Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 294
Chương 294
Lâm Phàm đứng trên đỉnh cao nhất của Vạn Đạo Thánh Sơn, nơi hắn đã kiến tạo nên Thiên Đạo Môn, chốn tụ hội của vô số cường giả phàm giới. Ánh mắt hắn xuyên qua mây mù, nhìn về phía hư không vô tận. Một cánh cổng khổng lồ, mơ hồ và tráng lệ, đang dần hiện rõ trong tâm thức hắn – đó chính là Đại Đạo Chi Môn, cánh cửa dẫn lên Tiên Giới. Linh hồn hắn đã đạt đến cực hạn của phàm trần, mỗi mạch máu, mỗi tế bào đều đang rực cháy khát vọng siêu thoát, nhưng đồng thời, một nỗi bất an mơ hồ vẫn luẩn quẩn trong đáy lòng.
Hắn biết, con đường mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã vạch ra, con đường mà hắn đang bước theo, không hề bằng phẳng. Sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy không chỉ ảnh hưởng đến các Tiên Giới và Thần Giới mà còn khiến cho những tàn dư của Hư Vô Thôn Phệ Giả hay những thế lực tà ác cổ xưa có cơ hội trỗi dậy. Và đúng như dự cảm của hắn, một biến cố kinh hoàng đã ập đến.
Tin tức truyền về như những mũi tên độc, xé toạc sự yên bình giả tạo: Ma Tông Thiên La, tưởng chừng đã bị tiêu diệt hoàn toàn, lại trỗi dậy từ vực sâu của Hắc Ám Ma Uyên. Lần này, chúng không chỉ là tàn dư, mà được dẫn dắt bởi một thực thể kinh hoàng hơn, một Ma Tổ Hỗn Độn cổ xưa, kẻ đã ngủ say hàng triệu năm, hấp thụ linh hồn và sức mạnh của vô số cường giả Ma Tông bị phong ấn. Ma Tổ này, mang theo khí tức của Hư Vô, đang tìm cách phá hủy cân bằng của phàm giới, biến nó thành lò luyện để hấp thụ năng lượng, và mục tiêu cuối cùng của nó chính là ngăn cản Lâm Phàm phi thăng, nuốt chửng linh hồn Thiên Đạo của hắn để hoàn thiện bản thân.
Tại đại điện Thiên Đạo Môn, không khí nặng trĩu. Các tông chủ Thánh Địa, các gia chủ siêu cấp, và những bằng hữu thân cận của Lâm Phàm đều có mặt. Băng Sương Tiên Nữ, với vẻ đẹp thanh khiết nhưng ánh mắt kiên định, đứng cạnh hắn. Nàng cũng cảm nhận được sự bất thường của Ma Tổ lần này, không đơn thuần là tà khí, mà còn ẩn chứa một loại pháp tắc hỗn loạn, méo mó.
“Ma Tổ Hỗn Độn này, đã hấp thụ quá nhiều oán niệm và tàn hồn. Sức mạnh của nó đã vượt xa bất kỳ Ma Tôn nào chúng ta từng đối mặt,” một vị tông chủ già nua trầm giọng nói, vẻ mặt đầy lo lắng. “Hơn nữa, nó dường như có khả năng thao túng hư không, mở ra những khe nứt không gian để triệu hồi quân đoàn quái vật Hư Vô cấp thấp.”
Lâm Phàm khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén. “Ta đã cảm nhận được. Hắn không chỉ muốn phá hủy, hắn muốn biến thế giới này thành một phiên bản nhỏ của Hư Vô Chi Địa, một bước đệm để hắn tiến hóa. Và hắn coi ta là chướng ngại vật lớn nhất.”
“Vậy chúng ta phải làm gì, Lâm huynh?” một bằng hữu thân thiết hỏi, tay đặt lên chuôi kiếm, sẵn sàng chiến đấu.
Lâm Phàm nhìn khắp lượt những gương mặt kiên cường đang có mặt. Hắn thấy sự tin tưởng, sự dũng cảm, và cả nỗi sợ hãi tiềm ẩn. Hắn hít một hơi thật sâu, khí chất Chí Tôn của phàm giới tỏa ra, trấn áp mọi tạp niệm. “Chúng ta sẽ chiến đấu. Đây không chỉ là trận chiến của ta, mà là của toàn bộ phàm giới này. Nếu ta không ngăn chặn hắn, không ai có thể phi thăng, thậm chí toàn bộ thế giới này sẽ bị nuốt chửng.”
Hắn vạch ra một kế hoạch chi tiết. Các cường giả sẽ chia làm ba tuyến: một tuyến phòng thủ các thành trì quan trọng, một tuyến tấn công trực diện vào các cứ điểm của Ma Tông, và một tuyến tinh nhuệ do hắn và các cường giả mạnh nhất dẫn đầu, sẽ trực tiếp tìm đến Ma Tổ Hỗn Độn.
Ngay khi kế hoạch vừa được thống nhất, bầu trời bên ngoài Vạn Đạo Thánh Địa đột nhiên tối sầm. Không phải là màn đêm, mà là một màn sương mù đen kịt, đặc quánh như mực, tỏa ra mùi thối rữa và năng lượng hỗn loạn. Những tiếng gào thét ghê rợn vang vọng từ xa, rung chuyển cả đại địa.
“Chúng đến rồi!” một trưởng lão hô lên.
Ma Tổ Hỗn Độn không đợi liên minh tấn công, hắn đã chủ động dẫn quân đoàn Hư Vô Quái Vật của mình, xuyên qua không gian, trực tiếp tấn công vào trung tâm quyền lực của Lâm Phàm – Vạn Đạo Thánh Địa.
Lâm Phàm lập tức bay vút ra ngoài, theo sau là Băng Sương Tiên Nữ, và các cường giả khác. Bên dưới, hàng triệu đệ tử Thiên Đạo Môn và các liên minh tông môn đã sẵn sàng chiến đấu, tạo thành một lá chắn kiên cố.
Cuộc đại chiến bùng nổ. Hàng vạn Hư Vô Quái Vật, với hình thù dị hợm, nanh vuốt sắc bén, lao vào các trận pháp phòng ngự. Chúng không có linh hồn, chỉ có bản năng hủy diệt. Tiếng binh khí va chạm, tiếng pháp thuật bùng nổ, tiếng gào thét của quái vật và tiếng hô xung trận của nhân loại hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản anh hùng ca bi tráng.
Băng Sương Tiên Nữ, với Cửu Thiên Huyền Băng Quyết, hóa thân thành một tiên tử băng giá, mỗi cử động đều mang theo sức mạnh đóng băng vạn vật. Nàng một mình chặn đứng hàng trăm quái vật cấp cao, tạo ra những cơn bão tuyết hủy diệt, bảo vệ tuyến phòng thủ.
Các bằng hữu của Lâm Phàm cũng không hề kém cạnh. Vị thiếu gia từng hống hách năm xưa, nay đã là một kiếm tu kiệt xuất, kiếm ý sắc bén như chém đôi trời đất. Nữ nhân vật phụ tài năng năm nào, nay là một tông chủ uy nghiêm, điều khiển hàng vạn linh thú khổng lồ xung trận, tạo nên một bức tường thịt và xương bất diệt.
Nhưng Ma Tổ Hỗn Độn quá mạnh. Hắn xuất hiện giữa bầu trời, thân ảnh khổng lồ đen như mực, hai mắt đỏ rực như hai vầng trăng máu. Hắn chỉ cần vung tay, hàng vạn sinh linh hóa thành tro bụi, các trận pháp phòng ngự vỡ tan như pha lê. Một luồng năng lượng hỗn loạn kinh hoàng từ hắn tỏa ra, ăn mòn cả linh khí của thế giới, khiến cho các cường giả cảm thấy sức lực bị rút cạn, tinh thần bị nhiễm độc bởi sự tuyệt vọng.
“Lâm Phàm! Ngươi không thoát được đâu! Trở thành một phần của ta đi, ta sẽ ban cho ngươi sự vĩnh hằng trong hỗn độn!” Ma Tổ Hỗn Độn gầm lên, giọng nói vang vọng khắp cõi trời đất, mang theo sức mạnh của vực sâu.
Lâm Phàm đối diện trực tiếp với Ma Tổ. Hắn không hề lùi bước. Hắn biết, đây là thử thách cuối cùng của phàm giới, cũng là bài kiểm tra cuối cùng cho sự chuẩn bị phi thăng của hắn. Hắn vận chuyển toàn bộ công pháp, Thiên Đạo Chân Thân dù chưa hoàn toàn thức tỉnh, nhưng một phần sức mạnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã chảy trong huyết quản hắn.
“Ngươi muốn nuốt chửng ta? Vậy thì để ta xem, rốt cuộc là ngươi nuốt chửng ta, hay ta sẽ tịnh hóa ngươi!” Lâm Phàm quát lớn, thân thể hắn phát ra ánh sáng vàng rực rỡ, đối chọi gay gắt với màn đêm hỗn loạn của Ma Tổ.
Một quyền của Lâm Phàm mang theo ý chí của vạn vật, sức mạnh của pháp tắc vũ trụ, đâm thẳng vào luồng năng lượng hỗn loạn của Ma Tổ. Hư không vặn vẹo, không gian tan vỡ. Đó là một cuộc chiến không chỉ về sức mạnh, mà còn là cuộc chiến của ý chí, của pháp tắc.
Ma Tổ Hỗn Độn cười gằn, tung ra hàng loạt đòn đánh mang theo sự hủy diệt nguyên thủy. Hắn tạo ra những hố đen nhỏ, nuốt chửng pháp thuật của Lâm Phàm, và bắn ra những tia sáng tử vong, ăn mòn sinh lực. Hắn cố gắng kéo Lâm Phàm vào vòng xoáy của sự hỗn loạn, muốn phá vỡ ý chí của hắn, biến hắn thành một con rối không hồn.
Nhưng Lâm Phàm không phải là kẻ yếu đuối. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn hoạt động hết công suất. Mỗi đòn đánh của Ma Tổ, mỗi luồng năng lượng hỗn loạn, đều được hắn phân tích tỉ mỉ. Hắn nhận ra, dù Ma Tổ mang sức mạnh của Hư Vô, nhưng bản chất của nó vẫn là một sự tập hợp của oán niệm và tàn hồn, có một điểm yếu cốt lõi: sự thiếu hụt trật tự và sự sống.
Trong khoảnh khắc Ma Tổ tung ra một đòn đánh hủy diệt nhất, Lâm Phàm đột nhiên nhắm mắt lại. Hắn không né tránh, mà để đòn đánh đó chạm vào mình. Cảm giác đau đớn xé nát cơ thể, nhưng tinh thần hắn lại hoàn toàn tĩnh lặng. Trong giây phút đó, một mảnh ký ức cổ xưa bỗng chợt lóe lên trong tâm trí hắn, về cách Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phong ấn Hư Vô Thôn Phệ Giả, không phải bằng hủy diệt hoàn toàn, mà bằng cách tạo ra một vòng tuần hoàn, một sự cân bằng.
Lâm Phàm mở mắt. Ánh sáng trong mắt hắn không còn là ánh sáng của phàm nhân, mà là một sự kết hợp giữa trí tuệ cổ xưa và ý chí kiên định. Hắn không tấn công bằng sức mạnh thuần túy nữa. Thay vào đó, hắn triệu hồi một đạo ánh sáng thanh khiết, chứa đựng sự sống và pháp tắc trật tự, bao phủ lấy Ma Tổ Hỗn Độn. Đó là một phiên bản sơ khai của “Thiên Đạo Tịnh Hóa”, một kỹ năng mà hắn vừa “tiến hóa” được từ sự thấu hiểu bản chất của Hư Vô.
Ma Tổ gào thét thảm thiết. Năng lượng hỗn loạn của hắn bị ánh sáng tịnh hóa ăn mòn. Các tàn hồn bị ràng buộc, những oán niệm bị xoa dịu. Hắn không thể tin được, một phàm nhân lại có thể dùng pháp tắc của sự sống để đối phó với hắn, kẻ đại diện cho sự hủy diệt.
Lâm Phàm không dừng lại. Hắn dùng toàn bộ sức lực, không ngừng truyền tải năng lượng tịnh hóa vào Ma Tổ. Hắn biết, hắn không thể tiêu diệt hoàn toàn Ma Tổ Hỗn Độn mà không làm tổn hại đến chính bản chất của thế giới này. Mục tiêu của hắn là phong ấn và chuyển hóa. Dần dần, thân thể khổng lồ của Ma Tổ co rút lại, năng lượng hỗn loạn biến thành một luồng khí tức đen trắng đan xen, bị Lâm Phàm phong ấn vào sâu trong lòng đất, dưới một trận pháp Thiên Đạo cổ xưa mà hắn vừa sáng tạo.
Màn đêm hỗn loạn tan biến, bầu trời dần trở lại trong xanh. Quân đoàn Hư Vô Quái Vật, mất đi sự điều khiển của Ma Tổ, hóa thành tro bụi. Liên minh phàm giới thắng lợi, nhưng vô số người đã ngã xuống, và đại địa mang đầy vết sẹo của cuộc chiến.
Lâm Phàm, kiệt sức nhưng ánh mắt kiên định, nhìn lên bầu trời. Đại Đạo Chi Môn giờ đây đã hiện rõ mồn một, mời gọi hắn. Hắn đã hoàn thành sứ mệnh của mình ở phàm giới, bảo vệ nó khỏi sự hủy diệt. Hắn quay lại, nhìn những người bằng hữu, những người đồng đội đã kề vai sát cánh với hắn. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi hắn.
“Sứ mệnh của ta đã hoàn thành. Ta phải đi rồi.”
Băng Sương Tiên Nữ bước đến, nắm lấy tay hắn. “Chúng ta sẽ chờ ngươi trở về, Thiên Đạo Chí Tôn.”
Lâm Phàm gật đầu, khắc ghi những gương mặt ấy vào sâu trong tâm trí. Hắn biết, con đường phía trước còn gian nan hơn gấp bội, nhưng hắn không hề sợ hãi. Hắn đã sẵn sàng cho hành trình lên Tiên Giới, cho cuộc đối đầu với những bí mật sâu xa hơn của vũ trụ, và cho sứ mệnh cuối cùng của mình: tái tạo Thiên Đạo.
Với một nụ cười đầy hứa hẹn, Lâm Phàm bay vút lên, hướng thẳng về phía Đại Đạo Chi Môn, thân ảnh hắn dần tan biến vào ánh sáng chói lòa, để lại phía sau một thế giới bình yên và một lời hứa về sự trở lại.