Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 299
Không khí trong Đại Điện Vạn Đạo ngưng trọng đến cực điểm, như thể từng hạt bụi trong không gian cũng mang theo sức nặng của định mệnh. Hàng trăm vị cường giả, từ các Thánh Địa vĩ đại nhất Đại Lục Trung Ương cho đến những gia tộc cổ xưa ẩn mình, tất cả đều tề tựu. Ánh mắt họ, dù kiên định đến mấy, cũng không giấu nổi sự lo lắng và ngờ vực trước thông tin kinh hoàng mà Lâm Phàm đã tiết lộ. Một mối đe dọa vượt xa Ma Tông Thiên La, một thế lực cổ xưa đã bị lãng quên, đang trỗi dậy từ những khe nứt của thời gian và không gian, nuốt chửng sự sống và pháp tắc.
Lâm Phàm đứng trên đài cao, bộ bạch y của hắn không chút tì vết, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một nỗi ưu tư không ai thấu. Hắn không còn là thiếu niên phế vật của năm xưa; giờ đây, hắn là Chí Tôn của phàm giới, người duy nhất có thể tập hợp và lãnh đạo liên minh hùng mạnh này. Sức mạnh của hắn đã vượt qua mọi giới hạn mà thế giới này có thể chứa đựng, và cánh cửa phi thăng lên Tiên Giới đang chờ đợi. Nhưng hắn biết, hắn không thể rời đi chừng nào mối nguy họa này còn lởn vởn.
“Chư vị,” giọng nói của Lâm Phàm vang vọng, không quá lớn nhưng mang theo một uy áp vô hình, xuyên thẳng vào tâm trí mỗi người. “Ta biết, nhiều người trong số các ngươi vẫn còn nghi ngờ về lời ta nói. Ma Tông Thiên La, dù đáng sợ, cũng chỉ là một con tốt thí. Kẻ đứng sau, thực sự là tàn dư của một chủng tộc cổ đại, tự xưng là ‘Hư Không Giáo Phái’. Chúng thờ phụng một thực thể đến từ Hư Vô, một kẻ từng suýt hủy diệt toàn bộ Vũ Trụ Nguyên Thủy. Chúng đã ẩn mình hàng triệu năm, chờ đợi Thiên Đạo suy yếu để mở đường cho chủ nhân của chúng giáng lâm.”
Một làn sóng xôn xao chạy qua đại điện. Hư Vô? Thiên Đạo Nguyên Thủy? Những khái niệm đó quá xa vời, quá siêu việt so với hiểu biết của họ. Nhưng uy tín của Lâm Phàm, cùng với những vết nứt không gian ngày càng nhiều, những vùng đất bị nuốt chửng bởi năng lượng hỗn loạn, đã buộc họ phải tin.
Thiên Nữ Băng Sương, tên thật là Tô Nguyệt Dao, lãnh tụ của Băng Cung Tuyệt Ảnh, một trong những Thánh Địa cổ xưa nhất, bước lên. Vẻ đẹp lạnh lùng và thanh khiết của nàng không làm giảm đi sự kiên cường trong đôi mắt. “Lâm Chí Tôn nói đúng. Băng Cung Tuyệt Ảnh có ghi chép cổ xưa về một ‘Đại Kiếp Hư Vô’ từng xảy ra ở kỷ nguyên xa xăm. Nó đã cướp đi sinh mạng của vô số tiền bối, và khiến cho pháp tắc của thế giới này trở nên không hoàn chỉnh. Tình hình hiện tại, quả thực rất giống với những điềm báo đó.”
Lời xác nhận từ Tô Nguyệt Dao càng làm tăng thêm sự tin tưởng. Lâm Phàm gật đầu, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt quen thuộc. Có Tống Minh, đệ tử thủ tịch của Vạn Đạo Thánh Địa, người từng là đối thủ của hắn nhưng giờ đã trở thành bằng hữu thân thiết. Có Lôi Kiếm Tôn Giả, một lão tiền bối với thanh kiếm đầy sẹo, người từng bị Lâm Phàm “vô tình” đánh bại. Tất cả, vì sinh tồn, đã gạt bỏ mọi ân oán và kiêu hãnh.
“Thời gian không còn nhiều,” Lâm Phàm tiếp tục, giọng nói trở nên khẩn trương hơn. “Hư Không Giáo Phái đã hoàn tất nghi thức cuối cùng. Chúng đang cố gắng mở rộng một ‘Cổng Hư Vô’ vĩnh cửu tại trung tâm Hắc Ám Sâm Lâm, nơi năng lượng hỗn loạn tập trung dày đặc nhất. Một khi cánh cổng đó được mở ra hoàn toàn, không chỉ Đại Lục Trung Ương, mà toàn bộ hạ giới, Tiên Giới, thậm chí cả Thần Giới cũng sẽ bị nuốt chửng.”
Một tiếng thở dốc vang lên. Họ đã nghĩ đến một cuộc chiến, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng ra quy mô hủy diệt khủng khiếp đến vậy.
“Kế hoạch của chúng ta là gì, Lâm Chí Tôn?” Tống Minh hỏi, nắm chặt tay, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng.”
Lâm Phàm đưa tay, một bản đồ tinh xảo hiện ra giữa không trung, đánh dấu những điểm huyết mạch và các vị trí chiến lược. “Hư Không Giáo Phái không chỉ có những tín đồ điên loạn, chúng còn có những ‘Hư Không Thú’ được sinh ra từ năng lượng hỗn loạn, mạnh mẽ và gần như bất tử. Chúng ta cần chia làm ba mũi tấn công chính.”
Hắn bắt đầu phân tích chiến thuật, chỉ định các đội hình, giao phó nhiệm vụ cho từng vị cường giả. Mỗi lời nói của hắn đều logic, rõ ràng, cho thấy một sự hiểu biết sâu sắc về kẻ thù và chiến trường. Hắn không chỉ là một chiến binh, mà còn là một chiến lược gia lỗi lạc.
“Mũi thứ nhất, do ta và Tô Nguyệt Dao dẫn đầu, sẽ trực tiếp đột phá vào trung tâm Hắc Ám Sâm Lâm, phá hủy Cổng Hư Vô và tiêu diệt thủ lĩnh của Hư Không Giáo Phái. Đây là mũi nhọn nguy hiểm nhất và cũng là then chốt của toàn bộ chiến dịch.”
“Mũi thứ hai, dưới sự chỉ huy của Tống Minh và Lôi Kiếm Tôn Giả, có nhiệm vụ chặn đứng làn sóng Hư Không Thú từ phía Bắc, ngăn không cho chúng tràn vào các khu vực dân cư và làm suy yếu đội hình của chúng ta.”
“Mũi thứ ba, do các vị cường giả còn lại đảm nhiệm, sẽ bảo vệ vòng ngoài, thiết lập các pháp trận phòng thủ và hỗ trợ khi cần thiết, đồng thời đảm bảo không có kẻ địch nào có thể lọt qua.”
Sau khi trình bày chi tiết kế hoạch, Lâm Phàm nhìn xuống. “Đây là trận chiến cuối cùng của chúng ta ở thế giới này. Thắng, chúng ta sẽ bảo vệ được sự sống. Thua, tất cả sẽ hóa thành hư vô.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua mọi người. “Sau trận chiến này, bất kể kết quả ra sao, ta sẽ phi thăng. Sứ mệnh của ta không chỉ dừng lại ở đây. Nhưng trước khi đi, ta sẽ làm tròn trách nhiệm của mình với thế giới đã nuôi dưỡng ta.”
Lời nói này như một lời tuyên thệ, một lời hứa chắc nịch. Nó không chỉ là sự khẳng định về sức mạnh, mà còn là sự thừa nhận về một gánh nặng vô hình mà Lâm Phàm đang gánh vác. Các cường giả chợt hiểu ra, Lâm Phàm không chỉ chiến đấu vì họ, mà còn vì một điều gì đó lớn lao hơn, một điều mà họ không thể hình dung nổi.
Tô Nguyệt Dao khẽ gật đầu, nàng cảm nhận được sự cô độc trong ánh mắt của Lâm Phàm. Nàng biết, hắn không chỉ là một Chí Tôn, mà còn là một phần của Thiên Đạo, mang theo gánh nặng của cả vũ trụ. Cuộc chiến này, với hắn, chỉ là một bước khởi đầu.
Bên ngoài Đại Điện Vạn Đạo, bầu trời đã chuyển sang màu đỏ máu. Những tiếng gầm rú ghê rợn vọng đến từ phương xa, cùng với những vệt nứt không gian ngày càng rộng, nhả ra làn khói đen kịt mang theo mùi tử khí. Hư Không Giáo Phái đã bắt đầu tấn công.
Lâm Phàm hít một hơi thật sâu, cảm nhận năng lượng Thiên Đạo trong cơ thể đang sôi sục, hòa quyện với ý chí kiên cường của hắn. Hắn đã thu thập gần như tất cả các mảnh vỡ Thiên Đạo ở cấp độ phàm trần, sức mạnh đã đạt đến đỉnh điểm. Nhưng hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài vô tận.
“Chư vị,” Lâm Phàm hô lớn, giọng nói vang vọng khắp đại điện, xua tan mọi sự sợ hãi và nghi ngờ. “Vì tương lai của Đại Lục Trung Ương! Vì sinh linh vạn vật! Vì sự sống!”
“Vì sự sống!” Hàng trăm tiếng hô đồng thanh vang lên, chấn động cả đất trời, mang theo quyết tâm sinh tử. Các cường giả đồng loạt đứng dậy, thân hình họ tỏa ra hào quang rực rỡ, sẵn sàng đối mặt với vận mệnh.
Lâm Phàm quay người, bước ra khỏi đại điện, dẫn đầu liên minh hùng mạnh. Ánh mắt hắn nhìn về phía Hắc Ám Sâm Lâm, nơi Cổng Hư Vô đang dần mở ra, và nơi cuộc chiến định mệnh sẽ bắt đầu. Bên tai hắn, tiếng gầm thét của Hư Không Thú ngày càng gần, nhưng trong lòng hắn, chỉ có sự bình thản và ý chí chiến đấu không thể lay chuyển. Hắn là Lâm Phàm, và hắn sẽ không bao giờ lùi bước.
Dưới ánh sáng đỏ rực của bình minh tận thế, liên minh bước vào cuộc chiến cuối cùng, một cuộc chiến sẽ định đoạt số phận của toàn bộ phàm giới, và mở ra một chương mới trong hành trình của Thiên Đạo Trùng Sinh.