói lời nào, tất cả đều im lặng. Hắn đi đến trung tâm đại điện, ánh mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc, những người đã cùng hắn kề vai sát cánh qua bao trận chiến.
“Chư vị,” Lâm Phàm cất tiếng, “Ta triệu tập mọi người đến đây vì một sự kiện trọng đại. Ta đã cảm nhận được Thiên Kiếp chuẩn bị giáng xuống, cánh cửa thăng tiên đang mở ra cho ta.”
Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, nhưng nhanh chóng bị ánh mắt của Lâm Phàm dập tắt. Thăng thiên là một vinh quang, nhưng cũng là một nỗi sợ hãi đối với bất kỳ tu sĩ nào.
“Tuy nhiên,” Lâm Phàm tiếp tục, “Kiếp nạn lần này không đơn thuần chỉ là Thiên Kiếp. Khí tức Thiên Đạo trong cơ thể ta, những mảnh vỡ mà ta đã dung hợp, đã thu hút sự chú ý của một thế lực cổ xưa, một mối hiểm họa đã ẩn mình từ thời kỳ Hồng Hoang – Hắc Ám Cổ Tộc.”
Nghe đến cái tên “Hắc Ám Cổ Tộc”, sắc mặt của Vạn Đạo Thánh Chủ và một vài cường giả già nua khác lập tức biến đổi. Đó là một cái tên bị lãng quên trong lịch sử, chỉ tồn tại trong những truyền thuyết đáng sợ nhất, về một chủng tộc chuyên gieo rắc sự hỗn loạn và hấp thụ sinh mệnh.
“Hắc Ám Cổ Tộc?” Thiên Nữ Băng Sương khẽ nhíu mày, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông ngân. “Chẳng phải đó chỉ là truyền thuyết, những kẻ thờ phụng Hư Vô và chuyên hút cạn sinh cơ của thế giới sao? Chúng đã bị phong ấn từ hàng vạn năm trước.”
Lâm Phàm gật đầu. “Đúng vậy. Nhưng sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã làm suy yếu phong ấn, và sự kiện ta dung hợp các mảnh vỡ Thiên Đạo, cùng với việc ta chuẩn bị phi thăng, đã tạo ra một lỗ hổng, một cơ hội để chúng trỗi dậy. Mục tiêu của chúng không chỉ là phá hoại sự kiện thăng tiên của ta, mà còn là hấp thụ toàn bộ năng lượng sinh mệnh của Đại Lục Trung Ương, biến nó thành vùng đất chết để nuôi dưỡng lực lượng của chúng.”
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng các cường giả. Nếu điều đó xảy ra, Đại Lục Trung Ương sẽ trở thành một vùng đất hoang tàn, không còn sự sống. Sự kiện thăng thiên của Lâm Phàm, vốn là niềm hy vọng, giờ đây lại biến thành ngòi nổ cho một thảm họa vũ trụ.
“Vậy chúng ta phải làm gì?” Một vị tộc trưởng hùng hổ hỏi, tay nắm chặt lại.
“Chiến đấu!” Lâm Phàm dứt khoát đáp. “Không còn lựa chọn nào khác. Thiên Kiếp của ta sẽ là lúc chúng ra tay mạnh mẽ nhất. Chúng ta phải liên thủ, bảo vệ thế giới này, và cũng là bảo vệ cơ hội phi thăng của ta, vì chỉ khi ta thành công, chúng ta mới có hy vọng đối phó với mối đe dọa lớn hơn từ Hư Vô Thôn Phệ Giả trong tương lai.”
Hắn bắt đầu trình bày kế hoạch. “Ta sẽ bố trí ‘Đại Trận Thiên Đạo Hộ Giới’, sử dụng năng lượng của toàn bộ Đại Lục Trung Ương để tạo thành một lá chắn mạnh nhất. Các vị sẽ chia thành ba tuyến phòng thủ. Tuyến đầu sẽ là các cường giả cấp bán bộ Chí Tôn và Thánh Chủ, đối đầu trực diện với quân đoàn Hắc Ám Cổ Tộc. Tuyến thứ hai sẽ là các trận pháp sư, cung cấp hỗ trợ và sửa chữa trận pháp. Tuyến thứ ba, do Vạn Đạo Thánh Chủ và Thiên Nữ Băng Sương dẫn đầu, sẽ là lực lượng dự bị, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống bất ngờ, đặc biệt là sự xuất hiện của những cường giả cấp Chí Tôn từ phía Hắc Ám Cổ Tộc.”
Lâm Phàm nhìn thẳng vào Thiên Nữ Băng Sương. “Thiên Nữ, nàng có khí chất đặc biệt, ta cảm thấy nàng cũng có liên hệ với một phần ý chí Thiên Đạo Nguyên Thủy. Nàng sẽ là trọng yếu trong việc duy trì sự ổn định của Đại Trận Thiên Đạo Hộ Giới.”
Thiên Nữ Băng Sương gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhưng đầy kiên định. “Ta hiểu. Vì sự bình yên của thế giới, ta sẽ dốc toàn lực.”
“Ta cũng sẽ cần một số vật liệu đặc biệt để cường hóa trận pháp và chuẩn bị cho bản thân,” Lâm Phàm nói. Hắn liệt kê một danh sách dài các loại linh dược, khoáng thạch quý hiếm, và thậm chí là những tinh hoa của các Thánh Thú cổ xưa.
Các cường giả lập tức phân công nhiệm vụ, không ai dám chần chừ. Đây là cuộc chiến vì vận mệnh của Đại Lục Trung Ương, không phải vì lợi ích cá nhân. Trong những ngày tiếp theo, toàn bộ Đại Lục Trung Ương hoạt động hết công suất. Các tông môn, gia tộc dốc hết tài nguyên, các trận pháp sư ngày đêm bố trí, những cường giả tinh nhuệ nhất được tập hợp và huấn luyện. Không khí chiến tranh bao trùm khắp nơi, nhưng đi kèm với nó là một ý chí đoàn kết chưa từng có.
Lâm Phàm bế quan trong một hang động bí mật, nơi hắn bắt đầu hấp thụ những tài nguyên quý giá nhất, tôi luyện thân thể và linh hồn để sẵn sàng đối mặt với Thiên Kiếp và cuộc chiến sắp tới. Hắn cảm nhận được sức mạnh Thiên Đạo trong mình ngày càng sôi trào, nhưng cũng là một gánh nặng khổng lồ. Hắn không chỉ là Lâm Phàm, hắn là niềm hy vọng cuối cùng của thế giới này.
Bên ngoài, các tiền đồn đã bắt đầu báo cáo về những dấu hiệu bất thường. Khí tức hắc ám lan tỏa từ những khe nứt không gian vừa xuất hiện ở biên giới Đại Lục Trung Ương. Những sinh vật dị dạng, thân hình vặn vẹo từ Hư Vô, bắt đầu xuất hiện, gieo rắc sự sợ hãi. Đó là quân đoàn tiên phong của Hắc Ám Cổ Tộc.
Vạn Đạo Thánh Chủ đứng trên đỉnh một ngọn núi cao, nhìn về phía chân trời đang dần bị bao phủ bởi màn đêm đen kịt. “Chúng đã đến,” ông lẩm bẩm, nắm chặt quyền trượng trong tay. Bên cạnh ông, Thiên Nữ Băng Sương khẽ thở dài, khuôn mặt thanh tú ánh lên vẻ lo lắng. Dù mạnh đến đâu, họ cũng chỉ là phàm nhân trước một thế lực đã tồn tại từ thời kỳ khai thiên lập địa.
Và rồi, như một lời đáp trả cho sự chờ đợi, một tiếng gầm thét kinh thiên động địa vang vọng khắp các tầng trời. Hàng vạn khe nứt không gian đồng loạt mở ra, đổ xuống một binh đoàn khổng lồ của Hắc Ám Cổ Tộc. Khí tức tử vong và hủy diệt bao trùm, biến cảnh vật hùng vĩ của Đại Lục Trung Ương thành một bức tranh u ám.
Cuộc chiến cuối cùng của phàm giới đã chính thức bắt đầu, và Lâm Phàm, nhân vật chính của định mệnh, vẫn đang bế quan, chờ đợi Thiên Kiếp giáng xuống để cùng lúc đối mặt với hai mối đe dọa lớn nhất lịch sử.