Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 296

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:53:17 | Lượt xem: 3

Sau khi đạt đến đỉnh phong của phàm giới, trở thành Chí Tôn bất khả xâm phạm của Đại Lục Trung Ương, Lâm Phàm đã cảm nhận được sự thôi thúc mãnh liệt từ sâu thẳm linh hồn. Đó là tiếng gọi của Đại Đạo, của một thế giới cao hơn, Tiên Giới. Hắn đứng trên đỉnh núi cao nhất của Vạn Đạo Thánh Địa, ánh mắt xuyên qua tầng mây, nhìn về phía hư không vô tận. Một cánh cổng vô hình, ẩn chứa pháp tắc cao siêu, lấp lánh trong tâm trí hắn – Đại Đạo Chi Môn. Nó không chỉ là lối vào Tiên Giới, mà còn là một lời hứa, một thách thức cho hành trình Thiên Đạo của hắn.

Sự thức tỉnh này mang theo cả niềm vui và gánh nặng. Ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy trong hắn ngày càng rõ ràng, những mảnh vỡ linh hồn khác cũng dần hiện hữu, thôi thúc hắn phải đi xa hơn, tìm kiếm sự toàn vẹn. Nhưng rời đi lúc này, liệu có phải là bỏ mặc thế giới này không?

Đột nhiên, một chấn động kinh hoàng xé toạc bầu trời yên bình. Không phải một, mà là vô số vết nứt không gian khổng lồ xuất hiện trên khắp Đại Lục Trung Ương, phun trào ra khí tức hỗn loạn và âm u. Từ những vết nứt đó, vô số sinh vật quỷ dị, mang theo năng lượng Ma Khí nồng đậm, gào thét lao xuống. Chúng không phải là yêu thú thông thường, mà là những thực thể mang theo sự mục ruỗng và hủy diệt, vượt xa tầm hiểu biết của các cường giả phàm trần. Ma Tông Thiên La, tưởng chừng đã bị tiêu diệt, nay lại tái xuất, nhưng với một quy mô và sức mạnh đáng sợ hơn gấp bội, dường như chúng đã dung hợp với một thứ gì đó đến từ hư không.

Toàn bộ Đại Lục Trung Ương chìm trong hỗn loạn và hoảng sợ. Các Thánh Địa, các gia tộc lớn, dù đã được củng cố dưới sự lãnh đạo của Lâm Phàm, vẫn không thể ngờ được một đợt tấn công cuối cùng lại có thể kinh hoàng đến vậy. Đây không chỉ là một cuộc chiến tranh giành quyền lực, mà là một cuộc chiến sinh tử nhằm hủy diệt toàn bộ phàm giới.

Lâm Phàm cau mày. Hắn đã cảm nhận được một luồng ý chí tà ác ẩn sâu sau cuộc tấn công này, một ý chí không thuộc về Ma Tông Thiên La thông thường, mà còn có chút hơi thở của “Hư Vô Thôn Phệ Giả” – dù chỉ là một sợi tàn ảnh yếu ớt, nhưng đủ để hắn nhận ra. Có lẽ, những tàn dư của Ma Tông đã tìm cách liên kết với một nhánh nào đó của Hư Vô, hoặc bị chúng lợi dụng, trở thành công cụ cho sự hủy diệt.

Không chút do dự, Lâm Phàm kích hoạt lệnh bài Chí Tôn, triệu tập tất cả cường giả của liên minh Thánh Địa về Vạn Đạo Thánh Địa. Trong vòng chưa đầy một ngày, những nhân vật quyền lực nhất Đại Lục Trung Ương đã tề tựu đông đủ. Có Lão Tông Chủ của Vạn Đạo Thánh Địa, vị sư phụ đã từng thu nhận hắn; có Thiên Nữ Băng Sương, người đã cùng hắn khám phá bí mật cổ xưa; có các Thánh Chủ, Tông Chủ của các thế lực lớn, những người đã từng là đối thủ hoặc bằng hữu của hắn; và cả những cường giả ẩn mình, chỉ xuất hiện khi đại họa ập đến.

Không khí trong đại điện vô cùng căng thẳng. Gương mặt ai nấy đều lộ vẻ lo lắng và phẫn nộ. Cuộc tấn công lần này quá đột ngột và tàn khốc, không có bất kỳ dấu hiệu nào báo trước.

Lâm Phàm bước lên đài cao, ánh mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc. Hắn không nói nhiều lời hoa mỹ, chỉ trực tiếp đi vào vấn đề.

“Chư vị, tai họa lần này không phải là một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ đơn thuần,” giọng hắn trầm ổn, vang vọng khắp đại điện, “mà là một nỗ lực cuối cùng của thế lực tà ác nhằm hủy diệt toàn bộ Đại Lục Trung Ương này.”

Một tiếng xì xào nổi lên. Lão Tông Chủ Vạn Đạo Thánh Địa, với bộ râu bạc phơ, hỏi: “Ý của Chí Tôn là, Ma Tông Thiên La đã tìm thấy cách nào đó để trở nên mạnh mẽ hơn?”

Lâm Phàm gật đầu: “Không chỉ mạnh mẽ hơn. Ta cảm nhận được một luồng ý chí hỗn loạn và tàn bạo, không thuộc về thế giới này, đang thúc đẩy chúng. Có lẽ, đây là sự ‘phản phệ’ cuối cùng của tàn dư Thiên Đạo Nguyên Thủy khi ta chuẩn bị hoàn chỉnh nó, hoặc một thực thể đến từ khoảng không hỗn độn đang lợi dụng thời cơ để xâm nhập. Dù là gì, mục tiêu của chúng là biến thế giới này thành một vùng đất chết.”

Thiên Nữ Băng Sương, với vẻ đẹp thoát tục và ánh mắt sắc bén, nhìn Lâm Phàm: “Vậy, chúng ta phải làm gì?”

“Chúng ta sẽ chiến đấu,” Lâm Phàm tuyên bố, “đến hơi thở cuối cùng. Ta sẽ không bỏ mặc thế giới này khi nó đang bị đe dọa. Nhưng cuộc chiến lần này sẽ khác. Ta đã cảm nhận được Đại Đạo Chi Môn đang mở ra. Sức mạnh của ta đã vượt qua giới hạn của phàm giới. Nếu ta rời đi, các ngươi sẽ phải đối mặt với một mối đe dọa mà ngay cả ta cũng chỉ có thể cầm cự. Vì vậy, chúng ta cần một kế hoạch.”

Hắn vạch ra một chiến lược táo bạo. Thay vì phòng thủ bị động, họ sẽ chủ động tấn công vào những điểm yếu của đội quân Ma Tông được tăng cường bởi năng lượng hỗn loạn. Lâm Phàm sẽ là mũi nhọn, thu hút sự chú ý của những thực thể mạnh nhất, trong khi các cường giả khác sẽ phối hợp để tiêu diệt các ổ dịch Hư Vô đang hình thành từ các vết nứt không gian.

“Ta sẽ dùng sức mạnh của mình để phong tỏa tạm thời những vết nứt lớn nhất,” Lâm Phàm nói, “nhưng đó chỉ là tạm thời. Chúng ta phải tiêu diệt tận gốc nguồn gốc của sự hỗn loạn này trước khi chúng có thể củng cố vị trí và kéo thêm nhiều thứ ghê tởm hơn đến.”

Một vị Thánh Chủ khác bày tỏ sự lo ngại: “Chí Tôn, nếu ngài phong tỏa các vết nứt, đồng nghĩa với việc ngài sẽ phải dồn hết sức mạnh. Vậy, ai sẽ đối phó với những tên chỉ huy của chúng?”

Lâm Phàm mỉm cười, nụ cười trấn an nhưng cũng ẩn chứa sự quyết đoán: “Ta sẽ không chiến đấu một mình. Các ngươi chính là sức mạnh của thế giới này. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt. Và sau cuộc chiến này, nếu chúng ta chiến thắng, ta sẽ bay lên Tiên Giới, mang theo hy vọng và ý chí của các ngươi. Nhưng trước đó, chúng ta phải đảm bảo rằng thế giới này còn tồn tại để ta có thể trở về, nếu cần.”

Lời nói của Lâm Phàm đã xua tan đi sự sợ hãi và thay vào đó là sự quyết tâm. Họ đã chứng kiến hắn từ một phế vật vươn lên thành Chí Tôn, cứu rỗi Đại Lục Trung Ương biết bao lần. Lòng tin của họ vào hắn là tuyệt đối.

Thiên Nữ Băng Sương tiến lên, ánh mắt kiên định: “Ta sẽ sát cánh cùng ngươi, Lâm Phàm. Bất kể kẻ địch là gì, ta sẽ chiến đấu bên cạnh ngươi.” Nàng không chỉ là một đồng minh mạnh mẽ, mà còn là một người thấu hiểu sâu sắc những gánh nặng mà Lâm Phàm đang mang. Có thể, nàng cũng cảm nhận được một phần nào đó của Thiên Đạo trong hắn, hoặc chỉ đơn giản là tin tưởng vào sức mạnh và ý chí của hắn.

Các cường giả khác cũng lần lượt bày tỏ sự trung thành và quyết tâm. “Chúng ta sẽ không lùi bước!” “Vì sự bình yên của Đại Lục Trung Ương!” “Xin theo lệnh Chí Tôn!” Những lời hô vang vang dội khắp đại điện, biến sự lo lắng thành ngọn lửa chiến đấu.

Đêm đó, trước bình minh của cuộc chiến cuối cùng ở phàm giới, Lâm Phàm đã dành thời gian một mình, đứng lặng lẽ dưới bầu trời đầy sao. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa mình và mảnh đất này, với từng sinh linh đang sinh sống. Đây là thế giới đã nuôi dưỡng hắn, đã cho hắn cơ hội thức tỉnh. Dù sắp phi thăng lên một cảnh giới cao hơn, hắn vẫn không thể quên đi nguồn cội của mình.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sức mạnh Thiên Đạo Nguyên Thủy đang sôi sục trong mình. Nó đang hoàn chỉnh, đang chờ đợi thời khắc được tái tạo. Nhưng trước đó, hắn phải hoàn thành sứ mệnh cuối cùng ở đây – bảo vệ thế giới này khỏi sự hủy diệt. Hắn biết rằng đây sẽ là một trận chiến khốc liệt, có thể phải trả giá bằng máu và nước mắt của những người anh hùng. Nhưng hắn tin tưởng vào sức mạnh của liên minh, vào ý chí của sự sống.

Bình minh ló dạng, nhuộm đỏ chân trời. Lâm Phàm mở mắt, ánh mắt sắc bén như kiếm. Sứ mệnh của Thiên Đạo là bảo vệ và kiến tạo. Hắn, với tư cách là mảnh linh hồn quan trọng nhất của Thiên Đạo, sẽ không bao giờ thất bại. Cuộc chiến cuối cùng của phàm giới, cũng là thử thách cuối cùng trước khi hắn bước chân vào con đường Tiên Đạo, đã chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8