Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 297
Trăng bạc treo lơ lửng trên đỉnh Thiên Kiếm Phong, đổ một vầng sáng lạnh lẽo xuống đại điện Vạn Đạo Thánh Địa. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở, không phải vì sợ hãi, mà là sự tĩnh lặng đến tột cùng trước cơn bão. Lâm Phàm, với bộ bạch y tinh khiết, đứng giữa các cường giả Chí Tôn của Đại Lục Trung Ương. Ánh mắt hắn sâu thẳm, chứa đựng cả sự uy nghiêm của Thiên Đạo lẫn sự bình thản của một người đã nhìn thấu vận mệnh.
“Sư tôn, các vị tiền bối, tin tức đã được xác nhận. Ma Tông Thiên La, dưới sự dẫn dắt của một kẻ tự xưng là ‘Ma Tổ Hư Không’, đã tập hợp toàn bộ tàn dư và chiêu mộ vô số ma vật từ các khe nứt không gian, đang tiến về biên giới Vạn Đạo Thánh Địa. Mục tiêu của chúng không gì khác ngoài việc ngăn cản đệ tử phi thăng, hòng phá vỡ sự cân bằng của Đại Lục,” Lâm Phàm cất tiếng, giọng nói trầm ổn, vang vọng khắp đại điện.
Sư phụ của hắn, Huyền Kiếm Tôn Giả, cùng các Thánh Chủ, Tông Chủ khác đều gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng. Họ biết rằng đây là trận chiến cuối cùng của phàm giới, một cuộc đối đầu định mệnh không chỉ vì Lâm Phàm, mà vì toàn bộ sinh linh trên Đại Lục. Ma Tông Thiên La, sau những thất bại trước, đã trở nên hung tàn và liều lĩnh hơn bao giờ hết, như những con thú bị dồn vào đường cùng.
Thiên Nữ Băng Sương, với vẻ đẹp thoát tục và ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy kiên định, tiến lên một bước. “Ma Tổ Hư Không kia không đơn giản. Hắn đã hấp thu một lượng lớn năng lượng hư vô từ các khe nứt, và có vẻ như hắn đang cố gắng mở rộng những khe nứt đó, tạo ra một cánh cổng cho thứ gì đó đến từ bên ngoài.” Nàng ngừng lại, đôi mắt xanh lam nhìn thẳng vào Lâm Phàm. “Có lẽ, hắn đã cảm nhận được sự thức tỉnh của Thiên Đạo trong ngươi, và muốn ngăn cản nó trước khi quá muộn.”
Lâm Phàm khẽ nhíu mày. Hắn đã cảm nhận được sự bất thường trong năng lượng của Ma Tông lần này. Đó không còn là ma khí thuần túy, mà là một loại năng lượng hỗn độn, mục nát, mang theo hơi thở của “Hư Vô Thôn Phệ Giả” mà hắn đã dần thức tỉnh trong ký ức. Rõ ràng, Ma Tổ Hư Không này chỉ là một con tốt thí, một công cụ cho một mối đe dọa lớn hơn nhiều.
“Vậy thì,” Lâm Phàm nói, ánh mắt quét qua từng gương mặt kiên nghị trong đại điện, “chúng ta sẽ cho hắn thấy, Đại Lục Trung Ương này không phải là nơi hắn muốn quấy phá. Ta đã chuẩn bị cho việc phi thăng, nhưng trước đó, ta sẽ quét sạch mọi chướng ngại, để lại một phàm giới bình yên cho các vị.”
Một làn sóng ý chí chiến đấu bùng lên. Các cường giả Chí Tôn đều dâng trào huyết khí, sẵn sàng tử chiến. Lâm Phàm là niềm hy vọng của họ, người sẽ mang lại trật tự và sức mạnh cho cả Đại Lục. Họ tin tưởng hắn tuyệt đối.
Trận tuyến được thiết lập tại một bình nguyên rộng lớn, nơi giao tranh ác liệt nhất giữa Ma Tông và liên minh Thánh Địa trong quá khứ. Hàng vạn tu sĩ tinh nhuệ của liên minh đứng thành hàng ngũ chỉnh tề, khí thế ngút trời. Ở phía đối diện, một đám mây đen kịt khổng lồ từ từ cuộn đến, mang theo tiếng gào thét ghê rợn của ma vật và mùi máu tanh tưởi.
Đúng như dự đoán, Ma Tổ Hư Không xuất hiện. Hắn là một bóng hình cao lớn, được bao phủ bởi những luồng khí đen kịt xoáy vặn, đôi mắt đỏ rực như hai vũng máu. Từ cơ thể hắn, những sợi xích hư vô đen nhánh vươn ra, liên kết với hàng trăm ma vật cấp cao, biến chúng thành những con rối chiến đấu không biết sợ hãi.
“Lâm Phàm! Ngươi không thể phi thăng! Vũ trụ này không cần một Thiên Đạo mới! Hư Vô sẽ nuốt chửng tất cả, và ta sẽ là kẻ đặt dấu chấm hết cho sự tồn tại của ngươi!” Ma Tổ Hư Không gầm lên, giọng nói khàn đặc, đầy rẫy sự thù hận và điên cuồng. Hắn vung tay, và hàng tỷ ma vật lao lên như thủy triều đen.
“Tiến lên!” Lâm Phàm hét lớn, giọng nói vang dội như sấm sét, truyền sức mạnh và ý chí vào từng chiến binh. Hắn không lao lên ngay, mà đứng vững ở trung tâm trận tuyến, hai tay kết ấn, một luồng Thiên Đạo Khí mênh mông từ cơ thể hắn tuôn trào, bao phủ toàn bộ chiến trường. Đó là sức mạnh của các mảnh vỡ Thiên Đạo đã được dung hợp, là ý chí của vạn vật trên Đại Lục này.
Các cường giả liên minh, dưới sự gia trì của Thiên Đạo Khí, cảm thấy sức mạnh của mình tăng vọt, tinh thần được củng cố. Họ đối đầu với làn sóng ma vật, kiếm khí rực rỡ, pháp thuật bùng nổ, tạo thành một bức tường bất khả xâm phạm. Huyền Kiếm Tôn Giả dẫn đầu các kiếm tu, kiếm ý xuyên phá hư không. Thiên Nữ Băng Sương thi triển băng pháp, tạo ra những cơn bão tuyết và tường băng khổng lồ, làm chậm bước tiến của ma vật và thanh tẩy ma khí.
Tuy nhiên, Ma Tổ Hư Không quá mạnh. Hắn không ngừng mở rộng các khe nứt không gian, triệu hồi thêm ma vật, và bản thân hắn cũng liên tục phóng ra những đòn tấn công hủy diệt, khiến trận tuyến liên minh chao đảo.
Lâm Phàm biết rằng đã đến lúc hắn phải ra tay. Hắn hít sâu một hơi, toàn thân bỗng chốc phát ra vầng hào quang bảy sắc, không phải là ánh sáng rực rỡ chói mắt, mà là sự hài hòa của vạn vật, sự cân bằng của pháp tắc. Trong khoảnh khắc đó, hắn không còn là một con người, mà là hiện thân của Thiên Đạo phàm giới.
“Ma Tổ Hư Không, ngươi chỉ là một kẻ bị lợi dụng. Hư Vô Thôn Phệ Giả không quan tâm đến ngươi, nó chỉ muốn nuốt chửng tất cả.” Lâm Phàm cất tiếng, giọng nói trầm hùng, uy áp đến mức Ma Tổ cũng phải run rẩy. “Ngươi đã đi sai đường. Hôm nay, ta sẽ kết thúc sự điên cuồng của ngươi.”
Hắn vươn tay phải ra, một luồng sức mạnh vô hình tập trung vào lòng bàn tay. Đó không phải là pháp thuật, cũng không phải là công pháp, mà là sự điều khiển trực tiếp các pháp tắc của Đại Lục. Một cánh tay khổng lồ bằng năng lượng Thiên Đạo, bao phủ bởi những phù văn cổ xưa, từ từ hình thành trên bầu trời, đè ép xuống.
Ma Tổ Hư Không gầm lên một tiếng giận dữ, cảm nhận được sự uy hiếp chết người. Hắn dốc toàn lực, triệu hồi một hố đen hư vô khổng lồ, nuốt chửng mọi ánh sáng và năng lượng xung quanh, đối chọi với bàn tay Thiên Đạo của Lâm Phàm.
Vụ nổ năng lượng kinh thiên động địa. Bình nguyên rung chuyển, không gian nứt vỡ. Nhưng bàn tay Thiên Đạo của Lâm Phàm không thể bị lay chuyển. Nó từ từ nghiền nát hố đen hư vô, xuyên qua tầng tầng lớp lớp ma khí, hướng thẳng vào Ma Tổ Hư Không.
“Không thể nào! Ngươi… ngươi đã đạt đến cảnh giới này!” Ma Tổ kinh hoàng thốt lên, cơ thể hắn bắt đầu rạn nứt dưới áp lực của Thiên Đạo. Hắn cảm thấy mình như một hạt bụi đứng trước vũ trụ. Hắn cố gắng chống cự, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng.
Bàn tay Thiên Đạo không ngừng lại, cuối cùng nắm chặt lấy Ma Tổ Hư Không. Không có tiếng thét đau đớn, không có máu me. Ma Tổ Hư Không tan biến, không phải bị hủy diệt, mà là bị “thanh tẩy”. Năng lượng hư vô trong hắn được Lâm Phàm hấp thu và chuyển hóa, biến thành một phần sức mạnh của Thiên Đạo mới, còn phần ý thức tà ác thì bị hoàn toàn xóa bỏ.
Khi Ma Tổ tan biến, các ma vật khác cũng mất đi sự điều khiển, trở nên hỗn loạn và suy yếu. Liên minh Thánh Địa thừa thắng xông lên, nhanh chóng quét sạch tàn dư. Trận chiến kết thúc chóng vánh sau khi Lâm Phàm ra tay.
Một sự tĩnh lặng bao trùm chiến trường. Các chiến binh liên minh nhìn lên Lâm Phàm, ánh mắt tràn ngập sự kính sợ và ngưỡng mộ. Hắn đã làm được điều mà không ai có thể làm được: đánh bại Ma Tổ Hư Không, và còn “thanh tẩy” hắn, một sức mạnh chưa từng thấy.
“Chúng ta đã thắng!” Huyền Kiếm Tôn Giả là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, giọng nói ông run rẩy vì xúc động và tự hào. “Lâm Phàm, ngươi đã hoàn thành sứ mệnh của mình trên Đại Lục này!”
Lâm Phàm gật đầu, quay lại nhìn các đồng minh. “Cảm ơn các vị đã sát cánh. Giờ đây, Đại Lục đã bình yên. Đã đến lúc ta phải đi.” Hắn ngẩng đầu lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như đang vẫy gọi. Hắn cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết sự thôi thúc từ “Đại Đạo Chi Môn”, cánh cổng dẫn lên Tiên Giới.
Một luồng khí tức hùng vĩ, cổ xưa từ trên cao giáng xuống, bao phủ lấy Lâm Phàm. Đó là dấu hiệu của Thiên Kiếp, nhưng không phải là một Thiên Kiếp hủy diệt, mà là một lời mời gọi, một cánh cửa mở ra. Cơ thể hắn bắt đầu phát sáng, những mảnh vỡ Thiên Đạo trong hắn cộng hưởng, tạo thành một luân xa rực rỡ sau lưng.
Hắn nhìn lại Thiên Nữ Băng Sương, nàng mỉm cười nhẹ. “Hãy đi đi. Ngươi là hy vọng của tất cả các vũ trụ.”
Lâm Phàm gật đầu, rồi xoay người, bước đi về phía ánh sáng đang mở ra trên bầu trời. Từng bước chân của hắn đều mang theo một pháp tắc riêng, một lời hứa về một tương lai tươi sáng hơn. Đại Đạo Chi Môn mở rộng, hút hắn vào trong, và trong khoảnh khắc đó, Lâm Phàm chính thức rời bỏ phàm giới, hướng về cảnh giới cao hơn, nơi những bí mật sâu xa hơn của vũ trụ đang chờ đợi.