Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 293
Cả Đại Lục Trung Ương chìm trong một bầu không khí căng thẳng đến tột độ. Không còn là những tin đồn vu vơ hay những trận chiến cục bộ. Một làn sóng hắc ám cuồn cuộn đang trỗi dậy, bao phủ lấy từng góc của thế giới phàm trần này. Các thế lực tà ác, những tàn dư của Ma Tông Thiên La tưởng chừng đã bị Lâm Phàm quét sạch, giờ đây lại tập hợp dưới một ngọn cờ mới, ghê rợn hơn: Hắc Ám Thần Điện. Chúng không chỉ đơn thuần là những kẻ tu luyện ma đạo, mà dường như đã bị một thứ năng lượng cổ xưa, đen tối hơn thao túng, biến thành những công cụ cho một mục đích hủy diệt lớn lao hơn.
Trên đỉnh Vạn Đạo Thánh Địa, nơi từng là biểu tượng của chính đạo và ánh sáng, Lâm Phàm đứng sừng sững, ánh mắt sâu thẳm nhìn xuống tấm bản đồ chiến sự khổng lồ đang trải dài trước mặt. Bản đồ này không chỉ thể hiện các ngọn núi, dòng sông, thành trì, mà còn được đánh dấu chi chít những điểm nhạy cảm về linh mạch, những nút năng lượng huyết mạch của Đại Lục Trung Ương. Gương mặt hắn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán đến lạnh lùng.
Xung quanh hắn là những cường giả hàng đầu của phàm giới: các vị gia chủ của những gia tộc cổ xưa nhất, các tông chủ của những Thánh Địa còn lại sau bao cuộc chiến, và đặc biệt là Thiên Nữ Băng Sương, người mang trong mình huyết mạch tinh khiết và tri thức về những pháp trận cổ xưa. Họ tụ họp lại, không phải vì sợ hãi, mà vì niềm tin tuyệt đối vào người thanh niên đã cứu rỗi thế giới này hết lần này đến lần khác.
“Tình hình có vẻ nghiêm trọng hơn chúng ta nghĩ,” một lão già tóc bạc phơ, gia chủ của Long Gia cổ xưa, lên tiếng, giọng nói chứa đầy sự lo lắng. “Những con quái vật hư vô kia… chúng không giống bất kỳ yêu thú nào chúng ta từng đối mặt. Chúng được tạo ra từ một loại năng lượng thuần túy của hủy diệt.”
Lâm Phàm gật đầu. “Đúng vậy. Đây không phải là một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ đơn thuần. Hắc Ám Thần Điện không chỉ muốn chiếm đoạt thế giới này. Mục tiêu của chúng là làm ô nhiễm các linh mạch cốt lõi của Đại Lục, biến nó thành một vùng đất chết, một cánh cổng để năng lượng Hư Vô tràn vào.” Hắn chỉ tay vào một số điểm trên bản đồ. “Chúng đã thiết lập những Hư Vô Pháp Trận tại những nút năng lượng quan trọng nhất. Nếu chúng thành công, thế giới này sẽ bị hủy hoại từ bên trong, trở thành một món ăn cho thứ tồn tại ở bên ngoài vũ trụ chúng ta.”
Những lời của Lâm Phàm khiến tất cả chấn động. Khủng hoảng không phải là một cuộc xâm lược, mà là một sự biến chất, một sự thối rữa từ tận gốc rễ. Thiên Nữ Băng Sương, với đôi mắt lạnh như băng, khẽ nhíu mày. “Ta đã cảm nhận được sự bất ổn của thiên địa trong thời gian gần đây. Thì ra là vậy. Chúng đang cố gắng tạo ra một lỗ hổng trong Thiên Đạo Pháp Tắc của thế giới này, để thứ đó có thể dễ dàng xâm nhập hơn khi huynh rời đi.”
Lâm Phàm quay sang nhìn nàng, ánh mắt có chút tán thưởng. “Nàng nói đúng. Chúng cảm nhận được sự thay đổi của Thiên Đạo, cảm nhận được ta sắp phi thăng, và muốn lợi dụng khoảng trống đó.” Hắn quét mắt qua tất cả những gương mặt kiên nghị trước mặt. “Đây sẽ là trận chiến cuối cùng của ta ở phàm giới, và cũng là trận chiến quan trọng nhất để bảo vệ nền tảng của thế giới này. Ta đã chuẩn bị cho nó.”
Với sự tự tin tuyệt đối, Lâm Phàm bắt đầu triển khai chiến lược của mình. Hắn đã không ngồi yên sau khi trở thành Chí Tôn. Trong suốt thời gian chuẩn bị cho phi thăng, hắn đã âm thầm củng cố các linh mạch chính, kết nối chúng với một trận pháp bảo hộ cổ xưa mà hắn đã tìm thấy và cải tiến, một trận pháp liên kết trực tiếp với bản chất “Thiên Đạo” sơ khai của Đại Lục. “Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ,” Lâm Phàm tuyên bố. “Chúng ta sẽ phản công. Thiên Nữ Băng Sương, với sự hiểu biết của nàng về pháp trận, ta giao cho nàng nhiệm vụ dẫn dắt một đội tinh nhuệ, đột phá vào hậu phương địch, phá hủy các Hư Vô Pháp Trận của chúng. Đây là chìa khóa để vô hiệu hóa sức mạnh của chúng.”
Các cường giả khác được phân công bảo vệ các khu vực chiến lược, mỗi người một nhiệm vụ, mỗi người một trọng trách. Lâm Phàm sẽ là mũi nhọn, đối đầu trực tiếp với những kẻ đứng đầu Hắc Ám Thần Điện, tại điểm nút năng lượng quan trọng nhất, nơi chúng muốn mở ra cánh cổng Hư Vô lớn nhất.
Trận chiến bùng nổ. Bầu trời Đại Lục Trung Ương chuyển sang một màu đen kịt, không phải do mây bão, mà do năng lượng Hư Vô tà ác. Từ những vết nứt không gian nhỏ, vô số quái vật Hư Vô hình thù kỳ dị, gớm ghiếc, mang theo năng lượng hủy diệt cuồn cuộn tuôn ra như thủy triều. Tiếng gào thét của chúng vang vọng khắp chân trời, mang theo sự tuyệt vọng và hỗn loạn. Quân đoàn của Hắc Ám Thần Điện, gồm những tu sĩ đã bị biến chất thành ma vật, cũng tràn lên từ các khe nứt dưới lòng đất, tiến công vào các Thánh Địa và thành trì.
Liên minh chính đạo, dù đã chuẩn bị kỹ lưỡng, vẫn bị choáng ngợp bởi quy mô và sự tàn bạo của kẻ địch. Nhưng họ không lùi bước. Tiếng binh khí va chạm, tiếng pháp thuật nổ tung, tiếng gầm thét của cường giả vang vọng. Thiên Nữ Băng Sương dẫn đầu đội của mình, xuyên qua vòng vây địch, đối mặt với những Hắc Ám Thần Điện cường giả bảo vệ pháp trận. Năng lượng Hư Vô được chúng vận dụng tạo thành những kết giới vững chắc, những đòn tấn công mang theo sự ăn mòn linh hồn, khiến các tu sĩ chính đạo phải dốc toàn lực chống đỡ.
Tại trung tâm chiến trường, nơi linh mạch huyết mạch của Đại Lục hội tụ, Lâm Phàm đối mặt với những kẻ cầm đầu của Hắc Ám Thần Điện. Chúng không phải là người, cũng không phải là yêu, mà là những thực thể cổ xưa đã bị Hư Vô biến đổi. Chúng tự xưng là “Hư Vô Sứ Giả”, những kẻ mở đường cho sự hủy diệt tối thượng. Chúng đã hấp thụ năng lượng Hư Vô trong hàng thiên niên kỷ, đạt đến cảnh giới sức mạnh tương đương với Tiên Nhân hạ cấp, thậm chí là Kim Tiên.
Một trong số chúng, kẻ tự xưng là “Hư Vô Chi Chủ”, với thân hình khổng lồ, da thịt vặn vẹo như dung nham đen, gầm lên: “Ngươi, kẻ mang theo dấu ấn Thiên Đạo, cũng không thể ngăn cản sự tiến hóa của vũ trụ! Ngươi rời đi, thế giới này sẽ là của ta!”
Lâm Phàm mỉm cười nhạt. Hắn không biểu hiện ra “Thiên Đạo Chân Thân” hùng vĩ của một Thiên Đạo tương lai, mà chỉ phóng thích một phần nhỏ sức mạnh đã đạt đến đỉnh phong của phàm giới, nhưng lại mang theo bản chất của Đại Đạo chân chính. “Ngươi sai rồi,” Lâm Phàm đáp, giọng nói vang vọng như tiếng chuông hồng chung, xua tan một phần năng lượng Hư Vô xung quanh. “Ta rời đi không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu cho một Thiên Đạo mạnh mẽ hơn. Và trước khi ta đi, ta sẽ thanh tẩy tất cả những vết nhơ mà ngươi đã gieo rắc.”
Hắn vung tay, không có những chiêu thức hoa mỹ, chỉ có những dòng năng lượng thuần khiết, mang theo ý chí của sự sống và sáng tạo. Mỗi đòn đánh của Lâm Phàm không chỉ là hủy diệt, mà còn là sự tịnh hóa. Hắn vận dụng khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình đến cực hạn, không ngừng phân tích bản chất của năng lượng Hư Vô, tìm ra điểm yếu cốt lõi của chúng, và biến chúng thành nguồn năng lượng nuôi dưỡng thế giới.
Trận chiến diễn ra khốc liệt. Những ngọn núi sụp đổ, những dòng sông bốc hơi, nhưng kỳ lạ thay, không có sự tàn phá vô tận. Lâm Phàm kiểm soát sức mạnh của mình đến mức hoàn hảo, chỉ tác động đến những thực thể Hư Vô, không để chúng lan tràn ra thế giới. Hắn như một vị thần, đứng giữa hỗn loạn, nhưng lại là trung tâm của trật tự.
Hư Vô Chi Chủ gầm thét, tung ra những đòn đánh mang theo sức mạnh nuốt chửng mọi thứ. Nhưng Lâm Phàm lướt đi như một bóng ma, né tránh hoặc hóa giải. Cuối cùng, hắn triệu hồi một ấn quyết cổ xưa mà hắn đã dung hợp với các mảnh vỡ Thiên Đạo, một chiêu thức hắn gọi là “Thiên Đạo Tịnh Hóa Quyết”. Ánh sáng thuần khiết bùng nổ, không phải là ánh sáng chói lòa của phàm trần, mà là ánh sáng của bản nguyên vũ trụ, mang theo sức sống vĩnh hằng.
Năng lượng Hư Vô Chi Chủ bị Lâm Phàm hấp thụ, không phải để hủy diệt, mà để chuyển hóa. Kẻ địch kêu lên một tiếng thê lương, thân thể khổng lồ của nó bắt đầu tan chảy, không phải thành tro bụi, mà thành vô số hạt năng lượng tinh khiết, trả lại cho Đại Lục. Đồng thời, Thiên Nữ Băng Sương và đội của nàng cũng đã thành công phá hủy các Hư Vô Pháp Trận. Khi Hư Vô Chi Chủ sụp đổ, các quái vật Hư Vô khác cũng tan biến, để lại những hạt sáng lấp lánh như sương đêm.
Trận chiến kết thúc. Đại Lục Trung Ương được cứu rỗi, không chỉ khỏi một cuộc xâm lược, mà còn khỏi một sự ô nhiễm sâu sắc. Một làn sóng năng lượng thanh khiết lan tỏa khắp nơi, khiến cả thế giới như được hồi sinh. Các linh mạch được chữa lành, thậm chí còn trở nên dồi dào hơn trước. Những người sống sót sau trận chiến cảm nhận được sự bình yên, một luồng sinh khí mới tràn ngập khắp cơ thể.
Lâm Phàm thu hồi sức mạnh, đứng giữa chiến trường giờ đây đã trở lại yên bình. Hắn nhìn Thiên Nữ Băng Sương và các cường giả khác, gật đầu tán thưởng. “Các ngươi đã làm rất tốt. Thế giới này giờ đây đủ mạnh mẽ để tự mình đứng vững. Sứ mệnh của ta ở đây đã hoàn thành.”
Hắn cảm nhận được “Đại Đạo Chi Môn” đang gọi mời, rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cuộc chiến này không làm hắn suy yếu, mà ngược lại, đã tôi luyện ý chí và sự hiểu biết của hắn về Thiên Đạo. Hắn đã chứng minh mình xứng đáng để rời bỏ thế giới phàm trần, bước lên con đường cao hơn, đối mặt với những thử thách lớn lao hơn ở Tiên Giới. Cánh cửa đến một thế giới mới đã rộng mở, chờ đợi bước chân của Thiên Đạo Trùng Sinh.