Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 295
Ánh chiều tà đổ xuống đỉnh Thiên Đạo Sơn, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn. Dù cảnh sắc hùng vĩ và tráng lệ, nhưng không khí trong đại điện chính của Thiên Đạo Môn lại căng như dây đàn. Lâm Phàm ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt quen thuộc đang tề tựu. Bên cạnh hắn là Thiên Nữ Băng Sương, vẻ đẹp thoát tục ẩn chứa sự lo lắng hiếm thấy. Phía dưới, các vị Chí Tôn, cường giả hàng đầu của Đại Lục Trung Ương – những người đã từng là đối thủ, là bá chủ một phương – giờ đây đều là thành viên của Liên Minh Thiên Đạo, cùng nhau đối mặt với vận mệnh chung.
“Tình hình thế nào rồi?” Giọng Lâm Phàm trầm ổn, nhưng ai cũng cảm nhận được sự nghiêm trọng ẩn chứa trong đó.
Một lão giả râu bạc phơ, Đại trưởng lão Vạn Đạo Thánh Địa, bước ra. Ông ta thở dài, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn hiện rõ vẻ mệt mỏi. “Báo cáo Chí Tôn Lâm Phàm, các tiền tuyến đã ghi nhận dấu hiệu bất thường. Năng lượng hắc ám đang lan tràn với tốc độ kinh hoàng từ Biên Giới Vô Tận. Chúng không phải là Hư Không Yêu Thú thông thường, cũng không phải tàn dư của Ma Tông Thiên La.”
Thiên Nữ Băng Sương khẽ nhíu mày. “Ý ngươi là, thế lực đã bị phong ấn từ thời viễn cổ, Thần Điện Hắc Ám, đã thức tỉnh?”
Cả đại điện xôn xao. Thần Điện Hắc Ám! Đó là một cái tên chỉ xuất hiện trong những truyền thuyết cổ xưa nhất, vượt xa cả Ma Tông Thiên La về mức độ đáng sợ và cổ lão. Người ta đồn rằng chúng là những kẻ thờ phụng Hư Vô Thôn Phệ Giả, tìm cách mở đường cho thực thể vũ trụ đó xâm nhập vào thế giới này.
Lão giả gật đầu nặng nề. “Mới đây, chúng ta đã bắt được một vài tàn dư của Ma Tông. Dưới sự tra khảo của Hồn Điện, chúng đã khai ra. Thần Điện Hắc Ám đã ẩn mình hàng vạn năm, chờ đợi thời cơ. Dường như sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã tạo ra một khe hở, cho phép chúng lần nữa trỗi dậy.”
Lâm Phàm khẽ nhắm mắt lại. Trong sâu thẳm linh hồn, những mảnh ký ức Thiên Đạo chợt lóe lên, vẽ ra những hình ảnh mờ ảo về một cuộc chiến kinh thiên động địa, nơi một Thiên Đạo đã hy sinh để phong ấn một mối đe dọa vũ trụ. Những mảnh ký ức đó, giờ đây rõ ràng hơn bao giờ hết, đã xác nhận những lời lão giả vừa nói. Đây không chỉ là một cuộc chiến của phàm giới, mà là một bước đệm quan trọng cho sứ mệnh tối thượng của hắn.
Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc bén như kiếm. “Được. Vậy là chúng ta không còn đường lui. Đại Đạo Chi Môn đã hiển hiện, thời khắc phi thăng của ta đã cận kề. Nhưng trước đó, ta không thể để thế giới này chìm vào hỗn loạn.”
Một vị Chí Tôn khác, một người đàn ông vạm vỡ với bộ râu quai nón, lên tiếng với giọng đầy lo lắng. “Chí Tôn Lâm Phàm, nếu Thần Điện Hắc Ám thật sự mạnh như truyền thuyết, e rằng ngay cả sức mạnh của toàn bộ Liên Minh Thiên Đạo cũng khó lòng ngăn cản. Chúng ta có nên tìm cách trì hoãn, chờ ngài phi thăng thành công, rồi sau đó tìm cách từ Tiên Giới trợ giúp?”
Lâm Phàm lắc đầu. “Không kịp. Sự trỗi dậy của Thần Điện Hắc Ám không phải là ngẫu nhiên. Chúng cảm nhận được Đại Đạo Chi Môn, cảm nhận được sự biến động của pháp tắc khi một Thiên Đạo sắp tái sinh. Chúng muốn phá hủy mọi thứ, biến thế giới này thành một mảnh đất chết chóc trước khi ta có thể hoàn thành sứ mệnh.”
Thiên Nữ Băng Sương bước tới, đặt tay lên vai Lâm Phàm. Ánh mắt nàng kiên định. “Hắn nói đúng. Ta cũng cảm nhận được. Một loại năng lượng hư vô đang ăn mòn thế giới này. Nếu không ngăn chặn ngay bây giờ, dù Lâm Phàm có thành công phi thăng, thế giới này cũng sẽ không còn.”
“Vậy chúng ta phải làm gì?” Một vị tông chủ trẻ tuổi, đầy nhiệt huyết nhưng cũng không kém phần lo lắng, hỏi.
Lâm Phàm đứng dậy, khí thế Chí Tôn bao trùm đại điện, khiến mọi lo lắng trong lòng các cường giả dần tan biến, thay vào đó là sự kính phục và tin tưởng tuyệt đối. “Chúng ta sẽ chiến đấu. Thần Điện Hắc Ám có thể mạnh, nhưng chúng ta không đơn độc. Đây là thế giới của chúng ta, và chúng ta sẽ bảo vệ nó đến hơi thở cuối cùng.”
Hắn vung tay, một bản đồ khổng lồ của Đại Lục Trung Ương hiện ra giữa không trung, với những điểm đỏ sẫm đang nhấp nháy ở phía biên giới. “Theo thông tin tình báo, Thần Điện Hắc Ám đang tập trung lực lượng ở ba điểm chính: Cực Bắc Băng Nguyên, Huyết Nguyệt Sa Mạc, và Vực Sâu Vong Linh. Chúng ta sẽ chia lực lượng thành ba đạo quân, mỗi đạo quân do một vị Chí Tôn dẫn dắt, cùng với sự hỗ trợ của các vị cường giả khác.”
Hắn chỉ vào một điểm trên bản đồ. “Ta sẽ đích thân dẫn dắt đạo quân chủ lực tiến về Vực Sâu Vong Linh. Đó là nơi tập trung năng lượng hắc ám mạnh nhất, và ta cảm nhận được một mảnh vỡ Thiên Đạo nhỏ đang bị chúng phong tỏa.”
“Mảnh vỡ Thiên Đạo?” Các cường giả kinh ngạc. Họ đã từng nghe về việc Lâm Phàm hấp thu các mảnh vỡ cổ xưa, nhưng ý nghĩa thực sự của chúng thì không phải ai cũng biết.
“Đúng vậy. Mỗi mảnh vỡ đó đều chứa đựng một phần sức mạnh và ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Việc thu hồi chúng không chỉ tăng cường sức mạnh cho ta, mà còn giúp củng cố pháp tắc của thế giới này, làm suy yếu sự ảnh hưởng của Thần Điện Hắc Ám.” Lâm Phàm giải thích.
“Còn ta thì sao?” Thiên Nữ Băng Sương hỏi, ánh mắt nàng không hề sợ hãi.
“Nàng sẽ cùng ta. Nàng có khả năng cảm nhận năng lượng đặc biệt, sẽ giúp ta định vị chính xác mảnh vỡ kia.” Lâm Phàm đáp, nở một nụ cười nhẹ. “Và cũng là người ta tin tưởng nhất.”
Lời nói đó khiến Thiên Nữ Băng Sương hơi đỏ mặt, nhưng nàng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. “Được. Ta sẽ đi cùng ngươi.”
Lâm Phàm tiếp tục phân phó. “Đạo quân thứ hai sẽ do Đại trưởng lão Vạn Đạo Thánh Địa và Tông chủ Huyền Kiếm Tông cũ của ta dẫn dắt, tiến về Cực Bắc Băng Nguyên. Đạo quân thứ ba sẽ do Chí Tôn họ Tiêu và Giáo chủ Bái Hỏa Thần Giáo chỉ huy, tiến về Huyết Nguyệt Sa Mạc. Mục tiêu không chỉ là đẩy lùi chúng, mà là phong tỏa triệt để mọi con đường chúng có thể xâm nhập, và nếu có thể, phá hủy các căn cứ chính của chúng.”
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lấp lánh sự kiên quyết. “Đây sẽ là trận chiến cuối cùng của chúng ta ở phàm giới. Hãy dốc hết sức mình. Ta sẽ dùng toàn bộ sức mạnh của mình để tạo ra cơ hội cho các ngươi.”
Các cường giả nhìn nhau, rồi cùng đứng dậy, cúi đầu một cách trang trọng. “Chúng tôi xin tuân lệnh Chí Tôn Lâm Phàm!”
Sau cuộc họp, Lâm Phàm và Thiên Nữ Băng Sương đứng trên đỉnh Thiên Đạo Sơn, nhìn xuống vô số ngọn đèn lấp lánh của Liên Minh Thiên Đạo đang hối hả chuẩn bị. Không khí chiến tranh đã bao trùm lấy mọi thứ, nhưng không phải là sự tuyệt vọng, mà là một ý chí chiến đấu sắt đá.
“Ngươi có lo lắng không?” Thiên Nữ Băng Sương hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như gió.
Lâm Phàm lắc đầu. “Lo lắng thì có, nhưng không phải cho bản thân. Ta lo cho thế giới này, cho những người đã tin tưởng ta. Sứ mệnh của Thiên Đạo không phải là sự hủy diệt, mà là sự bảo vệ và tái sinh. Ta phải làm được.”
Nàng khẽ nắm lấy tay hắn. “Ngươi sẽ làm được. Ta tin ngươi.”
Lâm Phàm siết chặt tay nàng. Hắn cảm nhận được sức mạnh của tình bạn, của sự tin tưởng. Đó không chỉ là sức mạnh cá nhân, mà là sức mạnh của cả một thế giới đang đặt niềm tin vào hắn.
Bỗng nhiên, từ phía chân trời xa xăm, một luồng sáng đen kịt khổng lồ bùng lên, kèm theo những tiếng gầm rít ghê rợn làm rung chuyển cả không gian. Đó là dấu hiệu không thể nhầm lẫn của Thần Điện Hắc Ám. Chúng đã đến.
Lâm Phàm hít sâu một hơi. “Đã đến lúc rồi.”
Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy toàn bộ linh hồn mình được tôi luyện, trở nên kiên cường hơn bao giờ hết. Hắn không còn là thiếu niên phế vật bị khinh miệt ngày nào, mà là Chí Tôn của phàm giới, người mang trong mình sứ mệnh tái sinh Thiên Đạo. Trận chiến cuối cùng ở thế giới này, để bảo vệ nền móng cho cuộc hành trình vĩ đại hơn, đã chính thức bắt đầu.