Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 298
Chương 298: Huyết Chiến Phong Thần Đài
Bầu trời Đại Lục Trung Ương chưa bao giờ ảm đạm đến thế. Những tầng mây đen kịt không phải tụ lại từ hơi nước, mà là từ năng lượng hỗn loạn và sát ý ngút trời. Phong Thần Đài, nơi được coi là cánh cửa cuối cùng dẫn đến Tiên Giới, giờ đây trở thành chiến trường định mệnh. Hắc Ám Thần Điện, thế lực ẩn giấu đã từng bước xâm nhập vào Đại Lục Trung Ương qua hàng ngàn năm, cuối cùng đã lộ diện toàn bộ. Chúng không còn che giấu, mà công khai tuyên bố sẽ hủy diệt Phong Thần Đài, cắt đứt con đường phi thăng của phàm nhân, và biến Đại Lục Trung Ương thành một vùng đất chết, một mầm mống cho sự bành trướng của Hư Vô Thôn Phệ Giả.
Lâm Phàm đứng sừng sững trên đỉnh Phong Thần Đài, áo bào trắng tung bay trong gió lốc năng lượng. Đôi mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ, phản chiếu hàng triệu tia sáng của các pháp trận phòng ngự và hàng ngàn cường giả đang hội tụ. Bên cạnh hắn là Tiên Nữ Băng Sương, vẻ đẹp lạnh lùng nhưng ánh mắt kiên định, và các Chí Tôn khác của Đại Lục, những người đã từng là đối thủ nay đã là đồng minh trung thành. Vạn Đạo Thánh Địa, Cửu Thiên Tiên Cung, Thần Võ Đế Quốc – tất cả các thế lực lớn đều dốc toàn lực, liên minh thành một khối vững chắc.
“Cánh cổng đã mở gần hết. Chúng ta không được phép lùi bước!” Giọng Lâm Phàm vang vọng, không quá lớn nhưng đủ để truyền đến tai từng người, chứa đựng một sức mạnh trấn an lạ thường. Hắn biết, trận chiến này không chỉ vì Đại Lục Trung Ương, mà còn là một phần trong sứ mệnh Thiên Đạo của hắn. Hắc Ám Thần Điện, dù không phải là Hư Vô Thôn Phệ Giả đích thực, nhưng lại là những kẻ mở đường, những kẻ bị tha hóa bởi năng lượng hỗn loạn từ khoảng không vô tận.
Từ phía chân trời, một đội quân khổng lồ xuất hiện. Những sinh vật đen tối với đôi mắt đỏ rực, thân thể được bao phủ bởi những giáp trụ xám xịt, tỏa ra khí tức tử vong. Dẫn đầu là bảy vị Đại Điện Chủ của Hắc Ám Thần Điện, mỗi người đều mang sức mạnh sánh ngang một Chí Tôn, và trên hết, là một thực thể mờ ảo khổng lồ lơ lửng giữa không trung, phát ra một áp lực kinh hoàng – Hư Vô Pháp Tướng, một hóa thân tạm thời của một phần ý chí Hư Vô Thôn Phệ Giả, được triệu hồi bởi Hắc Ám Thần Điện.
“Kẻ phàm trần muốn phi thăng? Nực cười! Vũ trụ này đã mục nát, chỉ có hủy diệt mới là con đường duy nhất!” Một Đại Điện Chủ gầm lên, giọng nói như sấm sét, khiến không gian rung chuyển. Hắn vung tay, hàng vạn sinh vật Hư Vô lao tới như thủy triều đen. Trận chiến bùng nổ.
Các cường giả liên minh nhanh chóng nghênh chiến. Tiên Nữ Băng Sương thi triển Cửu Thiên Băng Phách Kiếm, tạo ra một bức tường băng giá khổng lồ chặn đứng đợt tấn công đầu tiên. Các Chí Tôn khác cũng tung ra thần thông mạnh nhất của mình, biến bầu trời thành một vũ đài của phép thuật và kiếm khí. Nhưng Hắc Ám Thần Điện quá đông, quá hung tàn. Những sinh vật Hư Vô dường như không biết sợ hãi, chúng cứ thế lao vào, lấy số lượng bù đắp cho sự yếu kém về phẩm chất.
Lâm Phàm không lập tức lao vào tuyến đầu. Hắn đứng trên Phong Thần Đài, đôi mắt quét qua toàn bộ chiến trường. Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong tâm trí hắn hoạt động hết công suất, không ngừng phân tích cấu trúc năng lượng của Hư Vô Pháp Tướng và các Đại Điện Chủ. Hắn biết, đây không phải là một trận chiến đơn thuần về sức mạnh. Hắc Ám Thần Điện muốn phá hủy Phong Thần Đài, không chỉ để ngăn cản Lâm Phàm, mà còn để tạo ra một vết nứt pháp tắc vĩnh viễn, mở rộng cánh cửa cho sự xâm lấn thực sự của Hư Vô Thôn Phệ Giả.
“Phong Thần Đài là cốt lõi của thế giới này! Nó không thể bị phá hủy!” Lâm Phàm trầm giọng, hai tay kết ấn. Một luồng ánh sáng ngũ sắc bùng nổ từ cơ thể hắn, không phải ánh sáng của công pháp nào, mà là ánh sáng của Pháp Tắc Thiên Đạo sơ khai mà hắn đã dung hợp. Ánh sáng này lan tỏa, củng cố các pháp trận phòng ngự của Phong Thần Đài, khiến chúng trở nên kiên cố hơn gấp bội. Những sinh vật Hư Vô va vào, thay vì phá hủy, lại bị phản chấn, tan biến thành tro bụi.
Bảy Đại Điện Chủ thấy vậy, đồng loạt tấn công Lâm Phàm. Bảy luồng năng lượng hắc ám hội tụ, tạo thành một mũi tên khổng lồ xuyên thẳng về phía hắn. Lâm Phàm không né tránh. Hắn vươn tay, một vòng xoáy vô hình xuất hiện trước mặt, nuốt chửng mũi tên năng lượng. Đó không phải là nuốt chửng đơn thuần, mà là “Phân Tích” và “Tiến Hóa”. Năng lượng hắc ám bị phân giải, rồi được tái cấu trúc thành một luồng sức mạnh tinh khiết, phản ngược lại về phía Hắc Ám Thần Điện.
“Cái gì? Ngươi dám chuyển hóa năng lượng Hư Vô?” Một Đại Điện Chủ kinh hãi kêu lên. Đây là điều chưa từng xảy ra. Năng lượng Hư Vô là sự hủy diệt thuần túy, không thể bị đồng hóa hay chuyển hóa bởi bất kỳ pháp tắc nào của phàm giới.
Lâm Phàm mỉm cười lạnh lùng. “Hư Vô Thôn Phệ Giả là gì? Nó chỉ là một phần của đại chu kỳ sáng tạo và hủy diệt. Ta, với ý chí Thiên Đạo, sẽ biến hủy diệt thành sáng tạo.” Hắn không chỉ nói, mà còn hành động. Một luồng sức mạnh xanh biếc tuôn ra từ lòng bàn tay Lâm Phàm, không ngừng hóa giải và thanh tẩy năng lượng Hư Vô trên chiến trường. Những sinh vật Hư Vô chạm vào ánh sáng này liền kêu gào thảm thiết, tan rã như băng tuyết gặp nắng.
Hư Vô Pháp Tướng cuối cùng cũng hành động. Nó vươn một cánh tay khổng lồ làm từ năng lượng hỗn loạn, giáng xuống Phong Thần Đài. Áp lực của nó đủ để nghiền nát cả một ngọn núi. Các cường giả liên minh cùng nhau hợp lực, tung ra đòn mạnh nhất để chống đỡ, nhưng vẫn không thấm vào đâu. Mặt đất nứt toác, Phong Thần Đài rung chuyển dữ dội.
“Lâm Phàm, Phong Thần Đài không thể chịu đựng thêm nữa!” Tiên Nữ Băng Sương lo lắng kêu lên, nàng đã dùng hết sức lực để duy trì kết giới.
“Ta biết!” Lâm Phàm đáp. Hắn nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc đó, toàn bộ ký ức Thiên Đạo Nguyên Thủy, những mảnh vỡ từ thuở hồng hoang, bỗng chốc hội tụ. Hắn không còn là Lâm Phàm của hạ giới, cũng không phải Chí Tôn của Đại Lục Trung Ương. Hắn là một phần của Thiên Đạo, một ý chí của vũ trụ.
Khi Lâm Phàm mở mắt, ánh mắt hắn không còn là của phàm nhân. Một luồng sáng vàng kim chói lòa bùng nổ từ cơ thể hắn, xuyên phá màn đêm hỗn loạn. Hắn không còn chiến đấu bằng công pháp, mà bằng Pháp Tắc. “Thiên Đạo Trấn Áp!”
Một luồng áp lực vô hình nhưng không thể chống cự giáng xuống từ hư không, đè nén Hư Vô Pháp Tướng. Thực thể khổng lồ đó gầm lên đau đớn, thân thể mờ ảo bắt đầu dao động dữ dội. Đó là sự trấn áp từ cấp độ pháp tắc, một thế lực hoàn toàn vượt xa sự hiểu biết của Hắc Ám Thần Điện. Bảy Đại Điện Chủ bị áp lực này đè ép đến mức quỳ sụp xuống, không thể nhúc nhích.
“Đây là… Thiên Đạo chân chính!” Vị Thần Hoàng cổ xưa, người đã trao cho Lâm Phàm mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng, thì thầm với vẻ mặt sững sờ. Ông đã từng chứng kiến Thiên Đạo Nguyên Thủy khi còn toàn vẹn, và giờ đây, Lâm Phàm đã đạt đến một cảnh giới tương tự.
Hư Vô Pháp Tướng cố gắng chống cự, nhưng ý chí Thiên Đạo của Lâm Phàm đã vượt qua nó. Hắn không phải là kẻ phong ấn, mà là kẻ chuyển hóa. Hắn vươn tay, ánh sáng vàng kim hóa thành một chuỗi xích khổng lồ, quấn lấy Hư Vô Pháp Tướng. Thực thể hỗn loạn đó bị kéo lại, thân thể tan rã dần, những năng lượng đen tối bị thanh tẩy và chuyển hóa thành những hạt ánh sáng lấp lánh, nuôi dưỡng Phong Thần Đài và toàn bộ Đại Lục.
“Hủy diệt không phải là kết thúc, mà là khởi đầu của một vòng tuần hoàn mới!” Lâm Phàm tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp không gian, xuyên qua các thế giới. Hắn không tiêu diệt Hư Vô Pháp Tướng, mà là “đồng hóa” nó, biến nó thành một phần năng lượng cho sự sống của vũ trụ.
Bảy Đại Điện Chủ và toàn bộ quân đoàn Hắc Ám Thần Điện bị trấn áp hoàn toàn. Ý chí của chúng bị nghiền nát dưới áp lực Thiên Đạo. Chúng không chết, nhưng đã mất đi khả năng chiến đấu và ý chí tha hóa, trở thành những kẻ phàm trần yếu ớt, chỉ còn biết run rẩy. Hắc Ám Thần Điện bị hủy diệt hoàn toàn.
Chiến trường yên tĩnh trở lại. Mây đen tan biến, ánh sáng mặt trời rọi chiếu xuống. Phong Thần Đài, dù đã chịu nhiều tổn hại, nhưng giờ đây lại được bao phủ bởi một lớp hào quang mới, mạnh mẽ và kiên cố hơn bao giờ hết. Các cường giả liên minh nhìn Lâm Phàm với ánh mắt kính phục và một chút sợ hãi. Hắn không còn là thiếu niên phế vật ngày xưa, mà đã trở thành một thực thể vượt xa mọi khái niệm phàm trần.
Lâm Phàm quay lại nhìn các đồng minh của mình. “Trận chiến đã kết thúc. Đại Lục Trung Ương đã an toàn.” Hắn nói, giọng nói trở lại bình thường, nhưng vẫn mang theo sự trầm ổn của một vị vua.
Tiên Nữ Băng Sương tiến đến, ánh mắt phức tạp. Nàng đã chứng kiến sự trưởng thành của Lâm Phàm, từ một kẻ xa lạ đến người bảo hộ thế giới. Nàng biết, hắn sắp rời đi.
“Ngươi… sẽ phi thăng?” Nàng hỏi, giọng khẽ.
Lâm Phàm gật đầu. “Sứ mệnh của ta không chỉ dừng lại ở đây. Có những mối đe dọa lớn hơn đang chờ đợi ở Tiên Giới, và xa hơn nữa. Ta phải đi, để hoàn thành con đường của Thiên Đạo.”
Hắn nhìn lên Đại Đạo Chi Môn, cánh cửa dẫn lên Tiên Giới đang hé mở, tỏa ra những luồng Tiên Linh Chi Khí mê hoặc. Trận chiến này đã chứng minh hắn đủ tư cách. Hắn đã bảo vệ thế giới này một lần cuối, trước khi bước vào một hành trình vĩ đại hơn, tìm kiếm những mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại, và đối mặt với Hư Vô Thôn Phệ Giả đích thực.
Lâm Phàm biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng hắn không hề sợ hãi. Với ý chí Thiên Đạo đã gần như hoàn chỉnh, hắn sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.